Hệ Thống Cải Tạo

Chương 62: Phạt em bị anh-chim-to làm phun hết nước mới thôi (Cao H)

trước
tiếp

Mạnh Nhạc Nhạc ngạc nhiên, còn việc gì giấu anh không?

Đương nhiên là có, còn rất nhiều nữa!

Chuyện về hệ thống, chuyện với Phương Tu, với Trần Kiến Bạch. . . nhưng liệu cô có dám nói không?

Ít nhất thì ở hiện tại, cô không thể nói về những chuyện này.

Nhưng rõ ràng Tiêu Diệp không định buông tha, Mạnh Nhạc Nhạc mở miệng nức nở, thân thể thoạt nhìn đầy vệt đỏ ngang dọc thảm thương, trong đầu cố nhớ lại một ít chuyện xưa bi thảm dễ kích động, quả nhiên không đến vài giây. . .

Nước mắt đã loạch xoạch rớt xuống.

Cô còn không nói lời nào, cũng không lên tiếng, không chớp mắt, nước mắt cứ thế tí tách nhỏ xuống trên tay anh.

Lần này đến phiên Tiêu Diệp luống cuống, còn hoài nghi do mình quá tay nên đánh đau cô, hay là phương pháp không đúng, làm cô cảm thấy bị nhục nhã?

Anh nào còn nghĩ được tra khảo gì nữa, vội vàng dỗ dành:

“Đừng khóc, anh, anh không định chất vấn em…… Chỉ là… Anh nghĩ……”

Dù có am hiểu tâm lý học hơn nữa thì cũng không ai từng dạy anh loại tình huống này phải xử lý thế nào, Tiêu Diệp không giải thích nổi, đành phải kéo tay Mạnh Nhạc Nhạc cầm lấy dây lưng, tự quất mình một roi thật mạnh.

Roi này là đánh thật sự chứ không phải khiêu khích trêu đùa như vừa nãy. Trên người anh lập tức hằn lên vết bầm đỏ tươi như muốn chảy ra máu, nhưng anh còn không chịu dừng lại, cứ như chẳng có gì cảm giác, còn đang giơ tay muốn đánh lần nữa.

Mạnh Nhạc Nhạc sao giả khóc nổi nữa, vội vàng ném dây lưng ra xa.

“Anh làm gì vậy… Có đau không… Trong xe có thuốc bôi không…”

Cô hoảng hốt đi tìm, lục được trong xe ra một lọ cồn i-ốt nhỏ, cầm tăm bông nhẹ nhàng chấm lên cho anh. Vừa bôi thuốc vừa thút thít sụt sịt, trong miệng còn không nén được oán giận.

“Anh là đồ ngốc sao? Anh cố tình mang thân thể mình ra chọc tức em có phải không?… Đồ chết tiệt… Đồ chết tiệt nhà anh…”

Nói nói, rồi lại thật sự bắt đầu rơi nước mắt.

Chân tay Tiêu Diệp đã luống cuống, không biết nên làm gì bây giờ, chỉ có thể lặp đi lặp lại nói mình không đau.

Anh cũng thật sự không đau mà, đã nhiều năm như vậy, thân thể này phơi ngoài mưa bom bão đạn có là gì, bị đánh một roi cung chỉ như cào ngứa mà thôi.

Nhưng cố tình làm thế, anh mới có thể cảm giác được vì sao cô khóc.

Cô đau lòng vì anh, cũng giống như anh, vì yêu mà sợ hãi.

Trên thế giới này, có một người còn lo lắng cho thân thể của bạn hơn chính bạn, lo lắng khi tâm trạng của bạn thay đổi ra sao, còn sợ thời thế sẽ đổi thay, nhân tình  ấm lạnh thay đổi hơn tất cả.

Họ khát vọng sẽ hiểu biết nhiều hơn một chút, hiểu biết tất cả mọi thứ về bạn, rồi lại lo lắng rằng làm thế sẽ khiến bạn thấy phản cảm.

Họ khát vọng được thẳng thắn thành khẩn với bạn, rồi lại sợ hãi rằng sau khi bản thân thẳng thắn thành khẩn xong lại sẽ mất nhau. . .

Nếu để Mạnh Nhạc Nhạc so sánh, thì tình yêu giống như một vật liệu đang được tôi luyện.

Tăng thêm chút nhiệt độ hay áp lực, ngay khi nó vừa vượt qua một ngưỡng nhiệt  là có thể xử lý thành công.

Nhưng nó sẽ trở thành một loại mẫu vật mới, hay vẫn chỉ là một tinh thể biến chất, thực nghiệm thất bại?

Ai có thể nói được thế nào mới là chuẩn?

Tiêu Diệp thầm thở dài. Thôi vậy, truy cứu nhiều mà làm gì, chỉ cần cô là của mình, không phải sớm muộn gì anh cũng sẽ biết sao? Anh cũng không phải không thể chờ đợi…

Anh cúi đầu, bắt đầu khẽ hôn lên từng dấu vết bị dây lưng đánh ra trên người cô, từ hai bầu ngực đến rốn, lại xuống đến đùi trong, cuối cùng vòng đến đóa hoa non mềm, khẽ khàng cắn mút, để có thể ăn thỏa thích hơn nữa, anh còn gác một chân cô lên vai.

Vươn đầu lưỡi xông vào nhụy hoa, lớp thịt non mềm mại vừa bị anh nhẹ nhàng hút lấy đã chảy ra nước nôi lênh láng. Đầu lưỡi anh nhắm ngay trên hột le khẽ khảy khảy, viên thịt non nho nhỏ tròn trịa chưa gì đã cứng lên vội vã.

“Em… Em thích… chậm một chút… Ưm…” Mạnh Nhạc Nhạc đã khẽ rên lên.

Sự tán tỉnh tinh tế đến vậy, dù có là cô gái nào cũng không thể chịu nổi, huống hồ cô vốn đã phi thường mẫn cảm, bên trong huyệt động đã sớm vô cùng ngứa ngáy, mũi chân nhỏ dưới khoái cảm như vậy đã banh ra thẳng tắp, hận không thể lập tức được nuốt vào thứ gì đó. Cho dù có bị quất cho mấy roi như vừa nãy cũng được, dù sao loại đau đớn quá nhỏ đó còn đỡ hơn cơn ngứa ngáy rạo rực đến cực hạn lúc này.

Tầm mắt cô không nhịn được liếc về phía cột cờ đã chào của anh, thân gậy thô to  đỏ tím, so với chiếc chim to nhất trong đống pỏn Âu Mỹ cô từng lén xem thì còn thô hơn một chút.

Dù lúc này anh đang ngồi xổm thì nó vẫn ưỡn lên ngẩng cao đầu, cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể xuất chinh ra trận, đánh cho kẻ địch tan tác không còn manh giáp.

Có thể là bị cô nhìn không chớp mắt kích thích, nó còn khẽ bật lên giật giật, đầu nấm mượt mà thậm chí đã khó nhịn nhả ra dịch thể nóng rực.

Bản thân Tiêu Diệp lại không hề nóng nảy, anh đưa tay tinh tế vuốt ve hai bên cánh hoa. Đốt ngón tay do hàng năm cầm súng chai dày, cộm làm cô gái vừa đau vừa ngứa, lúc thì bị anh nhét vào toàn bộ, lúc thì lại bị vân vê khảy móc, ngón tay hợp lại nhẹ xoa, tùy theo tiếng cô thở dốc bên tai mà phán đoán cùng điều động độ nặng nhẹ trên tay.

Nếu có một ngày, thấy giáo biết anh sử dụng kĩ năng trinh sát cùng tâm lý học để làm mấy chuyện này, chỉ sợ có thể liều cả mạng già quật chết anh 🙃

Nhưng hiển nhiên là lúc này, việc lấy lòng Mạnh Nhạc Nhạc mới là điều quan trọng nhất với anh.

Ngón tay thô dài đã thêm vào đến 2 ngón, thọc loạn khắp nơi trong lồn cô, ngẫu nhiên còn cố ý tách 2 bên hoa môi ra, phối hợp cùng đầu lưỡi liếm láp.

Chờ đến khi cắm được 4 ngón tay cùng vào, lòng bàn tay thô ráp cọ xát trên lớp thịt non qua lại làm bọt nước văng khắp nơi, Mạnh Nhạc Nhạc đã sắp chịu không nổi, vội kêu lên:

“A… Tuyệt quá… Căng quá… Đừng chọc chỗ đó mà… A… Em sắp ra mất… Mạnh hơn… Ưm…”

Ngay thời điểm mấu chốt như vậy, ngón tay đột nhiên bị rút ra toàn bộ, hư không bất chợt làm cô khó nhịn vặn vẹo thân thể.

Nhưng ngay sau đó là gậy thịt nóng hầm hập dí vào, khẽ cọ sát mấy cái, sau khi đã bôi đẫm nước dâm, quy đầu vẫn to như cũ quyết đoán thọc mở 2 cánh hoa môi, từ từ cắm ngập vào lỗ.

“A…”

Lỗ dâm của Mạnh Nhạc Nhạc vốn đã cận kề cao trào, rốt cuộc không nhịn được nữa, cô run lên, nước nôi tràn bờ đê, nháy mắt đã đê mê lên đỉnh.

Nhạc Nhạc thở dồn dập, cảm nhận được đồ đáng ghét nóng rẫy kia trong cơ thể. Nó thật sự quá lớn, mới chỉ tiến vào một phần mà cửa mình cô đã bị nong ra hết cỡ.

Anh-chim-to vừa lên sàn đã thọc em bím phun nước tứ tung, còn mài phẳng từng nếp gấp trong âm đạo. Này thật sự như một thanh thần khí, chiếm lĩnh đánh phá mọi trận địa, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể đại phát thần uy.

May mắn Tiêu Diệp từ trước đến nay luôn kiên nhẫn hơn người, lúc này cây hàng to tướng kia cũng không lập tức ra vào xồng xộc, mà kiên nhẫn cắm rút từng chút một.

Cứ như nó đang nghiêm túc chấp hành nhiệm vụ, bất kể thịt non có run rẩy đáng thương chống cự lại cỡ nào, đầu nấm vẫn kiên quyết phá mở tầng tầng lớp lớp, lần sau càng sâu hơn lần trước.

Đôi môi anh quấn quít hôn trên môi cô, hai tay không ngừng xoa nắn trên bộ ngực, cứ kiên nhẫn ra vào chừng mười mấy phút, rốt cuộc cũng xâm nhập được triệt để.

Mạnh Nhạc Nhạc hít sâu, mỗi lần ăn con trăn Nam Mỹ này cô đều phải chuẩn bị màn dạo đầu nhẫn nại lại dài dòng này mới có thể sẵn sàng.

“Em cảm thấy không?” Tiêu Diệp vừa cắm nguyên cây cây vừa hỏi.

“Cảm thấy… gì cơ?”

“Lỗ dâm của em thật chặt, mỗi lần anh đút vào đều sẽ bị mút chặt lấy, chỉ mới cắm có mấy cái đã phun nước tung tóe, bắn hết khắp nơi rồi.”

Gì vậy cha nội? Ai không có việc gì đi nói loại chuyện này làm gì???

Ai ngờ Tiêu Diệp như đã đứt dây thần kinh xấu hổ, còn muốn tiếp tục nói:

“Anh muốn mỗi ngày đều đụ em, đụ đến banh lồn em ra, như vậy trừ anh, sẽ không còn gì có thể thỏa mãn em được nữa.”

Tiêu Diệp vừa nói vừa bế Mạnh Nhạc Nhạc lên, lấy nơi  giao hợp làm trung tâm xoay một vòng, đổi thành Mạnh Nhạc Nhạc ngồi trên.

Bàn tay to của anh đỡ sau mông cô ghì chặt xuống, mỗi lần đều sẽ cắm thẳng đến nơi sâu nhất. Mà tư thế này cũng rất tuyệt, sẽ thấy được trọn vẹn hai vú tung tăng nhảy nhót, còn có đóa hoa nhỏ không ngừng khóc lóc, mỗi một lần đút gậy thịt vào lút cán là lại có dòng nước róc rách chảy dọc theo thân dương vật, chẳng khác gì đang nhồi chim để ép nước sinh tố trong âm đạo.

Mỗi một lần Mạnh Nhạc Nhạc ngồi là lại càng ngậm con cu vào sâu hơn, cũng sẽ dập xuống trên người anh, nhưng bỗng nhìn thấy vết bị dây lưng đánh ra của anh, cô bèn để ý gắng không chạm vào.

Nhạc Nhạc nâng người, vươn lên dựa vào ghế trước, như vậy hẳn sẽ không đụng tới vết thương của anh.

Chim to đang đụ sướng lại tự dưng phải chia lìa với bím nhỏ, nơi trước đó bị một đống nước giội ướt đẫm giờ tự dưng bị tách rời, kéo ra những sợi tơ bạc dính dấp níu kéo nhau.

Lỗ dâm vừa bị địt banh ra, giờ đột nhiên trống rỗng, ngứa ngáy muốn chết mà mãi không thấy anh cắm lại, Mạnh Nhạc Nhạc đành phải nâng một chân lên đặt trên cửa xe, mở rộng lối vào cho đại lộ âm đạo, phô ra cái miệng nhỏ hồng hồng còn chưa thể khép kín, nhiễm nước sáng long lanh, thu hút khách khứa tiến vào thăm quan ngắm cảnh.

Tiêu Diệp rốt cuộc cũng không thể nhẫn nại, chồm lên như dã thú phủ lên cô, chim lớn vừa chĩa vào cái miệng nhỏ đã vội cắm phập vào cực sâu, thịt non lập tức xoắn chặt lấy vật xâm lược, dương vật lẫn vách động nóng bỏng cọ xát nghiền ép lẫn nhau.

“A… Nhẹ một chút… Em sắp nứt mất…” Mạnh Nhạc Nhạc không nhịn được xin tha.

Tiêu Diệp đã thở dồn dập, anh thoáng thả chậm lại sức cắm, trong mắt lấp lánh ý cười hỏi cô:

“Sợ đụng đến miệng vết thương của anh sao?”

Mạnh Nhạc Nhạc hơi ngẩng đầu, theo nhịp cắm rút của anh mà thở dốc, ý tứ của mình chợt bị người khác hiểu rõ làm cô không khỏi thấy thẹn thùng, nhưng cũng lại có vui vẻ.

“Nhạc Nhạc nhà ta thật đáng yêu hiểu lòng người mà.” Tiêu Diệp đã hóa thân thành mấy ông bô khoe khoang con mình, liên miên kể ra đống ưu điểm của Mạnh Nhạc Nhạc, còn nói mãi không dứt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH