CUỐI CẦU VỒNG LÀ EM

CHƯƠNG 1: PHIÊN BẢN ĐÀN ÔNG CỦA HỒ LY TINH!

trước
tiếp

Chân của Cố Thư Noãn, bị gãy xương.

Tình trạng vết thương còn rất nghiêm trọng, sếp của cô đến thăm cô, nói tổn thương gân cốt cần một trăm ngày hồi phục, lập tức cho cô nghỉ bệnh, dưỡng bệnh thật tốt rồi trở lại.

Về nguyên nhân bị thương, Cố Thư Noãn cũng không có ý nói ra.

“Lúc cô ấy tham gia hôn lễ của khuê mật [1], vì để lấy hoa cô dâu, mà đứng lên ghế dựa. Hoa thì lấy được, nhưng người lại té từ trên ghế xuống, trực tiếp trật thành gảy xương.”

[1] Khuê mật (闺蜜): bạn cực kì thân, có thể chia sẻ tâm sự với nhau mọi thứ, thường dùng cho con gái

Đồng nghiệp trái lại rất mau mồm mau miệng, Cố Thư Noãn còn chưa kịp ngăn cản, cô ấy đã nói nguyên nhân cô bị gãy xương ra.

Cố Thư Noãn cảm thấy mất thể diện, kéo chăn trên giường bệnh viện lên che kín đầu giả chết.

Bác sĩ chủ trị Ôn Trạm vẫn đang đứng bên giường cô nghe vậy hừ lạnh một tiếng, giọng giễu cợt: “Em rất muốn lấy chồng.”

Cố Thư Noãn vừa nghe được giọng điệu của anh liền giận, vén chăn xuống hung dữ trợn mắt nhìn Ôn Trạm: “Em có rất muốn lấy chồng hay không mắc mớ gì tới anh à? Giọng điệu này của anh là giọng điệu của bác sĩ nói chuyện với bệnh nhân sao? Em cần tĩnh dưỡng, tĩnh dưỡng biết không? Đừng ngày ngày châm chọc khiêu khích em.”

Không nghĩ tới sau khi Ôn Trạm nghe được lời của cô, không giận trái lại còn cười, một bộ cố ý muốn đến cùng với cô, “Bây giờ anh không phải lấy thân phận bác sĩ nói chuyện với em, anh chỉ là lấy thân phận bạn trai cũ nhiều năm không gặp của em tiến hành thăm hỏi sức khỏe.”
Thăm hỏi sức khỏe đại gia anh!

Cố Thư Noãn thiếu chút nữa đã văng lời thô tục, có thể vì bây giờ một chân của cô tàn phế, nên khí thế ít nhiều có chút yếu đi.

Vốn đỡ lấy hoa cưới rồi làm cho mình gãy xương nằm viện đã quá xui xẻo rồi, lại còn gặp bạn trai cũ chủ trị, Cố Thư Noãn cảm thấy mình gần đây thật sự là tinh thần suy yếu nhập hồn.

Ôn Trạm lợi dụng vẻ cảm chịu này của cô, khẽ cười với cô, khôi phục dáng vẻ dịu dàng của bác sĩ khiến cho người ta như mộc xuân phong [2] .

[2] Như mộc xuân phong (如沐春风): 1. Tỉ dụ được khai sáng, được cảm hóa hay nhận được điểu bổ ích khi ở chung với người có đức hạnh cao thượng, có học thức cao. được soi sáng, được cảm hóa,… | 2. Tỉ dụ chìm đắm trong hoàn cảnh tốt đẹp, tâm tình vui sướng thoải mái. Giống như đứng trong gió xuân ấm áp.

“Chú ý nghỉ ngơi.”

Cố Thư Noãn liếc mắt, “Anh không đến thì tôi có thể nghỉ ngơi thật tốt.”

Ôn Trạm không lên tiếng, xoay người rời đi ra khỏi phòng bệnh.

Sau khi Ôn Trạm đi, đồng nghiệp liền sáp đến, đặc biệt phấn khởi nói: “Thư Noãn, không nghĩ tới cô còn có bạn trai cũ đẹp trai như vậy đấy, hoàn toàn là nam thần áo blu trắng.”

Nghe đồng nghiệp ca ngợi Ôn Trạm như vậy, Cố Thư Noãn khinh thường hừ lạnh một tiếng, nói: “Cô đừng để cái bộ dạng bên ngòai dịu dàng như ngọc thuần lương kia lừa, có một câu như vậy, gọi là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rửa, nói đúng thì anh ta là loại đàn ông cặn bã không biết xấu hổ!”

“Nghe cô nói như vậy… Lúc trước là anh ta ngoại tình nên các người mới chia tay?”

Cố Thư Noãn chắc chắn gật đầu, lòng đầy căm phẫn nói: “Vừa mới nói yêu thương với tôi vừa nũng nịu yêu kiều với nữ sinh khác, ỷ vào dáng dấp mình đẹp liền câu dẫn những nữ sinh nhỏ vô tội kia, nhất định là phiên bản thực của Trần Thế Mỹ [3], phiên bản đàn ông của hồ ly tinh!”

[3] Trần Thế Mỹ (陈世美): là một nhân vật trong kinh kịch dân gian của Trung Hoa được truyền tụng gắn với giai thoại xử án của Bao Công. Trần Thế Mỹ xuất thân bần hàn nhưng học giỏi và đỗ trạng nguyên rồi kết hôn với công chúa nhà Tống trở thành phò mã. Sau đó, hắn bội tình, phản bội vợ con cũ của mình để theo vinh hoa phú quý. Trần Thế Mỹ đã bị Bao Chửng xử chém.

Đồng nghiệp nhìn dáng vẻ giận dữ bất bình của cô, hơi kinh ngạc, lại hỏi: “Nghe cô nói như vậy, thì cô vẫn còn rất ghét anh ta, vậy ban đầu sao lại chung một chỗ với anh ta?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH