Dư Sinh

Chương 9

trước
tiếp

Cố Dư lúc này mới để ý rằng bọn họ vẫn đang đứng trước cổng nhà. Vội vàng vừa lôi vừa kéo anh lên phòng.

Đóng cửa. Cố Thần Sinh đến ngồi bên mép giường, Cố Dư liếc anh một cái sắc lẻm, “Hình như đi chơi vui lắm, uống nhiều như vậy.”

Cố Thần Sinh vừa nhìn đã biết tiểu tổ tông của anh đang ghen rồi. Vì vậy, nhân lúc cô đứng trước mặt anh cầm khăn lau qua loa trên mặt anh, hai tay vòng qua ôm lấy thắt lưng cô, áp mặt vào ngực cô, giọng như đang nũng nịu,

“Dư Dư ngoan, không cần tức giận với anh.”

Cố Dư thả chiếc khăn ướt sáng một bên, lúc này mới hỏi, “Cô gái kia là ai?”

Cố Thần Sinh dụi dụi, “Không cần gọi cô gái, người ta cũng đã ba mươi rồi, khả năng cạnh tranh với em là bằng không. Với lại, trong xe anh còn có những người khác nữa, anh không đi một mình. Thế nên đừng ghen nữa.”

Cố Dư đập nhẹ lên vai anh,

“Ai ghen hả?”

Trong căn phòng rộng lớn chỉ bật chiếc đèn ngủ đầu giường, cô nhìn Cố Thần Sinh vì mệt mỏi mà ngủ say đến mức quên cả thay đồ.

Cô ngắm nhìn gương mặt anh một lát, rồi đặt anh nằm lại ngay ngắn, lặng lẽ giúp anh cởi đồ, thấy một bộ đồ ngủ mới.

Cố Thần Sinh khi ngủ đúng là một đứa trẻ to xác. Anh là điển hình cho kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Đối với người xa lạ thì đặc biệt lạnh lùng, thậm chí có chút xa cách. Chỉ những ai đối với anh thân quen, mới biết được, anh không những không nghiêm túc mà còn là một kẻ lưu manh siêu cấp. Mà sự lưu manh này, cũng chỉ có Cố Dư là người duy nhất biết được.

Gương mặt anh tuấn vùi sâu vào gối đầu mềm mại, Cố Dư lau mặt lại cho anh lần nữa, bị anh cau mày né tránh, thậm chí còn nói mơ,

“Bé cưng, đừng quậy…”

Giọng anh trầm ấm, vang lên trong đêm tối quả thực khiến tim Cố Dư như mềm ra, biến thành một vũng nước nhẹ nhàng chảy vào lòng anh.

Cô đắp chăn cho anh, vặn nhỏ độ sáng của đèn ngủ, lặng lẽ hôn anh, ra ngoài.

____________

Cố Thần Sinh có chuyến bay vào 11 giờ đêm nay. Vì hành lí của anh hầu hết đều ở Pháp, chỉ đem về một vali nhỏ để dùng vào mấy ngày Tết nên việc sắp xếp hành lí cũng không quá phức tạp.

Sáng hôm nay, Cố Dư ngồi ở xích đu ngoài vườn xem điện thoại, thỉnh thoảng lại cười rộ lên. Vì Cố Dư thích mặc váy nên vẻ đẹp của đôi chân dài được phát huy triệt để. Mái tóc ngang lưng xoã đều trên vai, đổ xuống trước ngực. Cố Thần Sinh đã bắt gặp hình ảnh này vô số lần, trong điện thoại anh cũng hầu hết đều là hình ảnh chụp lén của cô.

Xích đu được người khác từ phía sau đẩy nhè nhẹ. Cố Dư mải đọc, không để ý. Chờ đến khi trên má trở nên mềm mại, môi anh hạ xuống một nụ hôn phớt, rồi dời đi thật nhanh.

Cố Dư giật mình che má lại, vừa quay người đã gặp ngay ánh mắt dịu dàng của anh, cô thở phào, ngay lập tức lại ngó nghiêng xung quanh, xác định không có ai mới đứng dậy,

“Anh to gan thật đấy.”

Cố Thần Sinh nhìn chiếc xích đu lấp sau tán cây đại thụ, liếm liếm môi,

“Tối em có đi tiễn anh không?”

Cố Dư buồn rầu, “Không đâu, mọi người sẽ nghi ngờ mất.”

Thoáng chốc cả hai đều yên lặng. Cố Thần Sinh do dự một chút, tiến lên ôm lấy cô vào lòng. Cố Dư chỉ đứng đến vai anh, đỉnh đầu đen nhánh trước mặt, Cố Thần Sinh áp má lên đó, nhẹ nhàng cọ cọ,

“Ở nhà ngoan nhé.”

Cố Dư ôm lấy thắt lưng anh,

“Anh đang dặn một đứa trẻ đó hả?”

Cố Thần Sinh bật cười, “Lát nữa anh đi ra ngoài một chuyến, tối chỉ về kịp lấy hành lí rồi đi luôn.”

Cô ngạc nhiên, ngẩng đầu, “Không ăn tối sao?”

Cố Thần Sinh hôn nhẹ lên môi cô, liếm láp, “Ra sân bay ăn cũng được.”

Cố Dư nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn sâu của anh, đầu lưỡi nhẹ nhàng quấn quít.

Khoảng nửa phút, hai người mới tách ra, lần lượt vào nhà.

_____________

Cố Thần Sinh đi rồi, Cố Dư cảm thấy ở nhà thật nhạt nhẽo.

Suốt ngày cô chỉ luẩn quẩn trong phòng ngủ đọc sách, rồi lại xuống chơi cờ cùng ông nội, thỉnh thoảng lại chạy sang nhà Phỉ Phỉ.

Cứ thế, đến mồng mười, cô trở về trường.

Trường đại học Bắc Kinh là ngôi trường danh tiếng bậc nhất. Cố Dư đã sắp ra trường, cô nghĩ nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, sẽ xin việc vào công ti của Cố Thần Sinh, như vậy, thời gian hai người ở bên nhau sẽ nhiều hơn.

Cố Dư ở trường là nhân vật phong vân, mặc dù cô suốt ngày chỉ đi học rồi lại về nhà, hoạt động ngoại khoá cũng có tham gia nhưng không mấy tích cực, chủ yếu là Hàn Phỉ Phỉ lôi kéo.

Năm cuối cùng là năm bận rộn hơn bao giờ hết, vừa trở về sau kì nghỉ Tết, Cố Dư đã phải bù đầu viết luận văn, tiếp tục đợt thực tập. Không có Cố Thần Sinh ở bên cạnh, cô cảm thấy động lực để học cũng biến đi đâu một nửa.

Cố Thần Sinh đi đã được hai tuần.

Tối nay, Cố Dư mặc đồ ngủ, ngồi trên giường ôm laptop. Nhìn thời gian một cái, đã hơn 10 giờ rồi.

Điện thoại bên gối đổ chuông, Cố Dư bắt máy.

Gương mặt Cố Thần Sinh phóng lớn trước màn hình. Hình như anh vừa tắm xong, mái tóc ướt nhẹp. Cố Dư ngồi khoanh chân trên giường, chau mày,

“Anh phải sấy tóc đã chứ.”

Cố Thần Sinh cởi trần, đưa khăn nhỏ vắt trên vai xoa loạn trên đầu, “Thế này cũng được, nó tự khô.”

Cô dở khóc dở cười, “Nhưng như vậy sẽ cảm lạnh mất.”

Cố Thần Sinh thở dài, nghiêng người nằm xuống giường, “Chú đã 33 tuổi rồi, Cố Tiểu Dư à.”

Cố Dư giận dỗi, “Thế nên không được quản anh nữa sao?”

Cố Thần Sinh cười mỉm, “Tháng sau là anh hoàn tất chuyển trụ sở về Bắc Kinh đấy, sẽ không thường xuyên qua nước ngoài nữa, vui không?”

Cố Dư khá bất ngờ, dẫu sao tập đoàn của anh cũng là tập đoàn mới nổi hàng đầu, mới lên kế hoạch năm ngoái mà bây giờ đã có thể chính thức chuyển trụ sở rồi sao?

Cô cười đến không khép miệng lại được, nhưng vẫn bướng bỉnh trả lời, “Úc Thượng Linh sẽ vui hơn em đấy.”

“Ngoan nào.”

Cố Thần Sinh nhìn nụ cười thuần khiết của cô, thoáng chốc cảm thấy mọi đánh đổi đều trở nên thật xứng đáng.

Cố Dư lại hỏi anh, “Vậy chúng ta sẽ có thời gian ở bên nhau nhiều hơn rồi đúng không anh?”

Cố Thần Sinh “ừm” một tiếng, nói tiếp, “Đợi khi em tốt nghiệp, anh sẽ nói với gia đình.”

Cố Dư ngừng cười, do dự nói, “Vậy, nếu như mọi người không đồng ý thì sao?”

Làm sao có thể chấp nhận được chuyện này?

Cố Thần Sinh trầm mặc, suy nghĩ một lát, “Nếu không, chúng ta bỏ trốn nhé.”

Cố Dư cảm thấy anh đùa thật không vui tí nào, nhỏ giọng, “Anh biết mình đã 33 tuổi rồi còn đùa vô lí được như thế sao?”

Cố Thần Sinh im bặt, không dám cười nữa, thành kính nói, “Dư Dư ngoan, dù mọi chuyện thế nào anh cũng sẽ ở bên em.”

Bằng cách nào?

Cố Dư tự hỏi. Anh định ở bên cô bằng cách nào nếu mọi người không đồng ý?

Cố Thần Sinh nhận ra cô lại không vui rồi, nhanh chóng chuyển chủ đề, “Buồn ngủ chưa?”

Cố Dư ngáp, “Vẫn chưa, nếu anh mệt thì ngủ trước đi.”

Anh lấy ngón trỏ lau nhẹ camera, cười cười, “Phải chờ em ngủ đã chứ.”

Cố Dư đắp chăn trùm kín, thoáng chốc trong điện thoại Cố Thần Sinh chỉ còn một mảnh đen kịt. Anh hỏi, “Em ngủ đi.”

Cố Dư hất chăn ra, lộ mặt, “Vẫn chưa muốn ngủ mà.”

“Vừa ngáp đấy thôi.”

Cố Dư bướng bỉnh, “Tại em thấy anh ngáp đấy, ngáp dễ lây mà, đúng không?”

Cố Thần Sinh giả vờ ngạc nhiên, “Anh có sao?”

Đúng là nghịch ngợm, chỉ vài giây, trong đầu lại nghĩ đến việc trêu chọc cô.

“Cố Tiểu Dư.”

Cố Dư che camera lại, ngáp một cái nữa, “Sao ạ?”

Anh ra vẻ thần bí, “Nếu em chưa buồn ngủ, chúng ta làm việc khác nhé?”.

Cố Dư híp mắt nghi ngờ, “Làm việc gì?”

“Làm tình.”

Cố Dư phụt một tiếng, cười phá lên, mái tóc rũ xuống bờ vai gầy, cô cười đến mức điện thoại cũng rung theo. Cố Thần Sinh vui vẻ, đáy mắt dịu dàng như hồ nước.

“Sao vậy?”

Cố Dư lau lau khoé mắt ẩm ướt, “Chú Cố, chú suốt ngày nghĩ đến những chuyện như thế không sợ trí thông minh sẽ giảm sút sao?”

Cố Thần Sinh chống tay, nhổm người dậy, dựa vào đầu giường, để cô nhìn rõ mặt anh hơn, “Có cho không?”

Cô cong miệng, ngón tay khẽ đưa lên khều nhẹ vào dây áo ngủ trên vai khiến nó rơi xuống, để lộ ra một nửa bầu ngực trái, trắng noãn. Cố Dư nháy mắt,

“Không cho đấy, đồ lưu manh.”

Cố Thần Sinh lúc này mới nhận ra cô nhóc mười tám tuổi chỉ cần anh chạm nhẹ đã đỏ mặt tía tai năm đó bây giờ đã bị mình làm hư rồi. Còn quyến rũ như vậy, anh liếm liếm môi, hạ giọng,

“Thật muốn ở bên cạnh em ngay bây giờ.”

Cố Dư vuốt lại mái tóc, “Anh bớt nói nhảm đi.”

Hai người trò chuyện đến hơn 12 giờ. Lúc tắt máy, Cố Dư cũng đã bị anh trêu chọc đến mặt đỏ bừng, tức giận ném điện thoại đi ngủ.

– —————————————-

Hôm nay Cố Dư có được một ngày nghỉ hiếm hoi, cô quyết định không ra ngoài mà ở lại nhà Cố Thần Sinh dọn dẹp.

Căn hộ không quá rộng, bởi Cố Thần Sinh là người không thích hưởng thụ, nơi này đã có từ khi anh còn học ở thành phố, ở một mình nên cũng không cần quá rộng, chỉ có một phòng ngủ.

Cố Dư nhìn đống bừa bộn khắp nơi, thở dài một hơi, vào phòng tìm một bộ đồ thoải mái rồi bắt đầu.

Chai rượu chưa khui, đồ mới mua ở trung tâm mua sắm hay thắt lưng đều bị ném lung tung, Cố Dư thậm chí còn có suy nghĩ nếu như trước kia biết anh là người như vậy, cô tuyệt đối sẽ không chấp nhận yêu đương.

Trong căn nhà này có một phòng nhỏ anh dùng để chứa đồ kỉ niệm của bạn bè hoặc quà sinh nhật. Cố Dư quét sạch bụi trên từng nắp hộp, cũng không mở ra xem bên trong có gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH