Hạ Tiểu Thư! Hôm Nay Có Nằm Trên Không?

Chương 8: Hạ Nhi Tức Phát Điên

trước
tiếp

Hạ Nhi chạy như bay, vừa chạy vừa thở hổn hển, tay cô xách chiếc giày chợt nghĩ. Hình ảnh của cô bây giờ có chút quen, à, là lọ lem đánh rơi chiếc giày.

Hạ Nhi cảm phục bản thân lúc này còn có thể suy nghĩ được như vậy.

Cô đi vòng qua hoa viên rồi rẽ vào lối ra của buổi tiệc, chợt cô nghe tiếng Lương Hạ gọi. Cô vội bước nhanh tới, Lương Hạ đang cầm ly rượu trái cây liền bỏ xuống chạy tới bên người cô ríu rít cả lên.

“Cậu đi đâu nãy giờ? Tớ tìm cậu muốn điên lên đó. Mặt cậu làm sao vậy? Sao lại đỏ bừng thế kia? Giày? Cậu làm mất giày hả?”

Hạ Nhi tay xoa trán:

“Lương Hạ, cậu hỏi liên tiếp mấy câu như vậy, tớ trả lời câu nào trước cho câu bây giờ?”

“Thì cậu trả lời từng câu, mặt sao đấy?”

Nói rồi Lương Hạ khẽ vươn tay sờ lên mặt cô:

“Nóng như vậy? Cậu bị bỏ thuốc à?” Lương Hạ cuốn quýt.

Hạ Nhi nghiêng người né tránh tay Lương Hạ.

Ta là bị con mẹ nó tên khốn Khương Tình bỏ thuốc!!!

Lời này lại chả thể nói.

Hạ Nhi cúi đầu uỷ khuất.

“Hạ Nhi!!!” Cao Vỹ Quang cùng Bối Lạc và Khanh Long, Hạnh Nhân tiến tới.

Cao Vỹ Quang tư thái như một quý công tử nhẽ nhếch môi cười đầy bí hiểm rồi lại quay sang Lương Hạ.

“Chào em, cô bé cam đảm.”

Lương Hạ bĩu môi. Hạ Nhi liền kéo tay Lương Hạ về phía sau. Cô lạnh giọng.

“Muốn gì?.”

Cao Vỹ Quang không để ý liền cười.

“Khen cô bé tí thôi mà.”

Nói đoạn lại tiếp:

“Giày của em mất rồi? Định dự tiệc với đôi chân trần sao?”

Hạ Nhi nhếch môi cười.

“Không mặc anh quan tâm.”

“Sao lại không chứ? Cả trường này đều biết em là người của Vỹ Quang thái tử tôi, mặt mũi của tôi cũng rất quan trọng đó.”

Vỹ Quang quay sang bên cạnh đưa tay ra hiệu gì đó, liền có người ngay lập tức cung kính chạy tới.

“Thiếu gia!” Người trung niên mặt bộ vest thanh lịch khẽ cúi chào rồi nói.

Cao Vỹ Quang liền hạ lệnh.

“Tìm cho tôi một đôi giày cho tiểu thư này”

“Vâng! Thiếu gia.”

Hạ Nhi ngay lập tức cản đường vị quản gia lại, ánh mắt đanh lại hiện rõ sự tức giận.

“Tôi đã bảo không cần!”

Vị quản gia nhìn về phía Cao Vỹ Quang, hắn liền phất tay, vị quản gia hiểu ý liền lui một bước rồi đi một mạch.

“Tôi đã nói rồi, em phải là của tôi.” Cao Vỹ Quang mặt đầy kiêu ngạo.

Hạ Nhi căm tức. Định nhào lên cho tên khốn kiếp này một trận. Lương Hạ liền kéo cô lại, khẽ thì thầm.

“Cậu đánh nhau ở đây không tốt đâu, địa bàn nhà người ta.”

Hạ Nhi tức thở hổn hển.

“Tớ mặc xác, hôm nay nhất định tớ phải cho cái tên khốn kiếp này một trận.”

Vừa nói đã định xách váy bóp cổ tay nhào lên.

“Mọi người tụ tập ở đây đông vui thế?” Giọng nói trầm thấp ôn hoà dịu dàng phía sau.

Hạ Nhi ngay lập tức xìu như bong bóng xì hơi, vội trốn ra sau lưng Lương Hạ, đầu cũng chả thấy đâu nữa.

Lương Hạ đầy ngạc nhiên, vừa nhìn về phía giọng nói phát ra, mặt liền ửng hồng, khẽ gọi.

“Chị Tình!”

“Tình Tỷ!” Hạnh Nhân lễ phép.

“Khương Tình!” Cao Vỹ Quang cùng Bối Lạc và Khanh Long cũng lên tiếng.

Khương Tình đi chậm rãi tới, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía sau Lương Hạ, thấy đầu nhỏ Hạ Nhi rụt lại, cô khẽ cúi đầu cười, tiếng cười như tiếng chuông bạc thanh thuý, vừa êm tai lại vừa dễ nghe.

“Tình Tình, nãy giờ cậu không có ở đây, ai cũng hỏi cậu đi đâu. Cậu đã đi đâu vậy?” Bối Lạc bước tới liền hỏi.

“À, tớ hóng mát một chút, tại vì không khí ở đây nóng quá!” Khương Tình dịu giọng, ánh mắt liếc về Hạ Nhi có chút ám chỉ mập mờ không rõ.

Hạ Nhi khẽ run.

Cao Vỹ Quang liền nói.

“Tớ mở toàn bộ điều hoà khu vực này, ai cũng bảo lạnh, có mỗi cậu lại bảo nóng.”

Khương Tình không đáp, khẽ đưa tay, trêи tay cầm một chiếc giày, là chiếc giày cùng một đôi với giày trêи chân Hạ Nhi. Mọi người liền ngẩn ra.

Cao Vỹ Quang bật thốt.

“Tình Tình, cậu đi nhặt giày cho Hạ Nhi à?”

Hạ Nhi : ” … ”

Ta không biết gì cả. Đừng để ý đến ta.

Khương Tình bước chậm rãi về phía Lương Hạ. Khẽ nghiêng người về phía Hạ Nhi, đưa tay nắm cổ tay cô kéo về phía mình. Thao tác trôi chảy lại vô cùng mập mờ. Cô vươn tay lấy chiếc giày trong tay Hạ Nhi rồi chùn gối.

Hạ Nhi cảm giác mặt mình nóng lên.

Xung quanh khán phòng bất chợt im bặt. Mọi người đang loay hoay uống rượu hoặc tán tỉnh, khiêu vũ,… đều lập tức dừng lại. Nhìn về cảnh tượng bên này, một cô gái mặc vest trắng, khẽ chùn gối, một tay cầm một đôi giày nhỏ màu đen, tay còn lại đưa vào túi rút ra một chiếc khăn tay, cô khẽ đưa tay bắt lấy bàn chân nhỏ của cô gái đối diện, dùng khăn lau gót chân cho cô gái rồi mang giày vào.

Cô gái được mang giày khuôn mặt tuyệt mỹ lạnh lùng, vô cùng bình tĩnh.

Hình ảnh xinh đẹp đến mức xung quanh mọi người đều im ắng, lâm vào im lặng.

Hạ Nhi tim đập nhanh, cúi đầu nhìn Khương Tình mà trong lòng không biết là tư vị gì. Lần đầu tiên trong đời có người tự tay lau chân rồi mang giày cho cô. Khương Tình làm xong mọi thứ rồi liền đứng dậy, đối mặt với Hạ Nhi, cô mỉm cười rồi vươn tay vuốt nhẹ một lọn tóc xoã, vén ra sau tai Hạ Nhi.

Hành động đầy dịu dàng pha lẫn ý yêu chiều không rõ.

Lương Hạ há hốc mồm, trái tim quanh đi quẩn lại câu nói của Khương Tình ban nãy, cô bảo cô thích một cô gái. Và giờ với giác quan của người trong giới lâu năm, Lương Hạ có thể khẳng định người Khương Tình nói là ai.

Mặt Hạ Nhi nóng lên, cô không hiểu Khương Tình đang nghĩ gì, trong đầu Hạ Nhi rối loạn.

Cao Vỹ Quang ngay lập tức hoàn hồn rồi bước tới.

“Cậu và Hạ Nhi thân thiết từ bao giờ thế? Tớ vừa gọi quản gia đi mang tới cho cô ấy một đôi…” lời chưa nói hết. Hạ Nhi lúc này liền quay đầu bước tới chỗ Cao Vỹ Quang.

“Hôm nay tớ sẽ nói rõ với cậu một lần, cũng như mọi người ở đây.” Hạ Nhi cao giọng đầy lạnh lùng.

Xung quanh mọi người liền bàn tán xôn xao.

“Không phải lại từ chối Vỹ Quang thái tử chứ?” Học sinh A liền nói.

“Có lẽ lắm, Hạ Nhi lạnh lùng khó gần như vậy, thái tử vẫn một mực thích cô ấy, tớ thật không hiểu nổi?” Nữ sinh B chen vào.

“Không thích Hạ Nhi chã lẽ thích con nhỏ xấu xí là cậu à?” Nữ sinh C cười mỉa.

“Cậu nói gì” Nữ sinh B tức giận.

“Không ai thấy cảnh Tình tỷ mang giày cho Hạ Nhi siêu soái giống ta sao?” Nữ Sinh D kϊƈɦ động.

“Tớ thấy, tớ thấy, woaaahh siêu cấp đẹp trai luôn, Tình Tỷ mà cong nhất định tớ sẽ không bao giờ thẳng.”

“Sao tớ cứ thấy Tình Tỷ đối xử với Hạ Nhi có chút… đặc biệt.” Nữ Sinh nào đó lại nói.

“….”

Mọi người lâm vào hỗn loạn.

Cao Vỹ Quang vươn tay ý bảo mọi người im lặng, rồi cười e dè, rồi quay sang Hạ Nhi:

“Cậu muốn nói gì?”

“Tớ đồng tính. Tớ là lesbian.” Hạ Nhi thản nhiên nói.

ĐOÀNG!!!!

Xung quanh như có một tiếng nổ mạnh.

Lời Hạ Nhi vừa nói khiến cả khán phòng ngỡ ngàng sững sờ đến một cây kim rơi cũng có thể làm mọi người nghe thấy.

“Cậu hiểu lý do tớ không thích cậu chưa?” Hạ Nhi nhìn thẳng Cao Vỹ Quang.

Miệng Vỹ Quang nhét vừa cả quả trứng gà. Hắn ấp úng:

“Cậu… cậu… tớ biết cậu không thích tớ, nhưng cũng không nên đả kϊƈɦ tớ như vậy chứ?”

“Tớ không đả kϊƈɦ cậu, tớ nói sự thật.” Hạ Nhi lạnh nhạt nói tiếp:

“Tớ chơi với Lương Hạ, cậu ấy là một lesbian, cậu ấy làm chứng!”

Nói đoạn Hạ Nhi quay sang Lương Hạ:

“Cậu nói đi!.”

Lương Hạ tay khẽ run rẩy, cô không ngờ Hạ Nhi lại chơi lớn như thế, trước giờ Hạ Nhi luôn giấu ghiếm không muốn cho ai biết, giờ đột nhiên làm ra trận lớn như vậy, khiến cô không biết phải làm sao, chỉ có thể phụ hoạ:

“Hạ Nhi nói không sai, cậu ấy giống tớ.”

Vỹ Quang ngay lập tức hét lên:

“Cậu nói dối!!! Tớ không tin!!!”

Hạnh Nhân trố mắt đầy kinh ngạc vì lượng thông tin cô vừa nhận được, tình địch mà cô cho là không thể đánh bại lại đang tự nhận bản thân đồng tính. Không biết nên vui hay nên buồn. Vui vì người ta chưa từng để ý người cô thích, hay buồn vì người ta chưa từng coi cô là đối thủ.

Bối Lạc khẽ cúi đầu, bàn tay nắm chặt.

Khanh Long im lặng nhìn.

“Tớ tin!.” Khương Tình ngay giờ phút này thêm một câu có lực sát thương không kém.

Cả khán phòng ngay lập tức vỡ oà.

“Cậu nghe thấy điều tớ nghe không? Hạ Nhi.. cậu ấy les.” Nam sinh A sững sờ không thể tin.

“Tớ cảm thấy mình cần phải bình tĩnh lại.” Nam sinh B ôm trái tim nhỏ bé mà bật thốt.

“Tớ nghi ngờ từ lúc Hạ Nhi thân thiết với Lương Hạ rồi.” Nữ sinh A lập tức nói.

“Vỹ Quang phải làm sao đây? ” Có người vui sướиɠ nói.

Cao Vỹ Quang lúc này thật sự không cam tâm:

“Khương Tình, cậu đừng nghe bọn họ nói bậy, Hạ Nhi là không thích mình..”

Khương Tình ngắt lời:

“Hạ Nhi chỉ có cảm giác với con gái, tớ xác nhận điều đó.” Thanh âm băng lãnh lại ôn nhuận.

Cao Vỹ Quang mặt tái ngắt.

“Cậu…”

Khương Tình liền bước đến gần Hạ Nhi, vô cùng tao nhã cười dịu dàng nói:

“Nếu cậu vẫn một mực không tin, tớ cho cậu thấy.”

Nói đoạn Khương Tình đưa tay kéo Hạ Nhi rồi cúi đầu, môi cô chạm vào bờ môi mềm mại ấy. Hạ Nhi đột nhiên bị hôn, lại lần nữa mất phản ứng, hai mắt cô khẽ mở to.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH