Ân Sủng Của Tạo Hóa

Chương 22

trước
tiếp

Về việc hôn, ai cũng có sự phán đoán trước trong đầu trước khi tiến hành thực tế, Trì Ngộ cũng không ngoại lệ.

Trong buổi họp báo, Trì Ngộ đã lên kế hoạch từ lâu trước khi hôn Nhiễm Cấm giữa vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, và đó cũng là nụ hôn đầu tiên của cô.

Cô không quan tâm đến nụ hôn đầu tiên, cũng không bị ám ảnh bởi cái gọi là “Lần đầu tiên”, điều cô quan tâm là liệu mình có đạt được mục đích hay không.

Nụ hôn với Nhiễm Cấm là tập hợp tất cả những gì cô mắt thấy tai nghe cùng tưởng tượng, kèm theo tinh thần nghiên cứu khoa học nghiêm túc.

Nhưng nó vẫn hoàn toàn khác với nụ hôn của Nhiễm Cấm.

“Muốn chị dâu dạy em, người trưởng thành hôn môi như thế nào không?”

Hoá ra sự thân mật có thể nồng nàn và ngọt ngào đến thế, như cơn mưa rào bất chợt, khiến đôi môi Trì Ngộ bị nghiền chặt đến đau đớn, như thể linh hồn bị Nhiễm Cấm cắn nuốt.

Nụ hôn của người trưởng thành đánh thức xúc cảm bí ẩn nguyên sơ trong thế giới nội tâm của Trì Ngộ.

Khi dòng điện đang chuẩn bị lưu chuyển trong huyết dịch, năm ngón tay của Nhiễm Cấm xuyên vào tóc cô, khống chế cái đầu đang muốn rút ra khoảng cách, lần nữa kéo về.

Trì Ngộ: “……”

Trong khoảnh khắc đó, Trì Ngộ hoàn toàn thức tỉnh, trêи môi Nhiễm Cấm truyền đến sự tê dại đau đớn, buông cô ra.

Khi môi hai người tách khỏi nhau, Trì Ngộ cau mày lùi lại hai bước.

Nhiễm Cấm nhấp nhấp đôi môi đau xót, mùi máu tươi nhanh chóng tràn ngập khoang miệng.

Môi Trì Ngộ cũng vương máu của nàng.

Nhiễm Cấm ɭϊếʍ ɭϊếʍ miệng vết thương, cười nói: “Sao vậy, làm em sợ à?”

Môi Trì Ngộ bị Nhiễm Cấm ma sát đỏ lên, son môi lem nhem lại được phủ lên một lớp long lanh.

Cô nhìn trân trối Nhiễm Cấm bằng ánh mắt có thể giết người.

“Xin lỗi Tiểu Ngộ, ai bảo em làm hỏng việc tốt của tôi. Vốn dĩ không khí giữa tôi và Cung tiểu thư đang tốt đẹp lại bị em làm tan nát hết, nụ hôn này xem như bồi thường đi.”

Một Nhiễm Cấm trang điểm xa lạ, ăn mặc gợi cảm không hề quen thuộc, ý cười kỳ quái cùng hành vi phóng túng càng khiến người ta thấy lạ lẫm.

“Chị làm vậy thật nhàm chán.” Trì Ngộ cắn chặt khớp hàm.

“Ừ…… Nhàm chán.” Nhiễm Cấm nghiền ngẫm lời nói của Trì Ngộ, cầm ly rượu Trì Ngộ đặt bên bệ cửa sổ lên, một hơi uống cạn.

Nhiễm Cấm hoàn toàn không bận tâm rằng môi mình đã trùng với dấu môi do Trì Ngộ để lại trêи mép ly rượu.

“Có lẽ do những năm tháng ở bên cạnh chị hai em quá vất vả, quá áp lực chính mình, nên bây giờ muốn lấy lại một ít để trả thù đi. Thật ra, tôi làm mọi việc khá bí mật đó chứ, nhưng cuối cùng vẫn không tránh được mấy tin đồn nhảm. Còn nhớ đoạn ghi âm mà em đã phát trong cuộc họp báo không? Tôi có thể có được vị trí hiện tại, có thể một tay nắm giữ Tập đoàn Trì thị, đúng thật không thể tách khỏi kỹ năng giao tiếp siêu cao của tôi. Vừa rồi em cũng nhận thức được rồi đó. Nhưng cũng chỉ là món khai vị nho nhỏ thôi, em muốn tiếp tục thưởng thức không?”

Tửu lượng của Nhiễm Cấm rất kém, cả hai người đều biết.

Sau một ly rượu, hai má nàng nổi lên chút ửng hồng.

Nụ hôn cuồng nhiệt không chỉ làm rối tung mái tóc của Trì Ngộ, mà còn làm Nhiễm Cấm hỗn loạn, kết hợp với mùi rượu phảng phất quanh người làm cho ý cười của nàng càng thêm tuỳ ý. Giờ phút này, nàng cầm ly rượu đứng ở nơi ngược sáng, cả khuôn mặt tươi cười bị bóng tối bao trùm, ngũ quan mờ mịt.

Nhiễm Cấm thản nhiên ném ly rượu, nương theo men say bước đến, dựa vào lòng Trì Ngộ.

“Em hỏi tôi, trước đó có tình cảm với em theo chiều hướng kia không. Lời tôi nói là thật, tôi nhìn em trưởng thành, trong mắt tôi em luôn là em gái. Có điều……” Nàng ngẩng đầu lên, khuôn mặt Trì Ngộ phản chiếu trong đôi mắt mê say của nàng.

Nàng cười khẽ, ngón tay từ từ dịch chuyển lên phía trêи cổ Trì Ngộ, phác hoạ đường nét của cô.

“Bất tri bất giác em đã lớn lên xinh đẹp như vậy, làm người ta động lòng. Dù sao thì chị em đã chết, tôi không ngại từ giờ phút này bắt đầu, cùng em……”

Trì Ngộ đột ngột đẩy nàng ra.

Nhiễm Cấm lùi về sau, miễn cưỡng giữ thăng bằng.

Trì Ngộ cảm giác mí mắt mình giật giật, nhịp tim cũng ngày càng đập mạnh hơn.

“Màn diễn vô vị hết sức.”

Từng chữ như luồn qua kẽ răng Trì Ngộ mà thoát ra ngoài, tàn nhẫn đâm thủng sự yên tĩnh.

Sau đó, không biết nghĩ tới chuyện gì, giọng nói của cô lại trầm thêm.

“Chị làm như vậy có thấy vui không?” Cô bồi thêm một câu.

Nhiễm Cấm vốn dĩ đang thoải mái dựa vào cửa sổ, đắm mình trong men say.

Đột nhiên nghe thấy câu này, nụ cười nhất thời mất tự nhiên.

Sau một hồi bị đùa cợt, dường như Trì Ngộ đã rõ ràng điều gì đó.

Sau khi cẩn thận quan sát biểu hiện của Nhiễm Cấm dưới ánh đèn, cô càng thêm xác định.

“Tôi không thể buông Tập đoàn Trì thị được.” Trì Ngộ tạm thời gạt nghi ngờ trong lòng sang một bên, “Tôi nắm chắc phần cổ đông, chị cứ chờ bị tôi quét ra khỏi cửa đi!”

Trì Ngộ đi rồi, Nhiễm Cấm vẫn đứng tại chỗ như cũ.

Hành lang trêи tầng hai nhanh chóng trở nên tĩnh lặng sau khi Trì Ngộ bỏ đi.

Cũng trở nên lạnh lẽo.

Nhiễm Cấm tựa như bức tượng đã đứng đây từ hàng ngàn năm trước, không nói cũng không nhúc nhích.

Những gì nàng phải làm tối nay thực ra rất đơn giản.

Bất kể nàng làm gì, Trì Ngộ có tin hay không cũng không quan trọng, chỉ cần làm Trì Ngộ chán ghét nàng, càng chán ghét càng tốt.

Đương nhiên, sẽ tốt hơn nữa nếu Trì Ngộ thấy khó mà lui.

Đáng tiếc, nhìn kết quả hiện tại, Trì Ngộ không phải là người dễ dàng bị đẩy lùi như vậy.

Thậm chí còn nhạy bén vạch trần một số việc ngay tại chỗ.

Nhiễm Cấm biết, Trì Ngộ đã tra ra rất nhiều chuyện, bao gồm cả cuộc điện thoại cuối cùng của Trì Lý, báo cáo khám nghiệm tử thi thật, chắc cô đã biết hết rồi.

Nhưng cô không phải là kẻ ngốc hung hăng, một khi cảnh sát không thể xác nhận được thủ phạm thực sự, cô cũng không bày ra tất cả át chủ bài của mình.

Cô đang tìm kiếm cơ hội, thậm chí đang dần chiếm được ưu thế.

Đối mặt với chị dâu cũ có liên quan đến cái chết của chị gái, trong lòng cô cảm thấy căm hận, điều này thì Nhiễm Cấm có thể hiểu được.

Chỉ cần Trì Ngộ chán ghét nàng, những chuyện sắp lộ ra ngoài kia sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào, cho dù một ngày nào đó chúng thực sự bị bại lộ.

Nàng muốn cắt đứt mọi khả năng có thể gợi ra ảo tưởng của Trì Ngộ.

Lẽ ra có thể che đi dấu vết, nhưng biến cố bất ngờ kia đã phá huỷ mọi thứ.

Nàng cho rằng vĩnh viễn chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng, những vị thần của cõi tịnh độ không ai có thể chạm tới trong lòng nàng, hôm nay bị chính nàng làm ô uế.

Vết thương trêи môi nhói đau.

Nàng không thích cảm giác đau, cũng không thích cảm giác hạnh phúc, không thích bất cứ cảm xúc chân thật nào.

Nhưng vết thương này là Trì Ngộ để lại cho nàng, nghĩ đến đây, trong lòng nàng không khỏi dâng lên một niềm vui bệnh hoạn.

……

Trì Ngộ xuống lầu, nhưng không đi ngay.

Cô nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc và tâm trạng của mình, tạm thời quên đi cuộc đối đầu với Nhiễm Cấm ở lầu hai vừa rồi, nói chuyện với mấy cổ đông lớn của Tập đoàn vừa mới đến.

Các cổ đông lớn này đã lăn lộn trêи thương trường nhiều năm, trong lòng biết rõ lợi hại, không bao giờ thể hiện cảm xúc ra ngoài, bản lĩnh lớn nhất là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.

Họ không hứa hẹn với Trì Ngộ bất cứ điều gì cho đến khi cô rời đi.

Thật ra, Trì Ngộ cũng không cần nhận được gì từ miệng bọn họ, bây giờ cô đã khống chế Quỹ đạo Mặt trăng trong tay, đây là lá bài tốt nhất để mặc cả.

Đến cả việc Nhiễm Cấm có thể tìm cứu binh như thế nào…… Cô cũng đã có phương hướng.

Trì Ngộ lần nữa cầm ly rượu, uống một hơi cạn sạch rồi ép mình rời đi.

“Nhiễm tiểu thư?”

Cung tiểu thư nhấc váy bước lên lầu hai, thấy Nhiễm Cấm đang đưa lưng về phía cô, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Sao lại đứng đây một mình thế này? Mọi người đều đang chờ cô đó, nói tôi đến xem cô thế nào.” Cung tiểu thư đến sau lưng nàng, ngửi thấy hương thơm trêи người nàng, bất giác nhìn về phía eo Nhiễm Cấm. . TruyenHD

Cung tiểu thư là con gái của một nhà cung ứng vật liệu hàng không, cong bẩm sinh, khi vừa gặp mặt Nhiễm Cấm lần đầu tiên đã trúng ngay tiếng sét ái tình, mất hồn mất vía.

Đáng tiếc, khi đó Nhiễm Cấm và Trì Lý là cặp đôi được người người ngưỡng mộ, sau khi tiểu thư nhà họ Nhiễm này hẹn hò cùng người sáng lập Tập đoàn Trì thị, nàng nhanh chóng hoà nhập vào vòng tròn xã giao lấy Trì Lý làm trung tâm, cô không có cách nào chen chân vào giữa.

Không ngờ, Trì Lý chết bất đắc kỳ tử, Nhiễm Cấm lại bị cô em chồng vừa về nước làm cho sứt đầu mẻ trán, giờ đây đang ráo riết tìm kiếm nguồn vốn hỗ trợ từ khắp nơi.

Đây chính là cơ hội tốt nhất để bắt lấy Nhiễm Cấm.

Cung tiểu thư nơi nơi dò hỏi, biết đêm nay Nhiễm Cấm tổ chức dạ tiệc ở Câu lạc bộ Hoa Mộc Lan, cô rất cố gắng để có được thư mời, định thông qua chuyện làm ăn để tiếp cận nàng.

Thế mà lại bị nhị tiểu thư họ Trì kia phá hoại.

Còn tưởng hai người thật sự hoà hợp, không ngờ Trì nhị tiểu thư nhanh như vậy đã xuống lầu, sắc mặt không thể nói là đẹp.

Xem ra hai người nói chuyện không vui vẻ gì.

Vẫn còn cơ hội.

Nghĩ tới sự tương tác với nhau trước khi bị nhị tiểu thư Trì gia cắt ngang, nhìn bờ vai thon gầy xinh đẹp của Nhiễm Cấm, Cung tiểu thư nhịn không được bước tới ôm lấy nàng, dán vào người nàng, dùng giọng điệu tán tỉnh nói:

“Nhiễm tiểu thư có tâm sự à? Có thể nói một chút với tôi không? Tôi có rất nhiều cách để cô quên đi muộn phiền.”

Cung tiểu thư đang máu nóng dâng trào, nhưng đôi tay không an phận đặt bên eo Nhiễm Cấm chợt bị bóp mạnh.

Cung tiểu thư: “?”

“Cung tiểu thư, tôi nhớ là không phát thư mời cho cô.”

“??”

Nhiễm Cấm đẩy tay cô ấy ra, không khí ái muội trước đó hoàn toàn bốc hơi, bị nàng liếc nhìn một cái như thể bị nước đá lạnh dội lên đầu.

“Nếu không có việc gì xin mời đi cho, còn nếu không tôi sẽ gọi người mời cô đi.”

“……”

Câu lạc bộ này có tài xế chuyên nghiệp, sau khi Trì Ngộ rời khỏi Câu lạc bộ chạy về thành phố, Tề Đồng gọi điện thoại cho cô, hỏi cô ở đâu, có muốn cùng nhau ăn cơm tối không, có chuyện cần nói với cô.

Trì Ngộ uống một bụng rượu, sinh một bụng tức, nhưng thật ra lại không ăn gì, cô ɭϊếʍ ɭϊếʍ đôi môi bị Nhiễm Cấm hôn đến phát đau, đến giờ còn chưa hết sưng, hẹn Tề Đồng tí nữa gặp.

Một tiếng sau, Trì Ngộ lái vào nhà hàng đã hẹn với Tề Đồng.

“Cậu đi đâu vậy? Mình nhắn WeChat cho cậu cả đêm cũng không thấy trả lời. Vốn định hẹn cậu ăn cơm chiều, bây giờ thành ăn khuya luôn. Đói chết mình, hôm nay lại còn phải chạy cả ngày nữa chứ. Mình nói với cậu……”

Tề Đồng ăn không ngừng nghỉ, vừa ăn vừa nói về chuyện họp lớp, Trì Ngộ ngồi đó nhấp một ngụm nước ngọt có gas.

Nói hồi lâu, không thấy Trì Ngộ lên tiếng, Tề Đồng nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Nghiêm túc như vậy là xảy ra chuyện gì?”

Trì Ngộ không trả lời câu hỏi của cô, dùng bốn ngón tay chống cằm, hỏi ngược lại: “Cậu hẹn hò với mấy người bạn trai rồi phải không?”

Tề Đồng chớp chớp mắt, nhanh chóng nuốt xuống thức ăn trong miệng, càng thêm nghi hoặc: “Đúng rồi, không phải cậu đều biết hết sao?”

Trì Ngộ như lơ đãng nói: “Nhất định cậu là cao thủ hôn môi.”

“……” Tề Đồng liền buông đũa xuống, “Chị Ngộ quá khen, cao thủ thì không dám nhận. Sao sao, có phải là bây giờ chị Ngộ muốn học hỏi kinh nghiệm hôn hít không?”

Trì Ngộ thông minh từ nhỏ, thân là học bá không gì không hiểu, cho nên chỉ có Tề Đồng hướng cô học tập, rất hiếm khi có chiều ngược lại.

Nhưng chuyện hôn này, khi chưa cùng ai thực hành thì trong đầu chỉ có tưởng tượng ʍôиɠ lung, muốn nắm bắt được chi tiết chân thật rất khó.

Giống như cái lần Trì Ngộ cưỡng hôn Nhiễm Cấm, dù có thức khuya làm bài, chuẩn bị đầy đủ thì vẫn lộ nguyên hình.

Tuy nhiên, sau khi ra khỏi Câu lạc bộ Hoa Mộc Lan, Trì Ngộ luôn suy nghĩ về một vấn đề trêи suốt đường đi.

Nhiễm Cấm luôn miệng nói cái gì “Dạy dỗ”, lại dạy đau hết cả môi cô……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH