Đặc Công Sủng Phi: Thôn Nữ Không Dễ Chọc

Chương 188: Thật sự nguy hiểm

trước
tiếp

Chu Tiêu đi cùng hai người đến đại sảnh, ở đây hoàn toàn sai khác với những gì hắn nghĩ, đại sảnh rất rất đông đúc và náo nhiệt. Tất cả bọn họ đều bận rộn giao lưu với nhau lấy đâu ra thời gian mà để tâm đến mấy người bọn họ. Lúc này có một gia đinh ánh mắt nhanh nhạy thoáng qua đã ra có người lạ nào, hắn liền bước đến hỏi.

“Ba vị là..”

Gia đinh trong đại sảnh, tận tình hỏi thăm để tránh bị khiển trách hầu hạ quí nhân không chu đáo. Không phải mỗi phủ của tri phủ Giang Nam mà bất cứ đại gia tộc nào khi tổ chức yến tiệc cũng có sắp xếp như vậy. Hiên Nhi tiểu thư thấy người lạ tiến lên bắt chuyện thì cố ý né tránh ra phía sau Chu Tiêu, chung quy là nàng ta không hề câu nệ tiểu tiết bởi vì chưa từng tham gia yến tiệc lớn như vậy bao giờ. Hơn nữa lại là ở một nơi xa lạ như thế này. Chu Tiêu là người trấn tĩnh nhất, hắn lịch sự chắp tay chào gia đinh đó rồi trả lời:

“Chúng ta phụng mệnh đến đây để đưa lễ vật chúc mừng sinh thần thiên kim tri phủ!”

Gia đinh nghe xong vẫn là thái độ cung kính:

“Các vị mau qua bên này ngồi, nếu tiểu nhân tiếp đón có chỗ nào chưa chu đáo các vị quí nhân bỏ qua. Bàn tiệc đã lên món xin mời các vị thưởng thức!”

Gia đinh nói xong thì sắp xếp ba người họ đến bàn tiệc còn trống. Bàn tiệc có đủ loại trái cây, điểm tâm, có rượu ngon và đồ ăn ngon. Từ trái qua phải bày biện rất trật tự: Nho xanh, quýt, dứa, hạt dưa, bánh quế hoa, thủy tinh cao, bánh dẻo, bò khô, lợn khô, gà sốt, thịt bò ngâm tương, cải trắng, sủi cảo.. Lý đại ca nhìn đến bàn tiệc nước miếng không tự chủ được mà ứa ra, chỉ cảm thấy chuyến đi này không uổng công chút nào. Hóa ra những người giàu có quyền lực có thể tận hưởng cuộc sống xa hoa như vậy. Khắp mọi nơi đều sang trọng chẳng trách những người đọc sách nhiều sức đầu mẻ trán mới tiến được vào quan trường. Nếu hãng xưởng biết có loại đãi ngộ này thì ngay từ khi còn nhỏ hẳn sẽ ra sức đọc sách rồi.

Chu Tiêu nhìn ra suy nghĩ của Lý đại ca rồi nói:

“Lý đại ca, tự cổ chí kim những hài từ xuất chúng trong nhân gian cũng chỉ có thể làm được đến chức cửu phẩm mà thôi. Giống như huyện lệnh huyện khổ Thủy của chúng ta. Ông ấy cũng là hài tử xuất thân trong bách tính bình thường. Cao hơn một phẩm là quan bát phẩm thường là hài tử xuất thân trong gia đình thương nhân, hoặc một vài chức quan nhàn rỗi được mua bằng bạc và không có thực quyền chỉ là để thỏa mãn hư danh dù sao thì chỉ cần dùng tiền là có thể mua được. Tăng thêm một phẩm nữa là quan thất phẩm, với người xuất thân từ bách tính bình thường không có ai nâng đỡ, không có địa vị không không có tiền bạc thì quan thất phẩm đã là đỉnh cao của bọn họ rồi. Dù cho là người đa mưu túc trí, tài năng hiếm có nhưng muốn vượt qua được phẩm cấp này là không thể. Nếu muốn được như tri phủ đại nhân thì quả thực là mộng tưởng hảo huyền. Tri phủ đại nhân có gia thế hiển hách, xuất thân danh gia vọng tộc, trong cung có tỷ tỷ là nương nương đang rất được sủng ái. Gia tộc của ngài ấy muốn mưa có mưa muốn gió có gió tóm lại là muốn gì được đó.”

Chu Tiêu dùng một thái độ bình thản nhất để nói ra những lời chân thật nhất đối với Lý đại ca. Lý đại ca hai tay ôm ngực rồi dùng ánh mắt đau thương và vẻ mặt bất bình mà nhìn về phía Chu Tiêu nói:

“Ngươi cũng quá độc ác rồi! Sao không nói đôi lờ nghe cho dễ lọt tai chứ?”

Lý đại ca thở dài thườn thượt, dù gì rõ ràng như vậy đối với hắn ta cũng là chuyện tốt! Chuyện này này nghĩ sau, còn bây giờ lý đại ca ngay lập tức ngồi vào bàn tiệc, tay cầm đôi đũa nên, chỉ là một đôi đũa thôi mà cũng tinh xảo đến bậc này. Lý đại ca nhanh chóng gắp một miếng thịt bò ngâm tương bỏ vào miệng chậm rãi nhai nuốt và từ từ tận hưởng mĩ vị:

“Chu tiểu huynh đệ, đây là món thịt bò ngâm tương ngon nhất mà ta từng ăn, ngoại trừ việc chưa cưới tức phụ thì chỉ cần được ăn món này dù chết cũng không thấy hối tiếc!”
Lý đại ca vừa nói vừa huých cùi trỏ vào người Chu Tiêu, sau đó ra sức càn quét đồ ăn trên bàn tiệc, Một miếng rồi một miếng cho đến khi miệng căn phòng mới chịu dừng lại. Hắn ta vừa nhai vừa nói:

“Chu tiểu huynh đệ mau ăn đi, đồ ăn ngon như vậy sau này sẽ khó có cơ hội được ăn!”

Lý đại ca không hài lòng mà nói. Hiên Nhi tiểu thư cũng lúng túng ngồi xuống, nâng cao đặc biệt chọn một vị trí ngay bên cạnh Chu Tiêu, thành gia Chu Tiêu vô tình bị đẩy ngồi vào giữa hai người. Chu Tiêu không quá quan tâm đến chuyện này, cũng không có thoái thác dù sao thì gia đinh kia đã tìm đi tìm tri phủ đại nhân, rất có thể bọn họ chưa kịp ăn gì thì tri phủ đã đi đến đây rồi.

Có một người ở phía xa cũng nhìn thấy Chu Tiêu u, nếu không phải tầm nhìn ông ta nhạy bén mà là do Chu Tiêu nhìn quá chói mắt, ngay cả khi hắn cúi đầu dung mạo của hắn cũng thật bất phàm. Khi hắn ngẩng đầu lên ánh mắt bình tĩnh cùng với bề ngoài anh tuấn. Ai không biết còn tưởng hắn là con cưng của Thiên đế, là do chính ngài tự tay nhào nặn nên đứa con này. Bởi vậy mà nhìn hắn vô cùng tuấn mĩ.
Ngay lúc nhìn thấy Chu Tiêu thì ánh mắt ông ta trở lên khiếp sợ, giống như kiểu đã nhìn thấy điều gì đó vô cùng khủng khiếp. Ông ta dụi dụi mắt mấy lần để nhìn kỹ hơn. Khi có một nam nhân mặc y phục quản gia đến thì thầm vài câu vào tai ông ta này thì ngay lập tức ông ta trở nên căng thẳng mà quay đầu rời đi. Chu tiêu thu toàn bộ quá trình này vào trong mắt, tuy rằng chưa từng nhìn thấy tri phủ đại nhân nhưng khi nhìn thấy thái độ cung kính của những người khác đối với ông ta thì chủ nhân yến tiệc này đích thị là người vừa rồi nhìn mình.

“Ngươi sao vậy, đang nhìn cái gì thế?”

Lý đại ca chú ý đến động thái của Chu Tiêu, vừa gặm chân gà rồi thản nhiên hỏi hắn. Trong lòng Chu Tiêu cực kỳ phức tạp, người đó đích thị là tri phủ đại nhân vậy tại sao trước khi rời đi trong mắt vẫn còn vẻ bàng hoàng khiếp sợ y như lúc nhìn thấy hắn? Điều này cứ quanh quẩn trong suy nghĩ của hắn. Hoặc là do hắn đã nghĩ nhiều, hoặc là do ông nghỉ biết thân thế của hắn.
“Lý đại ca!”

“Hử!”

“Huynh thử nói xem khi nào thì huynh đột nhiên hoảng sợ trong mắt còn có vẻ khó tin khi nhìn thấy một người?”

Chu Tiêu trầm tư nói với một giọng điệu trầm thấp. Lý đại ca không suy nghĩ đến, đầu cũng chả buồn ngẩng đầu lên mà đáp:

“Đương nhiên là không làm chuyện trái lương tâm thì sẽ không bị chột dạ. Hẳn là người đó đã làm ra chuyện gì có lỗi với người còn lại rồi. Tưởng rằng sự tình được giấu kín ai ngờ lại bị người ta biết được, điều này cũng quá đặc sắc rồi!”

“Thật sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH