Ân Sủng Của Tạo Hóa

Chương 7

trước
tiếp

Sự uy hϊế͙p͙ của Trì Ngộ rất hiệu quả, đám người của ông cậu không bao lâu sau đã hậm hực bỏ đi.

Trì Ngộ đặt chiếc gậy đánh golf trở lại bên cạnh hũ tro cốt của Trì Lý, thấp giọng nói “Em xin lỗi”.

Một đứa trẻ vô tư lự chỉ biết vùi đầu vào việc học, bỗng nhiên trưởng thành mà Nhiễm Cấm không hề hay biết.

Vốn dĩ tưởng rằng cô không thể xử lý tốt mọi việc, nhưng cuối cùng cô lại xử lý rất kiên quyết và mạnh mẽ, ngoài sức tưởng tượng.

Nhiễm Cấm nói: “Cảm ơn em đã giúp chị giải vây.”

“Có gì mà cảm ơn, em biết chị nể mặt chị hai nên mới giữ thể diện cho bọn họ, nếu không thì họ không có cách nào ra khỏi cửa Trì gia.”

Giọng nói của Trì Ngộ mềm mại hơn một chút so với Trì Lý.

Cô đã sớm có sự trưởng thành và tự tin từ khi còn là một đứa trẻ, bất luận làm gì hay nói gì thì cũng đều có chính kiến của riêng mình, nói năng khí phách, tràn đầy năng lượng.

Linh đường tang thương, không khí nặng nề bức bối, nhưng bởi vì có sự dung nhập của Trì Ngộ mà lại có thêm một chút sức sống tươi mới.

Nhiễm Cấm nói với bóng lưng Trì Ngộ: “Tiểu Ngộ, chị đi đây.”

Người có khả năng gây rắc rối nhất ở Trì gia đã rời khỏi, việc vặt thì đã có quản gia, người làm và nhân viên tang lễ nàng đã thuê trước đó, tiếp tục ở lại nơi này chỉ khiến nàng thêm khó xử.

“Chị đi đâu?” Sau khi Trì Ngộ đặt gậy đánh golf về chỗ cũ, đứng thẳng người, ngoái đầu nhìn lại hỏi nàng.

“Chung cư.”

“Chung cư? Chị không ở nhà à?”

Nhiễm Cấm luôn sống trong ngồi nhà này kể từ lần đầu tiên được chị hai đưa về Trì gia vào sáu năm trước.

Phòng ngủ phía nam trêи lầu hai là phòng của hai người.

Thời điểm Trì Ngộ còn ở nhà, mỗi ngày xuống lầu đều sẽ chào hỏi Nhiễm Cấm.

Màu sắc của đồ đạc trong nhà, cách bố trí những chậu hoa, kiểu dáng bộ đồ ăn…… đều mang theo hơi thở của Nhiễm Cấm.

Từ lâu, nàng đã hoà nhập vào gia đình này.

Mặc kệ người khác nói gì, nghĩ gì, cảm thấy mối quan hệ giữa hai người phụ nữ sẽ không có kết quả như thế nào chăng nữa, thì trong sáu năm trước khi chị hai mất, Nhiễm Cấm luôn là người thân cận bên cạnh mà chị tin tưởng nhất.

Đối với Trì Ngộ mà nói, trong sáu năm qua Nhiễm Cấm luôn thuộc về Trì gia, nơi này chính là nhà của nàng, không thể nghi ngờ.

Chỉ là……

Trì Ngộ mặt không cảm xúc, bất luận là chị gái cô, hay là chị dâu cô, đều đã thay đổi.

Gia đình trong trí nhớ kia, không còn tồn tại nữa.

Giọng nói Nhiễm Cấm truyền đến từ phía sau cô: “Vừa rồi em cũng nghe thấy, chị và chị hai em đã chia tay, không tiện tiếp tục ở lại đây làm phiền.”

Dì Tô người làm đưa tới hai tách trà an thần, Trì Ngộ không để Nhiễm Cấm rời đi, cầm hai tách trà ngồi vào ghế sô pha, quay lại nhìn Nhiễm Cấm.

Nhiễm Cấm biết cô muốn nàng ngồi xuống.

Nhiễm Cấm đi đến ngồi đối diện Trì Ngộ, Trì Ngộ nhấp một ngụm trà, sau khi cổ họng căng cứng đau đớn được làm ấm, cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.

Những vòng hoa, băng rôn có lời phúng điếu đen trắng, cùng với sự im ắng của buổi sớm tinh mơ, tạo nên sự yên tĩnh của thế giới như thể chỉ có hai người họ.

Thì thầm trong không gian như vậy, có ảo giác về một cuộc hẹn hò bí mật.

“Chị hai ức hϊế͙p͙ chị, không tốt với chị?” Trì Ngộ đột nhiên đặt câu hỏi.

Sau một thoáng xao động, Nhiễm Cấm nói: “Không phải.”

“Chị muốn rời khỏi chị hai, bắt đầu cuộc sống mới?”

Nhiễm Cấm im lặng lắc đầu.

“Vậy thì tại sao lại chia tay?” Trì Ngộ hơi khó hiểu, nghiêm túc hỏi Nhiễm Cấm, “Tình cảm của chị và chị hai tốt thế nào em đều nhìn thấy. Lúc em về nhà ăn tết, chị bận rộn trong ngoài, dì Tô với những người khác đều còn đó, vậy mà chị vẫn tự mình dọn dẹp, nấu nướng, chị hai em rất vui, lúc đó không phải vẫn ổn sao?”

Nhiễm Cấm nắm chặt chiếc ly sứ để ngang trước cằm, hơi nóng cuộn lên, biến đôi mắt luôn lạnh lùng của nàng hoá thành một tầng mỏng lấp lánh.

Nhiễm Cấm nói: “Đó là bởi vì em quay về.”

Trì Ngộ đang dựa vào lưng ghế sô pha tưởng mình nghe lầm, hai mắt mở to.

“Bởi vì em quay về, chị ấy mới vui vẻ.” Nhiễm Cấm cũng nhận ra câu trả lời của mình hơi mơ hồ, vội vàng sửa lại, chủ đề câu chuyện nhanh chóng chuyển đến Trì Lý, “Chị hai em có ân tái sinh đối với chị, mạng của chị là chị ấy cho, chị sẽ không vì chia tay mà hận chị ấy, càng không thể giết hại chị ấy.”

Từ câu trả lời của Nhiễm Cấm có thể thấy được, Nhiễm Cấm đã sớm đã nhận ra những hoài nghi của Trì Ngộ, không muốn tiếp tục quanh co lòng vòng, trực tiếp phủ nhận mình là hung thủ.

Nhưng rốt cuộc lại không trả lời vấn đề của Trì Ngộ, không nói lý do vì sao họ chia tay.

Lướt qua đáp án quan trọng nhất.

Trì Ngộ nhạy bén đã nhận ra sự nặng nề lẩn khuất trong bầu không khí đang tăng dần, bỏ qua cảm xúc không vui, thử thăm dò:

“Đã trễ thế này rồi đừng đi nữa, ở lại đây đi, chị hai cũng sẽ hi vọng chị ở lâu thêm một chút.”

Nếu Nhiễm Cấm thật sự là hung thủ, hoặc là đồng loã gián tiếp hại chết chị hai, xuất phát từ chột dạ hoặc sợ hãi, nhất định sẽ không muốn ở lâu tại linh đường.

Nhiễm Cấm ở đây càng lâu, Trì Ngộ càng có khả năng tìm ra sơ hở trong cảm xúc của nàng.

Thấy Nhiễm Cấm không lập tức đồng ý, nhưng dường như cũng không có ý định cự tuyệt, Trì Ngộ nhẹ giọng, mang theo sự nũng nịu của đứa em nhỏ, nắm lấy tay Nhiễm Cấm, bồi thêm một câu: “Coi như là ở cùng em đi mà.”

Ngón tay thon dài của Trì Ngộ phủ lên mu bàn tay Nhiễm Cấm, gần như cuốn lấy đôi tay đang nắm chặt của nàng.

Ánh mắt Nhiễm Cấm dừng lại trêи mười đầu ngón tay cô.

Đầu ngón tay của Trì Ngộ cũng khác với những người khác, móng tay cô có màu hồng nhạt sáng bóng.

Nhiễm Cấm im lặng một lúc rồi không hề có nguyên tắc mà đồng ý: “Cũng được.”

Năm ngón tay của Trì Ngộ thu lại, nắm chặt lấy tay nàng.

Sợ nàng đột nhiên hối hận, lại e nàng bị sốc, vừa nắm chặt, vừa nở nụ cười mỏi mệt cảm kϊƈɦ: “Cảm ơn chị Nhiễm, trêи đời này ngoại trừ chị hai thì chỉ có chị là cưng chiều em nhất.”

Lời này của Trì Ngộ là thật lòng thật dạ.

Nếu nói Nhiễm Cấm đối với chị hai là tôn kính, tuyệt đối phục tùng không bao giờ nói “Không”, thì đối với Trì Ngộ chính là chị lớn hết dạ chiều chuộng cô em nhỏ của mình.

Vào thời điểm Trì Ngộ đang học cao trung thì chị hai cô rất bận, trong trường quốc tế cô đang theo học đều là tinh anh, khiến một người luôn không chịu thua như cô chịu áp lực rất lớn.

Kết thúc giờ tự học buổi tối rất trễ, Trì Lý thật sự không có thời gian tới, Nhiễm Cấm cũng có công việc phải xử lý nhưng nàng đều sắp xếp ổn thoả trước đó, đúng giờ xuất hiện ở cổng trường, đón Trì Ngộ về nhà.

Dù cho khoảng cách từ trường về nhà chỉ có hai km, Nhiễm Cấm cũng muốn bảo đảm cho Trì Ngộ luôn luôn an toàn.

Trong hai km ngắn ngủi này, Trì Ngộ sẽ kể với Nhiễm Cấm những chuyện trong trường, kể về anh chàng đáng ghét nhất, kể về cô bé phát âm ngoại ngữ chuẩn nhất, kể ai là đối thủ cạnh tranh của cô, hay người nào cô không thèm quan tâm.

Những khi tràn trề năng lượng sẽ lấy đồ ăn vặt ra ăn cùng Nhiễm Cấm, lúc mệt mỏi sẽ gối đầu lên vai hoặc lên đùi Nhiễm Cấm, ngon lành ngủ một giấc.

Tỉnh dậy, luôn phát hiện áo khoác của Nhiễm Cấm nằm trêи người cô.

Trì Ngộ vẫn luôn cho rằng vì Nhiễm Cấm yêu chị hai, cho nên mới thương yêu cô như vậy.

Thương đến mức không ngại bất cứ thứ gì, trao hết những điều tốt nhất của bản thân cho chị em nhà họ Trì.

Nói đúng ra, Nhiễm Cấm không phải là không có cha mẹ, Trì Ngộ biết cha Nhiễm Cấm có công ty riêng, tuy hiện tại có chút suy yếu, kém hơn so với Tập đoàn Trì thị, nhưng vào năm năm trước cũng là một trong những công ty đứng đầu trong ngành công nghiệp sản xuất.

Nhiễm Cấm là con gái duy nhất của nhà họ Nhiễm.

Trì Ngộ không biết được năm đó xảy ra biến cố gì khiến Nhiễm Cấm phải rời khỏi Nhiễm gia, được chị hai cứu về khi tính mạng chỉ còn thoi thóp.

Lúc đầu, thậm chí cô còn không biết Nhiễm Cấm có gia thế hùng hậu như vậy, còn tưởng rằng nàng là cô nhi lưu lạc không cha không mẹ.

Sau khi được chị hai đưa về, trị khỏi vết thương, nàng rất ít khi trở về Nhiễm gia, cũng chưa bao giờ nhắc đến cha mẹ mình.

Nhiễm Cấm chưa bao giờ để tâm đến việc kinh doanh của gia đình mình, ngược lại, toàn tâm toàn ý cống hiến cho Trì gia, hết lòng hết dạ đối với chị em họ Trì.

Xuất thân của Nhiễm Cấm rất đặc biệt, chị hai chưa từng đề cập, đến nay Trì Ngộ cũng không hỏi tới.

Hiện giờ muốn điều tra nguyên nhân thật sự cái chết của chị hai, thân thế của Nhiễm Cấm có thể là một bước đột phá.

Trì Ngộ nói mấy người dì Tô đi ngủ, không cần ở lại, tối nay cô sẽ túc trực bên linh cữu.

“Em bay mười mấy tiếng đồng hồ, mắt sưng đỏ lên hết rồi.” Nhiễm Cấm nói với cô, “Em ngủ đi, chị sẽ đến canh.”

Không ngờ Nhiễm Cấm lại chủ động yêu cầu ở lại linh đường.

Trì Ngộ nói: “Em đi tắm rửa một chút.”

“Ừm, đi đi.” Nhiễm Cấm nói, “Phòng của em rất sạch, mỗi ngày đều có người quét dọn. Khăn tắm của em cũng vừa giặt hôm qua, có thể dùng luôn.”

Đối diện với Nhiễm Cấm vẫn chu đáo như xưa, Trì Ngộ cảm giác mình có lỗi khi trách oan nàng.

Mặc dù có một số chi tiết cho thấy biểu hiện của Nhiễm Cấm thật sự kỳ lạ, nhất định là có giấu giếm gì đó, nhưng xét cho cùng, không có bằng chứng xác thực nào chứng minh rằng nàng có liên hệ trực tiếp đến cái chết của chị gái cô.

Tất cả đều chỉ là suy đoán của Trì Ngộ, xuất phát từ điều tra của người bạn thân, còn chưa thể khẳng định rõ ràng.

Sau khi Trì Ngộ tắm xong, cô không đi thẳng đến linh đường, mà nhìn qua khe cửa quan sát Nhiễm Cấm.

Nhiễm Cấm vẫn ngồi ở linh đường như cũ, chỉ có một mình nàng đối diện với di ảnh của chị gái cô, không thấy chút áy náy lẫn bất an nào, thậm chí nàng còn đang đọc một quyển sách, trêи bìa sách viết năm chữ, 《 Tự ti và siêu việt 》.

Đây là một cuốn sách liên quan đến tâm lý học của Alfred Adler.

Nhiễm Cấm không đọc từng trang mà thỉnh thoảng lật đến phía trước, ngẫu nhiên sẽ dừng lại ở một đoạn nào đó, khẽ nhíu mày, giống như đang suy nghĩ.

Nàng đang nghiêm túc đọc, và đọc thật sự.

Trì Ngộ không tìm thấy cảm giác tội lỗi và lo lắng mà cô muốn.

Cũng không có phiền muộn hay miễn cưỡng.

Sáu năm nay, Nhiễm Cấm luôn ngoan ngoãn nghe lời chị hai, Trì Ngộ đều nhìn thấy.

Trì Ngộ đã từng cảm thấy, chị hai chính là sinh mạng của nàng, chị hai đi đâu, Nhiễm Cấm sẽ theo đến đó, chân trời góc bể cũng không chối từ.

Nếu không có chị hai, Nhiễm Cấm làm sao có thể sống một mình được.

Nhưng hôm nay, trước di ảnh của người mình yêu thương trong sáu năm trời, biểu hiện của Nhiễm Cấm quá mức bình tĩnh, thậm chí vô tình.

Trì Ngộ càng thêm khó hiểu.

Không sợ cũng không thèm quan tâm, biểu hiện như người ngoài cuộc của Nhiễm Cấm làm Trì Ngộ cảm thấy như đi trong sương mù, không thể tin được, sống lưng cô lạnh run.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH