Ân Sủng Của Tạo Hóa

Chương 23

trước
tiếp

Tề Đồng là bạn thân nhất của Trì Ngộ, thời trung học hai người không giấu nhau chuyện gì, lúc lên Đại học thì một người xuất ngoại, một người ở trong nước, tuy rằng vẫn thường xuyên tương tác với nhau trêи WeChat, nhưng quả thật không khăng khít bằng khi còn học trung học.

Lần này vì chuyện của chị gái, Trì Ngộ đem tất cả mọi chuyện riêng tư nhất của gia đình mình kể với Tề Đồng, Tề Đồng chính là chỗ dựa vững chắc của cô trong những ngày cực kỳ đen tối và đau khổ này.

Mối quan hệ của hai người nhanh chóng được hâm nóng, thậm chí còn thân thiết hơn so với ngày trước.

Tuy nhiên, ngay cả khi đối diện với Tề Đồng, Trì Ngộ cũng không định nói hết mọi việc đã xảy ra ở Câu lạc bộ Hoa Mộc Lan.

Việc bị Nhiễm Cấm khống chế và “Dạy dỗ” làm người đã thành niên và có bốn năm sống tự lập ở nước ngoài như Trì Ngộ có cảm giác xấu hổ như đứa trẻ bị giáo huấn, càng cảm thấy mình rơi xuống thế yếu.

Tề Đồng thấy Trì Ngộ không muốn nói nhiều, nhưng trong lòng cô biết rõ đã xảy ra chuyện gì.

Dựa theo kinh nghiệm nhiều năm xử lý việc riêng tư của người khác, Trì Ngộ và Nhiễm Cấm sẽ còn đối đầu với nhau, có quá nhiều nhân tố xen giữa hai người họ.

Cùng sự phức tạp trong cái chết của Trì Lý, mối quan hệ giữa họ chắc chắn sẽ thay đổi.

Thay đổi theo hướng nào, hiện tại khó mà nói được.

Mặc dù Trì Ngộ không nói, Tề Đồng cũng đoán được tám chín phần: “Chuyện hôn nhau, muốn nói rõ ràng khó lắm, cũng không cách nào diễn tả được, cậu phải tự trải nghiệm nhiều lần mới cảm nhận được.”

Trì Ngộ nghe được bốn chữ “Trải nghiệm nhiều lần” này, mắt trợn trắng.

Tề Đồng: “……”

Mình phun châu nhả ngọc vậy mà còn chưa hầu hạ công chúa điện hạ thoải mái nữa hả? Đúng là làm tiểu thái giám không dễ chút nào.

Quên đi, không đổ thêm dầu vô đống lửa này nữa, nói tiếp chuyện họp lớp đi.

Sáng nay, Tề Đồng mới biết được bạn học cao trung sắp tổ chức họp lớp, cảm thấy Trì Ngộ chắc chắn sẽ không đi, sau khi thuận miệng nhắc đến, cô bắt đầu buôn dưa giúp bạn giải sầu.

Dù gì thì cũng là Tề Đồng, dù đã tốt nghiệp nhiều năm thì vẫn là chị nông dân trồng dưa chân chính, như thể hai người họ vẫn đang ngồi trong lớp học, ai kết hôn với quý tộc nhà giàu, ai khởi nghiệp thất bại chạy lên sân thượng hóng gió vài lần, ai sinh con, ai ngoại tình…… Dù là việc nhỏ nhặt đến đâu cũng thoát không khỏi hoả nhãn kim tinh của cô.

Tề Đồng nói này nói nọ chỉ vì muốn điều tiết bầu không khí và chuyển dời sự chú ý của Trì Ngộ.

Không ngờ đến khi Trì Ngộ thật sự chú ý tới, thậm chí còn nghiêm túc lắng nghe cô nói chuyện, Tề Đồng lại sợ hãi.

Tốt nghiệp mấy năm rồi mà chưa hội họp lần nào, nhưng chuyện của Trì Ngộ hai ngày trước vang động như vậy, tờ báo nào cũng đưa tin về cô, group chat của lớp cũ đột nhiên bắt đầu sôi động, muốn tổ chức gặp mặt ăn uống.

Tề Đồng dùng sợi tóc để nghĩ cũng biết, đám người này vì muốn hóng chuyện nên mới tổ chức buổi họp lớp lần này, muốn gặp mặt Trì Ngộ để nhiều chuyện đó thôi.

Với đầu óc thông minh như Trì Ngộ tất nhiên cũng đoán ra được.

“Cậu nói, Sở Duy gả cho ai? Chu Vũ?” Trọng điểm của Trì Ngộ nằm ngoài dự kiến của Tề Đồng.

“Ừ…… ừm, đúng rồi.” Tề Đồng hơi ngập ngừng, sợ mình nói sai gì đó.

“Người sáng lập Công ty Công nghệ Minh Nhật?”

Nghe được sự khẳng định của Tề Đồng, Trì Ngộ xoay chuyển suy nghĩ, hỏi cô: “Khi nào thì diễn ra họp lớp?”

“Bảy giờ tối mai. Thế nào, cậu muốn đi hả?”

Vài ngày trước Trì Ngộ vào văn phòng Nhiễm Cấm, trong suốt cuộc đối thoại không chiếm được chút ưu thế nào với Nhiễm Cấm, vô tình cô nhìn thấy sổ danh bạ đang mở dưới góc màn hình máy tính của Nhiễm Cấm, dừng lại ở cái tên Chu Vũ của Công ty Công nghệ Minh Nhật.

Quỹ đạo Mặt trăng bị phong tỏa, các cổ đông lớn của Tập đoàn Trì thị đang bị Trì Ngộ chia rẽ, Nhiễm Cấm chưa đầu hàng, vẫn đang bám trụ.

Nhưng muốn bám trụ thì cũng phải có biện pháp thiết thực.

Công nghệ Minh Nhật này có thế mạnh nhất định trong Quỹ đạo Mặt trăng, Trì Ngộ biết điều đó, khi cô còn ở FPIU từng có Dự án hợp tác với công ty này.

Vậy Nhiễm Cấm sẽ nhờ đến sự giúp đỡ của Công ty Minh Nhật?

Không thể làm nàng tìm được lối thoát, Trì Ngộ định ép sát từng bước, cắt đứt tất cả đường lui của nàng, huỷ hoại mọi khả năng của nàng.

“Khi nào thì họp lớp?” Trì Ngộ nói với Tề Đồng, “Mình đi.”

Tề Đồng: “……”

Tốt nghiệp cao trung đã hơn bốn năm, bọn họ có lập một group chat, Trì Ngộ cũng là thành viên nhưng quanh năm suốt tháng đều để chế độ không làm phiền.

Trêи đường đến dự họp lớp, cô mở group WeChat.

Tất cả nick name trong WeChat đều đổi thành tên thật, Trì Ngộ nhìn một hồi, ánh mắt dừng ở tên Sở Duy.

Vài năm trước, Sở Duy còn hỏi cô mấy câu hỏi chuyên môn về quỹ đạo mặt trăng, Trì Ngộ cũng kiên nhẫn trả lời.

Theo như Trì Ngộ biết, Sở Duy sở hữu một công ty thương mại quốc tế, không liên quan gì đến quỹ đạo của ngân hà.

Có lẽ lúc đó Sở Duy hỏi giúp chồng mình.

Hôm sau, Trì Ngộ đến tầng thượng của một nhà hàng ở phía Nam thành phố, nơi đây đã được bao trọn đêm nay.

Trì Ngộ gặp mặt Tề Đồng dưới lầu, cùng nhau đi lên.

Khi lên tới tầng thượng, thấy đã có hơn ba mươi người ở đó.

Để tránh gió đồng thời không bị chặn mất tầm nhìn, người ta che phủ sân thượng nhà hàng bằng mái vòm trong suốt hình bán nguyệt, kéo dài từ trần đến sàn, tích hợp hệ thống điều hoà không khí, có thể ngắm nhìn cảnh đêm khi thành phố dần lên đèn, không lạnh cũng không ngột ngạt.

Trì Ngộ vừa xuất hiện, những nhóm nhỏ đang tách ra uống rượu và tán gẫu riêng lẻ liền tập trung lại phía cô.

Trì Ngộ vừa trò chuyện với bạn học cũ, bốn lạng đẩy ngàn cân tránh đi sự tò mò của họ, vừa cùng Tề Đồng ngồi xuống sô pha.

Khi vừa ngồi xuống, Trì Ngộ nhìn thấy Sở Duy đang ngồi đối diện, mặt ủ mày chau.

……

Di động có thông báo mới, một triệu nhanh chóng được chuyển vào tài khoản quen thuộc ở nước ngoài.

Trước đây Trì Lý đều tự làm chuyện này, bây giờ lại do Nhiễm Cấm làm.

Trước khi bắt đầu video, Nhiễm Cấm lật lại chiếc gương thường quay mặt vào vách tường, soi qua.

Vì thiếu ngủ lâu ngày nên sắc mặt nàng vô cùng kém, chỉ có thể dùng trang điểm để che lấp.

Trang điểm xong, khí sắc của nàng được cải thiện khá nhiều, sau khi thực hành vài kiểu cười dịu dàng, ấn vào phím gọi video.

Sau vài giây chờ đợi, một cây thông Noel với rất nhiều đồ trang trí khác nhau xuất hiện trêи màn hình.

“Merry Christmas!”

Giọng nói non nớt vang lên, một cô bé cột tóc đuôi ngựa bất ngờ lao ra, dùng sức hôn lên màn hình.

Cô bé ước chừng ba, bốn tuổi, đôi mắt to tròn trong veo, cười lên biến thành hai vành trăng khuyết. Bé thấy Nhiễm Cấm trêи màn hình, không nhịn được đặt máy tính bảng lên bàn, hôn lấy hôn để.

Đến tận khi máy tính bảng bị bé làm đập mặt xuống, người quản gia phụ trách chăm sóc bé mới vội vàng chạy đến, dựng máy lên, tiện thể cũng dựng thẳng chiếc mũ Giáng Sinh trêи đầu mình.

Nhiễm Cấm cười nói với cô bé: “Còn một thời gian nữa mới đến lễ Giáng sinh.”

“Nhiễm tiểu thư.” Quản gia nói, “Mấy hôm nay tiểu tiểu thư* vẫn luôn đòi gọi video, chắc là vì nhớ cô và Trì tổng quá.”

Nhiễm Cấm cười nói với màn hình: “Nhớ thì cứ gọi video cho tôi, cho tôi xem con bé lại cao thêm bao nhiêu rồi.”

Cô bé hếch chiếc cằm nhỏ nhắn lên, đứng chống nạnh, so đầu mình với quản gia: “Xem con cao chưa nè!”

Nhiễm Cấm nhẹ nhõm khi nhìn thấy dáng vẻ hoạt bát của cô, không nhịn được đưa tay chạm vào khuôn mặt nhỏ xinh của cô bé qua màn hình.

“Mẹ ơi, chừng nào thì hai người mới tới thăm con? Con ngoan lắm, luôn ăn cơm đúng bữa.” Cô bé quỳ gối trêи thảm, khuôn mặt để sát vào màn hình, tỏ vẻ tủi thân.

Mắt Nhiễm Cấm hơi nóng lên: “Mẹ xin lỗi cục cưng, bây giờ mẹ hơi bận, chờ khi nào có thời gian nhất định mẹ sẽ bay tới thăm con, được không?”

“Dạ.” Cô bé hơi thất vọng, bé hiểu ý của Nhiễm Cấm, Giáng sinh này phải trải qua một mình rồi.

Nhiễm Cấm nói chuyện với cô bé thật lâu.

Cô bé kể cho nàng nghe vô số chuyện vụn vặt, ăn gì, thấy gì, chơi gì, chỉ cần bé nghĩ đến đều sẽ nói ngay với mẹ.

Nhiễm Cấm cũng không cảm thấy mất kiên nhẫn, tiếp tục trò chuyện với bé cho đến khi cô gái nhỏ cầm máy tính bảng ngủ thϊế͙p͙ đi.

Quản gia rón rén bế cô bé về phòng ngủ, lúc này Nhiễm Cấm mới tắt video.

Nhiễm Cấm cảm thấy dường như cô bé đã nhận ra điều gì đó, lần trước còn hỏi đến Trì Lý, lần này lại không hề đề cập.,

Nhiễm Cấm day day sống mũi, đầu thì đau và người thì mệt.

Có điều, do Trì Ngộ đã copy mống mắt của nàng nên giờ đây có thể nhẹ nhõm hơn phần nào, bởi lúc này không phải đeo thiết bị chặn sao chép nữa, thứ đó quá hại mắt, nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều sau khi tháo nó xuống.

Sau khi uống một tách cà phê, Nhiễm Cấm hồi phục năng lượng và quay trở lại máy tính.

Trình duyệt mở rất nhiều cửa sổ, hầu hết đều là nội dung công việc.

Nàng lại lần nữa mở ra một cửa sổ, không gõ vào thanh tìm kiếm mà nhập trực tiếp địa chỉ.

Đây là trang web email, nàng nhập tên đăng nhập và mật mã vào.

Có email mới.

Nhiễm Cấm cau mày nhìn nó một hồi, hơi sợ hãi, đồng thời cũng cảm thấy may mắn.

Cuối email còn để lại số điện thoại liên lạc, nàng bấm gọi.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, bên kia im ắng, không ai lên tiếng.

Nhiễm Cấm mở miệng trước: “Anh là, Chu Vũ Chu tiên sinh phải không?”

Người đàn ông bên kia thở ra một hơi nặng nề, dội vào trong microphone.

“Mình cảm thấy anh ấy có người khác bên ngoài.”

Câu nói của Sở Duy làm Trì Ngộ và Tề Đồng ngừng uống rượu, ngạc nhiên nhìn cô.

“Anh ấy” mà Sở Duy nói chính là chồng cô, Chu Vũ.

“Sao vậy? Sao cậu biết? Cậu nhìn thấy ở đâu?” Nhảy đến lĩnh vực chuyên môn của mình, Tề Đồng lập tức hỏi ba câu, sợ mất ăn trái dưa khổng lồ này.

Sở Duy ngồi trong góc cùng Trì Ngộ và Tề Đồng, gọi rượu uống, tuỳ tiện tâm sự.

Sở Duy chính là học sinh chuyển trường năm đó, đè đầu cưỡi cổ Trì Ngộ chỉ vì hơn cô đúng một điểm, sau đó lại bị Trì Ngộ đẩy về đúng vị trí thứ hai của mình cho đến tận khi tốt nghiệp.

Có lẽ do hai người quanh năm đánh nhau tranh giành ngôi vị số một, đánh một hồi đánh ra tình cảm, sau đó Trì Ngộ cũng có vài lần giúp đỡ cô, lần họp lớp này Sở Duy không có hứng thú gì với những người khác, hơn nữa thời gian gần đây cuộc sống của cô không thuận lợi lắm, hơi hối hận vì mình kết hôn sớm như vậy, nhìn thấy Trì Ngộ có chút thành tựu trong sự nghiệp, nên muốn trò chuyện nhiều hơn với cô.

Các bạn xung quanh đang bàn tán xôn xao về người nổi tiếng, ai năm mươi tuổi mà nhìn như gái mười tám, không biết là đi phẫu thuật thẩm mỹ ở đâu.

Quanh chỗ bọn họ tụ tập, mây đen chớp giật nổi đầy trời.

Sở Duy một tay chống cằm, biết Tề Đồng mấy năm nay mở phòng làm việc ăn nên làm ra, có thể giúp được cô, vậy nên mới nói với hai người:

“Dạo gần đây anh ấy luôn chạy ra ban công hút thuốc một mình, lúc hút thuốc không biết gọi điện cho ai, mình vừa tới thì liền cúp máy. Đi WC cũng không rời di động, mình mượn điện thoại cũng không cho.”

Tề Đồng nghe xong, phân tích từ góc độ chuyên nghiệp, nếu giữ chặt điện thoại như vậy, nhất định có người bên ngoài.

“Đúng rồi, nhưng mình kiểm tra hành tung gần đây của anh ấy thì không phát hiện có thông tin nào về việc mua nhà, thời gian về nhà cũng bình thường. Có hôm, anh ấy nói họp xong trễ nên về muộn, mình giả vờ đưa đồ ăn khuya đến công ty anh ấy thì thấy đúng là đang họp.”

Trì Ngộ chậm rãi nhấp rượu, Tề Đồng hỏi tiếp: “Vậy ngoại trừ việc điện thoại không rời người thì anh ấy còn hành vi khả nghi nào nữa không?”

Sở Duy suy nghĩ một lúc, nói: “Có. Mấy tháng nay, khi anh ấy nói chuyện sẽ thêm mấy chữ ‘đúng không’, ‘đã được chưa’ treo ở miệng, trước đây không như vậy. Sáng nọ, anh ấy chuẩn bị đi gặp đối tác, đang lựa cà vạt, thấy mình để ý, anh ấy liền chọn cái màu xanh, sau đó nói với mình, ‘Anh thấy khi bàn chuyện làm ăn người ta hay dùng cà vạt màu này, đúng không?’.

Hồi trước, sáng nào anh ấy cũng giúp mình cho đá vào cà phê, lần nào cũng vừa đủ. Vậy mà gần đây, sau mỗi lần cho vào đều hỏi mình ‘Đã được chưa’, hoàn toàn chẳng để tâm chút nào, giống như chỉ làm cho có lệ thôi.

“Trước kia anh ấy tuyệt đối sẽ không nói như vậy, nếu như thật sự anh ấy không phải làm cho có với mình thì chính là quen miệng khi nói chuyện với ai đó.”

Nói tới đây, ánh mắt Sở Duy trở nên sắc bén: “Mặc kệ là qua loa với mình hay là bị người khác ảnh hưởng thì rõ ràng anh ấy đang có gì đó ở ngoài.”

Trì Ngộ im lặng nghe cô nói xong, sau đó hỏi cô: “Cậu cảm thấy bắt đầu từ khi nào thì anh ấy có vấn đề?”

“Ba tháng trước, từ khi ở Thượng Hải về anh ấy liền thay đổi.” Sở Duy lấy thêm một ly rượu, sắc mặt đỏ bừng, “Mình nghĩ anh ấy đã gặp được em gái hoang dã nào đó ở Thượng Hải, giờ thì tim chạy theo người ta mất rồi.”

Sở Duy đêm nay muốn mua say, cuối cùng Trì Ngộ và Tề Đồng phải thuyết phục đủ kiểu mới làm cô ngừng lại, không đến mức ngủ luôn tại chỗ.

Mặc kệ Chu Vũ có người khác bên ngoài hay không, trước đó Trì Ngộ đã điều tra, Chu gia và Sở gia có quan hệ hợp tác làm ăn sâu sắc, hôn nhân của hai người họ có nền tảng tình cảm, nhưng cũng có ràng buộc về vật chất.

Gần đây việc kinh doanh của nhà Chu Vũ gặp vấn đề, bất luận thế nào, Chu Vũ đều không thể dễ dàng cắt đứt quan hệ với Sở Duy, đặc biệt là ở hiện tại.

Tận dụng Sở Duy, cùng với mối quan hệ giữa Công nghệ Minh Nhật và FPIU, Trì Ngộ nắm chắc khả năng cắt đứt đường dây chi viện từ bên ngoài của Nhiễm Cấm.

Trì Ngộ và Tề Đồng cùng nhau đưa Sở Duy về nhà.

Đến cửa khu nhà của Sở Duy, Trì Ngộ liếc mắt nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc.

Chiếc Porsche của Nhiễm Cấm dừng cách đó hai mươi mét.

Tề Đồng đang lái xe cũng nhận ra, bối rối nhìn qua Trì Ngộ đang ngồi ghế lái phụ.

Trì Ngộ nhìn chằm chằm xe của Nhiễm Cấm, lúc này, Chu Vũ đẩy cửa bên ghế lái phụ của chiếc xe kia, bước ra ngoài.

Nhiễm Cấm mở cửa bên kia, cùng nhau xuống xe.

Sở Duy đang say ngất ngư thấy một màn này, giống như tưới lửa đang cháy bị tưới nguyên cả thùng dầu, ngồi bật dậy, nhìn đăm đăm Nhiễm Cấm đang chuẩn bị mở cửa xe bước ra.

Trì Ngộ lập tức xuống xe, ấn Sở Duy vào trước khi cô ấy lao ra, nói với Tề Đồng: “Giữ cậu ấy, đừng để cậu ấy nổi điên.”

“OK!” Tề Đồng lập tức vòng đến ghế sau, túm chặt Sở Duy nói, “Cậu bình tĩnh một chút.”

Sở Duy thúc cùi chỏ vào ngực Tề Đồng: “Mình bình tĩnh? Con đàn bà kia đang ở trước mặt, mình bình tĩnh thế quái nào được!”

Tề Đồng thiếu chút nữa bị cùi chỏ cô chọc cho nghẹt thở, đau đớn đến mức trời đất quay cuồng, nhưng vẫn không quên chỉ thị của Trì Ngộ, ấn mạnh Sở Duy, không để xảy ra tình huống nguy hiểm.

Trì Ngộ xuyên qua gió đêm lạnh lẽo, chậm rãi đi tới gần.

Cô thấy Chu Vũ nắm tay Nhiễm Cấm.

Trì Ngộ: “……”

Đã đến mức này sao?

Trì Ngộ cau mày, tim cô như thắt lại.

“Hợp tác vui vẻ.” Chu Vũ bắt tay Nhiễm Cấm, ngoài miệng đang nói đến chuyện hợp tác, nhưng trong ánh mắt nhìn Nhiễm Cấm lại lộ ra vẻ tán thưởng cùng bất đắc dĩ, thậm chí trong thái độ chân thành còn có chút sùng bái.

Không nghe thấy họ nói gì nhưng có thể thấy bàn tay họ đang nắm lấy nhau, Tề Đồng rất thức thời che mắt Sở Duy lại.

“Hợp tác vui vẻ.” Nhiễm Cấm lại ung dung giống như xử lý công việc bình thường.

Khi nàng đang định rút tay lại, Trì Ngộ đột ngột đi tới, tiến vào giữa nàng và Chu Vũ.

Lướt trêи bàn tay Nhiễm Cấm, cô nắm lấy tay nàng từ chỗ Chu Vũ, cùng nàng mười ngón đan vào nhau.

“Chị dâu.” Trì Ngộ nở nụ cười, còn cố ý nhấn mạnh xưng hô này, “Trùng hợp ghê, lại gặp được chị ở đây.”

Nhiễm Cấm hơi ngạc nhiên khi thấy Trì Ngộ, nhưng nhanh chóng hiểu ra, hẳn Trì Ngộ đã nghĩ rằng nàng sẽ đến nhờ Chu Vũ giúp đỡ.

“Gặp lại sau.” Sau khi Chu Vũ mỉm cười lễ độ với Nhiễm Cấm, anh ta lặng lẽ liếc nhìn Trì Ngộ một cái rồi rời đi.

Thái độ này cùng một loạt biểu cảm rất nhỏ của Chu Vũ, cho Trì Ngộ biết, Chu Vũ đã xác nhận với Nhiễm Cấm.

– ————————————————————-

(*Dù rất không muốn edit danh xưng đậm phong cách Hán ngữ thế này, nhưng thật sự không tìm được từ nào thích hợp để thay thế, không lẽ gọi ‘cô chủ nhỏ’?, nghe còn muốn nổi da gà hơn, có bạn nào đề xuất danh xưng nào hợp lý hơn không?)

– ————————————————————-

Tác giả có chuyện muốn nói:


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH