Ân Sủng Của Tạo Hóa

Chương 6

trước
tiếp

Biệt thự của Trì gia nằm ở phía đông thành phố, yên tĩnh giữa ồn ào, đó là nơi được chính chị gái cô chọn.

Lần trước Trì Ngộ trở về, là Tết Nguyên đán đầu năm nay.

Căn biệt thự vẫn được bảo dưỡng rất tốt, cây cỏ trong sân được cắt tỉa tỉ mỉ, cũng không vì đám tang đông đúc và tiếng nhạc tang ai điếu mà kém tươi.

Bộ trang phục một màu đen tuyền của Trì Ngộ không cần phải đổi, tiến vào linh đường, cô có thể nhanh chóng hoà vào bầu không khí trầm mặc, bi thương này.

Trong phòng chật ních bạn bè, người thân đến viếng.

Thấy Trì Ngộ quay về, mọi người đều ngừng bàn tán, nhìn về phía cô.

Cô không nhìn bất cứ ai, đi thẳng đến trước di ảnh của chị gái mình.

Di ảnh có lẽ do Nhiễm Cấm chọn, đây là tấm hình chị cô rất ưng ý.

Năm đầu tiên ra nước ngoài, Trì Lý không chịu được nỗi nhớ em gái, nên cùng Nhiễm Cấm bay đi tìm cô.

Tấm ảnh này là do Trì Ngộ chụp giúp chị gái ở trường.

Hai chị em lớn lên rất giống nhau, một đôi mắt đẹp đẽ biết cười, đa tình lại rực rỡ.

Trì Ngộ miễn cưỡng vuốt ve lên khung ảnh.

Không thể chạm đến làn da ấm áp của chị gái cô nữa, chỉ còn lại xúc cảm lạnh như băng.

Không có linh cữu, quả nhiên chỉ có một hũ tro cốt màu đen đặt trước bức chân dung.

Hai bên hũ tro đặt những vật dụng mà chị cô thường dùng khi còn sống như gậy đánh golf, ô, vòng cổ……

Nhìn những thứ đầy ắp hơi thở của chị gái mình, quá khứ như một đoàn tàu đang lao đi vùn vụt, hung hăng nghiền qua lòng cô.

Cô cầm một góc di ảnh, siết chặt các khớp ngón tay mình đến trắng bệch, đôi mắt nhoè đi.

“Chị, em tới chậm rồi.” Trì Ngộ quỳ gối trêи đệm thắp hương cho chị gái, sau khi cúi lạy, cô cắm hương vào chiếc lư đã nghi ngút khói.

Nhiễm Cấm không theo Trì Ngộ vào nhà, nàng đứng dưới một góc cây đa cổ thụ ngoài sân, nhận điện thoại Lộ Tư Kình gọi tới.

“Cậu còn chưa ngủ à?”

“Mình nghe được tiếng nhạc tang lễ đó, quả nhiên cậu vẫn đến Trì gia. Mình nói này, cậu đã chia tay với Trì Lý rồi, sao còn phải quan tâm tới chuyện nhà của họ chứ? Không phải em gái của chị ta cũng đã về sao? Giao cho cô ấy xử lý không tốt hơn sao?”

Nhiễm Cấm nói: “Tiểu Ngộ vừa mới về, bay mười mấy tiếng, có lẽ vẫn chưa quen với việc chênh lệch múi giờ. Thân thích của Trì gia đều tới, nhiều người như vậy em ấy sẽ lo liệu không xuể. Với lại em ấy còn nhỏ, không xử lý được loại chuyện này, cũng không nắm rõ việc trong nhà lẫn việc công ty, trong trường hợp thế này cũng khó ứng phó.”

Lộ Tư Kình: “…… Cậu không sợ đột tử à?”

Nhiễm Cấm nở nụ cười nhạt, nói: “Được rồi, nhanh ngủ đi. Tí nữa mình xử lý xong việc ở đây sẽ về căn hộ.”

Lộ Tư Kình tức giận không nói nên lời, chỉ để lại một cậu “Mặc kệ cậu” rồi liền cúp điện thoại.

Bị Nhiễm Cấm cản lại, dặn dò cô: “Chuyện mình và Trì Lý chia tay, tạm thời cậu đừng nói với em ấy.”

“Cậu nghĩ đến phiên mình nói à? Toàn thế giới đều biết rồi.” Lộ Tư Kình nói, “Thôi, mình ngủ đây, vì chuyện của cậu mình còn phải tránh bị nghi ngờ, ngày mai phải đi công tác, tám giờ lên máy bay rồi, aizzz, cúp đây.”

“Ngủ ngon.”

Nhiễm Cấm cúp điện thoại, quay người đi vào đám đông.

Lúc này Trì Ngộ đã thắp hương xong, vài mẩu tàn hương bị cô chạm vào bắn ra ngoài, rớt xuống mu bàn tay cô.

Đứng sau đám đông, Nhiễm Cấm luôn như một cái bóng lặng lẽ, giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình đến mức thấp nhất. Nhưng khi nàng nhìn thấy mu bàn tay Trì Ngộ đỏ ửng lên mà cô vẫn không quan tâm, cũng không lau đi hai hàng lệ dưới đáy mắt, tình cảnh này khiến đôi mắt tĩnh lặng của nàng nổi lên một đợt sóng.

“Meo meo.”

Một tiếng mèo kêu mềm như bông, Lộ Lộ lặng lẽ tiến đến bên chân Trì Ngộ, ngửi mùi trêи người cô, sau khi xác định đây là người quen thuộc với mình, nó đứng lên, dùng chân trước cào ống quần cô.

Đây là tín hiệu Lộ Lộ muốn cô ôm nó.

Nhìn thấy Lộ Lộ, Trì Ngộ không kìm được nước mắt.

Mười sáu năm trước, mẹ mất vì bạo bệnh, ba cô vì quá đau buồn nên chỉ nửa năm sau cũng đi theo bà, để lại Trì Lý mới hơn hai mươi và Trì Ngộ chỉ vừa sáu tuổi.

Trì Lý biết mình phải gánh vác mọi chuyện mà người làm chị nên gánh vác, chị từ bỏ lý tưởng, bán phòng tranh của mình và tiếp nhận Trì thị đã đổ nát vào lúc đó, vừa chăm sóc em gái, vừa phát triển sản nghiệp cha mẹ để lại, coi như vì giữ lại hồi ức đối với người thân.

Hồi đó hai chị em nghèo khổ vô cùng, họ hàng trong nhà nhiều như vậy nhưng chỉ có cô và chú không lấy gì làm giàu có đỡ đần hai chị em, căn bản không có tiền để nuôi mèo hoang nằm bên đường.

Hôm đó chị gái tới đón Trì Ngộ tan học, Trì Ngộ nhìn thấy Lộ Lộ đang ướt sũng trong mưa, nằm gục bên đường chờ chết, cô không đành lòng nhưng cũng không muốn tạo thêm phiền phức cho chị mình, miễn cưỡng để lại cho nó mẩu bánh mì thịt đến mình còn không nỡ ăn.

Trì Lý nhìn thấy, liền hỏi cô: “Thế nào, thích con mèo đó à?”

Tiểu Trì Ngộ không trả lời, kéo tay chị gái hỏi: “Ba mẹ của nó đâu rồi chị?”

“Có lẽ đã chết rồi.”

“Khó trách.” Trì Ngộ nói, “Vậy thì nó cũng giống chúng ta, sẽ không còn gặp lại ba mẹ nữa.”

Có lẽ những lời nói lúc đó của Trì Ngộ đã làm Trì Lý xúc động, Trì Lý ôm Lộ Lộ lên, không để nó tiếp tục sống cảnh màn trời chiếu đất, cho nó một nơi che mưa chắn gió, cứu về một mạng nhỏ.

Về chuyện này, chị hai luôn rất dễ mềm lòng, bất luận là Lộ Lộ, hay là Nhiễm Cấm suýt chút nữa nằm chết trong hẻm nhỏ.

Cái tên “Lộ Lộ” là do Trì Ngộ đặt.

Dịu dàng vuốt ve Lộ Lộ, Lộ Lộ vẫn nằm yên trong vòng tay cô như mọi khi, thấy cô khóc, giống như có nhân tính, nó nhẹ nhàng ɭϊếʍ đi những giọt nước mắt của cô.

Gai trêи đầu lưỡi Lộ Lộ quét lên mặt làm Trì Ngộ hơi đau, sau khi điều chỉnh cảm xúc của mình, Trì Ngộ đặt nó xuống.

Xung quanh có quá nhiều người, mèo lại là loài động vật rất nhạy cảm, nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đều sẽ sợ hãi và bỏ chạy ngay lập tức.

Lộ Lộ đã sống trong ngôi nhà này nhiều năm, quen thuộc tất cả đường ngang ngõ tắt ở đây, nó nhảy lên lưng ghế sô pha, linh hoạt chui vào khoảng trống giữa giá sách và trần nhà, lặng lẽ ẩn mình.

Năm đó khi mang Lộ Lộ vừa nhặt được đi kiểm tra, bác sĩ xem răng ước tính nó được khoảng hai tuổi, đến nay Lộ Lộ đã mười tám tuổi, tính theo tuổi mèo thì nó đã già, thế nhưng nó vẫn khoẻ mạnh như trước, không thể nhìn ra tuổi thật.

Ánh mắt uể oải của Trì Ngộ nhìn theo Lộ Lộ một lúc rồi mệt mỏi thu về, cô vẫn chưa thích ứng với việc chênh lệch múi giờ, đầu óc trống rỗng, chỉ nhìn chằm chằm vào di ảnh chị mình nằm trong khung ảnh bằng kính đối diện.

Mãi cho đến khi cuộc trò chuyện ngày càng ồn ào phía sau lọt vào tai, cô mới dần phục hồi tinh thần nhìn ra đằng sau.

Ở cửa linh đường, một nhóm họ hàng xa của Trì gia đang vây quanh Nhiễm Cấm, không cho nàng đi tới, cũng không cho nàng lùi lại.

Nhiễm Cấm cầm gói khăn giấy trong tay, nhìn về phía trước với nét mặt băng sương, từ góc độ của Trì Ngộ có thể thấy, Nhiễm Cấm không hề nhìn ai ở Trì gia.

“Nếu em gái đã về rồi thì cô cũng nên đi đi, ai cũng là người có thân phận, không lẽ cô lại muốn làm xấu mặt nhau trước chị cả sao?” Người nói chuyện chính là cậu hai của Trì Ngộ.

Hắn ngậm điếu thuốc trong miệng, lâu lâu hút vào một hơi dài, khuôn mặt đen sạm hằn rõ dấu vết thời gian, tóc trêи đầu đã hoa râm, giọng nói từ lâu đã bị khói thuốc tàn phá, khàn khàn khó nghe.

Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên Trì Ngộ nhìn thấy người cậu họ này sau bốn năm.

Người dì đứng bên cạnh tiếp lời: “Đúng vậy Nhiễm tiểu thư, hai ngày qua ít nhiều gì cũng nhờ có cô lo liệu, Trì gia chúng tôi sẽ ghi nhớ tấm lòng của cô. Cô và Tiểu Lý nhà chúng tôi không phải đã kết thúc quan hệ sao? Thế sao còn giữ chức Chủ tịch Tập đoàn Trì thị? Aizzz, cô còn trẻ, thương trường nhiều chuyện ngươi lừa ta gạt thật sự quá nguy hiểm, cô cũng không thể quản lý được một Tập đoàn lớn như Trì thị. Hôm nay cô tới đây, cũng đỡ mất công tôi phải chạy đi tìm, cô và Tiểu Lý chia tay, về tình về lý thì vị trí Chủ tịch cũng không thể để cho cô. Tôi thấy giao cho người lớn tuổi trong nhà như anh hai tôi là thích hợp nhất.”

Sau khi cậu hai nghe xong, hất cằm lộ ra ý cười hiển nhiên.

Người dì nói: “Sự tình ở công ty tôi cũng không hiểu lắm, việc bàn giao còn phải làm phiền Nhiễm tiểu thư, chờ tiễn Tiểu Lý đi rồi chúng tôi sẽ tiếp nhận công ty.”

Nhóm thân thích chung quanh phụ hoạ: “Đúng đó, anh hai là có khả năng nhất, bất luận là về tuổi tác hay là tầm nhìn đều thích hợp.”

Cậu hai hút vào một hơi thuốc lá, sau đó tiện tay vứt tàn thuốc xuống sàn nhà, chân giẫm lên di qua di lại, điếu thuốc đang cháy dở lập tức nát nhừ.

Trì Ngộ nhìn thấy một dấu vết xấu xí để lại trêи sàn nhà bằng gỗ đàn hương đỏ yêu thích của chị cô.

Cậu hai vẫy vẫy tay nói: “Chuyện này không vội, đưa Tiểu Lý vẫn quan trọng hơn. Cô kia, Nhiễm tiểu thư đúng không, mấy ngày nay có vẻ như cô cũng bận rộn, bây giờ ở đây đều là người nhà họ Trì, cô cũng không có chuyện để nói, cứ về trước đi. Ngày mốt, ngày mốt tôi trực tiếp đến công ty tìm cô……”

“Không thể.” Nhiễm Cấm lạnh lùng cắt ngang lời nói của cậu hai, lên tiếng trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nhưng giọng nói lại kiên định không cho phép xen vào, “Tập đoàn Trì thị không thể giao cho ông.”

“Cô nói cái gì?” Cậu hai cùng hai đứa con trai bên cạnh hắn đi đến trước mặt Nhiễm Cấm, cúi đầu nhìn xuống người phụ nữ gầy yếu, “Cô nói lại tôi nghe xem nào.”

Nhiễm Cấm ngẩng đầu, bóng đen phủ lên đôi mắt long lanh, đỏ hồng của nàng, cơ hồ muốn bao trùm lên cả cơ thể nàng.

Nhưng nàng không có ý định lùi bước.

“Tập đoàn Trì thị không thể giao cho các người.” Nhiễm Cấm lặp lại lần nữa bằng giọng nói cứng rắn.

“Cô là cái thá gì? Con mẹ nó cô họ Trì hả? Việc của Trì gia liên quan gì đến cô. Không biết xấu hổ à?!” Đột nhiên con trai lớn của cậu hai quát lên, như thể một chiếc lọ bạc vỡ tung trong linh đường yên tĩnh, chọc thủng màng nhĩ của tất cả mọi người có mặt.

Nhiễm Cấm bình thản, lời nói sắc bén: “Quả thật tôi không mang họ Trì, nhưng tôi ở bên Trì Lý nhiều năm như vậy, ngoại trừ cô ấy thì chỉ có tôi có thể tiếp nhận Trì thị. Giao cho các ngươi bất cứ thứ gì, các người có hiểu được không?”

Thấy cảnh tượng sắp vượt quá tầm kiểm soát, người dì đứng bên cạnh Trì Ngộ “Ai nha” một tiếng, bước tới giữ chặt Nhiễm Cấm, định đem nàng sang một bên nói vài câu “Chuyện riêng tư”.

Nhưng Nhiễm Cấm không động đậy nửa bước.

“Sao lại ngoan cố như vậy? Dầu muối không ăn.” Người cô thấy không kéo được Nhiễm Cấm, bực bội nói, “Tôi cũng là vì muốn tốt cho cô thôi, sao cô lại không phân biệt tốt xấu vậy hả? Cô nói cô ở bên Trì Lý nhiều năm như vậy, haizz, đàn bà với nhau thì có thể tính chuyện gì? Không danh không phận, ngoại trừ tin đồn thì có ai công nhận cô? Dù cho cô ở bên nó cả đời thì cũng không đổi sang họ Trì được. Mà nói thế nào thì không phải hai người cũng chia tay rồi sao? Sao vẫn muốn chiếm lấy gia nghiệp của Trì gia không buông chứ?”

Khi người dì nói đến việc nàng và Trì Lý chia tay, Nhiễm Cấm theo bản năng nhìn về phía Trì Ngộ.

Trì Ngộ đang đưa lưng về phía nàng, không biết có nghe được hay không, đang mò mẫm tìm kiếm thứ gì đó trước linh vị chị cô.

Người dì đã thức hai đêm, thân thể rã rời, thấy cả nhà cậu hai đang muốn quậy phá trước linh đường, vừa ho khan vừa tiến lên giữ chặt tay ông ta: “Anh hai, mấy năm nay ít nhiều gì Tiểu Nhiễm cũng giúp đỡ Tiểu Lý, em luôn nhìn thấy. Các anh ở xa đến đây, chuyện không giống như mọi người nghĩ đâu……”

Con trai thứ hai của cậu hai chỉ vào Nhiễm Cấm: “Đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc là chị họ tự sát hay là bị cô ta giết còn chưa biết đâu. Xem cái cách cô ta cắn chặt tài sản của chị họ không buông thì thấy ngay cô ta đã sớm để mắt đến tiền của chị họ rồi. Mẹ kiếp, không phải cô ta chính là hung thủ đó chứ?”

Một đám người vây quanh Nhiễm Cấm mồm năm miệng mười, hận không thể bẻ nát nàng ra mà truy hỏi.

Nhiễm Cấm không muốn cùng họ nhiều lời.

Cứ tưởng ở lại sẽ giúp được một tay, không ngờ mọi chuyện lại rối tung lên.

Cãi cọ ồn ào ở linh đường cũng không phải mong muốn của nàng, đối với Trì Lý nhất định là bất kính.

Nhiễm Cấm định tạm thời rời đi.

Nhưng những người vây quanh nàng đây, trừ khi nàng chấp nhận lập tức giao ra Tập đoàn Trì thị, nếu không thì nhất định không cho nàng rời khỏi.

Một bóng người từ cách đó không xa loạng choạng tiến lại, đôi mắt sắp sụp xuống của Nhiễm Cấm bị một cây gậy màu bạc hấp dẫn.

Chiếc gậy đánh golf của Trì Lý thọc vào giữa hai đứa con trai của cậu hai, vốn hai người còn đang hăng say đấu khẩu, bị địch ý bất ngờ xông tới, nháy mắt im tiếng.

Trì Ngộ dùng gậy đánh golf tách đám người ra, đối mặt với cậu hai, nói: “Đã lâu không thấy cậu hai, có lẽ cũng hơn bốn năm rồi. Nhớ lần trước ông đến vay tiền nhà chúng tôi thì tôi vẫn đang học cao trung, hai mươi vạn đó đã trả chưa vậy?”

Người cậu bỗng chốc nghẹn họng khi nghe tới chuyện đó.

“Còn có, dì út, thật ra dì lại là người tới thường xuyên nhất, hai ba ngày lại đem đám bạn bè ăn chơi của dì tới trước mặt chị tôi, nói chị tôi tìm việc cho họ. Cũng do chị tôi niệm tình xưa mới có thể bao dung được dì, đổi lại là tôi thì đã sớm quét rác đi rồi. Nói chị dâu tôi không phải họ Trì, vậy thì sao, dì út, bao giờ thì dì đổi sang họ Trì đây?”

Người dì trố mắt, sau khi nói ra một chữ “Con” thì không nói được thêm lời nào.

Trì Ngộ đếm kỹ số người mấy năm nay nhận được lợi ích từ Trì gia, không bỏ sót ai.

“Trì thị là một tay chị tôi cùng chị dâu vất vả xây dựng, bao nhiêu ngày đêm cực khổ tôi đều nhìn thấy. Trong số các người, chỉ có cô chú là nhìn thấy chị em tôi đáng thương mà hết lòng chăm sóc. Ngoài họ ra thì, cậu hai, dì út, hai người từng làm gì? Chị tôi xương cốt chưa lạnh, nhưng một đám người chỉ nghĩ đến tài sản của chị ấy. Bất quá chỉ là cái họ mà thôi, các người có gì ở đây thì cứ kể ra đi rồi tôi sẽ trả lại hết. Mấy năm nay tôi không ở trong nước, nên có lẽ mọi người còn chưa biết tính tôi. Hôm nay, nếu như mọi người thật tâm đến tiễn đưa chị tôi đoạn đường cuối cùng, tôi rất hoan nghênh, nhưng nếu nghĩ tới chuyện sinh sự……”

Trì Ngộ giơ tay nhảy lên, cây gậy trong tay cô nhắm vào đầu cậu em họ vung lên một cái “Phốc”.

Em họ sợ tới mức ôm đầu ngồi thụp xuống, ầm một tiếng, Trì Ngộ đập vỡ bình hoa bên cạnh hắn.

“Vậy thì tôi sẽ để cho các người hiểu rõ về tôi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH