Chương 26 : Tác hợp

trước
tiếp

Sau khi dạy cô khẩu giao xong, thỉnh thoảng Kỷ Thừa sẽ bảo cô làm một lần, lâu dần cô không có ý định kháng cự nữa, cô cảm thấy như thế này tốt hơn việc anh thao cô rất nhiều. Thậm chí mỗi lần bắn ra anh thường khen và khích lệ cô, khiến trong tiềm thức cô cũng cảm thấy rất vui sướng.

Qua lần dạy dỗ này anh nghĩ anh đã thắng, nhưng mỗi lần hỏi có yêu anh không thì cô đều lắp bắp, không biết nói gì.

Một phần nguyên nhân là do mẹ cô, một phần là cô chưa nhận ra được tình cảm của mình.

Khẩu giao xong, Kỷ Thừa bắn vào trong miệng cô rồi ôm cô vào nhà vệ sinh đánh răng, người nằm trong ngực vẫn không nhúc nhích, ngay cả việc đánh răng cũng là anh đánh cho cô.

“Súc miệng, không được muốt, đem nước nhổ ra.”

Cô làm theo, đánh răng xong anh bế cô lên giường nằm, khi cổ chân sắp bị khóa lại, Tưởng Hân nắm quần áo anh, thút thít.

“Kỷ Thừa không trói không được sao?”

Anh sửng sốt một chút nhưng động tác không ngừng lại, thành thành thật thật trói cô trên giường.

“Hân Hân vẫn chưa nhận ra tình cảm của em đối với anh nên bây giờ trói em lại là cách tốt nhất.”

Nghe xong câu đó của anh, khuôn mặt nhỏ lập tức ủ rũ, cô kéo chăn qua bọc cả người đang trần như nhộng của mình lại, ngay cả đầu cũng rụt vào.

Ăn xong cơm chiều, cô cũng không vui, Kỷ Thừa dựa vào đầu giường, một tay ôm cô trong ngực mình, tay còn lại cầm truyện cổ tích đọc cho cô trước khi đi ngủ.

Bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành nắm đấm đặt trước ngực Kỷ Thừa, cô chuẩn bị ngủ thiếp đi trong lồng ngực anh.

Thanh âm từ tính, dịu dàng bên tai dừng lại, chỉ thấy anh đặt cuốn truyện xuống, nghiêng mình ôm lấy cô, tay vỗ nhẹ lưng cô, động tác giống như dỗ một đứa trẻ vậy, Tưởng Hân trong lòng ấm áp, đem đầu rúc sâu vào lòng anh, trái tim giống như được lấp đầy.

Không biết ngủ bao lâu, Tưởng Hân tỉnh lại đầu óc không khỏi choáng váng, anh cũng không đánh thức cô dậy, trong phòng không có ai, chẳng nhẽ anh đi dạy rồi sao?

Chẳng phải nói muốn ở lại bồi cô sao, tại sao đi mà không nói tiếng nào vậy chứ?

Đột nhiên cảm thấy trong lòng tủi thân, cô đem cả khuôn mặt vùi vào trong chăn, hít sâu một hơi.

Nhưng không bao lâu sau, cửa có người đang mở khóa.

Vui sướng khi thấy anh trở lại nhưng lại nghe thấy một giọng nói khác vang lên, là một giọng nữ sắc bén, giống như đang tranh cãi cái gì đó.

“Đừng, mẹ sao lại ở đây! Đợi chút, không thể vào đó được!”

Cửa bị mở ra, người phụ nữ tóc dài, mặc áo nhung đỏ thẫm, chân đi giày cao gót đang cố gắng liều mạng hướng về bên trong, đẩy người đàn ông để chen vào.

“Con cho mẹ vào nhanh lên! Mẹ ngồi ở đây lâu như vậy cuối cùng cũng tìm được chỗ con dấu con gái nhà người ta, cô gái kia có bị làm sao không, để cho mẹ vào xem một chút.”

Kỷ Thừa nóng nảy nắm tay bà, cố gắng ngăn bà lại:” Con có nói không cho mẹ nhìn sao? Hiện tại chưa phải lúc, mẹ về trước đi, bây giờ gặp sẽ dọa đến cô ấy.”

“Mẹ xem con mới là người dọa đến con bé đó!”

Bà nâng giày hướng chân anh dẫm lên.

“Đau…a~”

Khi vào được, bà lấy chìa khoá ra đem anh đuổi ra ngoài rồi khoá của lại.

“Mẹ!”

Tưởng Hân sợ tới mức đem chăn kéo qua đầu, anh vừa rồi gọi người phụ nữ đó là gì?

Mẹ?

Âm thanh giày cao gót truyền tới, chăn trên đầu đột nhiên bị kéo ra, đập vào mắt chính là một người trang điểm tỉ mỉ, khuôn mặt phá lệ xinh đẹp, cặp mày lá liễu đặc biệt giống anh, hương nước hoa thanh mát, dễ chịu thoang thoảng trước mặt làm trái tim cô bỗng nhiên đập mạnh.

“A, thật là đáng yêu, đúng là cháu rồi!” Kỷ Khiết Kiều vui vẻ nói:”Cô là mẹ Kỷ Thừa, còn nhớ cô không? Mấy năm trước chúng ta đã từng gặp nhau.”

Cô run rẩy lắc đầu:”Con chào dì…”

“Gọi mẹ!”

” Hả?”

Bà cười rất tươi, vẫy vẫy tay:” Sớm muộn gì cũng vậy, mấy năm trước cô đến đón Kỷ Thừa thì nhìn thấy con, mặc dù lúc đó có lẽ con chưa nhìn thấy cô nhưng cô lại thấy rất ấn tượng với con, vừa nhỏ nhắn lại vừa mềm mại, Kỷ Thừa cao như vậy đem con ôm vào trong ngực che chắn cố ý để không cho cô nhìn thấy.”

Bà càng nói càng kích động hơn, thậm chí còn muôn ốm cô, Tưởng Hân cái gì cũng chưa mặc liền cố chui mình vào trong chăn.

Cửa bị gõ liên tục, người ở ngoài rất nôn nóng gào thét mở cửa.

Kỷ Khiết Kiều quay đầu lại quát lớn một tiếng,

“Con câm miệng! Ở ngoài đó đợi đi!”

Tiếng đập cửa bỗng dừng lại.

Thấy cổ chân cô bị trói, trong lòng bà run lên, trong tay cầm chìa khóa đi tới xem:”Là nó đem con trói lại sao?”

Tưởng Hân ừm một tiếng rất nhỏ, nhìn bà cúi đầu không ngừng tìm chìa khoá mở vòng chân, cô lại thu mình vào chăn.

Bà cảm thấy rất áy náy:” Nó là con trai cô nên cô rất hiểu nó, tính tình có chút tệ, trói con lại là nó không đúng, hai đứa bên nhau từ cấp ba cô cũng biết, sau lại vì nguyên nhân nào đó mà chia tay, nó cả người đều giống người điên, hiện tại nó làm như vậy với con đoán chừng là vì sợ hãi con sẽ lại bỏ đi.”

“Con yên tâm, cô sẽ dạy dỗ nó lại thật tốt.”

Tưởng Hân không dám nói gì, cũng không biết phải nói gì, bà ngồi ở mép giường nói chuyện hàn huyên với cô, kể sau khi cô bỏ đi thì anh nổi điên lên đi tìm người, khi không tìm được sẽ quăng hết đồ vật trong nhà.

Cô dù có ngốc cũng nhận ra bà ấy đang cố tác hợp lại cho bọn cô.

Kỷ Khiết Kiều cầm tay cô, ánh mắt kiện định, “Con yên tâm, ngoại trừ con ra không ai có thể làm con dâu của cô được, lần sau nó có đối xử với con như vậy liền nói cho cô, à cô để lại số điện thoại cho con.”

Một lúc sau cửa được mở ra, đứng ở ngoài cửa còn có thêm nhân viên bất động sản.

Kỷ Thừa sải bước tới, không kiên nhẫn bắt lấy tay bà hỏi:” Đi ra ngoài nào, mẹ đã nói gì với cô ấy rồi?”

Kỷ Khiết Kiều bị bắt đứng dậy, lắc đầu, “Không nói gì, mẹ chính là nói con nếu con trói con bé như vậy, mẹ liền đem chân con đánh gãy.”

Anh bất đắc dĩ xoa mặt, đẩy vai bà đi ra ngoài.

“Mẹ đừng theo dõi con nữa, nhàn rỗi không có chuyện gì cũng đừng tìm niềm vui ở trên người con, hôm nào rảnh con sẽ đưa cô ấy về nhà, mẹ đừng có nói chuyện lung tung đó!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH