Ân Sủng Của Tạo Hóa

Chương 2

trước
tiếp

Cuộc họp báo đêm nay được tổ chức ở khách sạn xa hoa ILLI thuộc sở hữu của tập đoàn Trì thị.

7 giờ tối, tất cả các phương tiện truyền thông được mời và nhân viên của Trì thị đã tới khách sạn. Ở nhà hàng được trang trí theo phong cách Trung Hoa, màn hình Led khổng lồ đã được bật lên, biển báo chỗ ngồi và các loại tài liệu khác nhau đã được xếp đặt cẩn thận, ngoài ra truyền thông còn được tặng thêm một món quà nhỏ được đặt ngay ngắn trêи bàn tròn.

Sân khấu đã ổn, camera vào chỗ.

Các đối tác trong ngành năng lượng cùng hợp tác với Trì thị bước qua cánh cửa thủy tinh bên ngoài, đầu tiên là ký tên và chụp ảnh chung, sau đó tiến dần vào trong, uống rượu trò chuyện, chờ đợi nhân vật chính lên sân khấu.

Trì Ngộ ngồi trong góc khuất với ly rượu trêи tay, tạm thời quanh đây không có ai chú ý tới cô.

Hương hoa thơm ngát và mùi bánh ngọt ngào theo hơi rượu tiến vào khứu giác cô lúc nào không hay.

Cô chỉ ngửi mùi rượu mà không uống.

Cô thích loại rượu này, nhưng cô cần phải giữ tỉnh táo.

“Tối qua ông chủ Vương Nham của Công ty khoa học kỹ thuật Đại Ức say rượu lái xe, bị xe tải nghiền nát, chuyện này là thật hay giả vậy?”

“Cô cũng nghe nói à? Tôi cảm thấy chuyện này hơi kì lạ.”

Hai người bên công ty truyền thông nào đó ngồi bàn tròn bên cạnh Trì Ngộ, đặt máy quay và điện thoại lên mặt bàn, uống vài ngụm nước trong chai lấy ra từ ba lô, bắt đầu thì thầm nói chuyện phiếm.

Người đàn ông tóc húi cua nói: “Nếu là người khác thì tôi còn tin, chứ Vương Nham thì không.”

Một cô gái trẻ đeo mắt kính không hiểu: “Sao vậy?”

“Vương Nham đó theo đuổi vợ yêu của anh ta lâu như vậy, mới vừa kết hôn năm ngoái, cả ngày vùi đầu trong phòng tập gym, còn không có thời gian nghỉ lấy sức, coi trọng cuộc sống như vậy sao có thể uống rượu lái xe?”

“Ý của anh là?”

“Tám phần là bởi vì chuyện tranh giành quyền khai thác năng lượng ở khu Mặt Trăng rồi, bị người đàn bà họ Nhiễm kia……”

Người đàn ông tóc húi cua làm động tác giơ tay chém xuống, cô gái trẻ đeo mắt kính tái mặt:

“Cô ta đáng sợ vậy sao? Đây chính là tội giết người. Sống trong xã hội pháp quyền, làm ăn buôn bán sao có thể giết người chứ?”

“Đồ ngốc, bây giờ bao nhiêu người đều nhìn chòng chọc vào chiếc bánh năng lượng ở khu này, ai đoạt được chính là kẻ thống lĩnh thị trường năng lượng trong 50 năm tới, có khi còn hơn nữa. Đó là tương lai của Trái đất! Giết một người thì sao. Cô còn trẻ nên không hiểu. Bọn tư bản này vì lợi nhuận còn không sợ mất đầu, huống chi chỉ là làm rớt đầu người khác. Đừng nói là đối thủ cạnh tranh của họ Nhiễm này, để giành được vị trí dẫn đầu cho Trì thị, ngay cả bà chủ kiêm người tình cũ cũng…”

Người đàn ông tóc húi cua đang ba hoa chích choè thì vô tình thấy cách đó không xa, một cô gái xinh đẹp diễm lệ đang nhìn ông ta.

Trì Ngộ bẩm sinh có đôi mắt sáng trong đẹp đẽ, ánh mắt biết cười, ngay cả khi không có biểu cảm gì cũng khiến người ta cảm thấy ở cô toát lên ý cười thân thiện.

Người đàn ông húi cua nhìn thấy nụ cười mỹ nhân này, tâm thần nhộn nhạo, để tỏ ra mình có chút hiểu biết, nói càng thêm hăng:

“Nghe nói người yêu cũ Trì Lý của họ Nhiễm đó căn bản không phải là tự sát, Nhiễm Cấm chính là hung thủ. Đời tư cá nhân của cô ta vô cùng hỗn loạn, người yêu vừa mới ra đi, cô ta liền chạy đến nhà Cục trưởng Cục cảnh sát, suốt đêm không thấy ra, sau đó thì sao, báo cáo nguyên nhân cái chết của Trì Lý tự nhiên trở thành ‘ Tự sát ‘……”

Cô gái mắt kính hít hà một hơi: “A, đúng là nhìn không ra, tôi vốn còn có ấn tượng khá tốt với Nhiễm tiểu thư này. Hồi trước trong một sự kiện tôi còn chụp ảnh với cô ấy, rất xinh đẹp. Nói thật, minh tinh hạng nhất bây giờ cũng hiếm thấy người nào có thể so được với cô ấy. Tuy rằng hơi lạnh lùng, nhưng nói thế nào nhỉ, cảm giác rất chân thành.”

“Sặc, đúng là chân thành. Người đàn bà độc ác rắn rết đó, chuyên môn đi lừa gạt người trẻ tuổi không biết trời cao đất dày như các cô.”

Đang nói, đằng xa truyền đến một trận xôn xao, Nhiễm Cấm tới.

Hai người bọn họ vội vàng chạy đi chụp ảnh, Trì Ngộ buông ly rượu, bước theo.

Người đàn ông húi cua tách tách chụp một hồi, lúc xem lại ảnh cảm thán nói:

“Người đẹp thì đúng là đẹp, mà độc thì cũng độc thật. Nhìn xem, ai mà không thích gương mặt này chứ. Cô ấy là con cưng của công chúng, cũng là kho báu của tư bản. Người yêu vừa chết, những kẻ ngu ngốc không biết sự thật kia vừa đau lòng lại vừa kϊƈɦ động, hận không thể đem núi vàng núi bạc chồng chất trước mặt cô ta, để mua tiếng cười của cô ta mà vung tiền như rác. Bây giờ nguồn năng lượng ở khu vực Mặt Trăng bị cô ấy chiếm được hoàn toàn là nhờ vào thủ đoạn cao tay.”

Cô gái mắt kính trộm hỏi bên tai hắn: “Không phải là dùng giao dịch đặc biệt để đổi đó chứ?”

Người đàn ông húi cua cười hề hề, nham nhở nói: “Ai nói mà chuẩn vậy?”

Hai người kề sát vào nhau nói đến hăng say, Trì Ngộ bước qua người họ, tiện tay hất ly rượu trêи bàn lên mặt bọn họ, chất lỏng tưới qua khiết họ giật mình.

Cả hai đều sững sờ, tóc húi cua tức giận nói: “Con mẹ nó thiếu đòn à?!”

Tóc húi cua dùng một tay lau mặt, cố gắng bắt lấy Trì Ngộ.

Chưa kịp túm được đối phương thì đã thấy một người chạy tới, mồ hôi khắp mặt: “Nhị tiểu thư, thì ra là cô ở đây! Tôi tìm cô khắp nơi!”

Cánh tay người đàn ông tóc húi cua ngừng giữa không trung, trợn mắt há mồm.

Người tới là một trong những quản gia của Trì thị, Trần Kha, cũng là trung gian mà hắn ta móc nối rất nhiều mối quan hệ mới tìm được, nếu không được Trần Kha giới thiệu, khẳng định đêm nay hắn không thể vào đây quay chụp.

Trần Kha gọi người kia là Nhị tiểu thư, chẳng lẽ là em gái trong truyền thuyết của Trì Lý?

Trì Ngộ nói mấy câu với Trần quản gia, ông ta liền gật đầu rời đi, trước khi đi liếc mắt cảnh cáo với người đàn ông húi cua.

Trì Ngộ không đi, vẫn mỉm cười như cũ, đứng tại chỗ chờ họ tiếp tục cuộc xung đột này.

Hai người kia nhìn nhau một lúc, không nói tiếng nào, lặng lẽ biến mất trong đám đông……

Nhiễm Cấm tiến lên sân khấu phát biểu giữa vòng người vây quanh.

Bộ âu phục màu đen của nàng vẫn trước sau như một, thậm chí đã trở thành trang phục mang tính biểu tượng của nàng.

Nhìn từ xa có thể thấy nhận ra Nhiễm Cấm trang điểm nhạt, đôi mắt hoa đào của nàng có chút dấu hiệu ửng đỏ, thiếu một chút đa tình, nhưng lại thêm phần tiều tuỵ và xa cách.

Gương mặt trang điểm nhẹ dưới ánh đèn nhìn giống như hoàn toàn không trang điểm, nhưng vốn dĩ đường nét của Nhiễm Cấm trời sinh sắc sảo, nên cho dù thật sự để mặt mộc thì cũng vô cùng tinh tế, rực rỡ.

Nhiễm Cấm đứng trước màn hình LED, đang nói về quyền khai thác năng lượng mới ở khu vực Mặt Trăng, dáng vẻ thong dong, tất cả dữ liệu đều nằm trong đầu nàng, nàng cũng không cần trợ lý giúp viết PPT, diễn thuyết tự tin, hết sức lưu loát.

Nhiễm Cấm giới thiệu đến mọi người những thay đổi chấn động mà nguồn năng lượng mới sẽ mang đến cho thế giới trong tương lai.

Nó sẽ được ứng dụng vào khoa học và công nghệ hàng không vũ trụ, thăm dò mặt đất và trêи biển, dùng trong điện hạt nhân và các lĩnh vực khác. Nó cũng sẽ thâm nhập vào cuộc sống hàng ngày như sưởi ấm và cung cấp điện, truyền thông tin, ngôi nhà thông minh. Ngoài ra, nó còn sinh ra vô số những công nghệ thông minh ngoài sức tưởng tượng.

Nhiễm Cấm đã vạch ra kế hoạch rất lớn cho Tập đoàn Trì thị ở Thiên đường dưới đáy biển, điều chắc chắn sẽ thành hiện thực trong 5 năm tới, khiến cho những người có mặt vô cùng kinh ngạc.

Tham vọng của Trì thị không hề nhỏ, nhưng cái chết đột ngột của Chủ tịch Trì Lý cũng không ảnh hưởng nhiều đến tập đoàn Trì thị, sau khi Nhiễm Cấm lên nắm quyền, con thú khổng lồ này càng chạy nhanh và tự do hơn.

Trì Ngộ ngồi dưới cùng, nhìn chằm chằm vào Nhiễm Cấm — tâm điểm chú ý của mọi người.

“…… Tôi tin rằng, 50 năm tới sẽ là 50 năm thuộc về nguồn năng lượng mới, cũng là 50 năm thuộc về Tập đoàn Trì thị.”

Nhiễm Cấm đặt bút điện tử lên đài phát biểu, chống tay lên bàn, ánh mắt sáng ngời: “Đây là khởi đầu mới của Tập đoàn Trì thị, cũng là khởi đầu mới của ngành sản xuất năng lượng toàn cầu. Mọi người chỉ cần làm một việc — chặt chẽ bước theo dấu chân của Trì thị.”

Ngôn từ của Nhiễm Cấm sắc bén, vô cùng tự tin, thậm chí có thể nói là mang tính công kϊƈɦ, hoàn toàn coi thường sự uy hϊế͙p͙ từ những công ty năng lượng khác.

Người phụ nữ này mới 29 tuổi, nhưng cô ấy đã là một doanh nhân trẻ đáng sợ.

Bài phát biểu này của Nhiễm Cấm khiến cho giới truyền thông phấn khích không thôi.

Ngay khi buổi phát sóng trực tiếp và thông cáo báo chí tối nay được phát đi, chắc chắn sẽ đâm vào phổi của không ít người và khơi lên một trận mưa máu gió tanh trong ngành năng lượng, đây là cảnh giới truyền thông vui thích nhất khi nhìn thấy.

Sau khi phát biểu xong, Nhiễm Cấm cùng các cổ đông của Trì thị trao đổi một vài vấn đề kinh doanh, sau đó Tiểu Dương của Phòng kế hoạch đi đến, mời Nhiễm Cấm tham gia vũ hội.

“Vũ hội?” Nhiễm Cấm lập tức từ chối, “Tôi chưa bao giờ khiêu vũ.”

“Chuyện này……”

Tiểu Dương tuổi đời còn trẻ, mới vào Phòng kế hoạch chưa bao lâu, ngày thường rất hoạt bát, nhưng vào dịp trọng đại thế này lại đột ngột bị từ chối bởi Nhiễm Cấm, cậu ta tay chân luống cuống chạy đi tìm Giám đốc Từ của Phòng kế hoạch bọn họ cầu cứu.

Sau khi Giám đốc Từ nghe xong, lập tức nở nụ cười xán lạn đi tới khuyên Nhiễm Cấm: “Nhiễm tổng à, trước đó tôi đã nói với cô chuyện vũ hội rồi, không phải cô cũng đã đồng ý với tôi rồi sao? Cớ gì bây giờ lại đổi ý? Không được, tối nay cô nhất định phải nhảy, tôi đã đánh tiếng với truyền thông rồi!”

Giám đốc Từ, nữ giới, ngoài bốn mươi tuổi nhưng vẻ ngoài được chăm sóc rất tốt, gương mặt xinh đẹp mang theo giọng điệu làm nũng, nhỏ giọng nói bên tai Nhiễm Cấm: “Sau bài phát biểu cứng rắn lúc nãy cô không muốn lấy lại chút hình tượng tích cực sao? Năn nỉ mà!”

Nhiễm Cấm không thể chịu đựng việc bị Giám đốc Từ làm nũng trước bao nhiêu người, lại nhìn Tiểu Dương mặt mũi đỏ bừng đứng bên cạnh, cũng ý thức được vừa rồi mình quá lạnh lùng với cậu nhóc vô tội.

Nhưng nàng chưa bao giờ đi dỗ dành người khác hay nói lời khiến người nghe vui tai.

“Chỉ một bài thôi.” Nhiễm Cấm nhượng bộ.

Ánh mắt Giám đốc Từ sáng lên, lập tức gọi người lại: “Nhanh đưa Nhiễm tổng đi đổi váy!”

“Không cần váy.” Nhiễm Cấm nói, “Tôi sẽ mặc cái này để nhảy.”

“…… Thôi được rồi.” Có thể xin bà chủ nhảy một bài, Giám đốc Từ cũng không thể được voi đòi tiên, mặc âu phục cổ điển khiêu vũ, không chừng có thể là một đề tài hay.

Tiếng nhạc vang lên, đám người cũng tản ra bớt, nhưng truyền thông không đi, bọn họ đang chờ để chụp ảnh Nhiễm Cấm khiêu vũ.

Trong sàn nhảy đã bị người của Tập đoàn Trì thị và đối tác của họ chiếm giữ gần kín, từng đôi bắt đầu nhẹ nhàng di chuyển.

Nhiễm Cấm không có có nhu cầu giải trí, nàng thật sự không hiểu lắm về chuyện khiêu vũ này.

Lộ Tư Kình từ trong đám đông nhấc váy bước tới.

Cô là cứu binh của Nhiễm Cấm.

Vốn dĩ giám đốc Từ muốn Nhiễm Cấm khiêu vũ cùng với CEO, nhưng Nhiễm Cấm không thích tiếp xúc cơ thể với người khác, gọi điện thoại để Lộ Tư Kình lại giúp đỡ.

“Có việc mới nhớ tới mình hả? Cũng may là mình chưa đi đó, nếu không thì cậu biết làm sao?”

Lộ Tư Kình cười nhạo nàng trong điện thoại.

“Đừng nói nhảm nữa, đây là chuyện cứu mạng đó, tới nhanh đi.” Nhiễm Cấm cúp điện thoại, ngay sau đó đã thấy Lộ Tư Kình bước tới.

Lộ Tư Kình làm cảnh sát, lại luôn yêu thích cái đẹp, ngoài giờ làm việc thì khi đến bất cứ đâu cũng diện trang phục lộng lẫy tham dự, cho nên dù đột ngột nhờ cô giúp đỡ thì về khoản ăn mặc cũng không bị bối rối.

Ngược lại là Nhiễm Cấm một thân âu phục nghiêm túc, càng nhìn càng thấy không hợp với sàn nhảy.

Lộ Tư Kình đang chuẩn bị vượt qua đám đông đi tới trước mặt Nhiễm Cấm thì có một cặp bạn nhảy lướt qua cô, chặn mất tầm nhìn.

Khi cô nhìn thấy Nhiễm Cấm lần nữa, phát hiện ra Nhiễm Cấm đã có bạn nhảy.

“Cuộc họp báo nhàm chán thật.”

Mạnh mẽ nắm tay Nhiễm Cấm, một thân váy dài hoa lệ, trang điểm lộng lẫy tinh xảo, Trì Ngộ vô cùng tự nhiên đưa Nhiễm Cấm lên sàn nhảy.

Nhiễm Cấm ngửi được mùi nước hoa quen thuộc, tim như thắt lại, khi nàng ngẩng đầu, một khuôn mặt trẻ trung, xinh đẹp và vô cùng thân thiết hiện ra trước mặt.

Đôi mắt thon dài mang theo khí chất quyến rũ mà nguy hiểm, nét cười như có như không càng tôn thêm sắc môi kiều diễm của Trì Ngộ.

“Không phải là dạ tiệc sao? Vậy mà không có chút sơn hào hải vị nào. Trì thị của bọn tôi rơi vào tay chị sao lại trở nên keo kiệt như vậy chứ?”

Tầm mắt Trì Ngộ không dừng trêи người Nhiễm Cấm mà hướng thẳng về trước, dẫn dắt nàng tiến vào điệu nhảy.

Nhiễm Cấm bất tri bất giác muốn vùng vẫy khi nhận ra ai đang nắm tay nàng.

“Tôi không miễn cưỡng chị.” Trì Ngộ nói, “Nếu như chị không để ý đến việc miếng ngon vuột khỏi miệng trong gang tấc, chị có thể đi.”

Ánh mắt Nhiễm Cấm đăm chiêu, giọng nói trở nên khẩn trương hiếm thấy: “Em động tay vào quỹ đạo Mặt Trăng?”

“Tôi không có khả năng đó à?”

Nụ cười của Trì Ngộ rất quyến rũ lại có chút ngọt ngào, nếu như không nghe thấy nội dung cô nói, ai cũng sẽ lầm tưởng câu chuyện cô đang nói với Nhiễm Cấm rất ngọt, rất vui.

Nhiễm Cấm biết chuyên ngành Trì Ngộ theo học suốt thời gian qua là Quỹ đạo Mặt Trăng, cô quen biết rất nhiều nhân vật quyền lực trong lĩnh vực này, từ năm trước đã bắt đầu vào thực tập trong Trụ sở của hệ thống tinh hệ nổi tiếng.

Những người Trì Ngộ tiếp xúc trong mấy năm qua đều là thế lực lớn trong lĩnh vực Quỹ đạo thiên hà.

Trì Lý đã từng vô số lần tự hào về khả năng của em gái trước mặt nàng.

Cho dù giành được quyền khai thác Mặt Trăng, một khi quỹ đạo của nó bị phong tỏa, các tàu luyện kim và tàu vận tải của Tập đoàn Trì thị không thể đáp xuống Mặt Trăng, mọi thứ đều uổng phí.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH