Đinh Dị Cẩu Liệp Diễm Nhân Sinh

Chương 392: Là họa hay là phúc đây?

trước
tiếp

– Không phải tôi hoài nghi, mà là chứng cớ biểu hiện là như vậy, tại vì thủ trưởng của tôi cứ chần chừ, khiến cho vụ án này không nuốt trôi, đây là điều tôi khó chịu nhất đấy, cậu cũng đã từng làm cảnh sát, cho nên cũng hiểu cái cảnh không phá án được cảm giác rất là khó chịu.

– Nhưng … đội trưởng Miêu, anh có cảm thấy khi nói với tôi những chuyện này thì có hữu dụng không vậy? Tôi đâu có thể giúp anh được cái gì?

Đinh Nhị Cẩu dường như không tiếp nhận câu chuyện Miêu Chấn Đông vừa nói, rất hiển nhiên ai cũng hiểu, chỉ có một mình đội trưởng Miêu này nghĩ như thế nào mà cứ muốn đến cùng phá án, trêи thực tế hiện tại hai lãnh đạo cao nhất trong huyện hình như là đã đạt thành một ít thỏa hiệp, trước mắt nhiệm vụ chủ yếu nhất là làm xong con đường cái lớn kết nối quốc lộ, những chuyện khác đều là vô nghĩa, chỉ duy nhất có Miêu Chấn Đông giống như là điên cuồng với vụ án này.

– Cậu có thể giúp tôi đấy người anh em à. Ý của tôi là muốn nhờ cậu giúp tôi trước mặt chủ tịch huyện nói một câu, giao cho tôi trực tiếp tra được vụ án này, có khả năng cậu còn không biết, trấn Độc Sơn với những mỏ than đã đến lúc phải thu thập rồi không thể để kéo dài thêm được, lần này Cổ Thành Lượng tại sao phải bị nổ chết, rất nhiều người đều chỉ có thấy được bề ngoài vụ án, thật ra vụ án này bởi vì là va chạm quyền lợi mỏ than sát nhậpnên dẫn tới việc giết người, cậu hãy giúp tôi, đừng nói là liên quan đến chuyện vụ án, còn các vấn đề từ các mỏ than đá, chủ tịch huyện nghe qua sẽ minh bạch là có ý nghĩa gì.

– Đội trưởng Miêu, tôi đây chỉ là đoán chừng , trong huyện bây giờ việc ưu tiên hàng đầu là làm con đường cái, ngoại trừ chuyện đó ra, không có màng đến những chuyện khác, cho nên vụ án này, nếu tôi đoán đúng, thì đến đây xem như là chấm dứt, còn về sau khi nào nhảy ra tình tiết mới nào, thì không biết được sẽ ra sao..

– Chủ nhiệm Đinh, những lời nói của tôi cậu cứ chuyển cho chủ tịch Trọng , huyện Hải Dương phát triển còn rất nhiều, phương án có không ít, không nhất định chuyện gì cứ đều chờ đợi thông xe xong con đường thì việc khác mới xử lý, trước kia không có con đường cái này, huyện Hải Dương cũng đâu có sao đâu, cho nên cậu chờ xem, nếu trấn Độc Sơn với các mỏ than đá này xảy ra chuyện đại sự, đến lúc đó chủ tịch huyện là người đứng đầu về hành chính sẽ không chạy thoát được đâu.

Miêu Chấn Đông nói rất tự tin, việc này ai cũng biết, nếu có chuyện không tốt xảy ra thì lãnh đạo phụ trách hành chính chịu trách nhiệm chết trước, bình thường thì cấp bí thư sẽ không xảy ra chuyện gì cả.

– Ừm.. việc này tôi sẽ cân nhắc nói, nhưng lãnh đạo suy nghĩ như thế nào thì tôi không làm chủ được, anh cũng đừng ôm hi vọng quá lớn.

– Hiển nhiên, vốn việc này còn nước còn tát, không sao cả, tôi đã nói rồi, đây là chỉ vì muốn tốt cho cậu đấy.

Trêи đường trở về, Đinh Nhị Cẩu suy nghĩ nhiều về chuyện Miêu Chấn Đông nói, hắn cảm thấy Miêu Chấn Đông nói không sai, chỉ cần trấn Độc Sơn mỏ than xảy ra chuyện, Trọng Hải chắc chắn sẽ khó mà yên ổn, làm chủ tịch huyện cũng không phải là dễ làm, xem ra đợi con đường cái tiến vào quỹ đạo, cũng nên đề tỉnh một câu với ông ta, để tránh tai họa đến cho chính mình .

Trêи lầu của ở bên trong phòng làm việc Trọng Hải đèn vẫn sáng, xem ra còn chưa ngủ, Đinh Nhị Cẩu do dự mãi rồi quyết định đi lên xem qua một chút, lúc nào nên biểu hiện thái độ thì phải biểu hiện một phen.

– Lãnh đạo, anh chưa ngủ à?

– Thì cậu cũng là chưa ngủ đấy thôi, thế nào…giờ đã ăn cơm ăn chưa?

– Vâng, đã ăn xong từ sớm, trêи đường trở về gặp Miêu Chấn Đông, hắn ta kéo em đi uống trà, nên giờ này mới đến đây trễ chút.

– Miêu Chấn Đông? Hắn tìm cậu làm gì?

Trọng Hải để bút trong tay xuống hỏi.

– Cũng không có chuyện gì, chỉ có chút chuyện về vụ án, hắn ta nói một vấn đề mà em cảm thấy lãnh đạo cũng cần phải chú ý, nếu để chuyện xảy ra không tốt, đến lúc muốn thu thập thì cũng đã trễ.

– Cậu nói là chuyện mỏ than ở trấn Độc Sơn Trấn chứ gì?

Trọng Hải lại cầm bút lên bắt đầu ký lên văn kiện .

– Lãnh đạo, anh đã sớm biết chuyện này?

– Ừ..trước đây tôi cũng đợi qua lúc bề bộn này, mới bắt đầu thu thập mỏ than trấn Độc Sơn, nhưng giờ đây tôi lại có một ý tưởng mới , không biết cậu có hứng thú hay không?

– Lãnh đạo có gì phân phó, chỉ cần ra lệnh một tiếng, em sẽ chấp hành không phản đối.

– Ý của tôi cũng không quá vẹn toàn, tôi cũng biết các vấn đề của những mỏ than trấn Độc Sơn đã đến lúc rất nghiêm trọng rồi, nhưng vẫn chưa có cách nào, hiện tại việc cấp bách là làm con đường cái, dự định đợi đến lúc rảnh tay thì mới giải quyết được, nhưng tình thế cấp bách theo tôi được biết, hầu như toàn bộ các ban ngành ở trấn Độc Sơn ít nhiều gì đều có nhúng chàm, bây giờ hoặc là bất động, còn muốn động vào thì là phải ngay lập tức giải phẫu triệt để.

Đinh Nhị Cẩu trong lòng suy nghĩ, chỉ cần Trọng Hải chú ý tới việc này là được rồi, chuyện khác thì không cần chính mình nhúng vào, cho nên lời nói của Trọng Hải cũng không có để ý tới, nhưng khi nghe được câu nói kế tiếp, đã khiến cho hắn rung động trong lòng rất lớn .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH