Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 1699: Ngoại truyện (72)

trước
tiếp

Thời Niệm Ca cúi gằm mặt lẽo đẽo theo sau người đàn ông suốt quãng đường, thỉnh thoảng trên đỉnh đầu vang lên tiếng nhắc nhở khe khẽ bậc thang rồi quẹo trái quẹo phải của Tần Tư Đình, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy mình như đứa con gái thứ hai của Tần Tư Đình.

“Tần Tư Đình, em tự đi được.” Không biết rốt cuộc cô cũng cảm thấy xấu hổ hay là phản kháng với sự chi phối của người đàn ông hay không, Thời Niệm Ca khẽ kháng nghị: “Hai đứa mình bây giờ cứ như anh và Lạc Lạc ấy…”

Giống như ba và con gái vậy.

Tựa như nghe được chuyện cười, người đàn ông trước mặt, bàn tay hơi tăng lực kéo người con gái nãy giờ vẫn trốn phía sau đến trước mặt, ánh mắt che giấu những gợn sóng nhỏ vụn.

“…Em nói thật mà.”

“Em còn khó bế hơn cả Lạc Lạc. Sờ không thể sờ, đến hôn cũng chẳng được…”

“… Tần Tư Đình!”

Người đàn ông chăm chú ngắm nhìn người phụ nữ mặt đã đỏ lựng lên không biết vì ngượng hay vì giận, dừng một chút, lại tiếp tục nói: “Thế mà còn tự xưng là con gái anh.”

“…”

“Không nuôi nổi.”

“…”

Thời Niệm Ca không thể không thừa nhận, cô mãi mãi không đấu lại miệng lưỡi của người đàn ông này, ngay cả nói hoa mỹ hay những lời hạ lưu người đàn ông này mặt cũng chẳng đổi sắc.

Tần Tư Đình đưa Thời Niệm Ca đến cửa sau giảng đường, lại tiện tay rút bình giữ nhiệt sáng nay dì Hương chuẩn bị trong túi của cô ra, xoay người bước ra khỏi giảng đường.

Nhưng khoảnh khắc người đàn ông vừa bước ra khỏi giảng đường, sau lưng đã rần rần tiếng la ó của nữ sinh, tầng tầng lớp lớp gần như bủa vây Thời Niệm Ca đang lấy sách giáo khoa ngồi đờ ra một chỗ.

Thoáng chốc phòng học trở nên náo loạn.

“Này Thời Niệm Ca, sao cậu lại đi cùng với thầy Tần thế?”

“Đúng đúng, sao thầy ấy lại đến cùng cậu thế?”

“Hừm! Mình còn đang tưởng sẽ không được gặp lại nam thần khí thế bức người nữa! Đêm qua mình còn mơ thấy ánh mắt chuyên tâm mê người của thầy ấy bắn về phía mình, thế mà sáng nay được thấy người thật việc thật, Niệm Niệm, cậu chính là cứu tinh của mình!”

“Không đúng, mọi người nhìn lầm rồi! Thời Niệm Ca và thầy Tần đi vào cùng một lúc thì cũng bình thường thôi, mấu chốt là, sao thầy Tần lại thoải mái rút bình nước trong túi Niệm Niệm ra thế?! Các chị em, mọi người có thấy điểm này quá khả nghi không?”

Thời Niệm Ca: “..” Đúng là lần đầu tiên Tần Tư Đình đi rót nước cho cô.

Cô nên sớm nghĩ đến tiếng tăm lẫy lừng của Tần Tư Đình trong trường, nên cự tuyệt lời mời chào đưa cô vào học mới đúng.

Hiện tại thì hay rồi, khiến cô có trăm cái miệng cũng chẳng giải thích nổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH