Đặc Công Sủng Phi: Thôn Nữ Không Dễ Chọc

Chương 4: Tống Tương Thay Đổi (2)

trước
tiếp

Tống Tương ở trong rừng chặt cây, nàng còn bắt được cả lợn rừng mẹ. Nàng dùng dây leo trói lợn mẹ vào thân cây nàng vừa chặt rồi vác lên vai, còn ba chú lợn con được nàng buộc dây lại dắt theo sau.

Mặt trời xuống núi, chạng vạng phía chân trời đỏ như lửa, Tống Tương trở về. Ra khỏi rừng trêи vai vác một con lợn rừng lớn đã thu hút nhiều ánh mắt của dân làng trêи đường, ai ai cũng ngạc nhiên rồi họ bắt đầu xì xào bàn tán:

“A! Thì ra là cô nương họ Tống! Thật giỏi, còn bắt được con lợn rừng lớn như vậy. Đêm nay có thịt để ăn.”

“Đúng vậy! Nhà chúng ta một năm nay rồi còn chưa được ăn thịt nên bây giờ còn chả nhớ nổi mùi vị của thịt như thế nào nữa rồi.”

Dân làng nhìn chằm chằm vào những con lợn nàng mang về mỗi người mỗi câu xì xào bàn tán xôn xao cả dọc đường về.

* * *

Vào sân Tống Tương vứt lợn mẹ xuống, ba con lợn con lập tức vây quanh con lợn mẹ đang bị vứt trêи đất. Tống Hoa đang xếp củi trong sân nhìn thấy tỷ tỷ mang lợ rừng về, hai mắt lấp lánh ngưỡng mộ:

“Oa! Tỷ tỷ cừ thật! Sao tỷ có thể bắt được con lợn rừng lớn như vậy? Lại còn có cả ba chú lợn con này nữa!”

Thấy động tĩnh ngoài sân không nhỏ, Lý thị ra khỏi phòng nhìn thấy cảnh trước mắt không khỏi kinh ngạc:

“Tương nhi, đây là con bắt?”

Nhìn con dao dính máu trêи tay Tống Tương, Lý thị không khỏi khϊế͙p͙ sợ, từ khi nào con gái trở lên mạnh mẽ như vậy? Lý thị lại thấy lo lắng nhiều hơn. Ngược lại với Lý thị, Tống Hoa lại vô cùng phấn khích chạy đến tóm lấy nhưng chú lợn nô đùa:

“Tỷ tỷ, chúng ta nuôi lớn những con lợn này được không? Bọn chúng còn nhỏ như vậy không có mấy thịt.”

Tống Tương xoa đầu Tống Hoa nở một nụ cười ấm áp:

“Được! Để đệ nuôi chúng!”

Nàng cũng có ý định nuôi lớn ba con lợn rừng nhỏ này nếu Tống Hoa thích thì nàng để cho cậu nuôi.

“Thật tốt quá!”

Được tỷ tỷ đồng ý cho nuôi lợn rừng nhỏ, Tống Hoa vui mừng nhảy nhót reo hò.

Chu Tiêu ngồi dậy, dựa vào đống cỏ khô, nhìn qua khe cửa thấy con lợn rừng lớn trước mặt Tống Tương, đôi mắt âm u loé lên tia sáng. Hắn lại nhìn đến vết thương đã được băng bó cẩn thận trêи ngực, từng lớp, từng lớp vải trắng được quấn kín miệng vết thương, hắn muốn xem vết thương thế nào cũng không thể xem được. Hắn đứng lên mặc áo ngay ngắn lại rồi đi ra khỏi kho củi.

Chu Tiêu bước ra, trêи mặt Lý thị hiện rõ bối rối, phút bối rối trôi qua lý thị lo lắng bước tới hỏi thăm:

“Công tử tỉnh rồi, thân thể đã tốt hơn chưa?”

Nhìn thấy phụ nhân mặc y phục vải lanh đang đứng trước mặt mình, Chu Tiêu đoán được đây là mẹ của Tống Tương. Hắn điềm tĩnh đáp lại:

“Đa tạ phu nhân quan tâm, vết thương của tại hạ không còn đáng ngại.”

Lý thị quan sát, đánh giá Chu Tiêu thấy hắn lễ phép Lý thị hài lòng nói tiếp:

“Ta chỉ là thôn phụ quê mùa, công tử không cần phải gọi ta là phu nhân.. công tử nên đi nghỉ ngơi tránh cho vết thương nặng thêm.”

Nói xong Lý thị xoay người đi đến định kéo con lơn rừng nằm dưới đất vào bếp thì bị Tống Tương cản lại:

“Nương, vết thương người còn chưa có lành đâu, người cũng mau nghỉ ngơi, bữa tối để con nấu,”

Không để Lý thị nói thêm, Tống Tương đã kéo luôn con lợn rừng đi vào bếp chuẩn bị nấu bữa tối. Lý thị xoay lại nạc nhiên khi thấy Chu Tiêu đã đứng ngay bên cạnh mình.

“Công tử, chúng ta qua bên kia nói chuyện.”

“Vâng, thưa phu nhân!”

Chu Tiêu không thay đổi xưng hô, nàng cũng không quản nhiều. Chu Tiêu liếc nhìn Tống Tương bận rộn trong nhà bếp rồi đi theo Lý thị đến gian phòng bên cạnh. Trong phòng, Lý thị ngồi trêи kháng, nhìn Chu Tiêu thành thật ngồi trêи ghế gỗ mà hài lòng mỉm cười rồi hỏi:

“Công tử tên là gì? Nhà ở đâu?”

Chu Tiêu không ngờ Lý thì lại ân cần hỏi han như vậy, hắn thoáng bối rối nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại trả lời:

“Thưa phu nhân, thực sự ta không nhớ mình là ai, tên là gì và đến từ đâu!”

“Cái gì?”

Lý thị ngạc nhiên thốt lên, Chu Tiêu ngượng ngùng nói tiếp:

“Ta chỉ nhớ mình bị thương được Tống Tương cô nương cứu về rồi trị thương giúp, ngoài ra ta không nhớ gì cả.”

“Tống Tương?”

Lý thị nghe thấy cái tên này lại sửng sốt, thấy bản thân liên tục thất thố trước người ngoài Lý thị trấn tĩnh lại nói tiếp:

“Thì ra là vậy, công tử cứ ở đây trị thương, tuy nhà chúng ta không khá giả nhưng nuôi thêm một miệng ăn nữa cũng không có vấn đề gì.”

Nói đến đây, Lý thị chợt nghĩ đến Tống Tương đang bận rộn dưới bếp, bà nói:

“Công tủ ở lại, để ta qua giúp Tương nhi.”

Chu Tiêu ngại ngùng đứng dậy khỏi ghế tiễn Lý thị rời khỏi phòng. Lý thị đi khỏi hắn nhìn căn phòng đánh ra một phen. Mái nhà có nhiều lỗ thủng khiến hắn nhăn mặt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH