CUỐI CẦU VỒNG LÀ EM

Chương 2: Lưu manh! Vô lại!

trước
tiếp

Lúc Cố Thư Noãn lần đầu tiên thấy Ôn Trạm, tình huống cũng không khác biệt với lần này lắm, chỉ có điều nguy cấp hơn bây giờ nhiều.

Lúc ấy cô mới vừa lên năm nhất đại học, bạn học cùng lớp đến bờ sông tổ chức tiệc nướng, ăn xong chỉ có mình cô tản bộ dọc theo bờ sông, đi một đoạn đường, đang chuẩn bị đi về, thì lại nhìn thấy có một đứa bé trai đuối nước, một bầu nhiệt huyết dâng trào, Cố Thư Noãn không do dự liền vọt xuống nước.

Cô tốn hết sức lực để đẩy cậu bé đuối nước tới khu nước nông, nhưng chính mình lại bởi vì chân chuột rút, không thể chuyển động. Hơn nữa một làn sóng lớn đánh tới, theo nước trôi càng lúc càng xa.

Sau đó xảy ra chuyện gì, Cố Thư Noãn đã không biết gì. Chỉ nhớ rõ, lúc mình tỉnh lại, Ôn Trạm đang nằm trên người cô — hô hấp nhân tạo cho cô.

Khi đó Cố Thư Noãn bị trút một bụng nước sông, đang chóng mặt, thì thấy có người đang bất lịch sự với mình, trở tay liền cho một bạt tai, tiếng bạt tai trong trẻo hù dọa một đám trẻ nít vây xem.

Cố Thư Noãn không để ý tới nhiều như vậy, bò dậy chỉ Ôn Trạm chửi lấy chửi để: “Lưu manh! Vô lại! Anh không biết xấu hổ!”

Lực đạo cái tát kia của Cố Thư Noãn không nhỏ, mặt Ôn Trạm nóng rát mà đau, lại nghe thấy cô mắng một câu như vậy, giận quá hóa cười: “Cô gái, là tôi cứu cô.”

Đám trẻ nít xung quanh cũng đáp theo, “Đúng vậy, chị ơi, là anh này cứu chị.”

Vẻ mặt của Cố Thư Noãn đưa đám, tâm trạng mâu thuẫn, một là cảm kích anh cứu mình, hai là tủi thân nụ hôn đầu của mình cứ như vậy mất đi, liếc anh một cái, nhỏ giọng nói lầm bầm: “Nụ hôn đầu của tôi, cứ như vậy mất đi…”

Âm thanh tuy nhỏ, nhưng Ôn Trạm lại nghe thấy, anh sờ mũi một cái, bên tai ửng đỏ.
“Nói rất hay giống như tôi thì không phải là nụ hôn đầu vậy.”

Dứt lời, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong không khí im ắng dâng lên một loại mập mờ quỷ dị.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH