Cô Vợ Bất Lương Có Chút Ngọt Ngào

Chương 6: Trở về làm chính mình

trước
tiếp

Diệp Oản Oản tự nhiên chứng kiến vẻ mặt Hứa Dịch giống như gặp quỷ.

Cô há miệng muốn nói, kết quả Hứa Dịch vội vàng dựng lên cái dấu chớ có lên tiếng, sau đó lại chắp hai tay làm hình thỉnh cầu, dùng môi hình mở miệng nói: Lão đại đã ba ngày không ngủ rồi!

Ba ngày không ngủ?

Chẳng lẽ là do chuyện cô chạy trốn nên mới tức giận?

Trong hai năm qua, cô chưa bao giờ buông tha ý nghĩ rời đi nơi này, lần này chính là lần cô có thể đến gần khoảng cách của tự do nhất, chỉ thiếu một chút, cô liền có thể leo lên chiếc tàu ra ngoại quốc kia…

Mà kết quả sau đó chính là thất bại thảm hại.

Trước đây Tư Dạ Hàn mặc dù cưỡng chế cô ở bên cạnh anh ta, nhưng lại chưa bao giờ chạm qua cô, ba ngày trước đó là lần đầu tiên.

Đây cũng là tại sao cho tới nay cô đều cho là lớp ngụy trang của mình có chỗ dùng.

Bên này Hứa Dịch mới vừa thở phào nhẹ nhõm, một tiếng chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên bên trong phòng khách yên tĩnh, giống như sấm nổ vang lên.

Hứa Dịch bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, thiếu chút nữa đem điện thoại di động đều vứt, vội vàng đè nút tắt máy xuống.

Nhưng mà, đã muộn..

Tên Đại ma đầu nào đó quả nhiên bị đánh thức, chậm rãi mở mắt ra đôi mắt trống rỗng không có một tia cảm tình của con người, lúc nhìn về phía Hứa Dịch giống như là nhìn thấy một cái vật chết, khiến cho huyết dịch cả người Hứa Dịch giống như đều đã bị đóng băng.

Diệp Oản Oản cũng bị hù dọa đến thảm!

Tư Dạ Hàn thức dậy thì đáng sợ đến kinh khủng, nếu là giữa chừng bị người đánh thức, vậy đơn giản là ngày tận thế.

Đang lúc lòng dạ rối bời, Diệp Oản Oản theo bản năng đưa tay ra, tự lừa dối mình đưa một tay che đi ánh mắt Tư Dạ Hàn, sau đó một cái tay khác đem đầu Tư Dạ Hàn trở về vị trí cũ trên vai của mình, đồng thời ngón tay nhẹ nhàng ở trên mái tóc mềm mại của người đàn ông vuốt ve, “Không việc gì… Ngủ đi…”

Một giây trôi qua…

Hai giây trôi qua…

Ba giây trôi qua…

Tư Dạ Hàn không có bất cứ động tĩnh gì.

Lại đợi một hồi, Diệp Oản Oản dè đặt lấy cái tay che ánh mắt Tư Dạ Hàn trở lại, sau đó liền thấy, người đàn ông yên tĩnh nhắm hai mắt, lại lần nữa lâm vào ngủ say.

Huyết dịch đóng băng cả người Hứa Dịch rốt cuộc cũng khôi phục chảy xuôi, cả người mệt lả, ánh mắt nhìn về phía Diệp Oản Oản cũng mang theo một tia cảm kích.

Diệp Oản Oản cứ như vậy giữ vững cùng một tư thế suốt đêm.

Cô cũng không biết mình chìm vào ngủ vào lúc nào, đợi lúc cô tỉnh lại thì trời đã sáng rồi, mà cô vẫn nằm ở trên giường lớn của phòng ngủ chính, trong phòng cũng không có bóng dáng của Tư Dạ Hàn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH