Hàng Xóm

Chương 9

trước
tiếp

Vy tròn xoe mắt nhìn Alex trong ngỡ ngàng. Cầm tờ giấy từ tay Alex, Vy chăm chú đọc, chia cột đàng hoàng, chú thích rõ mua gì, giá tiền bao nhiêu, số điện thoại nhà cung cấp, số tài khoản ngân hàng, chi tiết và đầy đủ.

– Cảm ơn. Vy nói giọng ỉu xìu.

– Không gì. Alex lãnh đạm.

Vy đứng lặng trước cửa nhà Alex, không gian im lặng.

– Có gì nữa không ? Alex phá vỡ bầu không khí.

– Ờ, không gì. Ngủ ngon.

Nói rồi Vy quay gót về. Đồ đáng ghét ! Người gì mà thờ ơ, vô cảm thế cơ chứ, chẳng nhẽ Alex không có chút tình cảm nào với mình, chẳng lẽ cậu ấy không nhận ra là mình thích cậu ấy. Vy hậm hực cả tối đó.

Cô ấy có vẻ có tình cảm với mình. Mình và cô ấy không thể đến với nhau được. Dù sao thì… Ở bên này Alex trầm tư suy nghĩ trong khi bên kia, có người ấm ức tức tối.

Nhưng bản tính hồn nhiên nên Vy không giận Alex được lâu, ngủ một giấc dậy là Vy lại muốn gặp Alex. Hôm nay lại là đầu tuần, Vy đã quen với việc dậy sớm, đẩy cửa bước ra vườn thấy cỏ cây còn giọt nước đọng trêи lá, dường như vừa có ai tưới cho chúng. Thế là chậm hơn Alex rồi, đành phải đợi đến tối vậy. Đột nhiên có tiếng điện thoại, Vy quay vào nhà nghe. Vy nhanh chóng thay đồ, ra khỏi nhà.

7h tối, Alex về nhà, liếc nhìn sang nhà Vy không thấy đèn sáng, một thoáng lo lắng rồi thôi. Alex kéo rèm, ấn công tắc bật cho hệ thống tưới cây tự động. Từ giờ phải hạn chế gặp Vy, không để tình cảm đi quá giới hạn. Mặc dù phải kéo rèm che kín phòng khách là việc Alex không hề muốn, mất đi không gian riêng, mất đi thói quen tưới cây, cho cá ăn nhưng Alex đành chấp nhận.

Thứ ba rồi thứ tư, thứ năm mặc dù đã kín rèm nhưng Alex vẫn dòm sang và điện vẫn tắt. Đã mấy ngày không thấy Vy, không hiểu đi đâu. Chỉ một chút lo lắng rồi Alex lại quay sang làm việc khác.

Thứ sáu, Vy bồn chồn không yên, đợt này đi chụp hình gấp quá mà lại dài ngày nên Vy không kịp báo cho Alex, nhưng Vy cũng thấy may vì chưa nói, dù sao thì đã là gì của nhau đâu mà phải đi khai về báo. Đã mấy hôm rồi không được thấy cái bóng gầy gầy của Alex, Vy nhớ biết bao. Cứ tưởng ‘ghép vườn’ sẽ được gặp Alex nhiều hơn thế mà…

Đồng nghiệp của Vy hơi thắc mắc, lần đầu tiên thấy Vy đi xa mà lại muốn về sớm, bình thường cô nàng hết công việc còn mải mê mua sắm, đi tham quan, chụp ảnh.

– Y dờ mờ lờ hả ? Linh – Cô bạn trang điểm ở cùng phòng Vy hỏi.

– Huh ? Vy giật mình.

– Y dờ mờ lờ là cái j ?

– Yêu rồi mà lại.

– Nhìn cái điệu bộ này 100% là có anh nào ở nhà rồi hả ?

– Không có. Làm gì có ai.

– Thôi, khai thật đi. Có muốn cà đoàn biết không thì bảo ? Cô bạn dọa.

– …

Dù sao thì Vy và Linh cũng chơi với nhau đã lâu và khá thân, hơn nữa cũng có nhiều khúc mắc chẳng biết hỏi ai nên Vy kể toàn bộ câu chuyện cho Linh.

– A ha, cái anh chàng hôm gặp ở gần dốc Hàng Than hả ? Tinh mắt đấy.

– Thôi đi, người ta đã kể hết rồi còn trêu. Vy dỗi.

– Tóm lại là bây giờ bà không biết hắn có thích bà không hả ? Tôi hỏi thật, thích hay là yêu ?

– Uh thì thích…

– Nhưng mà không gặp thì nhớ, dấu hiệu của yêu rồi.

– Tôi bày cho bà cách này để kiểm tra nhé…

Đúng ra thứ bảy là Vy được về với Alex nhưng do mọi người muốn ở lại chơi thêm 1 hôm cho thoải mái nên Vy đành ngậm ngùi. Trong lúc mọi người vui vẻ đi chơi thì lòng Vy nóng như lửa đốt. Linh dễ dàng nhận thấy điều đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH