Hằng Ngày Ăn Sạch Tiểu Thư Ký

Chương 34: Chuyến du lịch của nhân viên

trước
tiếp

Công ty Ngôn Dịch Thừa hằng năm đều sẽ tổ chức một chuyến du lịnh cho nhân viên, năm nay cũng không ngoại lệ. Như thường lệ, mỗi bộ phận đều có cơ hội tổ chức sự kiện, hành trình và nhà hàng đều do nhân viên lựa chọn, mà nay năm tình cờ đến lượt bộ phận kế hoạch.

Hành trình lần này đi ba ngày hai đêm, đường đi nhàn nhã, chọn một ngọn núi ở ngoại ô, có thể ngâm suối nước nóng, có thể làm một số đồ thủ công mỹ nghệ, còn có thể đến suối chơi đùa. Rất thích hợp để những nhân viên ngày ngày ngồi trong văn phòng thư giãn, thả lỏng tâm tình.

Quý Hiểu Dư đã xem qua kế hoạch toàn bộ hành trình của bộ phận kế hoạch, lập tức cảm thấy vô cùng chờ mong. Đây là lần thứ hai cô tham gia chuyến du lịch của nhân viên. Năm trước cô còn không dám chủ động nói chuyện với Ngôn Dịch Thừa, luôn yên lặng đi theo một nhóm nữ đồng nghiệp.

Nhưng năm nay thì khác, cô lấy tư cách là bạn gái đi với anh. Ngôn Dịch Thừa thường bận rộn với công việc, ít khi có thời gian rảnh. Mặc dù chuyến du lịch lần này là hoạt động nhóm, nhưng đối với cô lại không giống!

Nếu ở ngoài, vấn đề tất nhiên là phân phòng, mấy ngày nay đều có người hỏi cô vấn đề này.

“Hiểu Dư, cô muốn ở cùng phòng với chúng tôi không?”

Quý Hiểu Dư đi qua phòng tài chính thì bị đồng nghiệp phòng tài chính chặn lại, trong mắt ba cô gái đều mang theo sự nhiệt tình.

“À…” Cô nhìn ba người một cái, sau đó có chút xấu hổ cười: “Tôi… tôi ngủ sẽ nít mũi, nên sẽ ở một phòng riêng, sợ làm phiền các cô…”

Còn không phải Ngôn Dịch Thừa một hai phải ở cùng một phòng với cô, cô rơi vào đường cùng, chỉ có thể bịa ra một lý do, miễn cưỡng lừa gạt mọi người trước.

Rõ ràng là anh yêu cầu, sao cuối cùng cô lại phải làm ra chuyện hủy hình tượng của bản thân như vậy …

Nghĩ đến buổi tối hai người ở chung, Ngôn Dịch Thừa có thể sẽ làm gì đó, trong lòng Quý Hiểu Dư nửa chờ mong nửa lo lắng.

Nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm, chỉ tượng tượng thôi cô cũng cảm thấy hoảng sợ…

Nhưng sự chờ mong và vui sướиɠ vẫn chiếm đại đa số.

Kết quả của sự phấn khích quá mức chính là đêm trước hôm khởi hành bị mất ngủ.

Ngôn Dịch Thừa nhìn cô gái nhỏ nằm trong lòng ngực mình không hề buồn ngủ, không ngừng nhích tới nhích lui, lại vừa tức vừa buồn cười, duỗi tay kéo chăn bông giúp cô đắp lại: “Em ngủ sớm một chút, ngày mai phải dậy sớm đấy.”

Quý Hiểu Dư giương đôi mắt sáng ngời, cười tủm tỉm ôm lấy anh: “Nhưng em không ngủ được, đã lâu em không ra ngoài chơi.”

Thấy cô vui vẻ như vậy, Ngôn Dịch Thừa đưa tay xoa tóc cô: “Nếu em thích, về sau anh sẽ thường xuyên dẫn em ra ngoài chơi, đi bất cứ nơi nào em muốn.”

Nghe đến những lời này, Quý Hiểu Dư vui vẻ mỉm cười, trêи mặt mang theo hạnh phúc.

Thấy cô không hề mệt mỏi mà ngược lại càng thêm tinh thần, anh thở dài, dựa mặt vào bên tai cô: “Nếu em không ngủ, sáng mai anh sẽ không cho em dậy… ba ngày nữa em ở nhà cùng anh….”

Quý Hiểu Dư lập tức hiểu được ý nghĩ trong lời nói của anh, sắc mặt hơi ửng đỏ, phối hợp nhanh chóng nhắm mắt lại, không dám nhúc nhích.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cô, Ngôn Dịch Thừa cười khẽ, sau đó lại ôm cô vào lòng, cũng nhắm hai mắt lại.

Sáng sớm hôm sau, Quý Hiểu Dư vui vẻ mặc bộ quần áo Ngôn Dịch Thừa mới mua cho cô, vui vẻ đi vòng quanh anh.

Ánh mắt chọn quần áo của Ngôn Dịch Thừa thật sự rất tốt, cơ bản mỗi lần đưa quần áo cho cô, cô đều rất thích. Lúc đầu cô còn cảm thấy có chút không quen, nhưng sau đó cô mới phát hiện Ngôn Dịch Thừa thật sự rất thích mua quần áo cho cô, thỉnh thoảng tâm huyết đột nhiên dâng trào. Hơn nữa chỉ cần nhìn thấy cô mặc vào là vô cùng vui vẻ, sau đó cô cũng tùy anh sắp sửa cho cô như một con búp bê Barbie.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH