Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sâu

Chương 214: Đừng sợ, là anh

trước
tiếp

“,”Trên đường về, Tô Nhã Kỳ toàn bộ tâm trạng đều trùng xuống, cảm thấy sai sai.
Cô cự tuyệt Hoắc Vũ Hạo đụng vào, thậm chí đến cả tâm lý cũng phản kháng.
“Không cần!”
Chỉ cần anh ấy đưa tay đến gần, cô gần như là phản xạ có điều kiện tránh né lùi về sau, cả ánh mắt hoảng loạn lo sợ.
Hoắc Vũ Hạo thấy vậy liền nhăn mặt.
Tô Nhã Kỳ không nói gì, mắt nhìn xuống dưới, tay ôm lấy cơ thể của mình run sợ.
Trong đầu của cô lúc nào cũng lặp đi lặp lại cảnh vừa rồi.
Làm sao lại như vậy?
Tại sao lại như vậy?
Đó…đó là anh trai của cô.
Anh trai và em gái.
Tô Nhã Kỳ lông mày cô nhíu lại càng chặt, ôm cánh tay của mình run sợ, răng cùng cắn chặt lấy đôi môi hồng.
Cô nghe thấy sự kháng cự của Tịch Tịnh.
Cô nghe thấy Tịch Tịnh chửi rủa.
Người đàn ông kia vẫn đang làm một chuyện đáng xấu hổ như vậy.
Biến thái!
Anh Nam Lê Thần là một kẻ biến thái.
Đàn ông đều là biến thái.
Xe rất nhanh đến nơi ở của nhà họ Hoắc.
Lái xe mở cửa xe cho Hoắc Vũ Hạo. Sau đó chuẩn bị sang mở cửa xe cho Tô Nhã Kỳ.
Nhưng ai biết, Tô Nhã Kỳ tự mình mở cửa trước.
Một giây sau, nhanh chóng bỏ chạy.
Liền cả đồ ngọt mà cô thích nhất cũng bỏ quên trên xe, quên lấy.
“Tiểu thư quay…” lời của bác Phan chưa nói hết Tô Nhã Kỳ giống như gió cuốn vậy chạy lên tầng.

Bác Phan không hiểu sao,tiếp đến nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo bước vào với khuôn mặt ủ rủ.
“Uh”, rốt cuộc xảy ra chuyện gi?
Về đến phòng, Tô Nhã Kỳ vội khóa trái cửa phòng lại.
Sau đó, nhảy thẳng lên giường của mình, lấy chăn quấn chặt lấy mình.
Cô ngồi trên giường.ôm chặt lấy chăn, đôi mắt to đầy hoảng sợ.
Cô luôn luôn không hiểu. Tai sao, tại sao lại như vậy?
Tại sao một người anh ngay thẳng như Nam Lê Thần lại…
“Tịch Tịnh sao cô gầy đi nhiều vậy?”
“Anh tôi nghỉ mấy hôm nay ở nhà”
Trong đầu lại nhớ lại câu nói này.
Trước đó cô không hiểu, tại sao anh Nam nghỉ, cô ấy lại gầy đi.
Giờ khắc này, côdường như đã hiểu.
Hành hạ.
Người đàn ông biến thái đó nhất định là làm việc gì đó hành hạ Tịch Tịnh.
Nhưng mà…
Tại sao Tịch Tịnh không báo cảnh sát?
Cô không hiểu, cũng không biết rút cuộc xảyra như thế nào.
Đột nhiên điện thoại cô reo lên.
Ánh mắt của cô hướng về phía điện thoại để trên đệm, cái nhìn này.làm cho cô choáng váng.
Đó là…
Tịch Tịnh gọi đến.
Cô dùng sức với tay cầm lấy điện thoại. Cô không dám nghe máy.
Cũng không biết mở miệng nói chuyện như thế nào.
Giờ khắc này đầu óc cô loạn như tưởng hồ cả người đều bối rối.
Một tiếng thét lớn đột nhiên vang lên.
Tô Nhã Kỳ lập tức ngồi dậy.
Mà lúc này,bên ngoài có một ánh bạch quang sáng lên.
Lập tức, “ Uỳnh uỳnh, một tiếng sấm như muốn chia cắt cả bầu trời đêm.
Tô Nhã Kỳ sợ tới mức lại hét lên một tiếng, vội vàng lui về phía đầu giường. Cả người đều đang run sợ.
Đèn, bật đèn.
Cô cần ánh sáng.
Cô một bên run sợ, một bên nhanh chóng đi bật đèn đầu giường.
Nhưng mà.không biết cô ấn mấy lần, đèn đều không có phản ứng.
Không sáng?
Tiếng gió bên ngoài, càng lúc càng lớn, thổi vào cành cây phát ra âm thanh kỳ dị.
Tô Nhã Kỳ sợ tới mức toàn thân run rẩy.
“Khấu khấu khấu” cửa bị gõ reo lên.
“Nhã Kỳ”, ngoài cửa là âm thanh quen thuộc và ấm áp kia.
Tô Nhã Kỳ chuẩn bị mở cửa nhưng lại đột nhiên dừng lại.
Cô vừa gặp ác mộng.
Trong mơ hình như cô nhìn thấy mình là người bị cưỡng bức.
Đó là những hành động khó coi,làm những chuyện xấu hổ đó.
Cô sợ hãi,muốn la hét.nhưng miệng lại bị giữ chặt.
Cái cảm giác nghẹt thở đó làm cho cô cảm giác bất lực như rơi vào địa ngục.
“Răng rắc”lại một tiếng sấm nữa, cửa sổ bị làm cho rung lên, có tiếng kêu kẽo kẹt.
Tô Nhã Kỳ toàn thân sắp cứng đơ thành đá, hai hàm răng va vào nhau. Phòng tối, tiếng sấm kinh thiên, đều làm cho cô không biết làm sao.
“Bố, bố….”
Nước mắt của cô lập tức rơi xuống “Bố…”
Cô từ nhỏ đã đặc biệt sợ tiếng sấm.không thể bỏ được thói quen này.
Nhưng giờ khắc này đã không có sự đồng hành của bố.
Sợ hãi bóng đêm đen tối sẽ có thể nuốt hết cô trong nháy mắt.
Hoắc Vũ Hạo đứng gõ cửa một lúc, cũng không nghe thấy trả lời.
Nhưng vừa nãy anh rõ ràng nghe thấy tiếng hét của cô.
“Bác Phan, chìa khóa đưa cho tôi!”
Được thưa tiên sinh, bác Phan lập tức cầm đèn pin đi lấy chìa khóa dự phòng lại.
Vừa nãy lâu đài bị đứt cầu dao.đã có người làm đi xem nhưngcòn chưa sửa xong.
Có thể là do nguyên do của sấm sét.
Hoắc Vũ Hạo liền nhanh chóng mở cửa ra.
Trong phòng tối đen như mực
Trên giường,không có người.
‘Nhã Kỳ “anh gọi nhẹ một tiếng.
Vẩn không có phản hồi.
“Nhã Kỳ” người đàn ông lại gọi một tiếng.
Bác Phan theo vào, cầm đèn pin nhìn quanh phòng một lượt.
Lúc này mới phát hiện, cô ngồi dưới đất, khuất trong một góc tường, ôm chặt lấy mình. Cả người đều run run, nước mắt làm ướt cả một bên cánh tay của cô.
Hoắc Vũ Hạo đau lòng, liền vội vàng bước đến. “ Nhã Kỳ à”.
“A…” Tô Nhã Kỳ bị người khác đụng vào, lập tức liền hét lên.
“Đừng sợ,là anh” Hoắc Vũ Hạo vội ôm cô vào lòng.
“Không cần,đừng đụng vào em…” Tô Nhã Kỳ rât sợ, dùng sức đánh, đẩy anh ra.
“Tiểu thư, đây là…” bác Phan vội vàng nói “ Tiểu thư đừng sợ đây là Hoắc tiên sinh.”
“Là anh, Nhã Kỳ,đừng sợ, đừng sợ” mặc kệ cô kháng cự như thế nào, cự tuyệt như thế nào, anh vẫn ôm cô trong lòng, không cho cô giãy dụa chút nào.
Tô Nhã Kỳ giãy dụa thêm một lúc,có thể là mệt rồi, cũng có thể tiếng của anh đã có tác dụng.
Từ từ, tâm tình của cô dịu xuống.
“Răng rắc”
Lại một tiếng sấm không hề có dấu hiệu gì vang lên.
“A…”Tô Nhã Kỳ sợ liền ôm chặt lấy eo của Hoắc Vũ Hạo, cơ thể cô run lên, âm thanh cũng trở nên nức nở bật thành tiếng.
Thấy vậy bác Phan thức thời đi ra ngoài, và đóng cửa lại.
“Được rồi đừng sợ, anh đây” Hoắc Vũ Hạo nhẹ nhàng vỗ lưng để trấn an cô.
Tiếng nức nở của Tô Nhã Kỳ từ từ bình ổn.
Hoắc Vũ Hạo liền bế cô lên, đặt lên giường.
Nhưng không ngờ tới, vừa đến giường.thân thể của cô vừa thả lỏng.lập tức lại cứngngắc lên.
“Yên tâm, trong tình huống không có sự đồng ý của em, anh sẽ không đụng vào em, đừng sợ!”
Hoắc Vũ Hạo biết cái cảnh tối nay, đả kích đối với cô rất lớn.
Cô từ bé được bảo vệ rất tốt, cũng không gặp qua trường hợp này, vì vậy đột nhiên nhìn thấy, khẳng định không chịu nổi.
Tô Nhã Kỳ bị anh ôm trong lòng, nghe anh nói những lời trấn an và hứa hẹn, dần dần thả lỏng người ra.
Ngay sau đó, có điện rồi, đèn cũng sáng lên.
Hoắc Vũ Hạo bật đèn đầu giường, nhìn đôi mắt khóc sưng đỏ của cô, rất đau lòng.
“Tại sao…” cuối cùng, cô từ từ mở lời “tại sao anh của cô ấy lại cưỡng bức cô ấy?
cô ngẩng đầu, nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo, Tịch Tịnh không yêu anh ta không phải sao? Cô ấy đã kháng cự và gào thét!.
Hoắc Vũ Hạo hôn nhẹ lên trán cô nói: chuyện tình cảm,chúng ta không phải là người tham dự rất khó đánh giá. Em nói anh ta rốt cuộc có yêu Tịch Tịnh, rốt cuộc là cưỡng bức cô ấy hay là thế nào. Chuyện này cần người trong cuộc giải thích, nhưng anh muốn nói cho em biết, có một số chuyện, có lúc người trong cuộc cũng không rõ. Dẫu sao, hai chữ tình yêu này vẫn còn quá thâm ảo!”
Tô Nhã kỳ cau mày. Cô nghe không hiểu ý nghĩa của câu nói này.
Không có chuyện gì vô duyên vô cớ xảy ra, nếu như em có thể đi hỏi.nếu như bạn em cần sự trợ giúp, em có thể dắt cô ấy đến tìm anh. Anh có thể giúp đỡ.
Tô Nhã Kỳ giật mình mở lớn miệng “Thật vậy sao? Chú Hoắc có thể giúp Tịch Tịnh thoát khỏi?”
“Chỉ cần cô ấy mong muốn. Nhưng mà, Nhã Kỳ anh muốn nói với em là lúc cô ấy không xác định, em không được lỗ mãng hành sự, biết không?
Anh ấy không biết người đàn ông kia, nhưng sau khi về, anh đã nhanh chóng tra xét tư liệu của người đàn ông đó.
Hắn là một người rất xuất sắc, ở bộ đội tương đối có thành tích. Thượng úy cảnh hàm ở các cuộc thi trong bộ đội được năm cái điểm tốt nhất của cá nhân trong các môn học. Quang vinh lấy được cá nhân nhị đẳng công ba lần, hai lần được bầu thành trung cấp chống khủng bố đặc biệt nhân tài, đặc biệt giành danh hiệu xuất sắc.
Bởi vậy, người đàn ông này. Anh khẳng định anh ta làm mỗi bước đều qua sự suy nghĩ kỹ càng.
Bởi vậy, anh chắc chắn, là anh ta yêu Tịch Tịnh.
Về phần, tại sao làm cho Tịch Tịnh cảm thấy là cưỡng bức cô ấy, anh cũng là cảm thấy kháng cự và phản cảm.
Như vậy, tất nhiên là hai người ở chung xảy ra vấn đề.
Nhưng, anh nghĩ, sau đó,anh và anh ta nhất định phải nói chuyện đoàng hoàng.
Tô Nhã Kỳ có vẻ hiểu nhưng không hiểu cũng gật đầu, dần dần cô bắt đầu ngủ say.
Buổi sáng ngày hôm sau,đến lúc cô tỉnh dậy, chú Hoắc đã không ở đó nữa.
Cô nhìn đồng hồ, không kịp rồi, vội vàng đánh răng rửa mặt lao xuống tầng.
“Tiểu thư cô lại ngủ quên rồi” bác Phan cau mày.
Nếu như buổi sáng tiên sinh không dặn để cho cô ấy ngủ đến tự tỉnh, nếu không, bác đã gọi cô từ sớm.
“Xin lỗi, tôi xin lỗi”,Tô Nhã Kỹ liên tục xin lỗi.cầm cặp lên chạy liền ra ngoài.
Bác Phan vội vẫy tay.người giúp việc nhanh chóng chạy ra đưa một cái hộp thức ăn “tiểu thư đây là bữa sáng nhớ ăn nha”.
Tô Nhã Kỳ cầm lấy hộp thức ăn tinh xảo rồi lên xe, liền nhanh chóng hướng về phía trường học. Bác Phan vẫy tay chào “Biết rồi,tôi đi học đây”.
Bác Phan cười phất phất tay.
Xe nhanh chóng khởi động.
Tô Nhã Kỳ mỉm cười mở hộp thức ăn,vừa chuẩn bị cầm lên một miếng sandwich, đột nhiên ngẩn người ra.
Tịch Tịnh!
Trong đầu lập tức hiện ra cảnh việc tối hôm qua.
Tức khắc, cô cau mày, đồ ăn trên tay liền để vào hộp thức ăn.
cô.không muốn ăn nữa.
“Tiểu thư đi thong thả”, lái xe mở cửa xe ra, cung kính nói.
Tô Nhã Kỳ vẫn như cũ lễ phép hướng về phía lái xe cúi đầu “cảm ơn”
Nói xong cầm cặp sách đi vào trường
Tối hôm qua chú Hoắc nói rồi, nếu như Tịch Tịnh cần giúp đỡ, chú ấy sẽ giúp cô ấy.
Hai tay nắm chắc lại với nhau.
Cô nhất định phải giúp Tịch Tịnh thoát khỏi khổ hải.
Ừ,cố lên!”



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH