Hàng Xóm

Chương 4

trước
tiếp

Sáng thứ sáu, Vy nghe tiếng gõ cộc cộc ngoài cửa. Mới 7h30, ai gọi sớm vậy nhỉ ? Uể oải bước ra, dán mắt vào cái lỗ nhỏ xíu trêи cửa nhận ra Trang – cô bé miền Nam mãi tối qua Vy mới biết tên. Cánh cửa vừa mở ra :

– Vy, sáng nay cậu đi ăn sáng với mình nhé !

– Hả ? Vy tròn xoe mắt.

– Tối nay mình về Sài Gòn rồi, muốn ngày cuối cùng đi chơi cùng cậu, không biết bao giờ tụi mình mới lại gặp nhau.

– Uh, đợi mình một chút ! Vy vui vẻ.

Vy nhanh chóng thay đồ, sửa sang nhan sắc. 30 phút sau, hai cô nàng nhí nhảnh đi xuống gara. Trang thốt lên :

– Oahh ! Xe của cậu đẹp quá ! Alex cũng thích màu đỏ lắm.

– Xem ra lý lịch trích ngang của cậu ta nắm rõ quá hả. Vy cao giọng.

– Chơi nguyên năm mà mới biết được có chút chút thông tin vậy đó. Trang biện minh.

Chiếc Mercedes màu đỏ từ từ lăn bánh.

– Cậu thích ăn gì ? Vy hỏi.

– Cậu rành ở đâu, dẫn mình đi ăn món gì lạ lạ đi.

– Bún thang nhé.

– Món này mình chưa ăn bao giờ. Hay quá.

Vy lái xe chậm chậm, làn gió buổi sáng man mát qua cửa kính mở một nửa. Vy còn nhiều câu hỏi về tên Alex quá mà chưa biết bắt đầu như thế nào, chợt chuông điện thoại của Trang vang lên.

– Alo ! Tiếng miền Nam rõ rệt.

– Aaa, về hồi nào vậy? Tui đang đi ăn sáng với Vy.

– À, hàng xóm của cậu đó. Đang ở nhà hả? Ăn gì chưa, đi ăn với tụi này luôn.

Trang quay sang hỏi Vy.

– Alex vừa về, tớ rủ cậu ấy đi ăn chung được không ?

– Uh ! Vy thấy cô bạn này thật đáng yêu. Giọng điệu như xin phép mẹ cho bạn trai đi cùng.

– Vậy địa điểm mình ăn ở đâu còn bảo Alex tới ?

– Cậu cứ nói là bún thang ngon nhất ở gần bờ Hồ.

– Trời, không có địa điểm cụ thể sao Alex biết.

– Cậu cứ nói đi, nếu không biết bảo đến cá mập gọi mình ra đón.

Trang băn khoăn khó hiểu trước câu trả lời của Vy nhưng vì không biết đường nên đành nhắc lại những gì Vy vừa nói :

– Alex à ! Biết bún thang ở gần bờ Hồ không ?

– Biết rồi ! Hai người đi gì tới ?

– Xe của Vy.

– Đi đến đâu rồi ?

– Mình đi đến đâu rồi hả Vy ? Trang quay sang hỏi.

– Đến rồi đây. Vy trả lời.

– Vy nói đến nơi rồi, Alex à.

– Vậy hai người cứ gọi ăn trước, Alex đến ăn sau.

– Uh !

Vy gọi hai suất đầy đủ rồi bước lên cầu thang. Trang nhón gót theo sau, cầu thang hơi chật và tối nhưng khi bước lên căn phòng sáng hẳn ra và có thể nhìn thấy đường ven hồ. Trong lúc ngồi đợi, Trang lo lắng :

– Chỗ này bí hiểm ghê, liệu Alex có tìm được không ?

– Lo gì, hắn bảo biết rồi còn gì.

Cô phục vụ đã bưng lên hai suất mà chưa thấy Alex.

– Ăn luôn đi, nóng mới ngon. Vy cất tiếng.

Trang còn đang chần chừ có ý chờ Alex thì sau lưng có bóng người.

– Ăn đi, chờ ai nữa.

Trang quay lại thì ra Alex.

– Trời! Hù người ta không à, đau cả tim.

– Đã làm gì mà kêu hù.

– Giỏi quá ha. Chỗ này mà cũng kiếm được.

Alex không nói gì chỉ khẽ .

– Mà sao tới nhanh dữ vậy ?

– Tay lái lụa mà. Hehe

Vy nãy giờ quan sát Alex, hôm nay chiếc mũ le đã không còn, Vy tận mắt ngắm nhìn khuôn mặt của Alex. So với bức ảnh hôm Vy thấy ở nhà thì Alex có vẻ gầy hơn nhưng làn da trắng không tì vết đó thì khiến nhiều cô phải ghen tị. Mái chéo vuốt sáp hơi dựng trẻ trung nhưng vẫn nhận thấy sự “có học” chứ không như bọn thanh niên đàn đúm adua a còng. Đằng sau cặp kính cận là đôi mắt rất đặc biệt. Lúc nhìn Trang rất thân thiện, khi quay sang người phục vụ rất nghiêm túc. Bình thường thì đôi mắt toát lên vẻ nghiêm nghị hơi u buồn.

– Ý quên, không giới thiệu. Đây là Alex, hàng xóm chính thức của cậu đó Vy.

– Xin chào ! Alex khẽ gật đầu.

– Còn đây là Vy, cậu ấy rất tốt với tui mấy hôm ở nhà cậu. Trang nhanh miệng.

– Uh ! Chào ! Vy khẽ đáp lại.

Alex ngồi xuống, vì chiếc bàn tròn mà Trang và Vy đã yên vị hai phía đối diện, Alex bất đắc dĩ thành ra ngồi giữa hai cô nàng. Hôm nay, Alex mặc quần jeans Gucci, áo phông màu đen Gucci để lộ phần bắp tay khá chắc và trắng mịn, thắt lưng trắng hai màu xanh đỏ Gucci nốt và đôi giầy cũng có vạch xanh đỏ, nguyên cây Gucci. Với con mắt stylist Vy khá khen cho gu thẩm mỹ của Alex. Một lần nữa, Vy lại nhận thấy mùi nước hoa đó, hơi hơi lạnh nhưng sau lại thấy ấm áp và thơm đến khó tả.

– Trà đá không ? Alex quay sang hỏi Trang.

– Ăn nhanh dữ vậy ? Có chứ.

– Thế nào ? Alex quay sang hỏi Vy.

– Uhm, có. Vy hơi bất ngờ trước câu hỏi của Alex.

– Bác ơi, cho cháu 3 cốc trà đá.

Vy vẫn còn nhớ cái giọng nói trầm, ấm của Alex nhưng lần trước thì chỉ được đúng một câu mà không dành cho Vy, ánh mắt lúc nãy Alex nhìn Vy thể hiện rõ sự quan tâm và câu hỏi đó của Alex là dành cho Vy chứ không phải bất kỳ ai khác.

– Cảm ơn bác.

Có vẻ như Vy đã bị ngộ nhận, đó là phép lịch sự của Alex thì phải. Nếu như Vy cảm thấy hơi ngại khi tiếp xúc với Alex ở khoảng cách gần như thế này thì Alex dường như không mất đi chút tự tin nào.

– Cảm ơn đã chăm sóc bạn tớ mấy ngày qua. Từ giờ chúng ta là hàng xóm. Alex nói với Vy.

– Không có gì ! Vy không biết nói gì trước sự bắt đầu của Alex.

– Xong chưa, tớ chở đi mua đồ. Alex lại quay sang Trang.

– Đi bằng gì ? Trang hỏi.

– Xe máy, yên tâm, tớ mang mũ cho rồi. Alex hơi cười.

Vy thấy tim mình hơi loạn nhịp, mặc dù từ lúc đến chưa thấy Alex cười đúng nghĩa, chỉ là khẽ cười nhưng sao Vy thích nhìn đến thế. Đến bây giờ Vy phải thừa nhận Alex rất đẹp, khuôn mặt đến nụ cười, đến cách cư xử toát ra vẻ lịch sự và rất lễ phép đối với người lớn dù họ có làm nghề gì. Trước giờ, Vy chưa bao giờ nói cảm ơn với những người phục vụ. Alex có vầng trán cao, khuôn mặt nhìn rất thông minh và có vẻ trí thức.

– Ơ, thế còn Vy ? Trang lại thắc mắc.

– Sáng nay mình rủ cậu ấy đi giờ đi cùng cậu thì sao được. Trang tiếp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH