Hệ Thống Cải Tạo

Chương 57: Nhạc Nhạc, cô đã trở lại

trước
tiếp

Nhưng tại sao Goldschmidt lại không nói gì, cũng không hoài nghi hay chất vấn?

Mạnh Nhạc Nhạc kinh ngạc, cứ có cảm giác như mình đã bỏ qua điều gì.

“Hệ thống, có thể xem hình ảnh của thế giới nhiệm vụ không?”

Từ nửa đêm ngày hôm đó, Mạnh Nhạc Nhạc lặng lẽ xem hết video cho đến rạng sáng, nước mắt đã rơi như mưa.

Tất cả những điều này đều bắt đầu từ bài thuyết trình năm 1928 kia của cô.

Bài thuyết trình quả thực không tồi, cũng đã khiến cho rất nhiều người tỉnh ngộ, kết quả cũng rất tốt đẹp. Sau hội nghị, các nhà khoa học đến từ các quốc gia dẫn đầu đã bắt tay vào xây dựng một Hiệp định khoa học, mục đích là để giữ gìn sự bình an cho giới khoa học ở một mức độ nào đó.

Nhưng mà, bài diễn thuyết cũng đã vạch trần quá nhiều thứ bị chôn giấu, quá nhiều chuyện dơ bẩn, vì vậy mà ngay ngày hôm đó mọi thông tin đều bị phong tỏa, Mạnh Nhạc Nhạc cũng trở thành đối tượng bị truy giết.

Song người này lại đột nhiên biến mất, các quốc gia đều hoài nghi ngờ vực lẫn nhau, cho rằng đối phương đã giấu người.

Hartree của Anh quốc là bị nghi ngờ nhiều nhất. Dù sao trong bài thuyết trình kia cũng có một phần liên quan đến hắn.

Nhưng Hartree lại là một cục xương cứng, đằng sau có ba bên quân sự – khoa học – chính trị của Anh chống lưng, tất nhiên không dễ ra tay rồi.

Nhưng mà những người này rất nhanh đã tra ra, còn có một người khác cũng từng qua lại với người phụ nữ tên Mạnh Nhạc Nhạc này.

Đó chính là Goldschmidt.

Đối với những kẻ này mà nói, muốn động vào một nhà khoa học không có ô dù như ông là một điều vô cùng dễ dàng.

Vốn dĩ Goldschmidt đang ở Göttingen, Đức dạy học, nhưng ông lại chỉ có thể trở về Oslo. Để tránh các loại tra xét, ông còn phải không ngừng thay đổi chỗ ở. Nhưng chiến tranh Thế giới thứ hai đã bùng nổ, những nơi ở Na Uy có thể giúp ông ẩn náu cũng ngày càng ít, Goldschmidt cuối cùng cũng bị bắt, bị quy chụp những tội danh phi lý.

Mạnh Nhạc Nhạc run rẩy xem xong đoạn video kia, tuy hệ thống đã làm mờ một số phân đoạn, thậm chí còn cố tình tua nhanh tốc độ, nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy một Goldschmidt vốn luôn hòa ái lạc quan, giờ lại không nói một lời cam chịu mọi đòn tra tấn, liều chết cắn răng, khăng khăng nói rằng không quen biết Mạnh Nhạc Nhạc, quyết không lộ ra chút tin tức nào.

Mãi đến khi quân Đức chiếm được Na Uy, cần bản đồ khoáng vật, Goldschmidt đang thoi thóp trong ngục giam mới được thả ra.

Cũng chính là đêm qua.

Bảo sao, bảo sao ông lại ốm yếu, già nua như vậy.

Lòng Mạnh Nhạc Nhạc ngập tràn nỗi áy náy vô hạn, sau đó là sự cảm động tận tâm can.

Dưới tình huống như vậy, đêm qua Goldschmidt đã thử thăm dò cô, có lẽ ông cũng đã đoán ra lai lịch của cô từ lâu, nhưng ông không hề trách cứ cô, cũng không lợi dụng, không tố cáo, chỉ bình thản như mặt biển êm đềm, đối đãi với cô vẫn ân cần hòa ái như lần gặp mặt đầu tiên.

Mà chính tình thế của ông lại đâu tốt đẹp chút nào, Hiệp ước bảo hộ khoa học  không cứu được ông, Na Uy cũng không cứu được ông.

Đúng vậy, ông còn sắp phải mang thêm tội danh lừa gạt quân đội nước Đức.

Goldschmidt đâu còn đường sống nào, không ai có thể cứu ông, toàn bộ thế giới đều đã vứt bỏ ông, bao gồm cả chính Mạnh Nhạc Nhạc.

Mạnh Nhạc Nhạc nghẹn ngào nói:

“Hệ thống, ta có thể trở lại thế giới nhiệm vụ một lần nữa không?”

“Xin lỗi, toàn bộ tuyến nhiệm vụ học thức của Goldschmidt đều đã đóng lại, không còn nhiệm vụ tương quan nào nữa.”

Âm thanh lạnh lẽo chẳng chứa bất kì cảm tình nào của Hệ thống vang lên, Mạnh Nhạc Nhạc ngồi ngây ra trong đêm tối, dù có tự an ủi bản thân thế nào cũng không thể bình tĩnh được.

Quả thật, cho dù không có cô, Goldschmidt vẫn sẽ lừa dối quân Đức, chiến tranh vẫn sẽ xảy ra.

Nhưng ít nhất thì thân thể và sức khỏe của ông vẫn được khỏe mạnh, vốn có thể hoàn thành một nghiên cứu nữa trước khi chiến tranh xảy ra.

Hiện tại thì sao? Nhìn xem mày đã làm gì chưa Mạnh Nhạc Nhạc?

Mày tự đại, mày ích kỷ, mày vì chính mình mà làm mọi thứ rối loạn.

Nói trắng ra là, khi mày đến thế giới nhiệm vụ đều chỉ mang theo sự ngạo mạn của kẻ đi xuyên thời không, tự mình gây họa nhưng lại bắt người khác phải gánh chịu.

Mạnh Nhạc Nhạc không kìm được bật khóc, ai tới cứu Goldschmidt đi!

Một người quang minh vĩ đại như vậy, sao lại có thể cứ thế chìm vào tăm tối, sao  có thể chết một cách bừa bãi vô danh như vậy?

Đột nhiên, Mạnh Nhạc Nhạc nhớ ra một chuyện.

“Tuyến nhiệm vụ của Goldschmidt đã đóng lại, vậy còn Hartree thì sao, ta muốn mở ra nhiệm vụ học thức của Hartree.”

Hệ thống yên lặng một giây, sau đó trả lời:

“Tuyến thời gian của nhiệm vụ không thể đảo ngược, nhiệm vụ học thức tiếp theo của Hartree là vào năm 1943, thế cục đã định, cho dù ký chủ có trở lại quá khứ cũng không thể thay đổi được gì.”

“Mở ra đi.” Mạnh Nhạc Nhạc không nén nổi tiếng nghẹn ngào, cô không có cách nào chịu đựng được cảnh một người bạn của mình phải vì cô mà chịu khổ, còn cô lại ở đây yên bình hưởng thụ, mà sự bình yên này được đổi lấy từ máu và nước mắt của người khác.

“Nhiệm vụ trải nghiệm Module [ Học thức ]  12:

Nhiệm vụ: Cùng Hartree thảo luận về hóa học lượng tử.

Khen thưởng: 10 điểm thuộc tính.

Không gian vừa dịch chuyển, trong chớp mắt, Mạnh Nhạc Nhạc đã đứng trước cửa phòng thí nghiệm của Hartree, cô không định gõ cửa mà là xoay người chuẩn bị rời đi, ai ngờ đúng lúc đó Hartree lại đột nhiên mở cửa.

Lúc này vừa thấy Mạnh Nhạc Nhạc, Hartree chỉ hơi sửng sốt đã hỏi:

“Cô tới tìm Goldschmidt phải không?”

Mạnh Nhạc Nhạc gật đầu.

“Hiện tại cậu ta không ở Na Uy mà đang ở Manchester. Tháng 3 tới sẽ trở thành thành viên ngoại quốc của Hội đồng Hoàng gia London, nơi này đã đồng ý che chở cho cậu ấy. Đi thôi, để tôi đưa cô đi.”

Thật ra mọi chuyện không hề đơn giản như Hartree nói, muốn đạt được sự đề cửa của 18 thành viên trong Hội đồng Hoàng gia là một điều không hề dễ dàng, Hartree phải làm người trung gian trong thời gian rất dài, ước chừng đến tận 2 năm mới có thể làm Goldschmidt được nhận vào nơi này, nhưng mà…

“Xin lỗi, nếu tôi có thể đến sớm hơn một chút thì đã khác.” Hartree áy náy nói.

Mạnh Nhạc Nhạc làm gì có tư cách để trách móc người khác, huống hồ, năm 1940 tình hình của nước Anh cũng không hề ổn.

Hartree đưa Mạnh Nhạc Nhạc đến trước phòng bệnh thì rời đi, cánh cửa chỉ khép hờ, nhưng cô chần chừ mãi mà không dám đẩy ra.

Đột nhiên một cơn gió thổi qua, cánh cửa đang khép hờ chợt rộng mở, Mạnh Nhạc Nhạc lúc này đã chẳng thể nghĩ được gì nữa, thậm chí còn quên cả hít thở.

Người đang phơi nắng bên cửa sổ đột nhiên mở mắt ra, đôi mắt màu lam sắc bén nhìn qua, sau khi thấy rõ người tới là ai, ông chỉ hơi giật mình rồi tươi cười chào đón.

Nắng sớm chiếu lên mái tóc xoăn màu nâu, con ngươi hẹp dài của người đàn ông chan chứa nét dịu dàng, nhưng Mạnh Nhạc Nhạc biết đó chỉ là dáng vẻ tạm thời, một khi nói đến việc nghiên cứu khoa học, ông sẽ như dũng sĩ bảo vệ công lý, vừa cơ trí lại vừa quả cảm chiến đấu đến cùng.

Bên tai cô truyền đến tiếng cười của ông, không còn là giọng nói mạnh mẽ trong trẻo, nhưng giờ khắc này, lại như những lời đẹp đẽ nhất thế gian:

“Nhạc Nhạc, cô đã trở lại.”

——

————–(Tác giả có lời nói)————–

Nhà khoa học này thật sự đã dùng chuyên môn về Địa chất học của mình đánh lừa Đức quốc xã vào tháng 4 năm 1940, sau đó bị bắt, bị tra tấn nhiều năm, đến tháng 3 năm 1943, dưới sự đề cử của 18 thành viên trong Hội đồng Hoàng gia, ông được tuyển làm thành viên ngoại quốc của Hội đồng Hoàng gia London thì mới được an toàn. Nhưng bởi vì trong chiến loạn đã bị thương rất nặng, cuối cùng ông cũng qua đời vì bệnh tật…

Mọi người có còn nhớ phần giới thiệu ở nhiệm vụ đầu tiên không? Nhà khoa học này đã từng mang theo một viên con nhộng chứa xyanua để phòng ngừa bất trắc. Khi một giáo viên hỏi xin ông viên con nhộng kia, ông đã trả lời rằng: “Viên thuốc này là dành cho một giáo sư hóa học, mà anh là một giáo sư cơ học, vậy hẳn nên dùng dây thừng để giải quyết vấn đề chứ”.

Hahaha, cũng thật hài hước, thật sự tôi càng viết lại càng thấy thích ông ấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH