Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sâu

Chương 218 Sinh nhật của em có phải là sắp đến?

trước
tiếp

“,”Hai ngày sau.
Nhà họ Hoắc.
“Cậu chủ, bên ngoài có cậu Nam tới thăm, cho vào không ạ? Bác Phan đi vào thư phòng báo cáo.
bút trong tay của Hoắc Vũ Hạo dừng lại một chút, tiếp lấy, nhàn nhạt nhếch môi “tốc độ này còn khá nhanh, nhanh như vậy liền tra được rồi.”
Nói rồi, nhìn về phía Bác Phan “để anh ta vào đi!”
“được!”
Bác Phan liền đi ra ngoài.
Không bao lâu, Nam Minh Nhật đi đến.
Đi theo mà đến chính là người giúp việc “cậu chủ cà phê”
Dứt lời, người giúp việc vội cúi người đóng cửa phòng lại.
Hoắc Vũ Hạo từ trên chỗ ngồi, đi vào khu tiếp khách, cười nhạt một tiếng ngồi “a, sĩ quan huấn luyện Nam”
Nam Minh Nhật nhìn qua anh, ánh mắt kia có chút khiến cho người ta nhìn không thấu.
“Tịch Tịnh là cậu bảo người ta bắt cóc đúng không?” Nam Minh Nhật nhìn thấy anh ngồi xuống, đồng thời, còn ưu nhã thưởng thức cà phê, liền trực tiếp mở miệng.
Hoắc Vũ Hạo không nói gì, mà ánh mắt nhìn về phía ghế, ý rất rõ ràng, nếu không ngồi xuống cố gắng nói chuyện.
Như vậy, anh tất nhiên cũng sẽ không nói cái gì nhiều.
Gặp này, Nam Minh Nhật liền ngồi xuống.
“Sĩ quan huấn luyện Nam, tốc độ tra của anh vẫn là khiến tôi rất kinh ngạc”
Dù sao, chuyện này, không có lộ ra với bất kỳ ai.
Anh chính là muốn nhìn qua anh ta rốt cuộc bao lâu có thể điều tra ra.
Hai ngày, trong dự liệu, anh, rất hài lòng.

“Hoắc Vũ Hạo, nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy Thành phố Nam Dương, đen trắng ăn sạch, thậm chí bộ đội cũng có người của cậu, quyền lợi và tài lực của cậu, Nam Minh Nhật tôi không cách nào chống lại, nhưng!” Ánh mắt của anh ta đột nhiên trở nên lạnh lùng “tôi khi nào đắc tội qua cậu, cậu cần bắt cóc em gái tôi?”
“thế nào? Tức giận?” Hoắc Vũ Hạo đặt cà phê xuống, khóe môi nhàn nhạt nhìn về phía anh ta “đây thế mà không phải là tác phong của sĩ quan huấn luyện Nam, theo tôi được biết, thật sự đúng là không có chuyện gì có thể làm anh bình tĩnh xử lý, luống cuống tay chân như thế?”
“Hoắc Vũ Hạo!” Nam Minh Nhật đột nhiên đập vang lên cái bàn, gân xanh trên trán lồi lên “Nam Minh Nhật tôi mặc kệ Hoắc Vũ Hạo cậu là ai, nhưng, nếu như cậu đang động đến một sợi lông của cô ấy, Nam Minh Nhật tôi liền xem như thịt nát xương tan cũng muốn đưa cậu kéo vào vực sâu!”
Hoắc Vũ Hạo không nói chuyện, cứ như vậy nhìn qua người đàn ông đánh giá đến băng lãnh như sương này.
“A” nhàn nhạt cười một tiếng, một tiếng này ý vị thâm trường.
“câu cười cái gì?”
“Nam Minh Nhật, anh nên nói cảm ơn với tôi” anh có chút nhíu mày, ý cười khóe môi càng mê người.
“Cái gì?”
“Nếu như không phải sự giúp đỡ của tôi, anh sẽ thấy rõ ràng nội tâm của cô ấy sao? Cô ấy sẽ thấy rõ ràng nội tâm của mình sao?”
Nam Minh Nhật không nói chuyện, ánh mắt lại đề phòng nhìn về phía anh.
“cậu muốn nói cái gì?”
Lúc này, Hoắc Vũ Hạo đứng lên, đi từ từ đến phía trước cửa sổ, tiếp lấy, đốt lên một điếu thuốc.
“chuyện tôi với anh, không có hứng thú, nhưng……”
Anh nhìn về phía anh ta “chuyện của vợ yêu tôi với em gái anh rất là để bụng, nếu đã, cô ấy muốn tôi ra tay giúp đỡ, tôi đương nhiên sẽ không ngồi nhìn mà không quản” nói rồi, hít một hơi khói, tiếp lấy, chậm rãi phun ra
lông mày của Nam Minh Nhật nhíu lại không nói chuyện.
“anh không nên cám ơn tôi sao?”
“Cám ơn cậu?”
“Nếu như không phải tôi, anh có thể thấy rõ ràng lòng của mình sao? Nếu như không phải tôi, cô ấy sẽ thấy rõ ràng lòng của mình sao? Nếu như tôi nói không sai, anh nhảy xuống, để cô ấy nhìn thấy nội tâm của mình cùng như rung động, hai ngày này, thái độ của cô ấy đối với anh phải chăng đã đổi cái nhìn rồi?” Hoắc Vũ Hạo một câu nói toạc ra.
Nam Minh Nhật không nói chuyện, nhìn chằm chằm ánh mắt của anh càng là thăm dò.
Không sai, bởi vì hành động kia, Tịch Tịnh hai ngày này đối với anh rõ ràng không giống.
Thậm chí, anh cố ý khích giận cô, muốn cưỡng hôn cô.
Cô thế mà……
Không có bất kỳ phản kháng gì……
“cậu còn biết cái gì?” Nam Minh Nhật lông mày nhíu chặt.
Đối với Tịch Tịnh, anh ta vẫn luôn biết tâm tư của mình.
Ban đầu, thật sự là anh ta chỉ có hận.
Hận họ đến, hận bố mình không coi trọng người mẹ đã mất của mình.
Anh ta nghĩ trừng phạt cô, muốn thêm toàn bộ thống khổ của anh ta lên người cô.
Thế nhưng, theo thời gian trôi qua.
Anh ta phát hiện mình càng ngày càng không thể rời đi cô……
Thậm chí, đến nhìn thấy nam sinh tỏ tình với cô, lúc thấy được thư tình, cái anh ta nghĩ tới đầu tiên chính là xé nát nam sinh kia.
Mà anh ta, cũng đã làm theo.
Anh đều đánh cho mấy nam sinh tỏ tình bị thương nặng.
Cũng là từ một khắc này bắt đầu, anh ta mới biết được mình có sự ghen tỵ và dụng vọng chiếm hữu mãnh liệt đối với cô đối cô.
Chỉ nhưng……
Anh ta lại nói với mình, đó là hận, hận cho nên mới sẽ lựa chọn khiến cô đau khổ.
Hận, mới có thể để anh ta không muốn cô được giải thoát.
Thế nhưng, khi ngày đó nghe được tin cô bị bắt cóc, lần đầu anh ta luống cuống tay chân.
Đến mức, đối phương nói một mình, mới có thể cam đoan dự an toàn của Tịch Tịnh.
Lần đầu anh ta, không có nghĩ đến hậu quả liền đi.
Khi thấy cô bị trói ở nơi đó, đầu tóc rối bời, ánh mắt hoảng sợ, tim của anh ta, phảng phất bị đè nặng một phen.
Đau!
Cũng là một khắc này, anh ta mới biết được.
Anh ta không hận cô.
Anh ta, là yêu cô a!
“Tôi điều tra tư liệu của anh, đánh giá của anh những năm này ở bộ đội, cho nên, khẳng định, anh thích cô ấy, nếu không, bên cạnh anh như thế nào một người phụ nữ cũng không có?” Nói rồi, nhếch môi tiếp tục chậm rãi nói: “Tôi giúp anh nhìn thấu mình, anh nên cảm ơn tôi!”
Nam Minh Nhật trầm mặc.
Một lát, nhìn về phía anh nói: “Cho nên, thuyền phía dưới cũng đều là cậu chuẩn bị? Đây tất cả đều là anh tính toán?”
“anh nói xem?” Anh dập tắt tàn thuốc, đi đến trước mặt anh ta vươn tay “xin chào, tôi tên Hoắc Vũ Hạo, rất hân hạnh được biết anh!”
Nam Minh Nhật giật mình mấy phút, lập tức, cười nhạt một tiếng, đưa tay ra” Hoắc Vũ Hạo, cậu nếu là đối thủ của tôi, vậy nên có bao nhiêu đáng sợ a!”
“Yên tâm, chúng ta không phải là đối thủ, chúng ta có thể trở thành bạn bè!”
――――――
“Cái gì?” Tô Nhã Kỳ nhìn qua cô ấy, khó có thể tin “cậu, cậu, cậu không được rời anh ta?”
Tịch Hạ ngồi trên giường, cúi đầu, không biết nên giải thích thế nào.
“Vì sao a, cậu không phải vẫn luôn chịu sự hành hạ của anh ta sao? hai ngày nữa, thì, thì có thể để Chú Hoắc giúp cậu nha” Tô Nhã Kỳ không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, cho nên, lời nói với cô ấy, rất gấp “có phải là anh ta đã uy hiếp cậu không a?”
“Không có!” Tịch Hạ nhìn thấy biểu tình của Tô Nhã Kỳ gấp gáp như vậy, thì biết, cô ấy là thật tâm lo lắng cô.
“Nhã Kỳ……” Cô ấy gọi cô một tiếng “mình, mình……”
“hử?”
“mình hình như…… Không ghét anh ấy rồi” cô ấy nhìn qua Tô Nhã Kỳ, ánh mắt kia là dị thường sáng ngời “cậu biết không? Khi mình bị người ta chói, anh ấy bị đánh, chỗ này của mình…..”. Cô ấy chỉ vào tim của mình “rất khó chịu, anh ấy rõ ràng rất lợi hại, thật sự, rất lợi hại!”
Thế nhưng, anh ấy lại không có đánh trả.
“Về sau…… Anh ấy vì mình mà nhảy xuống, trong tình huống không biết phía dưới rốt cuộc là gì, lựa chọn nhảy xuống…..”. Cô ấy cắn chặt bờ môi nhìn về phía cô “anh ấy nhất định không phải hận, không phải chán ghét với mình, nhất định không phải!”
Tô Nhã Kỳ kinh ngạc nhìn qua cô ấy, lông mày nhíu chặt, nhỏ giọng nói: “đó…… Là…… Yêu?”
Tịch Hạ kinh ngạc nhìn về phía cô.
“Anh ấy vì cứu cậu, cam nguyện bị đánh, vì cứu cậu, nhảy xuống dốc núi không biết tình hình, cái này, là yêu đi!” Tô Nhã Kỳ nhỏ giọng nói.
Tịch Hạ không nói chuyện, trái tim bỗng nhiên nhảy một cái.
“Tịch Tịnh……” Tô Nhã Kỳ cầm tay của cô ấy “ mình không rõ ràng lúc ấy xảy ra chuyện gì, mình cũng không rõ ràng những năm này cậu và anh ta  rốt cuộc là trải qua như thế nào, nhưng, Tịch Tịnh, cái mình muốn nói cho cậu là, mặc kệ cậu lựa chọn cái gì, mình đều đứng về phía cậu!”
Nghe vậy, Tịch Hạ một lát ôm lấy cô “Nhã Kỳ, cám ơn cậu!”
Tô Nhã Kỳ mỉm cười, cũng như vậy ôm lấy cô ấy.
Bạn thân thực sự nên, cô ấy vui vẻ cùng vui vẻ, cô ấy buồn thì cùng buồn.
“Nhã Kỳ……”
“Ách?”
Tịch Hạ chậm rãi đẩy cô ra, nắm lấy tay của cô nhìn về phía cô “sinh nhật cậu, có phải là sắp tới?
“Ách?” Tô Nhã Kỳ nhíu mày “không có a, còn có hai tháng a!”
“đó……”
Cô ấy buông cô ra, từ trong ngăn tủ lấy ra một quyển sách đưa cho cô “cái này cậu lấy về xem xem, mình tin hai tháng sau cậu sẽ dùng đến”
Tô Nhã Kỳ nắm lấy quyển sách kia của cô ấy, nghi Hoắc hỏi “đây là sách gì a?”
Nói rồi, lật ra.
Một lật này, cô lập tức hét lên.
Quyển sách trên tay cứ như vậy rơi trên mặt đất.
Lập tức, mặt của cô đỏ không ổn, thanh âm cũng có chút bén nhọn “Tịch Tịnh!”
Tịch Hạ thấy vậy không khỏi cười một tiếng, cúi người, nhặt quyển sách lên “hai tháng sau, thì cậu tròn mười tám tuổi rồi, cái này có giúp ích cho cậu a”
“Tịch Tịnh cậu, cậu, cậu……” Cô vấp váp loạn lên thật sự không biết nên nói cái gì mới được.
Cô ấy, cô ấy, cô ấy làm sao cho cô loại gốc sách này?
“Đây là Nam Minh Nhật cho mình” Tịch Hạ đỏ mặt lên “đây là quẩn thứ sáu mươi tám”
“A?” Tô Nhã Kỳ hướng phía sau lùi lại một bước “anh ấy, anh ấy, anh ấy biến thái như vậy a?”
“Ai, Nhã Kỳ cậu đừng sợ, quyển sáu mươi tám này đều là cùng một quyển……” thanh âm của cô ấy lầm bầm “mỗi một lần anh  ấy cho mình, mình đều sẽ xé toang, sau đó, chỉ cần mình vừa xé, anh ấy liền mua, như này tới tới lui lui, mình thật sự là không muốn xé rách nữa……”
Nói rồi, nhìn về phía cô chân thành nói: “Nhã Kỳ, cậu rất đơn thuần, mình sợ cậu…… Buộc không được Chú Hoắc của cậu……”
Từ lời nói cử chỉ mà nói, người đàn ông kia thật rất có mị lực.
Mà Nhã Kỳ lại đơn thuần như vậy, cô ấy thật sợ Nhã Kỳ buộc không được anh.
“Chú Hoắc…… Chú Hoắc không phải loại người như vậy” Tô Nhã Kỳ vội nói.
“mình biết a, sách này cũng không có gì, dù sao cậu cầm, ừ, có thời gian rảnh cậu xem một chút, dù sao…… Về sau cậu cũng phải có kinh nghiệm mà!” Nói rồi, liền đem đặt sách vào túi của cô.
“Tịch Tịnh……”
“được rồi, cái kia, chúng ta đi ăn cơm” không cho cô cơ hội phản bác, Tịch Hạ liền kéo tay của cô đi.
Sau Một bữa cơm.
Tô Nhã Kỳ ngồi ở hàng sau, tay nắm lấy túi nhỏ như là một cái củ khoai nóng bỏng tay.
【 cậu trở về xem thật kỹ một chút, khẳng định có ích, mình cho cậu biết a, gần hai tháng thoáng một cái đã qua, đến lúc đó cậu nếu là giống đầu gỗ, người đàn ông là không có hứng thú 】
【 Ai u, lại không có bảo cậu xem ở trước mặt chú Hoắc của cậu, cậu vụng trộm xem mà!】
【 Nhã Kỳ a, lần đầu sẽ rất đau, cậu, cậu phải làm chuẩn bị cho tốt a 】
“Ai u!” Tô Nhã Kỳ nhịn không được vươn tay đánh đầu của mình.
“Cô chủ sao vậy?” Lái xe từ kính chiếu hậu nhìn lại.
“Không có, không có, không có gì” Tô Nhã Kỳ cười cười xấu hổ.
Tô Nhã Kỳ a, Tô Nhã Kỳ, trong đầu óc mày đang suy nghĩ gì đấy!
Cô ảo não cau lại lông mày, liền đem ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Còn có hai tháng, cô liền sắp đến sinh nhật.
Hai tháng……
Cô, đột nhiên hơi sợ…… “



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH