Đỗ quyên không tàn (Hồ Ly Thúc Thúc)

Chương 1

trước
tiếp

Người già thường thích kể chuyện xưa, hết lần này đến lần khác, cứ kể mãi một câu chuyện mà chẳng đổi chữ nào.

Gần đây, Bộ gia vừa tổ chức xong tiệc mừng đại thọ cho ông cụ Bộ, mới yên tĩnh được mấy hôm, ông cụ lại bắt đầu chương trình kể chuyện chiến trường năm xưa, bữa cơm trưa nào cũng gõ gậy ba toong lọc tọc xuống sàn nhà, vô cùng hào hứng kể cho đám con cháu đang ỉu xìu nghe chuyện cũ.

Lần nào cũng là câu chuyện, ông bị bao vây giữa làn tên mũi đạn, đêm hôm đó, khi vừa tỉnh dậy trong hầm, đồng đội nằm bên cạnh đã bị đạn pháo bắn trúng chỉ còn là máu thịt mơ hồ.

“Pháo đạn ầm ầm nã xuống, sóng xung kích chấn động cả đường hầm, lưỡi và môi của ta đều bị răng cắn dập nát, nhổ ra toàn là máu, có người đang sống sờ sờ như vậy, bị lực va đập mạnh đến mất mạng! Sau một hồi lửa đạn đi qua, đồng đội vừa chết bên cạnh chỉ còn lại vết máu loang lỗ, chưa kịp nhìn đã bị đất bụi mịt mù vùi lấp đi….”

Bữa cơm tối nay, ông cụ Bộ lại nhắc tới chuyện này, thời tiết đang vào cuối thu, cây lá um tùm tươi xanh trong viện đã úa vàng, những cơn gió lạnh lẽo lùa qua căn nhà cũ trong đêm tối buốt lạnh.

Buổi tối, con cháu Bộ gia cũng chỉ có mấy người về nhà ăn cơm, lúc này không thể làm gì khác hơn là gác đũa ngồi nghe ông cụ kể chuyện cũ, nghe đi nghe lại hơn tám trăm lần câu chuyện sớm đã thuộc nằm lòng cùng với tiếng tíc tắc tíc tắc của con lắc đồng hồ, làm cả nhà đều chìm trong bầu không khí ngột ngạt nhưng không dám nói xen vào, mãi đến khi đồng hồ khô khốc gõ lên bảy nhịp, tiếng lá rụng xào xạt ngoài sân vọng vào, ông cụ mới thở dài một hơi kể đến chuyện cuối cùng.

“Lão Ngư, người bạn chiến đấu của ta, đã bị nổ chết như vậy, chú Ngư của mấy đứa, chắc mấy đứa vẫn còn nhớ, hồi đó nhà mình và con của hắn là hàng xóm cũ, ta đã hứa với lão Ngư, nếu còn sống trở về sẽ chăm sóc vợ con hắn, hai người con của lão ta đã không chăm sóc được, đã rất thẹn với lòng rồi, bây giờ nhà hắn chỉ còn lại hai đứa cháu gái nhỏ đáng thương, ta còn có thể không quan tâm sao?” Ông cụ kể xong chuyện xưa, hơi thở cũng trĩu nặng.

“Ba, dù sao chuyện cũng đã qua nhiều năm rồi, ba ráng ăn thêm miếng nữa đi ạ! Gần đây người ăn ít quá.” Con dâu Diêu Tố Quyên nghe ba chồng nói xong, liền khuyên nhủ, nào biết vừa mở miệng đã bị ông cụ chặn cho một câu nghẹn câm nín.

“Ha ha, ăn sao! Chưa nhìn thấy mấy đứa nhỏ đó sống thế nào, ta nuốt không trôi! Tố Quyên à, mấy hôm trước ta bảo con thu xếp chuyện nhận nuôi bọn chúng, rốt cuộc con có thể làm được không? Có việc gì phải nói ta biết, đừng có lừa gạt một ông già như ta!” Ông cụ Bộ nặng nề đặt mạnh cái bát xuống bàn tròn.

Bình thường, Diêu Tố Quyên là một người rất nhanh nhẹn, trong bụng nghĩ gì đều nói thẳng, không hề kiêng dè khi nói chuyện với trưởng bối, nhưng lúc này khuôn mặt lộ ra vẻ khó xử, ánh mắt trông đợi nhìn ông xã Bộ Tịnh Sinh, Bộ Tịnh Sinh thấy vậy thở dài, đặt đũa xuống, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn bà ra hiệu.

Hai tháng trước, ông cụ đang đánh quyền trong vườn hoa thì bị té ngã, hiện tại vẫn còn ngồi xe lăn, sau cú ngã kia, tính tình trở nên gàn dở rất dễ phát hỏa, thỉnh thoảng ông cụ lên cơn nổi lửa với con cháu trong nhà, đều do một tay con dâu trưởng Diêu Tố Quyên đứng ra chắn đỡ.

Diêu Tố Quyên thấy ông xã đẩy ngược chuyện này lại cho mình, bất đắc dĩ thu hồi đôi đũa đang gắp thức ăn đặt vào bát ông cụ lại, nhẹ nhàng nói: “Ba, năm đó, lúc hai vợ chồng con trai chú Ngư mất, chúng ta muốn nhận nuôi hai đứa cháu nhưng không được, đứa lớn lúc đó đã hơn mười bốn tuổi, trong nhà người ta còn có một dì nhỏ, những chuyện này con và Tịnh Sinh đều bảo chú út hỏi qua rồi….”

Ông cụ Bộ nghe con dâu nói vậy, ngồi im lặng hồi lâu trên xe lăn không lên tiếng, hai tay chụm vào nhau đặt trên đầu gậy, dáng vẻ trầm mặc cúi đầu như một bức tượng.

“…Nghe lão Tứ nói, dì dượng hai đứa nhỏ đó đều là giáo viên, tuy điều kiện không bằng nhà ta, nhưng gia đình cũng khá giả, nuôi nấng ba đứa nhỏ tuy có chút khó khăn nhưng hiện tại không phải chúng ta vẫn luôn giúp đỡ hai đứa nhỏ đi học sao, mỗi tháng đều gửi tiền sang đó…..” Diêu Tố Quyên thấy ông cụ đã bình tĩnh lại, nên nói năng mạch lạc hơn: “Thế này vậy, ngày kia, con đi đón mấy đứa đến nhà mình ăn cơm, ông cụ người nhìn thấy có thể an tâm rồi.”

Bộ Tịnh Sinh thấy bà xã mình sắp xếp mọi chuyện hết sức hợp lý, khiến lông tóc ông cụ đang dựng ngược nãy giờ cũng được vuốt xẹp xuống, mới len lén gắp một miếng bắp cải xào, lùa thêm một đũa cơm vào miệng.

Diêu Tố Quyên thở hổn hển liếc ông xã một cái, rồi quay sang nhìn ông cụ Bộ, vẻ mặt ông cụ còn ảm đạm hơn khi nãy rất nhiều.

“Haizz dà,” ông cụ Bộ thở dài một hơi, hai tay nắm cây gậy ba toong nện một cái xuống sàn nhà: “Nhưng ta đã hứa với lão Ngư, gia đình ông ấy chỉ còn sót lại duy nhất hai đứa cháu gái này, nếu ta nhắm mắt làm ngơ, mấy năm nữa xuống dưới đó ta còn mặt mũi nào mà gặp hắn….Còn có, hai vợ chồng ngươi có thể yên tâm giao hết việc này cho lão Tứ sao? Có bị hồ đồ không vậy! Nếu hắn không cà lơ phất phơ thì hắn còn là lão Tứ sao?

“Phốc…,” người con dâu thứ ba Phàn Thanh nãy giờ ngồi im lặng bên cạnh không nhịn được che miệng cười.

“Ái dà, ba, ngài cứ yên tâm đi, con giám sát rất kỹ, mấy năm nay lão Tứ nề nếp hơn nhiều, không còn đến mấy chỗ phong lưu phóng đãng, gây chuyện thị phi nữa rồi.” Rốt cuộc Bộ Tịnh Sinh cũng nuốt miếng cơm trong miệng xuống nói.

Ông cụ Bộ nghe xong mấy lời này không lên tiếng, dường như cũng hài lòng với biểu hiện gần đây của con trai.

“Đúng rồi, sao hôm nay không thấy chú Út về ăn cơm?” Phàn Thanh một tay khẩy nhẹ cơm trong bát, tay kia kéo mắt kính xuống lộ ra đôi mắt đen long lanh chăm chú nhìn chị dâu cả hỏi.

“Công việc kinh doanh của lão Tứ bận rộn như vậy, đến thời gian về nhà còn không có, trái lại bị anh cả cô nói thành ra côn đồ, không biết có đúng là anh em một nhà không nữa.” Diêu Tố Quyên nói xong, lại trừng mắt nhìn Bộ Tĩnh Sinh.

Cả nhà bị ông cụ lăn qua lăn lại, bữa cơm này nuốt sao cũng không trôi, ai nấy đều tâm sự nặng nề. Khuyên giải an ủi vô cùng vất vả, ông cụ Bộ mới chịu ăn nửa bát cơm, thêm mấy đũa cá hấp hành, cả nhà mới xem như xong một bữa. Diêu Tố Quyên để Phàn Thanh và dì cần vụ thu dọn bát đĩa, còn mình đi chuẩn bị thức ăn khuya cho con trai vẫn còn đang ở lớp tự học buổi tối, năm cuối cấp. Mãi đến khi trở về phòng rửa mặt, nằm lên giường, trong đầu vẫn nghĩ tới chuyện ngày kia đi đón mấy đứa bé Ngư gia.

Nghĩ tới hai đứa cháu gái đồng đội ông cụ để lại, số cũng thật khổ, lúc còn bé chưa kịp hiểu chuyện đã mất cha, bà cụ Ngư thấy con trai mình chết đi, chưa được mấy năm sau cứ như vậy rời khỏi thế gian, người nhà họ Ngư hết lần này đến lần khác ngày càng hoang vắng điêu linh, ngay cả người thân thích có thể tin cậy cũng không còn ai. Kết quả, mấy năm trước, người mẹ một tay nuôi nấng hai con trưởng thành cũng mắc bệnh ung thư qua đời, hai đứa trẻ cứ như vậy mồ côi.

Hai đứa bé đó, Diêu Tố Quyên từng gặp qua một lần, trong ấn tượng vẫn còn lưu lại vóc dáng như cành liễu mềm đung đưa trong gió, làn da trắng mịn như ngọc, mang vẻ đẹp sông nước vùng Giang Nam, bây giờ nghĩ lại ngày mẹ hai đứa nhỏ qua đời, trong hội trường tang lễ, bản thân bà cũng chỉ mới nhìn thoáng vài lần từ xa, chưa từng nói chuyện, không hiểu sao trong lòng vẫn còn nhớ rõ.

Nghe nói, cháu gái đích tôn của Ngư gia học cùng trường trung học với con trai mình, cả hai đều đang học lớp mười hai.

Màn đêm dần buông xuống, Diêu Tố Quyên chìm vào giấc ngủ mơ hồ, trong mơ bà thấy rất nhiều chuyện đã quên từ lâu hiện về như hình ảnh trên đèn kéo quân kể lại những việc bà đã trải qua.

Diêu Tố Quyên mơ thấy cô gái nhỏ quỳ gối trước linh vị, đôi mắt đen ầng ậc nước, ánh mắt trong suốt ngây thơ, nhìn một cái đã thấy sâu tận đáy mắt, phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, cô bé quỳ trên nền nhà lạnh buốt, ngay sau đó cô bị dì mình tát một bạt tai té ngã xuống đất, còn có tiếng người hét the thé, ‘Khóc đi, khóc cho tao! Mẹ mày chết mà mày không khóc sao?!’

Hai hàng lông mi cô bé đó rũ xuống, trong khoảng khắc cô ngước nhìn lên, ánh mắt đó không chút hoảng loạn, trái lại tỏa ra sức phản kháng mạnh mẽ khiến người ta sợ hãi.

Chậc, sau khi bừng tỉnh khỏi giấc mộng, Diêu Tố Quyên nghĩ tới những lời đã nói với ông cụ, đó cũng chỉ là những lời xoa dịu an ủi mà thôi. Hai cô gái nhỏ sống với một người dì không phân rõ phải trái như vậy, sao có thể có cuộc sống tốt đẹp?

Trong lòng cứ mãi nghĩ đến chuyện đó, Diêu Tố Quyên quyết định hôm nay sẽ tự mình đến trường đón cô bé về nhà ăn cơm.

Trung học Z là trường trung học tốt nhất thành phố, tỷ lệ tốt nghiệp luôn đứng đầu vượt xa các trường trọng điểm khác, hơn nửa số học sinh thi đậu vào trường đại học danh tiếng thành phố G đều tốt nghiệp từ trung học Z. Năm đó, Diêu Tố Quyên đã tốn không ít sức lực thúc đẩy con trai cố hết sức để đạt được bảy trăm hai mươi điểm trong kỳ thi, cũng may đứa nhỏ Bộ Huy này cũng không chịu thua kém, thật sự vượt qua được.

Tối hôm qua, Diêu Tố Quyên đợi con trai từ lớp tự học về hỏi mấy câu, mới giật mình kinh ngạc, không ngờ hắn lại là bạn cùng lớp với cháu gái đích tôn Ngư gia.

“Cô bé đó học giỏi không?” Diêu Tố Quyên quan tâm nhất là thành tích học tập mấy năm trung học thế nào.

“Năm đó đứng đầu toàn thành phố cuộc thi vào trung học, mẹ nói thử đi?” Đứa nhỏ Bộ Huy này đang trong thời kỳ phản nghịch, cách nói chuyện cứ kỳ quái như vậy, bà dặn hắn ngày mai tan học dẫn cô bé này ra cổng trường, hắn hết sức miễn cưỡng đồng ý.

Thành phố G đang vào cuối thu, những cơn gió mang hương vị mùa đông ùa về, tài xế đậu xe ở trước cổng trường, cửa sổ xe chỉ hạ xuống một khe rất nhỏ, Diêu Tố Quyên xuýt xoa chờ mấy đứa nhỏ tan học.

Chập tối, rốt cuộc cổng chính trường học cũng mở ra, một làn sóng đồng phục học sinh màu dương đậm tràn về phía cửa, như có một sự đè nén thinh lặng phả vào mặt, Diêu Tố Quyên hạ sát cửa sổ xe xuống, trong nháy mắt gió lạnh lùa vào trong, thổi rối tung mái tóc dài của bà, bà đưa mắt tìm kiếm một lúc lâu cũng không thấy Bộ Huy đâu.

Đội quân màu dương đậm tựa như đợt sóng dần dần tan biến, chỉ còn thưa thớt vài nhóm nhỏ lác đác, gần nửa giờ sau khi tan học, học sinh lớp mười hai mới bắt đầu ra cổng.

Diêu Tố Quyên nhìn quanh quất cả buổi trời, cuối cùng cũng nhìn thấy cái cặp sách màu dương hoa văn trắng bà mới mua cho Bộ Huy, nhờ nó mới có thể nhận ra hắn trong đám đông.

Gần đây Bộ Huy đã ra dáng thanh niên trưởng thành, chiều cao tăng rất nhanh, một chàng trai lớp mười hai lạnh lùng khó tiếp cận, dáng người cao gầy, toàn thân toát ra hơi thở sạch sẽ, mặc bộ đồng phục màu dương đậm, mày rậm đôi mắt trong trẻo, tướng mạo anh tuấn, cao ngất, sống mũi thẳng tắp, nhìn thoáng qua có thể đoán được tương lai sẽ là một người đàn ông mạnh mẽ, mái tóc xoăn có chút tơi rối ngập tràn hương vị thiếu niên.

Hắn ra khỏi cổng trường, nhìn thấy Diêu Tố Quyên đang giơ cánh tay béo tròn trắng nõn ra khỏi cửa sổ xe hướng về phía mình vẫy vẫy, vẻ mặt lạnh băng chậm rãi bước tới, hoàn toàn mặc kệ cô gái đang đi theo phía sau.

Cách đó khá xa, tuy Diêu Tố Quyên có thể nhìn thấy cô gái nhỏ đi phía sau con trai mình, nhưng vì đồng phục học sinh kiểu dáng rất rộng, cùng với việc cô bé luôn cúi thấp đầu, nên bà hoàn toàn không nhìn thấy được khuôn mặt, chỉ cảm thấy cô gầy đến mức khiến người ta xót xa, đôi chân gầy guộc dưới ống quần đồng phục khá rộng, mỏng manh đến dọa người, dường như cả cơ thể đang phải gồng mình chống đỡ bộ quần áo.

Tài xế Lý sư phụ vội vàng xuống xe, giúp cô mở cửa ra, Diêu Tố Quyên nghiêng đầu nhìn quanh quất bên ngoài, đúng lúc Bộ Huy vừa đi tới bên cạnh, dùng cái giọng vịt đực ném ra một câu: “Con ngồi ghế trước,” rồi vòng qua sau xe đi thẳng ra phía trước.

“Đứa nhỏ này….” Diêu Tố Quyên trừng mắt liếc hắn một cái, cảm thấy thằng nhóc này lớn lên có lẽ còn khiến người ta chán ghét hơn ba nó.

Bộ Huy lên xe, động tác đóng cửa rất mạnh khiến thân xe khẽ rung lên, Diêu Tố Quyên xoay đầu nhìn cô bé đứng bên ngoài, cô đang vịn cho cửa xe đứng lại.

Bàn tay nhẹ nhàng đặt trên khung cửa, rất lớn so với bàn tay thiếu nữ, ngón tay dài mảnh mai, móng tay tròn trịa, được cắt tỉa rất gọn gàng sạch sẽ.

Mới đầu Diêu Tố Quyên vẫn đang mơ hồ, chỉ nhìn thấy được cánh tay, một lát sau, cô gái bên ngoài cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn vào trong xe, trong khoảng khoắc ánh mắt chạm nhau, cô nhìn bà mỉm cười, cất lời: “Chào dì.”

Giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng, bên trong ẩn chứa sự khiêm nhường lễ độ, rất có nề nếp gia giáo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH