Ánh Sao Lạc Trong Bão Cát

Chương 2

trước
tiếp

Tháng bảy, Đôn Hoàng.

Bởi vì phải sửa đường, toàn bộ khu vực bảo vệ lạc đà hoang dã di chuyển sang tuyến đường từ phía Nam đến Ngọc Môn Quan di tích Vạn Lí Trường Thành, cát bụi khắp trời.

Chỉ cách đó mấy mét là đường quốc lộ đang dùng máy ép đất san bằng đường. Khiến cho hai làn xe chạy trở nên chật chội hơn hẳn bởi không ít xe tải chở vật liệu chen lấn trêи đường, kéo dài hàng mấy km.

Giữa trưa, khi ánh mặt trời gay gắt nhất.

Bên trong xe điều hòa đã bật tới mức cao nhất, nhưng dưới ánh mặt trời gay gắt như vậy vẫn không ngăn được cái nóng hầm hập.

Khúc Nhất Huyền mở nắp cốc giữ nhiệt uống một hớp, ánh mắt trầm tĩnh xuyên qua cửa kính xe nhìn thoáng qua tầng cát vàng mù mịt bên ngoài.

Ở cuối hoang mạc hơi mờ ảo, hình như có một mảnh ốc đảo bao phủ.

Chỉ có những người quanh năm đi lại trêи con đường này mới biết, ở cuối hoang mạc vẫn chỉ là hoang mạc mà thôi.

Khúc Nhất Huyền ɭϊếʍ ɭϊếʍ môi, cầm điện thoại di động lên liếc nhìn tín hiệu, tín hiệu không mất hẳn mà chập chờn lúc có lúc không.

Nhàn rỗi buồn chán, cô lục tung ngăn đựng phụ tùng lấy ra một chiếc bút mực. Không tìm được giấy, chỉ có thể tạm chấp nhận dùng mảnh danh thϊế͙p͙ đã hơi ố vàng, bắt đầu thanh toán tổn thất của lần kẹt xe này.

Từ Đôn Hoàng đến Ngọc Môn Quan, một chuyến 84 km, đi tới đi lui nhân hai, lượng dầu tiêu hao cứ một km hai tệ, tính ra. . .

Cô vung bút, ghét bỏ liếc nhìn cát vàng lộn xộn ngoài cửa xe.

Đấy, còn phải tính một khoản phí rửa xe.

Một mặt không đủ viết, cô lật sang mặt trước, vừa muốn hạ bút lại hơi định thần, tỉ mỉ nhìn tấm danh thϊế͙p͙ này.

Tấm danh thϊế͙p͙ này hiển nhiên rất có cảm giác lịch sử, viền chữ viết ở giữa dính màu cà phê, như điếu thuốc bị ngọn lửa ɭϊếʍ qua một góc. Vết ố kéo dài tới tên lạc khoản*, sớm đã không thể nhìn thấy rõ tên trêи danh thếp. Chỗ nhìn rõ duy nhất là số điện thoại ghi dưới lạc khoản.

*Lạc khoản: Phần đề

Nhìn… Quái nhìn quen mắt thế.

Cô chưa kịp nhớ lại, cửa sổ xe đã bị người gõ hai phát “cạch cạch”, trêи cửa sổ xe lập tức in dấu một bàn tay đầy cát vàng.

Nhân viên liên lạc tạm thời cúi người đứng bên cạnh xe, xuyên qua dấu tay kia nhìn Khúc Nhất Huyền ở bên trong xe, thúc giục cô đuổi theo sát xe phía trước, mau đi qua đoạn đường tắc nghẽn này.

Khúc Nhất Huyền đạp chân ga, lúc cất bánh, lốp xe nghiền trêи lớp cát phía dưới vốn đã bị xe tải đè ép tới mức lồi lõm đi về phía trước được 10m.

Sau đó, xe lại dừng lại, bị chặn không thể động đậy.

Cũng may tín hiệu đã khôi phục một chút, cô vừa kéo thắng xe, chuông điện thoại di động liền vang lên. Cô liếc mắt nhìn thông báo, tiện tay ấn nghe.

Viên Dã gọi mười mấy cuộc điện thoại mới gọi thông được một cuộc, lòng dạ không xuôi, nên giọng nói cũng lớn hơn: “Khúc gia, cô còn bị chặn trêи đường à?”

“Chặn đâu.” Khúc Nhất Huyền lười biếng nhếch mí mắt, thay đổi tay trái nghe điện thoại.

“Tôi nói với cô việc này.” Viên Dã hắng giọng một cái, giọng nói lập tức trở nên nghiêm túc: “Hứa Tam hôm nay chở một người khách đi Ngọc Môn Quan tham quan. Trêи đường không phải bị kẹt xe sao! Khách không muốn chờ, muốn xuống xe tự đi.”

Đôi mắt Khúc Nhất Huyền híp lại một cái, ngồi ngay ngắn: “Chuyện lúc nào?”

Viên Dã: “Mấy giờ trước. “

Im lặng tựa như châm chước vài giây, giọng nói của anh ta bỗng nhiên đè thấp: “Hứa Tam không đồng ý, nhưng cậu ta chỉ là một người lái xe taxi, cũng không có quyền không cho khách xuống xe. Tuy nhiên cậu ta cuối cùng vẫn không yên tâm, nên cho người khách kia một chiếc điện thoại, nếu có việc lập tức gọi điện thoại cho cậu ấy. Nhưng vừa rồi!…”

“Hứa Tam nhận được điện thoại của người khách kia.”

Mi tâm Khúc Nhất Huyền hung hăng giật một cái, cô ngắm nhìn vầng mặt trời ngay trêи đỉnh đầu, chửi thề một câu: “Thằng oắt con này muốn tìm chết à.”

Cách một cái điện thoại Viên Dã cũng cảm nhận cơn tức giận của Khúc Nhất Huyền, trái tim nhỏ run lên, vội nói tiếp: “Sau khi Hứa Tam nhận được điện thoại đã lập tức báo cảnh sát. Cảnh sát bên kia cũng đã phái đội cứu viện. Nhưng theo tôi nghĩ, người cũng đã đi vào trong hoang mạc mấy tiếng rồi, nước đã sớm không đủ uống, đoán chừng cũng không chờ được đội cứu viện đến. Cô vừa hay đang ở trêи con đường này, lưu ý hỗ trợ một chút…”

Khúc Nhất Huyền không lên tiếng, ánh mắt đo đạc độ cao của sườn dốc dưới sàn xe, giao lộ quá hẹp, chân đang dẫm lên phanh chợt buông lỏng, chiếc Cruiser trực tiếp vọt xuống sườn dốc đi vào vùng đất hoang bên cạnh quốc lộ.

Cô vừa lái khỏi quốc lộ, nhân viên liên lạc quản lí tuyến đường đang đứng ở bên kia giơ biển cấm lên, điên cuồng tuýt còi.

Tiếng còi sắc nhọn, cách cửa sổ cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Viên Dã cũng nghe thấy, anh ta dừng lại, thử hỏi dò: “Khúc gia?”

Khúc Nhất Huyền nghiêng người, lấy tấm thẻ công tác của đội cứu viện Tinh Huy từ trong hộc để đồ cạnh ghế phụ, vừa mở cửa xe vừa dùng tốc độ cực nhanh nói: “Hứa Tam có ở bên cạnh anh không, để cậu ta nghe điện thoại đi.”

Vừa dứt lời, cô kéo phanh, nhoài người ra ngoài cửa sổ xe đang mở, giơ thẻ công tác với người quản lí đang xông đến: “Sư phụ, thời gian cấp bách, hiểu cho tôi nhé.”

Đội cứu viện Tinh Huy trêи đường vành đai Tây Bắc vốn có uy danh hiển hách, mấy năm này đã phối hợp với cảnh sát tham gia vô số lần cứu viện lớn nhỏ. Độ phổ cập của huy hiệu đội, cho dù là đứa trẻ ba tuổi cũng biết.

Người quản lí nửa tin nửa ngờ liếc nhìn thẻ công tác trong tay cô, mi tâm vặn chặt, cảm thấy có chỗ không hợp lí.

Khúc Nhất Huyền?

Anh ta chỉ biết có một Khúc gia trêи đường vành đai Tây Bắc…

Anh ta nâng mắt, cẩn thận tra xét Khúc Nhất Huyền vài lần, ɭϊếʍ ɭϊếʍ môi, hỏi: “Cô là người dẫn đội trêи đường vành đai?”

Khúc Nhất Huyền khẽ cười một tiếng: “Đúng vậy.”

Người quản lí híp mắt: “Cô cũng họ Khúc?”

Cô ‘cũng’?

Nụ cười của Khúc Nhất Huyền hơi cứng ngắc, đính chính lần thứ N : “Người dẫn đội trêи đường vành đai, chỉ có một người họ Khúc. “

Cô chỉ chỉ mình: “Chính là tôi, nữ.”

Khi cô ngồi trở lại trong xe, Viên Dã cười nhạo, vô tình nói: “Trêи đường vành đai Tây Bắc chỉ biết danh tiếng của ‘Khúc gia’, không biết mặt của Khúc gia. Càng không nói đến tên thật của cô, mang ra ngoài mọi người cũng chỉ nghĩ ‘năm năm thi đại học ba năm bắt chước*’ thôi. “

*Tên một cuốn sách. (suy đoán của edit: đại khái cũng chỉ dùng để chỉ sự không thực tế, giả mạo.)

Không đợi Khúc Nhất Huyền phát tác, Viên Dã giống như bị phỏng vội vàng đưa điện thoại di động cho Hứa Tam: “Mau mau, nhanh, đừng chậm trễ chính sự, nói cho ‘Năm năm thi đại học ba năm bắt chước’ đã có chuyện gì xảy ra.”

Ấu trĩ!

Khúc Nhất Huyền không hé răng, chỉ âm thầm trợn mắt.

Hứa Tam nghe điện thoại, nhẹ nhàng ‘alo’, nghe thấy Khúc Nhất Huyền đáp lại mới nói: “Người khách kia họ Tuân, hai mươi lăm tuổi, mới vừa tốt nghiệp nghiên cứu sinh, cao trêи dưới 1m75. Mặc áo jacket màu xanh lam phổ biến, đeo một cái balo quân đội màu xanh. Lúc tôi chở anh ta được nửa đường, anh ta hỏi tôi có cách nào mua được vé chui đi thăm quan cả Ngọc Môn Quan và thành Nhã Đan Ma Quỷ không.”

“Tôi chưa từng thấy giao dịch bằng tiền kiểu đó ở điểm du lịch Đôn Hoàng, nào có con đường mua vé chui nào. Tôi đã nói có thể giúp anh ta liên hệ cơ quan du lịch, giảm 10%. Anh ta chê đắt, định vòng qua cửa soát vé ở nơi thăm quan, trốn vé đi vào. Cộng thêm trêи đường lại bị kẹt xe, lúc sắp đến Ngọc Môn Quan, anh ta xuống xe đi men theo đường quốc lộ. Cuối cùng tôi nhận được điện thoại của anh ta, anh ta nói không có nước, trong hoang mạc không phân biệt được phương hướng, bị lạc đường rồi. Chờ đến lúc tôi báo cảnh sát xong gọi điện thoại lại cho anh ta, điện thoại di động của anh ta đã tắt máy, đoán chừng là bị hết pin…”

“Trốn vé?” Khúc Nhất Huyền còn chưa lên tiếng, Viên Dã đang dự thính ở bên cạnh đã bùng nổ trước: “Vì một chút tiền như thế ngay cả mạng cũng không cần?”

Khúc Nhất Huyền giễu cợt cười một tiếng, lại tựa như trào phúng: “Hàng năm loại người tự cho là thông minh xách balo đi phượt một mình còn thiếu à?”

Viên Dã bị nghẹn một cái, giọng nói trở nên không chắc chắn: “Không đến mức như vậy chứ?!…” trong đầu những người này chứa cái gì vậy?

Hứa Tam cũng thở dài một hơi: “Anh ta nói mình có kinh nghiệm đi phượt, năm nay đi đường vành đai Tây Bắc là vì sang năm sẽ đi Bộ Lang Tháp nên anh ta thăm dò đường một chút. Dựa theo kế hoạch của anh ta, cuối cùng là dự định vượt qua A Nhĩ Kim Sơn quay lại Thanh Hải.”

Vùng đất hoang bên cạnh quốc lộ vẫn chưa mở đường, bánh xe nghiền xuống khiến đá đập lên sàn xe vang lên những tiếng lộp cộp, xóc nảy.

Khúc Nhất Huyền giảm tốc độ xe, nghiêng đầu liếc nhìn ánh nắng bên ngoài: “Từ Đôn Hoàng đến Ngọc Môn Quan cũng hơn 100km, với tình hình giao thông bây giờ nếu lái xe nhanh cũng phải mất hơn một tiếng. Càng đừng nhắc tới anh ta đang lạc đường trong sa mạc, không có cách nào định vị được, chờ đến khi cứu viện từ Đôn Hoàng chạy tới, thần tiên cũng khó cứu.”

Nói đến cứu viện, Viên Dã lại bắt đầu trò chuyện: “Tôi đi hỏi một chút xem trong đội còn có ai ở gần Ngọc Môn Quan không.”

Khúc Nhất Huyền từ chối cho ý kiến.

Xuất phát từ Đôn Hoàng, đi Ngọc Môn Quan và di tích Vạn Lí Trường Thành đến đường vành đai thành Nhã Đan Ma Quỷ này, cô đã đi không biết bao nhiêu chuyến, nhắm mắt cũng có thể đến nơi.

Ven Ngọc Môn Quan đi về phía Tây sông Shule cổ xưa, có một khu ốc đảo. Vạn Lí Trường Thành cách khu ốc đảo nhỏ không đến mười km, xuôi theo khói bốc lên hướng về phía Tây, sau mười km là có thể đến được một chỗ trũng. Nơi đó là phần cuối của sông Shule, thung lũng khô cạn, cát vàng trong lòng sông giống như từng cuộn gấm vóc, bị phong hóa từng khúc.

Trước mắt là sa mạc Gobi.

Mà thành Nhã Đan Ma Quỷ nằm ở phía Tây thung lũng, quãng đường dài 50km.

Mặc dù tháng bảy không phải mùa bão cát, nhưng chỉ cần gió nhẹ, cũng có thể thổi tung cát mịn dời núi lấp biển. Bất luận vết chân hay manh mối nào, ở trước mặt bão cát cũng giống như giọt nước bị cuốn vào trong biển, trong phút chốc đã không thấy tăm hơi.

Hôm nay anh ta bắt đầu lệch khỏi phương hướng từ chỗ này, vậy sẽ rất khó tìm được tung tích của anh ta.

Khúc Nhất Huyền treo thẻ công tác lên cổ, thấp giọng nói: “Tôi đi trước tìm xem sao, nhưng Viên Dã…”

“Chỉ dựa vào đoàn xe, không dễ tìm cho lắm.”

Giọng nói lành lạnh nghiêm túc của cô vang lên, Viên Dã lại trở nên yên tĩnh, á khẩu trong chốc lát.

Tìm một người lạc đường trong sa mạc, không khác nào mò kim đáy bể.

Đạo lý này, anh ta biết.

Khúc Nhất Huyền đã lái ra khỏi đoạn đường xóc nảy, cô đánh một vòng sang trái, chiếc Cruiser lập tức tăng tốc, trở mình trêи sườn dốc rải đầy đá.

Cô nhấc mí mắt, liếc nhìn phía sau qua kính chiếu hậu.

Đằng sau đuôi xe cát vàng tung lên mù mịt, vì bị cát bụi che mất nên chỉ có thể mơ hồ thấy được dòng xe cộ vẫn chưa hề di chuyển, một đoàn tắc nghẽn thật dài.

***

Từ nơi kẹt xe đến Ngọc Môn Quan đã rất gần, Khúc Nhất Huyền không tốn bao lâu, đã đến khu thăm quan.

Trước thành Ngọc Môn Quan có một đài ngắm cảnh vuông nhỏ, đài ngắm cảnh xây trêи sườn dốc, bằng mắt thường cũng có thể thấy được có một thảm cỏ và đầm lầy ở phía trước.

Cỏ dại mọc trong thung lũng sông, càng về phía Tây càng thưa thớt.

Khúc Nhất Huyền tính toán phương hướng, đi một vòng dọc theo ngoài thành Ngọc Môn Quan. Cô đi thật chậm, vừa lái vừa lưu ý trêи đường có dấu vết người đi qua lưu lại hay không.

Vết chân không giống vết bánh xe, vừa sâu vừa rõ, trong nửa khắc nhất thời bão cát không thể che lấp được. (một khắc bằng 15 phút)

Người đàn ông trẻ tuổi vết chân khoảng chừng bốn mươi centimet, hoa văn ở đế của giày thể thao tuy là sâu hơn một chút, nhưng dù cho người mập mạp nặng tới hai trăm cân đi bộ trong bão cát bên ngoài Ngọc Môn Quan thì cũng không giữ được mấy khắc. (Cân của TQ bằng ½ cân Việt Nam, tức là 100kg thôi)

Nhưng không tìm một chút, Khúc Nhất Huyền không cam lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH