Dư Sinh

Chương 3

trước
tiếp

Sau khi ăn xong bữa tối, mọi người đều tụ tập ở phòng khách tầng hai chơi mạt chược.

Diệp Lộ hẳn là người chơi giỏi nhất, Cố Dư ngồi cạnh bà sắp lại đống tiền mười tệ, hai chục tệ la liệt trên bàn, hô hào đến mỏi miệng.

Cố Thần Sinh ngồi trên ghế sofa gần đó, nhìn cô đăm đăm, từ đầu đến cuối đều cười sủng nịnh.

Gương mặt cô vẫn xinh đẹp, vẹn nguyên như trong kí ức.

_____________

Năm anh 28 tuổi, tập đoàn dưới tay anh đã trở thành thế lực mới trong nghành xa xỉ phẩm ở Châu Âu.

Cố Thần Sinh nhớ rõ đó là ngày tuyết rơi dày đặc ở Pari, đoạn đường quốc lộ kéo dài hàng trăm kilomet tắc nghẽn đến mức chật cứng. Lúc đó anh đang ngồi trên chiếc xe khách đường dài.

Chiếc xe nhích từng chút một khiến mọi người đều mệt mỏi. Cố Thần Sinh gục đầu vào cổ áo len, chiếc mũ lưỡi trai che khuất gần nửa gương mặt anh tuấn. Anh yên lặng tựa đầu và cửa sổ, bên tai đều là những lời than thở bằng tiếng Pháp đã sớm quen thuộc.

Bỗng nhiên chiếc ghế trống bến cạnh có người ngồi xuống, một mùi hương nữ tính tự nhiên xộc vào sống mũi anh. Cố Thần Sinh hé mắt, trong tầm mắt là đôi dày thể thao màu trắng lấm lem tuyết trắng, trên người cô gái còn mang theo chút hơi lạnh.

Cố Thần Sinh tiếp tục nhắm mắt ngủ cho đến khi tiếng Trung Quốc ngọt ngào vàng lên bên tai, giọng Bắc Kinh đặc sệt,

“Alo, xin lỗi cậu, hôm nay chắc mình không thể đến đúng giờ được, xin lỗi cậu nhé.”

“Ừ, quốc lộ đang bị tắc, chắc phải đến tối mới có thể đi tiếp, cậu nói với mọi người giúp mình nhé.”

“Ừ, cảm ơn, tạm biệt.”

Giọng cô gái cố gắng nén lại để giữ yên tĩnh cho khoang xe, vô tình lọt vào tai anh lại trở thành thứ âm thanh mềm mại.

Cô gái hình như có quay sang nhìn anh một chút rồi quay đi, thực hiện cuộc gọi khác, lần này là đối thoại bằng tiếng anh, nội dung cũng tương tự như cuộc gọi vừa nãy.

Cố Thần Sinh thở dài một hơi, ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ gương mặt cô. Là người Trung Quốc, da trắng tóc đen, môi đỏ, thậm chí cô không hề trang điểm nhưng cũng thật xinh đẹp, thanh thuần. Đó hẳn là ấn thượng đầu tiên của anh về Cố Dư.

Cố Dư cúp điện thoại, bỏ vào túi áo khoác lông dày sụ, trên đầu đội chiếc mũ len màu hồng, ánh mắt vô tình chạm phải đáy mắt sâu thẳm thẳm của anh, hơi giật mình, chột dạ,

“Tôi đã đánh thức anh sao?”

Cố Thần Sinh nhìn cô thêm một lát, quay đầu trả lời, “Không có.”

Cố Dư rụt rè thở phào, lúc này mới nhận ra điều gì đó, tròn mắt nhìn anh,

“Anh cũng là người Trung à?”

Cố Thần Sinh có chút buồn cười, đúng là ngốc nghếch,

“Ừ. Cô là người Bắc Kinh sao?”

Cố Dư mỉm cười, “Vâng, tôi là Cố Dư, rất vui được quen biết.” Dù sao ở nơi đất khách xa lạ này, quen biết một người cùng quốc tịch cũng là chuyện tốt.

Cố Thần Sinh nghiêng đầu nhìn cô, cô đang cười với anh, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, sự uể oải bỗng chốc tan biến, anh ngồi thẳng người, lột mũi lưỡi trai,

“Tôi là Cố Thần.” (Anh khai tên giả đấy mọi người)

Cố Thần? Vậy là cùng họ với cô sao? Cố Dư nhìn người đàn ông cực kì điển trai trước mặt, thầm nghĩ, đúng là duyên phận tốt.

Cố gật đầu, thoáng yên lặng, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi dày đặc, phủ lên thân những chiếc xe hơi bên cạnh từng lớp tuyết dày. Cô thở dài,

“Tuyết không ngừng rơi thì làm sao có thể trở về thành phố đây?”

Cố Thần Sinh nhìn ra ngoài, cũng không nói gì.

Cố Dư tiếp tục bắt chuyện, cô thề đây chính là lần can đảm nhất trong cuộc đời cô, chủ động nói chuyện với một người xa lạ suốt mấy tiếng đồng hồ,

“Tôi là sinh viên du học, anh làm gì ở bên đây vậy?”

Cố Thần Sinh vẫn trả lời nghiêm túc, “Lập nghiệp.”

Cố Dư thốt lên một tiếng, còn trẻ như vậy đã sang nước ngoài để lập nghiệp? Ấn tượng của cô đối với người này lại tốt hơn một chút.

Vậy là suốt 6 tiếng đồng hồ ngồi trên chuyến xe xa lạ, bên cạnh là một người xa lạ, nhưng hai người lại như thể đã quen biết nhau từ rất lâu, trò chuyện không dứt.

Đến khi đèn đường bật sáng, dòng xe cuối cùng cũng thuận lợi tiến vào thành phố. Cố Thần Sinh nhìn đường phố hoa lệ, không hiểu sao tâm tư lại có chút hốt hoảng.

Anh liếm liếm đôi môi khô khốc, nhìn cô,

“Đã đủ mười tám chưa?”

Cố Dư ngẩn người trong giây lát, trả lời, “Rồi, sao vậy?”

Cố Thần Sinh chậm rãi thốt ra, “Nếu không cô về nhà tôi một đêm nhé?”

Giây phút anh thốt ra lời đó, cả hai đều ngẩn người. Cố Dư sống ở đây đã được hơn một năm, hiểu rõ, đây chính là một lời mời.

Nếu như bình thường, cô đã từ chối thẳng thừng, nhưng đêm nay, hình như vì trời quá lạnh, hình như vì quá cô đơn, cũng vì người đàn ông trước mặt đã vô tình khiến cô rung động, Cố Dư thoáng do dự.

_____________

Tình một đêm.

Cụm từ gần như sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời Cố Thần Sinh, càng là điều không thể với Cố Dư.

Nhưng giây phút cô đi theo anh vào căn hộ sang trọng ở toà cao ốc gần tháp Eiffel, cô đã nghĩ mình điên rồi.

Mãi sau này Cố Dư nhớ lại đêm đó, cô cũng chưa từng một lần hối hận.

Cố Thần Sinh nghĩ, đây chính là hành động đường đột nhất trong cuộc đời anh, một người chưa bao giờ quen biết bạn gái, cuối cùng lại vì rung động trước người con gái xa lạ mà dễ dàng khuất phục.

Gấu váy của Cố Dư gần như đã bị cô vò nát rồi. Cô ngồi ở ghế sofa rộng rãi, cầm trên tay cốc nước ấm mà Cố Thần Sinh vừa đưa, đó dự có nên chạy trốn không, nhân lúc vẫn kịp.

Nhưng chưa kịp đưa ra quyết định thì Cố Thần Sinh đã từ trong phòng ngủ đi ra, hình như anh vừa tắm xong, trên người đầy hơi nước.

Anh mặc quần áo dài, nghiêm túc đến ngồi cạnh cô, cũng ngắc nói,

“Cô có muốn đi tắm không?” Anh thề anh không phải là một con người khách sáo câu nệ thế này.

Cố Dư như vừa được giải thoát, đặt cốc nước lên bàn, đứng bật dậy, trả lời anh,

“Vậy tôi đi tắm một chút đã.”

Lúc Cố Dư mặc bộ đồ anh đưa cho cô ra ngoài, là đồ nam, mới tinh. Chiếc quần dài cô phải xăn lên mấy gấu mới miễn cưỡng lộ ra mắt cá chân, áo phông rộng thùng thình.

Cố Dư nhìn Cố Thần Sinh ngồi bên mép giường, chăm chú nhìn cô. Bỗng nhiên mặt cô đỏ bừng, lắp bắp,

“Tôi…tôi tắm xong rồi…bây giờ chúng ta…”

Cố Thần Sinh nhìn người con gái mảnh mai trước mắt, nếu cô không xác nhận thì anh sẽ không tin cô đã đủ mười tám, gương mặt non choẹt kia đúng là khiến anh không nỡ xuống tay. Nhưng chuyện đó bây giờ đã không còn quan trọng nữa. Anh vỗ tay vào khoảng trống bên cạnh,

“Lại đây nào.”

Cố Dư chần chừ một lát, hơi sợ hãi, cuối cùng vẫn cắn răng tiến lại gần. Cố Thần Sinh nắm chặt lấy cánh tay cô, kéo mạnh về phía mình.

Cố Dư hốt hoảng, chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ngã nhào vào lòng anh.

Đến khi xung quanh đã yên tĩnh lại, cô mới nhận ra một vấn đề lớn hơn, đó là mình đang không mặc áo ngực, lại cứ thế nằm trong lòng người đàn ông này.

Dưới ánh mắt chăm chú của Cố Thần Sinh, Cố Dư cảm nhận ngực mình ép sát vào ngực anh, cô nhắm chặt mắt vùi mặt vào vai anh, sống chết không chịu mở mắt.

Cố Thần Sinh nhìn bộ dạng như đang liều chết của cô, dở khóc dở cười, ánh mắt nhìn xuống đầu ngực đang nhô lên dưới lớp áo phông mỏng kia, dần tối lại.

Anh cúi đầu chạm nhẹ lên môi cô, cũng nhắm mắt. Đầu tiên là khẽ vươn đầu lưỡi ra liếm liếm, dựa vào bản năng mà mút nhẹ môi cô, lại liếm một chút.

Nụ hôn không chút kinh nghiệm này trong mắt một người cũng không hề có kinh nghiệm khác như Cố Dư lại trở thành thứ kích thích nhất trên đời.

Hai con người xa lạ, ở một nơi xa lạ, làm một chuyện vô cùng mới lạ đối với họ, cuối cùng lại trở thành một đêm tình đáng nhớ mà suốt những năm sau này, cả hai đều không thể quên được.

Cố Dư lần đầu tiên lộ da thịt trước mặt người khác, ngại ngùng đến nỗi chỉ muốn vùi cả thân thể đỏ bừng vào chăn. Cố Thần Sinh vội vàng cởi đồ của chính mình, sau một hồi trúc trắc thì cuối cùng bản năng của người đàn ông cũng thức tỉnh.

Dù không quá hiểu rõ nhưng anh biết lần đầu tiên của người con gái là rất đau. Mà nhìn biểu hiện của người con gái trước mặt, rõ ràng đến cả nụ hôn đầu cũng chưa mất.

Anh thành kính từ phía sau hôn nhẹ lên tấm lưng trần của cô, một tay ở trước bầu ngực no đủ của cô xoa nhẹ, dần dần dời xuống, lướt qua chiếc bụng bằng phẳng, tiến tới nơi thần bí xa lạ kia.

Cố Dư từ đầu đến cuối vẫn nhắm tịt mắt, cũng vì thế nên tất cả những giác quan còn lại đều nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Cô cảm nhận rõ bờ môi anh dao động trên làn da cô, cánh tay anh ôm chặt lấy thắt lưng cô, nâng niu, cẩn thận, cho đến khi bàn tay anh chạm đến nơi chưa ai chạm vào kia, Cố Dư khẽ rùng mình, theo bản năng khép chặt chân lại.

Cố Thần Sinh bất đắc dĩ, ghé vào tai cô, “Ngoan, tôi cũng rất sợ, phối hợp một chút, được không?”

Giọng nói trầm thấp khàn khàn của người đàn ông rót vào tai cô như bùa chú, Cố Dư dần thả lỏng cơ thể, bàn tay to lớn nhân cơ hội tiến vào, chậm rãi xoa nhẹ lên hai cánh hoa.

Một trận tê ngứa lan truyền khắp toàn thân khiến Cố Dư run rẩy, cô cảm nhận nhận nơi đó của mình sít sao siết chặt, còn có thứ đó của đàn ông từ phía sau chọc vào mông cô.

Cố Thần Sinh xoay đầu cô lại, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu, giữa lúc môi lưỡi triền miên, ngón tay anh bất ngờ tiến vào. Chặt chẽ đến mức khiến anh khó thở.

Cố Dư trợn tròn mắt cảm nhận vật xa lạ tiến vào hạ thân, khó chịu uốn người, lại bị cánh tay anh chế trụ, ngón tay dần cử động, bắt đầu chậm rãi ra vào.

Cố Thần Sinh vô cùng cẩn thận, tỉ mỉ, vì muốn cô thả lỏng trước khi gậy th*t to lớn của mình tiến vào nên bước dạo đầu vô cùng lâu, cho đến khi Cố Dư lần đầu tiên đạt cao trào dưới tay anh,cả người mềm nhũn, Cố Thần Sinh mới hôn khẽ lên môi cô, thấp giọng dụ dỗ,

“Ngoan, chịu đựng một chút, sẽ hơi đau.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH