Cố Ý Mê Hoặc

10: Kêu Cho Tôi Nghe

trước
tiếp

Thời điểm nhận được thông báo thêm Wechat của Đồng Kinh Niên thì Tô Tâm Đường đang ở trong lớp học.
Lên đại học những người nghiêm túc nghe giảng không phải là không có, nhưng ở khoa nghệ thuật thì những người này chỉ đếm được trên đầu ngón tay, tất nhiên không bao gồm Tô Tâm Đường.
Cơn buồn ngủ bỗng biến thành hư không, Tô Tâm Đường lộ ra nụ cười của người chiến thắng.
Nhấc điện thoại ấn vào nút đồng ý, Tô Tâm Đường tiện thể xem luôn tài khoản của Đồng Kinh Niên.

Ảnh đại diện là ảnh ban đầu của hệ thống, vòng bạn bè cũng chẳng có gì, không biết do anh không sử dụng hay là do cô bị người ta giới hạn lại rồi.
Tô Tâm Đường chậm rì rì nghiên cứu những người bạn trên Wechat của anh nhưng cũng không thu hoạch được gì.
Không có cái rắm gì để xem hết, ngay cả tên Wechat cũng chỉ đơn giản là “Đồng Kinh Niên”.
Dù sao thì cô cũng không cần vội vàng làm gì, sẽ có người phải tìm cô trước thôi.
Quả nhiên có một tiếng chuông.
Người đàn ông gửi một tin nhắn qua Wechat.
[ Đó là cái gì? ]
[ Cái gì là cái gì? ] Tô Tâm Đường biết rõ còn cố hỏi.
Khoảng một phút đồng hồ sau, đầu bên kia mới gửi đến một cái ảnh chụp chiếc quần lo̶t̶”̶ ren màu đen, còn kèm theo một dấu hỏi chấm.
Tô Tâm Đường rất muốn cười.
Cho dù cách màn hình điện thoại, Tô Tâm Đường cũng có thể tưởng tượng ra được bộ mặt không tình nguyện của anh lúc cầm chiếc quần lo̶t̶”̶ trên tay, lại càng thêm ghét bỏ khi phải lôi nó ra chụp ảnh.
Tô Tâm Đường vui s͙ư͙ớ͙n͙g͙ cười chảy cả nước mắt, ngón tay nhanh chóng gõ chữ.
[ quần lo̶t̶”̶ ren hả? ]
[ Sao Đồng tiên sinh lại có thể gửi cho bạn gái của bạn anh cái thứ này được chứ? ]
Bàn tay đang cầm điện thoại của Đồng Kinh Niên bỗng cứng lại.
Còn dám hỏi ngược lại anh? Vì sao anh gửi tấm ảnh này chẳng lẽ cô còn không biết?
Không phải là do chính tay cô nhét vào sao?

[ So với ai khác thì cô là người rõ ràng nhất không phải sao? Tôi khuyên cô nên một vừa hai phải thôi.

]
Đồng Kinh Niên đem những lời này gửi đi, nhìn đến tấm ảnh chiếc quần lo̶t̶”̶ nằm trên sàn nhà lại khiến anh không giữ được bình tĩnh.
Lần đầu tiên Tô Tâm Đường đến nhà anh, anh đã ý thức được ý đồ của cô.
Lúc ấy cũng chỉ cho là cô muốn bày trò dạy dỗ khiến anh không thể xen vào chuyện tình cảm của cô và Tư Nam được nữa.
Nhưng cho đến khi nhìn thấy chiếc quần lo̶t̶”̶ này thì Đồng Kinh Niên không thể tự lừa dối bản thân thêm được nữa.
Cô xác định muốn làm anh.
Nhưng… là một kiểu “làm” khác.

Khuyên cô nên biết một vừa hai phải.
Những lời này thật sự rất Đồng Kinh Niên.
Tô Tâm Đường cười nhạo một tiếng, bắt chéo hai chân, lộ ra một bên đùi vừa thon vừa đẹp.
[ Anh đang vu khống sao? ]
[ Đến cảnh sát đi bắt tội phạm cũng là nói có sách mách có chứng.

Anh có bằng chứng là do tôi làm không? Đồng tiên sinh à, tôi hoàn toàn có thể kiện anh tội phỉ báng đó.

]
Tô Tâm Đường nhất quyết không thừa nhận.
Không thấy đối phương trả lời, Tô Tâm Đường cảm thấy trong lòng ngứa ngáy liền thuận tay gửi đi một tin nhắn như thế này.
[ Gửi tiếng kêu trên giường của anh cho tôi nghe đi.

]
Tô Tâm Đường cảm thấy bản thân cô bây giờ rất giống với ông chú lớn tuổi đi quấy rối trẻ vị thành niên.
Bên kia vẫn không có động tĩnh.
Tô Tâm Đường liền tưởng tượng ra một khung cảnh —-
Có người đang nhảy cẫng lên chửi cô không biết liêm sỉ, lộ ra bộ dáng giống như đã bị xâm phạm, liên tục lải nhải một đống đạo lý.
Chậc.
Tô Tâm Đường cảm thấy cực kỳ thú vị nhưng phòng học không phải là nơi thích hợp để cô có thể nảy ra được những ý tưởng xấu xa, suy nghĩ vài giây liền đứng dậy.
“Đi đâu thế?”
Nữ sinh ngồi bên cạnh hỏi.
“Có chút việc thôi.”
Tô Tâm Đường quơ quơ điện thoại, cũng không nói gì thêm.

Cô nữ sinh nhìn dáng người quyến rũ dẫm trên đôi giày cao gót của Tô Tâm Đường bước ra khỏi phòng học, cho dù cô đã rời đi nhưng trong không khí vẫn còn vương lại một cỗ hương thơm.
Nhịn không được mà co rút cánh mũi, ngửi ngửi.
Những lời đồn ở trường học về Tô Tâm Đường thì kiểu nào cũng có.
Ví dụ như cô không phải là phú nhị đại*, chỉ có cái mã ngoài mà thôi; cùng với người bạn trai cao-phú-soái bây giờ là quen biết từ tình một đêm, hai người ai muốn chơi kiểu nào thì chơi…
*Phú nhị đại: thế hệ siêu giàu thứ hai.
Dù sao cũng không có điểm nào tốt.
Kỳ thật nữ sinh này cũng không tin, Tô Tâm Đường lớn lên như vậy nên khó tránh khỏi bị người ta ghen ghét.

Nhìn qua cô ấy cũng không để tâm đến mấy lời đồn thổi đó chút nào, vẫn cứ làm theo ý mình.

Nhưng có một điều mà nữ sinh này biết đó là Tô Tâm Đường rất đẹp, vừa rồi còn bị cô hút hồn mấy giây.
Đôi mắt khi cười thì trong sáng long lanh, dưới ánh nắng mặt trời tỏa sáng như lưu li, ngực đại eo thon, là báu vật trời sinh.

Vừa rồi lúc cô ấy nhắn tin với ai đó, thân thể nhẹ run, mặt mày vui vẻ trông rất giống một hồ ly tinh.
Tốt đẹp như vậy.
Đến nữ sinh này là con gái còn yêu, nói gì đến đàn ông.

Tô Tâm Đường cũng không biết mình còn được một người cùng giới yêu thích.

Lúc này, cô đang dựa lưng vào bồn rửa mặt trong WC nữ mà gửi cho Đồng Kinh Niên vài tin nhắn âm thanh.
Tiếng thở gấp yêu kiều.
[ Ưm… A… Ưm..m… ]
Đứt quãng – mềm mại – quyến rũ.
Giọng nói của Tô Tâm Đường vốn dĩ đã ngọt ngào nên khi cô cố tình phát ra thanh âm kia lại càng giống như một chú mèo con khát sữa.
[ Anh trai mau tới làm em.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH