Ân Sủng Của Tạo Hóa

Chương 25

trước
tiếp

“Em ở đây làm gì?”

Nhiễm Cấm đứng ở cửa, hiếm khi nhìn thấy vẻ hoảng loạn rõ ràng như vậy trong cảm xúc của nàng.

Có lẽ là sau khi tắm xong, nghe thấy tiếng động bên ngoài, nàng chưa kịp mặc quần áo đã vọt chạy vào đây.

Lực chú ý của Trì Ngộ khó dời khỏi làn da màu hồng đào do nước nóng và những vệt nước óng ánh còn lưu lại trêи xương quai xanh tinh tế của nàng.

“Nếu không phải cô tôi bảo mang hoa quả đến cho chị thì tôi sẽ không vào đây. Nhưng thật ra tôi có chút chuyện muốn hỏi chị.” Trì Ngộ nhìn quanh, “Đây là chỗ nào vậy? Sao trong phòng ngủ của chị và chị hai lại có một căn phòng thế này? Chị ngủ ở đây?”

Nhiễm Cấm quay đầu lại, lấy ngẫu nhiên một chiếc áo khoác của Trì Lý ở trong phòng để quần áo và mặc vào.

Đột nhiên nhìn thấy căn phòng xa lạ, cho dù Trì Ngộ bình tĩnh thế nào thì cũng phản ứng chậm nửa nhịp. Vừa rồi, dưới tình thế cấp bách, hiếm khi Nhiễm Cấm lộ ra cổ tay nhưng cô cũng không có thời gian quan sát.

Hiện giờ đã mặc áo khoác vào, không còn nhìn thấy nữa.

“Ở đây thích hợp để thiền định.” Nhiễm Cấm nhanh chóng xua đi sự hoảng sợ của mình, nói: “Hơn nữa ở đây tôi có thể tĩnh tâm, càng ngủ ngon hơn.”

Ngay cả khi Nhiễm Cấm không chút hoang mang, cũng không lộ ra vẻ gì khác, nhưng mọi việc trước mắt thật sự quá kỳ lạ.

Nếu là lừa con nít thì được, còn Trì Ngộ thì không.

Sau khi Nhiễm Cấm rời khỏi Trì gia lần trước, Trì Ngộ cũng từng đến nhìn qua căn phòng này, muốn tìm kiếm hơi thở của chị gái.

Khi đó cô còn đang đắm chìm trong nỗi đau mất chị, không để ý đến tiểu tiết.

Kết hợp với những gì nhìn thấy ngày hôm nay, Trì Ngộ nhớ lại khi vào phòng ngủ, giường đôi rộng rãi bên ngoài vô cùng ngăn nắp, tựa như cả đêm không có ai nằm lên.

Trì Ngộ không bị những lời của nàng làm dao động, hỏi nàng: “Chị và chị tôi ngủ riêng lâu chưa?”

Nhiễm Cấm đang dùng khăn tắm lau khô tóc, nhưng cũng chỉ lau qua loa, nàng không trả lời cô, đặt khăn xuống rồi đi sấy tóc.

Tiếng máy sấy tuy không quá lớn, cũng đủ để lấp đầy toàn bộ căn phòng yên tĩnh.

Khi tóc Nhiễm Cấm đã được sấy khô, nàng ngẩng đầu, nhìn thấy Trì Ngộ đang cầm album ảnh của Trì Lý, lật mở từng trang: “Sao ở đây lại không có ảnh chụp của chị? Một tấm cũng không có.”

Mái tóc rối tung và xơ xác do không đủ thời gian chăm sóc, khiến cho Nhiễm Cấm trước nay luôn gọn gàng chỉn chu, vào giờ phút này lại có chút dã tính đáng sợ.

“Tôi đã lấy đi hết khi tôi và chị em chia tay.” Một câu trả lời vô cùng đơn giản.

“Sau đó chị còn sắp xếp lại album?” Trì Ngộ nói, “Hay là do chị tôi xếp lại? Thế còn album trong phòng thiền kia của chị là thế nào?”

Nhiễm Cấm trả lời khi giọng nói đã trấn định: “Là tôi làm, tôi đem những tấm mình muốn mang đi để vào cuốn album nhỏ đó. Chuyện này tôi và chị em đã trao đổi với nhau, chị ấy cũng đồng ý cho tôi mang đi. Đáng lẽ tôi phải dọn dẹp đồ đạc trong căn phòng đó và chuyển chúng đến căn hộ chung cư, nhưng chị em mất quá đột ngột, cộng thêm gần đây tôi cũng bận nhiều việc nên không có thời gian.”

Lại là một lời giải thích hợp tình hợp lý khác.

Giống như đồng thời cùng xuất hiện trong camera giám sát tại hiện trường vụ án và phòng truyền hình trực tiếp có hơn 100.000 người theo dõi, chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo.

Cũng giống hệt như khi phủ định việc nâng niu đoá hồng trắng kia vì liên quan đến Trì Ngộ.

“Những tấm ảnh chị soạn ra trong cuốn album nhỏ cũng chỉ có tôi và chị hai. Ngoài ra cũng chỉ có một tấm ảnh chụp riêng của tôi, không có hình của chị.”

Nhiễm Cấm nghe cô nói xong, cười như một người chị lớn hiền từ: “Tiểu Ngộ, tôi biết em lại định nói gì. Tôi không phủ nhận tôi rất quan tâm đến em và chị em, bởi vì mạng này của tôi là do hai người cho, chị em cứu tôi về, còn em…… Trong khoảng thời gian tôi hồi phục vết thương, chị em rất bận, là nhờ em luôn ở bên cạnh chăm sóc tôi. Khi đó, cảm xúc và sức khoẻ của tôi đều không ổn định, vậy mà em chưa từng ghét bỏ. Ân tình của em, suốt đời này tôi sẽ luôn ghi tạc trong lòng.”

Nhiễm Cấm nói câu này một cách nghiêm túc, Trì Ngộ nhìn thấy mắt nàng dần đỏ lên, không kìm được siết mạnh cuốn album trong tay, cắn chặt răng.

“Tôi phải rời khỏi…… Trì gia, dù chỉ ở bên cạnh hai người trong thời gian ngắn ngủi, nhưng tôi vẫn muốn lưu lại một chút hồi ức. Bản thân tôi không thích chụp ảnh, nên cũng không rửa ảnh ra, chỉ chọn những tấm của em và chị em. Xin lỗi, vì lúc trước mang những tấm ảnh này đi mà không nói với em, nếu em không đồng ý thì bây giờ tôi sẽ trả lại.”

Hơi thở có chút khó khăn, Trì Ngộ âm thầm hít sâu một hơi, đặt cuốn album xuống, không trả lời Nhiễm Cấm mà quay lại nhìn phòng để quần áo:

“Căn phòng này hình như đã có từ rất lâu rồi.”

Nhiễm Cấm nói: “Chị em bị mộng du, mà tôi lại khó ngủ, đôi lúc tôi khó khăn lắm mới đi vào giấc ngủ thì lại bị chị em doạ tỉnh, thế nên mới tạo ra một căn phòng nhỏ nằm trong phòng để quần áo như vậy.”

Nhiễm Cấm luôn có thể giải thích hết sức hợp lý những chuyện vô cùng khó tin như vậy.

Trì Ngộ ngồi xuống chiếc ghế bành nhỏ đặt trong góc, đó là nơi trước kia Trì Lý thường ngồi đọc sách.

“Hôm qua, tôi đọc được tin tức từ một tháng trước, chị tôi bị bắt gặp hẹn hò cùng người khác. Chuyện này ồn ào một thời gian, mọi người đều chửi bới chị ấy, sau đó chị lại ra mặt giải thích, nói trước đó hai người đã chia tay nhưng không công bố ra bên ngoài, nên chị tôi có quyền hẹn hò với bất kỳ ai.”

Nhiễm Cấm không ngạc nhiên khi Trì Ngộ biết được tin này.

Chỉ cần search tên “Trì Lý” trêи internet, bỏ qua những tin tức về cái chết đột ngột kia thì có thể sớm tìm thấy nó.

Nhưng cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi.

Trì Ngộ tự giễu cười: “Tôi không còn hiểu chuyện gì đã xảy ra giữa chị và chị hai nữa. Rốt cuộc là chị hai phản bội chị trước, hay là chị phản bội chị hai trước đây.”

“Không cần phải làm rõ.” Nhiễm Cấm nói, “Đây là chuyện giữa tôi và chị em, không liên quan gì đến em. Em ra ngoài đi, tôi mệt rồi, muốn đi ngủ.”

Ánh mắt nóng bỏng và không cam lòng của Trì Ngộ dừng lại một lát trêи người Nhiễm Cấm đang chải đầu, sau đó rời đi.

Hôm sau, Nhiễm Cấm lại rời khỏi biệt thự Trì gia từ sáng sớm, Trì Ngộ thức dậy sớm nhưng vẫn không gặp được Nhiễm Cấm.

Giúp dì Tô làm bữa sáng cho cô chú, sau đó lấy chìa khoá xe của chị gái từ chỗ quản gia Trần, đích thân chở hai người họ đến nhà ga.

Trước khi cô chú lên xe còn dặn dò, bảo cô phải biết nhìn vào mặt tốt của người khác, đừng gây thù chuốc oán.

Có vẻ như họ vẫn chưa tin vào cảnh mình diễn hôm qua.

“Cô yên tâm.” Trì Ngộ nói, “Con lớn rồi, tự biết mình đang làm gì.”

Tiễn hai người đi, Trì Ngộ gọi điện thoại cho Tề Đồng, đến phòng làm việc của cô.

Mấy ngày sau đó, Trì Ngộ mượn thân phận là thành viên trong tổ dự án của FPIU, nhiều lần liên hệ với Chu Vũ, hẹn gặp anh ta.

Nhưng thư ký của anh ta luôn trả lời “Lịch hẹn của Chu tiên sinh đã kín, tôi sẽ liên hệ với ngài ngay khi có thời gian”.

Trì Ngộ và Tề Đồng cùng nhau thu thập thông tin của Chu Vũ, để xem có thể tìm ra manh mối hữu ích nào không.

Ngày nay, khi Internet phát triển đến mức độ cao thế này, ai có chút tiếng tăm thì đều để lại dấu vết trêи mạng.

Trì Ngộ và Tề Đồng đã xem gần hết các cuộc phỏng vấn có liên quan của Chu Vũ, phát hiện ra rằng anh ta có liên quan đến một vụ tai nạn giao thông khi đang đi công tác ở Thượng Hải.

Lúc xảy ra tai nạn, biển số xe được lấy đi, kiểm tra thì đó đúng là xe của công ty Chu Vũ tại chi nhánh Thượng Hải, cùng ngày hôm đó anh ta cũng có mặt trêи xe.

Điều kỳ lạ là không tìm thấy tên anh ta trong bất kỳ bệnh viện công nào ở Thượng Hải.

“Những người như anh ta có thể sẽ đến bệnh viện tư để không lộ thân phận.” Tề Đồng nằm trêи sô pha, một chân rũ ra ngoài không chút hình tượng, “Nếu như đến bệnh viện tư, những người như Chu Vũ sẽ bảo mật thông tin rất tốt, càng khó tra ra được.”

Trong bất kỳ thời điểm nào Trì Ngộ cũng có thể duy trì tư thái ưu nhã ngồi trêи sô pha, vừa uống cà phê, vừa nhìn máy tính bảng đặt trêи đùi:

“Sở Duy nói sau khi anh ta từ Thượng Hải trở về liền trở nên kỳ lạ, có lẽ cậu ấy cũng không biết anh ta đã gặp tai nạn khi ở đó. Những thay đổi của Chu Vũ hẳn là có liên quan trực tiếp đến vụ tai nạn. Hơn nữa mình còn phát hiện ra một chuyện…… ”

Trì Ngộ gọi Tề Đồng đến cùng xem: “Cậu nhìn đi, đây là buổi diễn thuyết ở Đại học của Chu Vũ vào một năm trước, rất hay, không cần xem bản thảo, tiếng vỗ tay như sấm. Còn đoạn video này nữa, là cuộc phỏng vấn từ nửa năm trước, người dẫn chương trình hỏi rất nhiều câu nhạy cảm nhưng anh ta trả lời rất trơn tru.”

“Phải không vậy.” Tề Đồng nói, “Mở miệng ra là biết ngay tư bản sành sõi.”

“Trước khi gặp tai nạn ở Thượng Hải, anh ta xuất hiện trước công chúng rất nhiều lần. Nhưng ba tháng gần đây, rõ ràng tần suất đã giảm đi đáng kể. Theo như mình so sánh thì chỉ bằng một phần ba so với lúc trước. Xem cái này đi, đây là chương trình tài chính anh ta tham dự hai tuần trước, cậu xem thử có gì khác.”

Vẻ mặt Chu Vũ trong màn hình nghiêm túc và căng thẳng, hoàn toàn không còn vẻ ung dung, hóm hỉnh như khi diễn thuyết ở Đại học trước kia, anh ta chỉ dùng những từ ngắn gọn nhất để trả lời câu hỏi của người dẫn chương trình.”

“Đúng là lạ thật.” Tề Đồng mở một video khác trêи di động, “Cậu nói như vậy thì mình cũng hiểu được vấn đề của anh ta trong video này. Đây là cuộc phỏng vấn xa hơn của cậu một chút, là hai tháng trước. Anh ta nói một lúc lại phải nhìn vào chỗ nào đó, giống như không chắc chắn, sợ mình nói sai.”

“Anh ta nhìn chỗ nào?”

Tề Đồng tua lại, video thay đổi góc độ, quay sang một vị khách mời khác, đúng lúc chụp được nơi mà tầm mắt Chu Vũ hướng đến: “Xem này, anh ta đang nhìn trợ lý của mình.”

Trì Ngộ và Tề Đồng cùng chìm vào suy nghĩ.

“Lạ nhỉ, sao anh ta phải quan tâm đến trợ lý như vậy?”

“Trợ lý này có gì đặc biệt?”

“Người này không có gì.” Tề Đồng nói, “Mình đã kiểm tra, người trợ lý này đi theo anh ta năm năm, là nam, bình thường đến không thể bình thường hơn, ngoài mối liên hệ trong công việc thì không có quan hệ đặc biệt nào với Chu Vũ.”

Suy nghĩ của Trì Ngộ có chút lộn xộn, cô lướt qua kết quả tìm kiếm liên quan đến Chu Vũ trêи Internet thì thấy rất nhiều ảnh chụp chung của anh ta và Sở Duy.

Trong ảnh, hai người vô cùng tình cảm, Chu Vũ luôn ôm eo Sở Duy, Sở Duy cũng mỉm cười ngả đầu vào vai anh ta.

Đúng là một cặp đôi ngọt ngào.

Những tấm ảnh này đều được chụp trước đó, trong ba tháng gần đây thì không tìm thấy tấm ảnh nào.

……

“Cậu có chị em song sinh à?”

Lộ Tư Kình mở miệng hỏi một câu khiến Nhiễm Cấm hết sức ngạc nhiên.

Lộ Tư Kình gần đây luôn cặp kè cùng bạn trai sống ở nước ngoài, hai người lại bởi chuyện kết hôn mà cãi nhau một trận, ai về nhà nấy.

Bạn trai rời đi hai ngày trước, cô hẹn Nhiễm Cấm ăn cơm vào trưa hôm nay.

Thức ăn còn chưa được dọn lên, Lộ Tư Kình đã gấp không chờ nổi, hỏi nàng.

“Không có.” Nhiễm Cấm trả lời, “Sao vậy?”

“Hôm đó mình chặn tên khốn kia ở bãi đỗ xe, cô ta nói nhìn thấy cậu trong camera giám sát tại hiện trường Trì Lý bị hại. Sao có thể chứ!” Lộ Tư Kình nói tiếp sau khi uống một ngụm nước lớn, “Cái hôm Trì Lý chết, cậu đều ở cùng mình, thời điểm cô ta chết mình còn đưa cậu đến cao ốc phát sóng trực tiếp. Vậy làm sao cậu có thể xuất hiện trong đoạn video đó chứ?”

Nhiễm Cấm cười cười, không định giải thích.

“Mình thấy Trì Ngộ nói rất tự tin, chắc chắn là đã điều tra cậu. Vậy cậu thật sự không có chị em sinh đôi à?”

Nhiễm Cấm nói: “Thật sự không có. Năm đó…… Hạ Chi sinh ở Viện Sức Khỏe Phụ Nữ Và Trẻ Em, tra được rất dễ, chỉ cần kiểm tra hồ sơ sinh.”

Lộ Tư Kình đã quá quen với việc Nhiễm Cấm gọi thẳng tên mẹ mình, cũng không còn thấy lạ.

Thật ra trước đó, Lộ Tư Kình đã kiểm tra hồ sơ sinh của Nhiễm Cấm, Hạ Chi quả thật chỉ sinh ra một người con gái là nàng.

Cha nàng là Nhiễm Minh, lãnh đạo một Tập đoàn sản xuất rất nổi tiếng.

Nhiễm gia từng là một thế lực lớn trong ngành sản xuất, việc chỉ có một cô con gái cũng không phải chuyện bí mật gì. Mặc dù đang phải tránh hiềm nghi trong vụ án của Trì Lý nhưng cô vẫn có cách để điều tra một cách hợp pháp.

Lộ Tư Kình biết mấy năm nay Nhiễm Cấm chưa từng trở lại Nhiễm gia.

Quan hệ của nàng và gia đình là một ẩn số.

“Ừm, mình đã điều tra.” Lộ Tư Kình thú nhận, “Quả thật, nhà họ Nhiễm chỉ có một cô con gái…… Mình điều tra cậu, cậu, không giận mình chứ?”

Nhiễm Cấm lắc đầu, không trả lời, có vẻ như không hứng thú nói chuyện lắm.

Lộ Tư Kình hơi lo lắng: “Không phải cũng vì cậu không chịu nói gì với mình sao. Mình vẫn nghĩ chúng ta là bạn thân, sống chết có nhau. Có đôi khi, mình cảm thấy chúng ta rất thân thiết, nhưng đôi khi lại cảm thấy giống như mình như từng quen biết cậu vậy. Tiểu Cấm, có chuyện gì không thể nói với mình sao? Không phải chúng ta là bạn thân nhất sao?”

Nhiễm Cấm cúi đầu ăn cơm, không nói gì.

Lộ Tư Kình tính nóng như lửa, lại luôn bị nàng chọc đến mức sắp không biết cách nổi giận.

Lộ Tư Kình cũng ăn mấy miếng, sau khi dập tắt ngọn lửa trong lòng, cô dùng hết sự kiên nhẫn của cả quãng đời còn lại nói với ân nhân cứu mạng của mình:

“Nếu cậu thật sự không có chị em sinh đôi, vậy thì người xuất hiện trong đoạn video kia là ai? Có phải là có người giả trang cậu, cố tình làm vậy để hại cậu không?”

Nhiễm Cấm “Ừm” một tiếng, nói: “Có thể. Tư Kình, sườn xào chua ngọt ở nhà hàng này ngon lắm, không phải là món cậu thích nhất sao? Ăn nhiều một chút.”

Lộ Tư Kình: “……”

Thôi quên đi, hoàng đế không vội thái giám gấp cái gì chứ, Lộ Tư Kình dự định ăn hết đĩa sườn chua ngọt, không chừa một miếng cho Nhiễm Cấm.

Từ khi quen Nhiễm Cấm, Lộ Tư Kình đã biết Nhiễm Cấm luôn đi trêи một con đường đầy rẫy hiểm nguy.

Cô tận mắt nhìn thấy Trì Lý đối xử với nàng thế nào, cũng biết Nhiễm Cấm một mình tồn tại trêи thế gian khổ sở ra sao.

Tình yêu đối với nàng, giống như thức ăn trước mặt người lữ hành đói khát, chỉ cần bố thí một chút, đều sẽ làm nàng phát cuồng. Dù cho trong yêu thương đó có chứa dao đi nữa thì nàng cũng vui vẻ chịu đựng.

Cho nên, mặc dù nàng giấu kín mọi chuyện trong lòng, Lộ Tư Kình cũng không bao giờ nỡ bỏ mặc nàng.

……

Đưa Lộ Tư Kình về nhà, trêи đường đi, Nhiễm Cấm cố tình kể một vài câu chuyện cười thiếu tính hài hước để trấn an Lộ Tư Kình.

Sau khi xác nhận rằng Lộ Tư Kình đã an toàn vào nhà, Nhiễm Cấm không lập tức lái xe đi.

Nàng lấy cuốn album ảnh nhỏ mang từ Trì gia ra, chậm rãi lật xem.

Nhìn tấm ảnh chụp chung của Trì Ngộ và Trì Lý, mặc dù trong ảnh không có nàng, thì nàng vẫn có thể nhớ rõ từng chi tiết khi bức ảnh được chụp, thậm chí còn sống động như thật.

Nghĩ đến niềm hạnh phúc và cảm giác bình yên trọn vẹn khi mình từng có một mái ấm gia đình, Nhiễm Cấm không khỏi nở nụ cười trêи khóe miệng.

– —————————————————————-

@Editor: Theo như bình luận của đọc giả ở những chương này thì có lẽ Nhiễm Cấm là người nhân bản hay robot, và cổ tay cô chính là chỗ sạc. Thương Nhiễm Cấm ghê. Ủa vậy rồi ‘Xuyên không’ ở chỗ nào?

Ngày này edit ‘Thanh thuỷ’, tối tối đọc ‘H văn’, còn đang định edit một cuốn H văn nữa, ước gì có ba đầu sáu tay. Ôi còn cuốn “Thời gian” yêu thương bỏ xó lâu ngày nữa, lúc đầu tưởng có thể làm song song hai cuốn, ai ngờ chương nào chương nấy của Ninh Viễn dài như cái sớ táo quân, mỗi ngày edit gần 8000 chữ, muốn liệt tay, liệt luôn khả năng…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH