Đặc Công Sủng Phi: Thôn Nữ Không Dễ Chọc

Chương 8: Điểm Chỉ Lên Bản Thoả Thuận

trước
tiếp

Sau khi bọn họ rời đi, Tống lão tam tiếp tục cằn nhằn bên tai:

“Tương nhi, vừa rồi còn nên dựa vào bản lĩnh của mình mà xoá đi khoản nợ, bọn chúng đã hại không biết bao nhiêu gia đình.”

Tống Tường trợn mắt lườm Tống lão tam:

“Ngươi đi cùng ta.”

Tống lão tam đi theo Tống Tương vào trong nhà, nàng kêu Chu Tiêu đi mua giấy mực, sau đó tự mình mài mực rồi đặt bút viết cái gì đó khiến Lý thị không nhịn được tò mò mà hỏi:

“Tương nhi con định làm gì vậy?”

“Con viết thoả thuận với lão cha!”

Tống Tương cầm bút lông lên đặt bút xuống viết một chữ “Tống” nhưng trông rất khó coi. Quả thực loại bút lông này thật khó viết, nàng hậm hực vo tròn tờ giấy lại ném đi.

Lý thị tiếc rẻ nhặt lên xuýt xoa:

“Đây là giấy tốt, sao lại bỏ đi?”

Chu Tiêu thấy nàng bị mấy con chữ làm khó, bất giác khoé miệng cong lên, hắn bước tới hỏi:

“Định viết gì để ta viết cho cô?”

Tống Tương đang không biết phải làm sao, vừa vặn Chu Tiêu hỏi đến nàng liền đứng dậy nhường chỗ cho hắn rồi đại khái nói sơ qua.

“Ngươi chỉ cần viết: sau này nếu Tống lão tam còn đánh bạc, đánh chửi nương của ta thì lập tức phải điểm chỉ vào thư hoà ly và phải rời đi, không còn bất cứ quan hệ gì với ba người chúng ta, trêи đó viết rõ tên của chúng ta; đại loại là như vậy.”

Chu Tiêu nhìn Tống Tương chắc chắn thêm lần nữa:

“Điểm chỉ thư hoà ly, cô chắc chắn không?”

Chu Tiêu thắc mắc cũng phải, ở Chu Quốc này từ thuở khai quốc đến giờ chưa có người phụ nữ nào dám chủ động hoà ly. Nếu như vậy sẽ bị miệng lưỡi người đời chỉ trích phỉ nhổ. Tống Tương gật đầu, Lý thị hốt hoảng chạy lại ngăn cản:

“Không thể làm như vậy được Tương nhi, nếu bắt hắn phải điểm chỉ thư hoà ly sau này mẹ con chúng ta biết phải nương tựa vào ai. Hoà ly rồi trong nhà chỉ còn Hoa nhi là nam nhân, hắn còn nhỏ sẽ bị người ta ức hϊế͙p͙, hơn nữa khi ngươi gả đi cũng bị ảnh hưởng.”

Chu Tiêu đứng một bên hứng thú dỏng tai nghe xem Tống Tương nói thế nào về vấn đề này. Tống Tương đỡ Lý thị ngồi xuống:

“Nương, sau này con sẽ là chỗ dựa của người, ai dám bắt nạt người, ai bới móc tìm lỗi con cứ việc đánh.”

“Một người cha nghiện cờ bạc, nợ lần không trả nổi phải bán cả vợ con, một người cha như vậy con nguyện ý không có còn hơn. Nên đuổi hắn ra ngoài càng sớm càng tốt.

Tống lão tam im lặng, chân đứng không vững khi nghe hắn sẽ bị đuổi ra ngoài thì vội vàng giải thích:

“Tương nhi, là ta không còn cách nào khác đành phải, thật lòng ta cũng không muốn bán mấy người.”

“Câm miệng!”

Tống Tương quát, Tống lão tam không dám mở miệng nữa, hắn biết thực sự ngay lúc này Tống Tương sẽ đuổi hắn đi không quản chuyện hắn sống hay chết.

Chu Tiêu viết xong bản thoả thuận, Tống Tương cầm lên vừa thổi khô mực vừa đọc nội dung. Tuy là chữ phồn thể nhưng cũng không làm khó được nàng, nàng cắn đầu ngón tay rồi nói:

“Nương, người mau đến điểm chỉ.”

Tống Tương cầm tay Lý thị chấm vết máu trêи tay nàng để Lý thị lăn tay. Đến lượt Tống lão tam thì hắn cũng phải ngoan ngoãn đi đến điểm chỉ xuống. Hắn không tự cắn ngón tay của mình mà duỗi tay đến chỗ Tống Tương định chấm máu trêи tay nàng. Tống Tương nhăn mặt gọi to Tống Hoa:

“Tống Hoa, đệ đi nhà bếp lấy dao làm bếp đến đây cho tỷ.”

Tống Hoa mang dao đến.

“Tương nhi, ta đau…”

Tống lão tam định nũng nịu để không phải cắt tay nhưng cuối cùng cũng phải nghiến răng cắn ngón tay sau đó điểm chỉ xuống bản thoả thuận.

Điểm chỉ xong hai bản thoả thuận, Tống lão tao cầm dao làm bếp đi vào bếp nói vọng ra:

“Các ngươi chờ, cơm tối hôm nay để ta nấu.”

Tống lao tam đi vào bếp, Lý thị ở ngoài kéo Tống Tương lại kiểm tra một lượt:

“Để nương xem con có bị thương ở đâu không?”

Thấy Tống Tương không bị làm sao, Lý thị hỏi tiếp:

“Tương nhi con học võ khi nào vậy? Hay con cũng học được trong giấc mơ?”

Không chờ Tống Tương trả lời Lý thị đã tìm luôn một lý do chính đáng cho nàng. Tống Tương gật đầu. Sắc trời tối hẳn, Tống lão tam cũng chuẩn bị xong bữa tối. Bữa cơm có một đĩa thịt ba chỉ, bánh kếp nướng, rau dại, trứng gà chiên cùng vài món ngon ban ngày Tống Tương mua. Tuy bữa cơm bình thường nhưng đối với một gia đình ở nông thôn thì đây không khác nào bữa tiệc thịnh soạn của nhà giàu. Tống Hoa vui vẻ ngồi vào bàn ăn. Tống lão tam rót nước thay rượu vào bốn bát, đứng dậy trịnh trọng nói:

“Nương tử, Tương nhi, Hoa nhi, ta từng là một tên đốn mạt; để đến hôm nay khi Tương nhi mắng ta mới thật sự hối hận. Từ nay trở đi ta quyết cải tà quy chính, ta không bao giờ đánh bạc nữa. Một nhà bốn người chúng ta chiếu cố lẫn nhau sống tốt qua ngày. Mong ba mẹ con các nàng tha thứ cho những việc làm đốn mặt của ta trước đây.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH