Hằng Số Tình Yêu

Chương 7

trước
tiếp

Bà nội Ôn Niệm Niệm tên là Thư Giác; là thục nữ xuất thân danh gia vọng tộc. Bà cũng là chủ tịch tập đoàn Ôn thị đương nhiệm, những quyết sách trọng đại của tập đoàn đều phải qua tay bà.

Bây giờ bà đã ngoài 70 tuổi, nhưng nhìn tinh thần vẫn khoẻ mạnh như trước, bà mặc một bộ sườn xám xanh lục đậm với áo choàng khoác ngoài, trang trọng và tinh tế, mái tóc hoa râm được búi tỉ mỉ tinh tế bằng búi tóc tinh xảo.

Từ cách ăn mặc trang điểm có thể nhìn được ra, là một bà lão rất tích cực cũng rất tinh tế.

Ôn Niệm Niệm bước xuống cầu thang, chào hỏi bà nội.

Bà nội hiền lành gật đầu, bảo cô ngồi xuống.

So với cách trang điểm thường ngày của Ôn Niệm Niệm, Ôn Khả Nhi lại long trọng hơn rất nhiều.

Cô ta mặc một bộ váy dài thắt lưng cao, mái tóc đen buông xuống ngang vai, đuôi tóc còn dùng máy uốn thành những lọn xoăn, hơi hơi vểnh lên.

Cô ta ngồi bên cạnh Diệp Tân Ý, nói chuyện với bà ngoại rất nhiệt tình, báo cáo thành tích của mình trong cuộc thi cuối kỳ học kỳ trước, cũng chia sẻ tin vui cô ta đã tham gia và giành giải Á quân trong cuộc thi toán học, cuối cùng cũng không quên ân cần hỏi han, dặn bà mặc nhiều quần áo ấm.

Lễ nghĩa chu toàn.

Mặc dù bà nội hiền từ, cũng dặn dò cô ta đừng để bị cảm lạnh, nhưng chung quy vẫn duy trì sự xa cách một cách lịch sự, không thân thiết như bà cháu gia đình bình thường.

Ôn Niệm Niệm cũng lễ phép hỏi thăm bà, bà nội gật gật đầu, nói: “Bà thấy Niệm Niệm đã thay đổi khác trước rồi.”

Ôn Niệm Niệm nhìn bà nội một cái, bà cũng đang nhìn cô, lộ ra ý tứ tìm hiểu nghiên cứu.

Trong lòng cô chột dạ, quả quyết quay mặt đi, không dám nhìn vào mắt bà nữa.

Quả nhiên gừng càng già càng cay, liếc mắt một cái có thể nhìn ra tim cô không đúng với nó.

Nhưng mà bà nội hẳn là cũng sẽ không nghĩ theo hướng của những câu chuyện Nghìn Lẻ Một Đêm kia đâu, cùng lắm sẽ cảm thấy cô và quá khứ quá khác nhau mà thôi.

Ôn Niệm Niệm bình tĩnh trở lại, nói chuyện vài câu với bà nội.

So với thái độ thờ ơ đối đãi với Ôn Khả Nhi, khi bà nội và Ôn Niệm Niệm nói chuyện, tỏ ra hòa nhã hơn rất nhiều.

Nói cho cùng, Ôn Niệm Niệm mới là cháu gái ruột của bà.

Ôn Khả Nhi là một cô gái không cam lòng bị xem nhẹ, cô ta vội vàng mỉm cười nói với bà nội: “Bà nội, dạo này con vẫn luôn tập piano, hôm qua giáo viên piano còn khen con tiến bộ rất nhiều nữa.”

Bà nội trải qua bao phong ba, gặp vô số người, tự nhiên liếc mắt một cái là nhìn ra tâm tư mà Ôn Khả Nhi muốn biểu hiện, bà ung dung thản nhiên nói: “Ừ, vậy cũng không thể tự kiêu, phải tiếp tục cố gắng.”

Ôn Khả Nhi dừng lại một chút, thông thường trong trường hợp này, lẽ nào không phải là bảo cô đi đánh một bài cho cả nhà nghe sao?

Bà nội dường như không cư xử theo lẽ thường.

Ôn Khả Nhi lại nhẫn nại thêm mấy phút, thấy bà nội thật sự không có ý bảo cô ta chơi piano, cô ta xấu hổ ho nhẹ một cái, nói: “Bà nội, bà thật vất vả tới đây, con mới học được một khúc nhạc mới, muốn đàn cho bà nghe.”

Khóe miệng bà nội khẽ nâng lên, là bậc trưởng bối, bà tất nhiên sẽ không đả kích tính tích cực của vãn bối, chậm rãi nói: “Vậy con đi đàn một bài đi.“

Sau khi Ôn Khả Nhi nhận lệnh, lập tức hưng phấn xách vạt váy ngồi trước cây đàn piano màu trắng bên cạnh cửa sổ, ngón tay trắng nõn và ngắn đặt lên bàn phím, bắt đầu chơi đàn.

Cô ta đàn tấu là khúc nhập môn piano .

Trước khi Niệm Niệm xuyên không tới đây, từ lúc sáu tuổi đã bắt đầu học piano, chứng chỉ cần có, giải thưởng cần có cô đều đã nhận được rồi, vì thế cô mới nghe đã có thể nghe ra, Ôn Khả Nhi hẳn là mới học chưa lâu, mặc dù không có làm sai, nhưng không được xem là tốt.

Ôn Niệm Niệm vừa nghe vừa đánh giá nét mặt của bà nội.

Bà nội khẽ chợp mắt, khoé miệng hơi nâng lên, lộ ra một ý cười cao thâm khó đoán.

Sau khi Ôn Khả Nhi đàn xong, đứng dậy, xách vạt váy, cúi người nhẹ nhàng chào bà nội và bố mẹ.

“Bà nội, bà cảm thấy Khả Nhi đàn thế nào ạ?”

Bà nội hòa nhã dễ gần mỉm cười, nói: “Con đã muốn bà đánh giá, vậy thì bà thấy sao nói vậy, có thể nghe ra, con vừa mới nhập môn, nhưng mà dục tốc bất đạt, đặc biệt là piano, đây là nghệ thuật, là hưởng thụ, nên cần phải thong dong một chút. Tất nhiên, nỗ lực của con là xứng đáng được ghi nhận.”

Lời nói của bà nội thật ôn hoà, nhưng ý tứ… Lại rất sắc sảo.

Nói cô ta có tính thực dụng , quá mức nóng lòng cầu thành, ngược lại đàn không hay.

Nghe được bà nội nói như vậy, sắc mặt Ôn Khả Nhi trầm xuống, khó khăn duy trì ý cười trên mặt, nhưng nụ cười đã rất miễn cưỡng rồi.

Diệp Tân Ý báo cáo với bà nội tình hình học tập của hai chị em, Ôn Khả Nhi lập tức nói bản thân lúc trước đã tham gia cuộc thi toán học, còn giành được Á quân toàn quốc, bây giờ cũng đang chuẩn bị cho cuộc thi vật lý Glory Cup, chuẩn bị hướng đến chức vô địch quốc gia.

“Bà vẫn nói câu kia, trưởng thành vẫn nên bước từng bước, đừng có nóng lòng cầu thành.”

Ôn Khả Nhi bị chặn lại, nén một bụng khó chịu.

Bà nội nhìn về phía Ôn Niệm Niệm luôn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh im lặng, nói: “Gần đây Niệm Niệm lại khá vững vàng đó.”

Mẹ Diệp Tân Ý vuốt mái tóc dịu dàng của Ôn Niệm Niệm, nói: “Đúng vậy, Niệm Niệm đã trưởng thành nhiều rồi, gần đây cũng không làm con và bố nó quá nhọc lòng.”

Ôn Khả Nhi cắn cắn môi dưới, mỉa mai nhìn Ôn Niệm Niệm một cái, nói: “Hình như chị học đàn từ nhỏ, gần đây không nghe thấy chị luyện đàn, hôm nay bà vất vả tới đây, chị cũng đàn một bài đi, em cũng muốn học hỏi từ chị!”

Ôn Niệm Niệm đương nhiên biết, lúc này Ôn Khả Nhi kéo cô ra, hoàn toàn là muốn làm cô xấu mặt.

Ai mà không biết Ôn đại tiểu thư mặc dù đã học đàn, nhưng không biết làm sao đầu óc ngu dốt, căn bản không học được, đến khuông nhạc cũng nhìn không hiểu.

Ôn Khả Nhi không lấy lòng được bà nội, ngược lại bị giáo huấn một bài, trong lòng bất bình phẫn uất, cho nên muốn kéo Ôn Niệm Niệm làm đệm lưng, không đến nỗi quá thảm hại.

Diệp Tân Ý lo lắng nói: “Niệm Niệm chơi piano… không được tốt lắm, chỉ sợ sẽ làm mọi người chê cười thôi.”

“Không sao đâu mẹ.” Ôn Khả Nhi cười nói: “Ở đây cũng không có người ngoài, bà nội cũng sẽ không chê cười chị đâu.”

Diệp Tân Ý quay đầu nhìn Ôn Niệm Niệm, hỏi: “Niệm Niệm, con….”

Ôn Niệm Niệm không quan trọng nhún nhún vai, nói: ”Được thôi.”

Cô cũng không phải là học sinh khoa học tự nhiên như định kiến của mọi người, ngoài làm thực nghiệm trong phòng thí nghiệm ra cái gì cũng không biết.

Cô từ nhỏ đã học nghệ, mười hạng mục đều giỏi, có thể mặc lễ phục tham gia và chơi piano trong các bữa tiệc tối và các buổi hoà nhạc ở Harvard, lại có thể đến công viên dưới chân cầu vượt kéo đàn nhị thổi kèn Xô-na cùng ông bà già.

Sang hèn cùng thưởng thức. (Ý muốn nói loại nhạc cụ nào cũng có thể chơi, từ nhạc cụ sang trọng cho tới bình dân)

Ôn Khả Nhi lập tức vỗ tay, kéo tay Ôn Niệm Niệm, để cô ngồi xuống trước cây đàn piano.

Niệm Niệm biết, Ôn Khả Nhi không thể chờ đợi được muốn thấy cô mất mặt.

Người giúp việc trong nhà đều thích Ôn Khả Nhi hơn, bọn họ giống như xem kịch hay mà nhìn Ôn Niệm Niệm, chờ đợi xem trò hay của cô, thậm chí có người lén lút bịt tai lại.

Nhưng Niệm Niệm cũng hiểu những người này, ai bảo nguyên chủ trong quá khứ lại không biết cố gắng như vậy.

Ôn Khả Nhi có thể ngựa quen đường cũ như vậy mà đưa Ôn Niệm Niệm vào tròng, có thể thấy rõ ràng trong quá khứ, những sự việc tương tự chắc chắn xảy ra không ít.

Lần này, sợ là không thể để cô ta như ý nguyện rồi.

Ôn Niệm Niệm ngồi trước cây đàn piano trắng tinh, tiện tay bắt đầu một đoạn hoàn luật, bắt đầu đàn của Chopin.

Đường viền áo bó sát màu cam của cô làm dáng người trở nên vô cùng duyên dáng, vòng eo mảnh khảnh, những ngón tay nhanh chóng lướt  trên những phím đàn đen trắng, giai điệu tươi đẹp tuôn ra theo những ngón tay chuyển động trút xuống, toàn bộ bài nhạc bất luận là kỹ năng hay độ khó, thì so với Ôn Khả Nhi đàn lúc trước, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Ôn Khả Nhi trong suốt quá trình học đàn piano, chỉ tập trung luyện tập khúc nhạc đó, mục đích cô học đàn chính là vì có thể biểu diễn trước mặt mọi người.

Nhưng mà cô ta luyện là khúc nhạc nhập môn trong khúc phổ, những khúc nhạc này đều là những khúc nhạc sau khi đã được cải biên, càng đơn giản hoá, mà cô ta lại rất ít tiếp xúc với những khúc nhạc khác, vì vậy giai điệu có vẻ vô cùng đơn điệu.

Mà Ôn Niệm Niệm đàn là khúc nhạc nguyên bản của Chopin, có hợp tấu phức tạp.

Vì vậy, diễn tấu của hai người căn bản không thể so sánh với nhau, cao thấp có thể thấy rõ.

Ngay đến cả người mới học gà mờ như Ôn Khả Nhi cũng có thể nghe ra sự khác biệt một cách rõ ràng, chứ đừng nói đến người khác.

Diệp Tân Ý khó tin mà nhìn Ôn Niệm Niệm, quả thực không thể tin được, đây có phải là cô con gái ngốc nghếch không học nổi gì trong quá khứ không?

Không chỉ có Diệp Tân Ý, mà những người giúp việc xung quanh cũng đều sững sờ, trước đây bọn họ đều nghe qua đại tiểu thư chơi đàn piano, có lần nào không phải cả tinh thần và tai đều bị hành hạ, trình độ chơi đàn của cô quả thực tệ tới mức bùng nổ!

Sao lần này….

Mặc dù họ không hiểu âm nhạc, cũng có thể nghe ra được, trình độ này, hoàn toàn là cú nhảy xoay chuyển 360 độ của Thomas treo lên đánh Ôn Khả Nhi!

Ôn Khả Nhi hoàn toàn ngây dại.

Trước cây đàn piano trắng tinh, cô gái đến bản nhạc cũng không cần xem, toàn tâm toàn ý đắm chìm trong giai điệu tuyệt đẹp, với Ôn Niệm Niệm trong quá khứ, căn bản không phải cùng một người!

Cô căn bản không thể tin vào tai mình, kỹ năng đàn của Ôn Niệm Niệm, từ khi nào mà trở lên tốt như vậy!

Ôn Khả Nhi vốn muốn nhân cơ hội này, làm Ôn Niệm Niệm mất mặt không ngẩng đầu lên được, nhưng mà tuyệt đối không ngờ rằng, cuối cùng người thực sự không ngẩng đầu lên được, ngược lại là cô.

Đây đã không phải là lần đầu tiên rồi, trước đây những thủ đoạn đều thành công mười lần chẳng sai, bây giờ lại vô dụng.

Không chỉ vô dụng, mà còn biến thành gậy ông đập lưng ông.

Ôn Niệm Niệm giống như biến thành người khác chỉ trong một đêm vậy!

Ôn Khả Nhi cắn chặt môi dưới, Môi bị cắn đến trắng bệch, vừa xấu hổ vừa tức giận, mất mặt đến cực điểm.

Ôn Niệm Niệm kết thúc bản nhạc, bà nội vỗ tay đầu tiên, nhìn Ôn Niệm Niệm, tán thưởng nói: “Niệm Niệm tiến bộ thật đáng kinh ngạc!”

Diệp Tân Ý cũng nhanh chóng vỗ tay theo: “Còn không phải sao, mẹ quả thực cũng không nhận ra, đây là con gái của mẹ sao!”

Ôn Niệm Niệm cười cười: “Mẹ, tất nhiên con là con gái của mẹ rồi!”

“Đàn này… Con luyện tập thế nào vậy! Sao có thể đàn hay như thế này!”

Ôn Niệm Niệm khiêm tốn nói: “Có thể, chính là đột nhiên thông suốt rồi ạ.”

“Thật tốt quá!” Diệp Tân Ý vui tới nỗi đôi mắt đỏ hoe lên: “Mẹ thật sự vui mừng vì con.”

Niệm Niệm biết, mẹ thực sự rất yêu thương mình. Cho dù trước đây cô thực sự rất ngốc, luôn làm những việc khiến bố mẹ thất vọng, mẹ chưa bao giờ lạnh lùng với cô, chung quy lại máu mủ tình thâm.

Bà nội nhìn Ôn Niệm Niệm, đáy mắt lộ ra ý tứ phức tạp nào đó, nói với Diệp Tân Ý một câu như vậy —

“Nếu như Niệm Niệm cứ tiếp tục ưu tú như vậy, tương lai….có thể phó thác được.”

Diệp Tân Ý bỗng nhiên thụ sủng nhược kinh*, trọng lượng của câu nói này, vô cùng nặng nề!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH