Bà Xã, Ngoan Để Anh Sủng Em

Chương 3

trước
tiếp

“Dừng tay!”

Chu Kỳ nghe thấy giọng nói này thì mặt mày lập tức hớn hở, vui sướиɠ chạy lại nơi phát ra giọng nói ấy, mọi người còn tự động nhường cho cô một lối đi. Đầu bên kia, Chu lão gia chống gậy đứng bên ngoài nhìn vào hội trường cũng không có vẻ gì là tức giận, ngược lại dùng đôi mắt già nua mà sắc bén nhìn chăm chú Lãnh Diễm.

Lãnh Diễm cũng không sợ, trêи thực tế, vị đại thiếu gia này từ nhỏ đến lớn chưa từng sợ ai bao giờ. Đối mặt với đôi mắt sắc bén của Chu lão gia, ngược lại anhlại càng khoan thai tự đắc.

Chu Kỳ hớn hở chạy lên kéo kéo tay áo của ông Chu làm nũng: “Cha, cha xem hai người này, hôm nay là ngày quan trọng của nhà họ Chu mà bọn họ lại chạy tới đây gây rối. Còn có cô gái kia, cha cũng đã gặp cô ta rồi không phải sao? Khi anh hai và cô ta quen nhau, mẹ cũng không thích cô ta, bây giờ lại tới đây gây chuyện, thật là quá đáng mà. Cũng may, anh hai đã sớm thấy rõ bộ mặt thật của cô ta nên đã bỏ rơi cô ta rồi, bằng không thì nhà họ Chu chúng ta bị người ta chê cười rồi.”

Ông Chu cũng chỉ cưng chiều vỗ vỗ nhẹ lưng Chu Kỳ, một bên nháy mắt ra hiệu cho bảo vệ lùi lại rồi tiến lên bắt tay với Lãnh Diễm.

Chu Kỳ ngạc nhiên, cô không thể tưởng tượng nổi, bình thường khi cô nói như vậy thì cha đã sớm không nói hai lời liền đuổi người ta ra ngoài rồi, tại sao hôm nay lại ngoại lệ? Trong lòng càng thêm không cam tâm, thậm chí cô còn cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên.

Ở phía bên kia, bảo vệ nhận được ám hiệu của ông Chu liền lui về phía sau một bước, trêи áo vét nhấp nháy chấm đỏ của camera bỏ túi, diện mạo bất phàm của Lãnh Diễm lập tức được truyền đến một căn phòng khác, người đàn ông trong phòng nhận được hình ảnh thì lập tức bắt tay vào điều tra.

Ông Chu nhìn Lãnh Diễm cười nhạt một tiếng, trầm giọng nói: “Vị tiên sinh này, hôm nay là ngày vui của con trai ta, cám ơn cậu đã tới chúc mừng.” Lời nói của ông có lùi có tiến, ông không hiểu rõ thân phận của Lãnh Diễm cho nên cũng không dám làm ra chuyện gì không thỏa đáng. Với kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trêи thương trường của mình, ông có thể nhìn ra Lãnh Diễm tuy còn trẻ như vậy nhưng cực kỳ không đơn giản, anh giống như một cái đầm sâu, khiến ông không thể nhìn thấy đáy, điều này cũng làm cho ông càng phải cẩn thận hơn.

Ông chưa từng gặp một người thanh niên khó hiểu như vậy.

Lãnh Diễm khôi ngô, tuấn tú, thân thể cao lớn, tay vẫn ôm chặt Nghiêm Hi, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn Ông Chu khiêm tốn nói: “ Chu lão gia, tôi cũng không dám để cho Chu lão gia phải nói lời cám ơn, đúng như Chu tiểu thư đã nói, tôi không có thiệp mời, hôm nay tôi tới đây cũng chỉ muốn đón bà xã của tôi về nhà mà thôi.”

Mọi người trong hội trường lập tức lại bàn luận xôn xao, bọn họ đều nói anh không thức thời, Chu lão gia đã nói ra những lời này rõ ràng có ý muốn nói hai người là khách của nhà họ Chu, vậy mà anh lại nói chỉ vì đón bà xã về nhà nên mới tới đây, rõ ràng là không để cho Chu lão gia còn chút mặt mũi nào rồi?

Ông Chu lại cười càng thêm hiền lành, chỉ là, đôi mắt ông nhìn Lãnh Diễm càng thêm thâm sâu khó lường.

Lúc này, bảo vệ tiến lên hai bước ghé vào tai ông nói nhỏ, chỉ thấy vẻ mặt ông vốn vô cùng hiền lành lập tức trở nên vô cùng sắc bén, một giây sau lại được thay thế bằng vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Bảo vệ lùi lại ra sau, ông lẳng lặng nhìn Nghiêm Hi, lại quay sang quan sát Lãnh Diễm, rồi dùng vẻ mặt hiền từ hướng về phía Nghiêm Hi nói: “Nghiêm tiểu thư, ta biết rất rõ quan hệ của cô với Chu Khải, học trưởng kết hôn, chẳng lẽ học muội không thể chúc mừng một chút hay sao?”

Nghiêm Hi nửa người dựa vào trong ngực Lãnh Diễm, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn lại. Lãnh Diễm cảm giác nơi lồng ngực của mình bị ướt một chút, anh không vui nhíu mày, lạnh lùng nói: “Chu lão gia, tôi nghĩ, trước tiên tôi nên đưa Hi Hi đi thay một bộ quần áo khác, cô ấy mặc “giản dị” như vậy thật sự không thích hợp tham gia buổi tiệc này, Chu lão gia nói đúng không?”

Nói xong không để ý đến vẻ mặt không vui của ông Chu, Lãnh Diễm ôm Nghiêm Hi quay người làm như muốn rời đi.

Vẻ mặt không vui của ông Chu chợt biến mất, ông mỉm cười nhìn Lãnh Diễm nói: “Để Lãnh thiếu gia phải bận tâm rồi, như vậy cũng tốt, người đâu, đưa Lãnh thiếu gia đến phòng nghỉ.”

Lãnh Diễm nghe Chu lão gia gọi mình là “Lãnh thiếu gia” chỉ cảm thấy vô cùng thú vị, anh chau mày, cũng không nói thêm điều gì liền ôm Nghiêm Hi rời đi.

Đợi bóng dáng hai người khuất ở khúc cua, ông Chu mới cười cười cao giọng nói: “Ha ha, hôm nay, tôi thay mặt Chu Khải cám ơn tất cả mọi người đã tới đây tham dự buổi tiệc này, hôn lễ sẽ bắt đầu sau ít phút nữa, hi vọng mọi người có thể cùng nhau chứng kiến hạnh phúc của con trai tôi.”

Những người phía dưới cũng không quan tâm ông Chu có nói những lời này hay không, hay là nói những lời khác, chỉ một mực tiến lên nịnh hót. Bao nhiêu người cũng chỉ nói đi nói lại có một câu “Có thể tận mắt chứng kiến hôn lễ của Chu thiếu gia, thật đúng là vinh hạnh”, ngoài ra cũng không còn câu nào mới mẻ hơn.

Chu Kỳ thì ngược lại, cô nhìn Nghiêm Hi không rời mắt mãi cho đến khi Nghiêm Hi biến mất ở khúc cua, trong ánh mắt dường như có thể phun ra lửa.

Lý Lệ thì luôn mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Chu Khải thì chỉ thấy vẻ mặt ỉu xìu của anh. Thỉnh thoảng cô ta cũng liếc nhìn về phía phòng nghỉ, trong ánh mắt mang theo khổ sở cùng đấu tranh.

Trái tim Lý Lệ tràn đầy lửa giận, Nghiêm Hi, cô thật đúng là âm hồn bất tán!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH