Chỉ Cần Có Em

Chương 69

trước
tiếp

“Sao anh lại ở đây”.

Hạ Yên với Đinh Nam ra khỏi cổng trường cô mới dám hỏi anh câu đó.

Đinh Nam lườm cô, mở cửa xe, đẩy cô vào ghế ngồi.

Hạ Yên hoang mang khó hiểu, anh lại dở chứng gì thế kia, không phải là thấy cô dạy dỗ người cũ của anh có chút xíu mà cũng khó chịu đấy chứ.

Đinh Nam liếc qua là cũng biết được trong đầu Hạ Yên đang suy nghĩ gì, anh chán nản giải thích:

“Đừng nghĩ linh tinh. Hôm qua em kêu anh đến trường đón em, anh đợi mãi không thấy em ra, gọi điện thì không được nên mới đi vào xem sao”.

Xe chạy một đường gần về đến nhà, Hạ Yên chợt nhớ ra điều gì đó, vặn hỏi anh:

“Sao hồi xưa anh lại biết Nhậm Doanh”. Với vòng quan hệ của Đinh Nam thì sao có thể đụng mặt cô ta được chứ.

Đinh Nam nhìn vẻ mặt đa nghi của Hạ Yên mà buồn cười, anh tắt xe, đưa tay nhéo má cô. Giọng nói như cười như không:

“Ghen sao?”

“Ai mà thèm, chẳng qua em tò mò thôi”. Hạ Yên chối bay chối biến, cô còn lâu mới thừa nhận bản thân mình thực ra rất để ý điều này.

“Nhậm Doanh có cùng nhóm máu với em, lúc em nằm viện, nhờ có cô ấy hiến máu nên mới có thể bình an vô sự”. Anh đưa mắt nhìn cô, hơi suy tư nhưng cuối cùng vẫn thản nhiên nói.

Hạ Yên trăm ngàn lần suy đoán cũng không thể ngờ được nguyên nhân chính là như vậy.

Cô lắp bắp hỏi lại:

“Anh không lừa em đấy chứ”. Trên đời này làm sao lại có chuyện trùng hợp đến thế.

Đinh Nam biết cô đang nghĩ điều gì. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nhẹ nhàng nói:

“Yên, cho dù vì bất cứ lý do gì đi chăng nữa, cũng đừng làm khó Nhậm Doanh. Anh hay bất cứ ai khác đều có thể làm điều đó, nhưng riêng em thì không được. Dù sao thì cô ấy cũng đã hiến máu để cứu em”.

Lời anh nói làm Hạ Yên trầm mặc. Cô uất ức mà không nói được lời nào. Không ai nói thì làm sao cô biết được là Nhậm Doanh kia lại cứu sống mình chứ.

“Sao anh không nói sớm cho em biết”. Nếu biết trước có phải hôm nay cô đã không hành động như vậy không.

Đinh Nam dắt cô vào nhà, anh không trả lời câu hỏi của cô.

Anh không bênh Nhậm Doanh, cũng không muốn nói sự thật này cho Hạ Yên biết. Nhưng với tính cách của Hạ Yên, nếu cô làm gì đó Nhậm Doanh rồi sau đó phát hiện ra đó là người đã cứu mình, thì có lẽ Hạ Yên từ mặt anh cũng nên. Bảo anh phải làm sao chứ.

“Nhậm Doanh không phải tự nhiên lại đứng ra cứu em, chúng ta giúp cô ấy đạt được điều cô ấy muốn. Em hiểu ý anh chứ’’.

Hạ Yên ngồi thừ người trên sofa, cô hiểu ý của Đinh Nam, nhưng một khi đã biết đó là người từng cứu mình thì cô khó tránh khỏi tự vấn bản thân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH