Dư Sinh

Chương 32

trước
tiếp

Đèn đường sáng.

Hai bên đường nhà cửa san sát nhau, nhưng đường lại vắng tanh.

Cố Dư cầm ô, gục đầu lên vai anh, thở phì phò.

Cố Thần Sinh xốc cô lên, ngón tay gãi gãi đùi cô,

“Anh cõng, em thở cái gì?”

Cố Dư đung đưa bàn chân, “Em mệt.”

“Ăn nhiều nên mệt hả?”

Lại trêu cô, cắn vào tai anh một cái. Cố Thần Sinh rụt vai lại, cười lớn.

Mưa lớn hắt qua ô,vài giọt rơi trên vai anh.

Cố Dư chỉnh lại chiếc comple được anh khoác lên vai mình, hướng chiếc ô về phía trước một chút.

Cố Thần Sinh vững chãi bước đi. Người phía sau đột nhiên im lặng, anh hỏi,

“Sao vậy? Ngủ rồi?”

Cố Dư không trả lời, khẽ cựa quậy. Cố Thần Sinh lại xốc cô lên,

“Dư Dư? Nói chuyện.”

Tiếng sụt sịt lại vang lên bên tai.

Con mẹ nó, lại khóc.

Anh dở khóc dở cười, bước chân hơi chậm lại một tí,

“Sao lại khóc nữa rồi?”

Cố Dư cọ cọ lên cổ anh, giọng nhỏ như muỗi kêu,

“Anh tốt với em quá.”

Rốt cục trong cái đầu kia suốt ngày nghĩ linh tinh cái gì vậy.

Cố Thần Sinh mỉm cười, cào cào ngón tay vào đùi cô

“Không tốt với em thì với ai?”

Cố Dư yên lặng, không trả lời.

Tiếng thở phì phò dần yên lặng, rồi đều đều phả bên tai anh.

Ngủ rồi.

Ông chủ nhà trọ nhìn hai người đội mưa trở về, vội vàng chạy ra ngoài đỡ lấy chiếc ô xiêu vẹo trên tay Cố Dư.

Cố Thần Sinh nhỏ giọng cảm ơn rồi lên lầu.

Đặt Cố Dư xuống giường, cô vùi đầu vào gối, chép chép miệng.

Cúi đầu hôn lên môi kia một cái, xoay người vào nhà tắm thay đồ, đã ướt hết rồi.

Tiếng chuông điện thoại kêu dồn dập, Cố Thần Sinh chỉ kịp quấn khăn tắm quanh hông rồi đi ra bắt máy.

Là điện thoại Cố Dư.

“Alo?”

“Lão tứ? Dư Dư đâu?” Giọng Diệp Lộ sang sảng.

“Em ấy ngủ rồi.”

Diệp Lộ hình như hơi sốt ruột, “Bao giờ về?”

“Hôm nay mưa quá, mai em chở cô ấy về cũng được.”

Diệp Lộ dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy.

Cố Thần Sinh ngồi bên mép giường, tóc vẫn còn ướt, nhỏ từng giọt xuống chiếc sườn mặt góc cạnh.

Anh nhìn Cố Dư ngủ ngon lành trên giường, lấy điện thoại của mình bấm một dãy số, gọi cho Linda.

Bên kia bắt máy rất nhanh, “Alo, chủ tịch?”

“Linda, lịch trình ngày mai đã có chưa?”

“Chưa đâu, ngày mai sẽ gửi cho anh, có chuyện gì sao?”

“Cô liên hệ xem có tạp chí nào muốn phỏng vấn không, sắp xếp cho tôi một buổi nhé.”

Linda ngạc nhiên, “Sao đột nhiên vậy? Bình thường có thấy anh nhận phỏng vấn bao giờ đâu?”

Cố Thần Sinh nhíu mày, “Sao dạo này cô nhiều chuyện vậy?”

Linda cười trừ, đáp, “Thôi nhé, nếu không còn gì thì tôi cúp đây.”

Cố Thần Sinh cúp máy, vứt điện thoại liên giường, nhìn Cố Dư một lát, khoé môi lại không nhịn được mà cong lên.

Có thai một cái càng trở nên đáng yêu.

Lột khăn tắm, vén chăn lên giường, ôm gọn cô vào ngực.

Cố Dư mơ màng bị anh đánh thức, cau mày dãy dụa,

“Sao vậy?”

Cố Thần Sinh hôn lên mắt cô, “Ngủ đi, không có gì.”

Cố Dư dùng đầu gối thúc vào nơi đó của anh,

“Mặc đồ đi chứ.”

Nói xong liền đi ngủ tiếp, mặc kệ Cố Thần Sinh mắt lớn mắt nhỏ trừng “người anh em” đã mạnh mẽ ngóc đầu.

Cuối cùng đi tắm một lần nữa, lúc ra trên người đã mặc thêm quần lót, trèo lên giường.

Cố Dư nhận ra không chỉ có cô thích vuốt bụng mà còn có người đàn ông đang ngủ bên cạnh cô nữa.

Anh vẫn đang ngủ, lồng ngực áp lên lưng cô, cánh tay vòng qua eo cô ôm trọn lấy bụng nhỏ.

Cố Dư bất lực xoay đầu nhìn anh, không biết đang mơ gì, khoé môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Rướn người cắn lên môi anh một cái, Cố Thần Sinh nhíu mày, vừa mở mắt đã rơi vào vầng trăng khuyết trong mắt cô, hôn cô một cái,

“Sớm vậy?”

Cố Dư áp tay lên mu bàn tay trước bụng cô của anh, cười,

“Anh ôm bụng em cả đêm đấy.”

Cố Thần Sinh nắm lấy tay cô, lật người đè lên người cô, bắt đầu một nụ hôn sâu,

“Có sao? Anh đang ôm bảo bảo.”

Một lớn một nhỏ, cả thế giới của anh.

Nụ hôn của anh vẫn sâu và dịu dàng như thế, mấy năm chưa bao giờ thấy đổi.

Đầu lưỡi móc lấy lưỡi cô, kéo vào miệng mình, ra sức mút lấy.

Bàn tay cũng tiến vào tệ ng áo cô, bóp lấy bầu ngực sữa.

Đến khi lưỡi Cố Dư bị anh mút đến khô rát, mới dãy dụa,

“Còn chưa đánh răng nữa, anh bẩn thế?”

Cố Thần Sinh liếm môi, “Em tối qua chưa tắm, anh cũng ôm ngủ cả đêm còn gì?”

Cố Dư quyết định không thèm nói chuyện với anh nữa, ngồi dậy, đến gần cửa sổ, kéo rèm cửa lên.

Thị trấn cổ sau cơn mưa càng yên bình.

Bầu trời trong vắt không một gợn mây, khắp nơi trong không khí đều mát mẻ.

Cố Thần Sinh ngó qua, thấy trời đã tạnh, xuống giường,

“Tiểu cô nương, đánh răng rửa mặt xong để anh chở em về.”

Cố Dư vào nhà vệ sinh. Đứng trước gương lớn, vén áo lên.

Bụng lớn khiến eo cô gần như biến mất, nếu không có mông cong, ngực tròn và tay chân vẫn mảnh khảnh thì người ta sẽ tưởng cô là con lợn mất.

Cố Thần Sinh đi qua hôn lên má cô một cái, vu vơ hỏi,

“Lại ngẩn người gì nữa?”

Cố Dư nhìn người đàn ông đang ung dung đi tiểu trước mặt mình, hơi giật dỗi, không trả lời. Xoay người đánh răng.

Cố Thần Sinh cũng không hỏi nhiều, cạo râu, rồi đánh răng rửa mặt qua loa, ra ngoài thay đồ.

Hai người xuống trả phòng, ông chủ đưa chiếc ô nhỏ tối qua trả lại cho anh.

Cố Thần Sinh nhận lấy, nhét vào tay Cố Dư.

Hai người ra khỏi khách sạn, đi bộ thêm một đoạn nữa, đến cửa hàng quần áo hôm qua, trả lại rồi lên xe trở về.

_____________

Lâu đài Cố gia.

Cố Thần Sinh mở cửa, đỡ Cố Dư từ trên xe xuống.

Vừa vào nhà, đã gặp ngay một nhân vật đã lâu không gặp.

Úc Thượng Linh đang ngồi ở phòng khách, bên cạnh là lỉnh kỉnh mấy túi quà.

Chắc là mượn cớ thăm ông nội.

Cố Dư bĩu môi. Dù hai người bây giờ đã được mọi người ngầm chấp nhận nhưng cũng không nên khoe khoang trước mặt người ngoài.

Diệp Lộ khó xử, mất tự nhiên tiếp chuyện cùng cô ta.

Thấy hai người một lớn một bé đi vào nhà liền trừng mắt, ra hiệu nói Cố Dư tránh mặt.

Cố Dư còn chưa kịp phản ứng thì ánh mắt của cô ta đã lia tới hai người,

“Thần Sinh, Tiểu Dư, đã lâu không…”

Nụ cười cô ta nhanh chóng cứng đờ khi ánh mắt nhìn xuống bụng Cố Dư.

Cố Dư theo bản năng che bụng. Cố Thần Sinh đứng sau cô gật đầu với cô ta một cái, ôm lấy vai cô lên lầu.

Mãi đến khi hai người kia khuất sau hành lang, Úc Thượng Linh mới hoàn hồn, hỏi Diệp Lộ,

“Dì, Tiểu Dư có…bầu sao?”

Diệp Lộ cảm thấy chết chắc rồi, việc này sẽ không giấu thêm được nữa.

Bà cười gượng, “Ngại quá, để cháu chê cười rồi. Con bé đang mang bầu.”

Úc Thượng Linh gượng cười, cố che đi vẻ thất thố trên mặt,

“Haha, trong nhà còn thêm thành viên mới là chuyện vui. Nhưng…bố đứa bé là…”

Cô ra nghĩ đến hành động của Cố Thần Sinh vừa nãy, rùng mình, nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ vừa xảy ra trong đầu.

Diệp Lộ khôn khéo trả lời lệch trọng tâm câu hỏi.

Đến gần trưa, Úc Thượng Linh tỏ ý muốn về. Diệp Lộ cũng không giữ cô ta lại ăn cơm như thường ngày.

Lúc cô ta đứng dậy ra về, vừa vặn đối mặt với Cố Thần Sinh đang đi từ cầu thang xuống.

Ánh mắt rơi trên chiếc sơ mi bị tuột cúc thứ hai, lộ ra một mảng ngực rắn chắc của anh, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng.

Cố Thần Sinh không buồn liếc mắt, nói với Diệp Lộ,

“Công ty có chút việc, em về xử lí trước.”

Nói xong liền đi thẳng ra ngoài. Úc Thượng Linh vội vàng đuổi theo.

“Thần Sinh.”

Cố Thần Sinh hơi khó chịu với cách xưng hô này, nhíu mày, dừng chân,

“Có chuyện gì sao? Úc tiểu thư?”

Úc Thượng Linh khẽ vén tóc, cố gắng tìm đề tài nói chuyện lâu hơn một chút,

“Chuyện của Tiểu Dư, tôi có thể biết được không?”

Cố Thần Sinh nhếch mép, “Ngại quá, đây là chuyện gia đình, không tiện nói cho người ngoài.”

Hai chữ “người ngoài” được anh nhấn mạnh, trái tim cô ra tổn thương triệt để. Khoé mắt hồng lên.

Cố Thần Sinh làm gì có nhiều kiên nhẫn như thế, không chờ cô ta nói tiếp đã gật đầu chào một cái, mặt lạnh tanh lên xe lái đi.

__________

Tập đoàn H.

Linda đưa tài liệu vào phòng, mỉm cười,

“Tôi đã liên hệ rồi, nhưng không thể phỏng vấn ngay hôm nay được, khoảng cuối tuần họ sẽ liên hệ với chúng ta, cuộc phỏng vấn sẽ được phát hành ở số báo của tuần sau.”

Cố Thần Sinh xoay xoay bút, gật gù,

“Cảm ơn cô.”

Linda nhìn anh, thoáng do dự, cuối cùng lấy dũng khí quyết định nói,

“Cố Thần Sinh, chúng ta đã là bạn lâu năm rồi đúng không?”

Cố Thần Sinh giật mình, ngẩng đầu nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ,

“Sao vậy?”

“Anh có thể trả lời câu hỏi của tôi không?”

Cố Thần Sinh nhếch môi, “Xem đã, hỏi đi.”

“Anh…có phải đang trong quan hệ yêu đương với Cố tiểu thư sao?”

Cố Thần Sinh nhìn cô, bật cười,

“Tôi nghĩ với trình độ của cô đáng lẽ phải nhận ra lâu rồi chứ.”

“Ông trời ơi!” Linda thốt lên kinh ngạc.

“Hai người đúng là to gan.”

Cố Thần Sinh cũng không có ý định giấu diếm,

“Tôi với em ấy không có quan hệ huyết thống.”

“Với lại, mục đích của cuộc phỏng vấn sắp tới là muốn thông báo tôi không còn là thành viên của Cố gia nữa rồi.”

Linda đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, há hốc miệng, tròn mắt nhìn anh.

Cố Thần Sinh cầm bút gõ lên đầu cô ấy,

“Được chưa, được rồi thì ra ngoài làm việc tiếp đi.”

Linda bỗng nhiên cảm thấy, sếp cô không những phóng khoáng và còn phóng túng nữa.

Cố Thần Sinh đang từng bước một tiến vào Cố gia thêm một lần nữa.

Tối nay anh lại về nhà ăn cơm.

Ngoài việc hai người có thể công khai hành động yêu thương trước mặt người khác thì mọi chuyện vẫn giống như trước kia, anh vẫn là em út được mọi người yêu thương nhất.

Ví dụ như anh có thể vén tóc cô, để không vướng cô ăn cơm.

Ví dụ như lúc cả nhà ngồi bên sofa, anh và cô đã có thể ngồi cạnh nhau, cúi đầu thì thầm trò chuyện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH