Ân Sủng Của Tạo Hóa

Chương 10

trước
tiếp

Lầu 18 cao ốc U.P, là văn phòng của Nhiễm Cấm.

Trì Ngộ xuất hiện làm mọi người không kịp chuẩn bị.

Một vài nhân viên trung, cao cấp và những người làm việc lâu năm lập tức nhận ra cô, buông bỏ công việc trong tay đi đến tiếp đón, những người mới thì mơ màng, không biết người tới là ai mà lại có vẻ quan trọng như vậy.

Giám đốc Từ của Phòng kế hoạch mời Trì Ngộ đến phòng khách, nói: “Nhiễm tổng vừa có việc ra ngoài, để tôi gọi cô ấy.”

Trì Ngộ mỉm cười với Giám đốc Từ: “Tôi sẽ chờ trong văn phòng chị Nhiễm.”

Thân là nhị tiểu thư của Trì gia, đừng nói đến chủ tịch trước, ngay cả Nhiễm Cấm hiện tại cũng luôn nâng niu cô trong lòng bàn tay, cả toà cao ốc U.P này cũng vẫn còn liên quan chặt chẽ đến dòng họ Trì, nhị tiểu thư nói muốn đi đâu, Giám đốc Từ không có khả năng từ chối.

Giám đốc Từ đưa cô tới văn phòng Nhiễm Cấm, sau đó tự mình rót cho cô một ly trà nóng.

Vừa ra ngoài đã bị Tiểu Dương cùng phòng kéo lại.

“Chị Từ, chị Từ ơi, người đó là ai vậy? Sao cô ấy được phép đi vào văn phòng của Nhiễm tổng?

Giám đốc Từ vỗ nhẹ lên trán Tiểu Dương bằng tập tài liệu đang cầm trêи tay, kéo cô vào một góc không người, nói nhỏ với cô: “Đó là em gái trước giờ vẫn du học ở nước ngoài của Trì tổng.”

“Sao? Chính là cô ấy à?”

Dù chỉ là nhân viên mới đến Tập đoàn Trì thị, chưa tận mắt thấy Trì Ngộ lần nào, nhưng tất cả mọi người đều nghe kể về cô em gái mà Chủ tịch luôn vô cùng yêu thương.

Đối với người em chỉ nghe tiếng chứ chưa từng thấy hình này, vào lúc Trì tổng xảy ra chuyện, có rất nhiều tin đồn nhảm nhí, cô em lại trực tiếp chạy tới đây, không biết tình huống sẽ phát triển như thế nào, trong đầu Tiểu Dương đã bắt đầu nổi lên một tràng gió tanh mưa máu.

Trì Ngộ bước vào văn phòng của Nhiễm Cấm, nơi này quay mặt về hướng nam, đứng trước cửa sổ bằng kính từ mặt đất cao tới trần, sáng sủa và yên tĩnh, có thể nhìn bao quát được toàn cảnh mạng lưới đường cao tốc của cả thành phố.

Ngoài giấy tờ làm việc và máy tính, trêи bàn của Nhiễm Cấm còn có một khung ảnh.

Trong khung ảnh là một ngọn núi tuyết, đỉnh núi tuyết phủ trải dài tạo thành một vòng tay sâu thẳm, ôm vào lòng mình hồ nước biếc xanh như ngọc.

Trì Ngộ cầm khung ảnh lên, cảm thấy phong cảnh này hơi quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ được đây là nơi nào, có lẽ từng nhìn thấy trong một bộ phim tài liệu nào đó.

Đặt khung ảnh xuống, ngồi vào ghế, bật máy tính cá nhân của Nhiễm Cấm lên.

Không ngoài dự kiến, yêu cầu mật mã.

Trì Ngộ gõ nhanh ngày sinh nhật của chị gái vào, sai rồi.

Lại lần nữa gõ vào ngày sinh của Nhiễm Cấm, cũng không đúng.

Đầu ngón tay dừng trêи bàn phím, sau khi suy nghĩ một hồi, theo thứ tự gõ vào ngày Nhiễm Cấm đi vào Trì gia, cùng những ngày kỉ niệm của Nhiễm Cấm và chị gái mà cô có thể nghĩ tới.

Tất cả đều không đúng.

Lần này là cô đặc biệt muốn đến xem thử có thể đào ra được gì đó từ máy tính của Nhiễm Cấm hay không.

Tề Đồng nói đúng, cuộc điện thoại cuối cùng của chị gái trước khi lâm chung, không gọi cho cô mà lại gọi cho Nhiễm Cấm, có thể thật sự là vì chị ấy có tình cảm sâu đậm với Nhiễm Cấm, điều này thì Trì Ngộ luôn rõ ràng, cũng không mấy ngạc nhiên.

Vậy, Nhiễm Cấm thì sao?

Nghĩ đến Nhiễm Cấm, Trì Ngộ nhớ đến gương mặt ngàn năm không cười, cùng đôi mắt lạnh như núi hoang.

Trì Ngộ vẫn cảm thấy Nhiễm Cấm tuy luôn dịu dàng với người nhà, nhưng rất khó hiểu được nội tâm thật sự của nàng.

Lần này xảy ra chuyện của chị gái, thái độ của Nhiễm Cấm càng thêm khó hiểu.

Có lẽ máy tính riêng có thể để lại một số dấu vết cảm xúc.

Trì Ngộ ôm theo tâm lý thử vận may, lựa chọn đến văn phòng Nhiễm Cấm lúc nàng không có ở đây, chỉ đáng tiếc là không mở được mật khẩu máy tính.

Trì Ngộ nặng nề dựa người vào lưng ghế, cảm thấy có chút nóng nảy.

Mật mã đối với đại đa số mọi người đều mang ý nghĩa tượng trưng nhất định, hầu hết là những ngày có thể được ghi nhớ theo bản năng mà không cần phải suy nghĩ.

Nếu mật mã thật sự là sinh nhật chị gái, chứng minh rằng Nhiễm Cấm thật sự có tình cảm đối với chị.

Nhưng cô đã thử qua tất cả những ngày có liên quan đến chị mình, cũng không mở được máy tính của Nhiễm Cấm.

Cho nên, có lẽ mật mã của Nhiễm Cấm không liên quan gì đến chị hai.

Nghĩ đến tay cảnh sát họ Lộ kia, sắc mặt Trì Ngộ càng thêm khó coi.

Trước khi Nhiễm Cấm quay lại, Trì Ngộ đã ra khỏi văn phòng nàng.

Giám đốc Từ bước tới, nói: “Nhiễm tổng nói lát nữa cô ấy mới về, cô đợi cô ấy thêm một chút.”

Trì Ngộ: “Tôi có việc phải đi trước.”

“À, vậy thì cô……”

Ba chữ “Đi thong thả” còn chưa kịp nói ra, Trì Ngộ đã mở cửa rời khỏi khu vực văn phòng.

Khi Trì Ngộ xuống lầu đầu cô hơi choáng váng, không biết là do cơn sốt chưa khỏi, hay là do hạ đường huyết.

Ba tầng dưới cùng của tòa nhà là trung tâm mua sắm, cô định đến cửa hàng tiện lợi để mua một ít sôcôla về ăn.

Cô đi ngang qua một quán cà phê trêи đường đến cửa hàng tiện lợi.

Sau khi đi qua Trì Ngộ lui ngược trở lại, nhìn vào bên trong cửa kính, xác định người ngồi trong quán là Nhiễm Cấm.

Nhiễm Cấm mặc âu phục màu đen thẳng tắp, khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng, mái tóc đen thẳng dài buông xõa qua vai, khiến nàng nhìn như rất khó thân cận.

Ngồi đối diện với nàng, Trì Ngộ nhận ra, là mẹ của Nhiễm Cấm, Hạ Chi.

Trì Ngộ gặp Hạ Chi hai lần, một lần chính là ở cao ốc U.P, một lần là ở Trì gia, hai lần đều là bà ấy chủ động tới tìm Nhiễm Cấm, nhưng Nhiễm Cấm phớt lờ, để bà ấy chờ một tiếng đồng hồ, biết không thể gặp được con gái thì bà ấy mới đi.

Nhắc mới nhớ, Trì Ngộ không phải là người dễ dàng nhận ra người khác, huống chi hai lần thấy Hạ Chi cô chỉ liếc mắt nhìn qua.

Nhưng con người như Hạ Chi tạo cho cô ấn tượng rất sâu sắc.

Ngoại trừ việc bà là người mẹ mà Nhiễm Cấm không muốn gặp mặt, còn có một vấn đề khác là cách ăn mặc của bà ta.

Hạ Chi thích rất thích dùng kem nền vừa trắng vừa dày, làm cho gương mặt lúc nào trông cũng tái nhợt không giống người sống.

Kính râm là tiêu chuẩn, bất kể bà ấy đang ở trong nhà hay ngoài trời.

Ngày nắng nóng, bà ấy sẽ bọc mình ba lớp trong, ba lớp ngoài, đội mũ che nắng rộng vành. Vành mũ mềm thường rũ xuống, che gần hết khuôn mặt, độ lớn của nó luôn làm Trì Ngộ nhớ tới chiếc đĩa khổng lồ đựng salad cho hai người ăn được phục vụ trong nhà hàng cô thường đến.

Trì Ngộ rất tò mò đối với Hạ Chi, đã từng nhiều chuyện hỏi chị gái, tại sao mẹ chị Nhiễm lại thích ăn diện theo cách này.

Nhớ rõ lúc ấy chị cười nói: “Chắc là do làm chuyện xấu nên không muốn người khác nhận ra.”

Khi đó Trì Ngộ không nghe ra ý mỉa mai trong lời nói của chị mình, bây giờ ngẫm lại, mới thấy bản thân từng hoàn toàn không quan tâm tới thế giới bên ngoài.

Hiện tại tuy là mùa đông, nhưng máy sưởi trong trung tâm mua sắm bật rất vừa vặn, người ít khi ra mồ hôi như Trì Ngộ còn cảm thấy hơi nóng, vậy mà Hạ Chi ngồi trong quán cà phê vẫn mặc áo lông như cũ, bọc cả người thành ma cà rồng.

Thì ra là Nhiễm Cấm tới gặp mẹ của chị ấy.

Kết hợp với thái độ tránh né trước đây của Nhiễm Cấm đối với Hạ Chi, cuộc gặp gỡ hôm nay khiến Trì Ngộ rất tò mò.

Cô lặng lẽ bước vào trong quán và ngồi vào chiếc bàn sau lưng Nhiễm Cấm.

Cuộc nói chuyện giữa hai người đã diễn ra được một nửa, không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên Hạ Chi nắm lấy tay Nhiễm Cấm, giọng nói có chút áy náy, nhỏ nhẹ nói: “Đã nhiều năm như vậy rồi…… Khi đó chúng ta cũng bất lực, con còn hận ba mẹ sao?”

Trì Ngộ nghĩ thầm, quả nhiên Nhiễm Cấm có vấn đề với gia đình mình, năm đó hai người này đã làm chuyện gì đó có lỗi với chị ấy.

Nhiễm Cấm rút tay ra, dùng giọng không cảm xúc giống như phát thanh viên đang đọc tin tức: “Bà Hạ, tôi nghĩ là bà hiểu lầm rồi.”

Bà Hạ?

Trì Ngộ không khỏi suy nghĩ về cách xưng hô kỳ lạ này.

Theo những gì Trì Ngộ biết, Nhiễm Cấm chưa bao giờ thích nói chuyện với mẹ nàng, chưa kịp nói chuyện đã dùng bạo lực lạnh đuổi đi, đây cũng là lần đầu tiên Trì Ngộ nhìn thấy nàng mặt đối mặt giao tiếp với mẹ mình.

Xem ra mối quan hệ giữa Nhiễm Cấm cùng Nhiễm gia đã vô cùng lạnh nhạt, ngay cả tiếng mẹ còn không gọi, thay vào đó là xưng hô vô cùng mới lạ “Bà Hạ”.

Trì Ngộ tập trung tinh thần chờ nghe đoạn đối thoại tiếp theo của hai người, không ngờ Nhiễm Cấm không tiếp tục nói chuyện với Hạ Chi nữa.

“Tiểu Ngộ?”

Giọng nói Nhiễm Cấm vang lên từ sau lưng Trì Ngộ.

Trì Ngộ quay đầu nhìn lại, Nhiễm Cấm thò đầu ra khỏi chiếc ghế sô pha phía sau, giống như tò mò nhìn cô.

Từ hình ảnh phản chiếu trêи cửa kính phát hiện ra Trì Ngộ, Nhiễm Cấm hỏi: “Sao em lại ở đây?”

Trì Ngộ đang nghe lén bị phát hiện ngay tại chỗ, không có cách nào đành phải nở nụ cười ngoan ngoãn, giả vờ ngạc nhiên nói: “Á? Chị Nhiễm, nãy giờ em đợi ở văn phòng không thấy chị về, em hơi khát nên xuống đây tìm thứ gì đó uống.”

Ánh mắt Trì Ngộ chạm phải đôi mắt phía sau kính râm của Hạ Chi, đánh giá lẫn nhau.

Mặc dù trong lòng Trì Ngộ vô cùng mâu thuẫn khi nhìn thấy Nhiễm Cấm, nhưng vì không để lộ ra sơ hở, cô vẫn đứng dậy đến ngồi bên cạnh Nhiễm Cấm, lễ phép nói với Hạ Chi: “Chào dì.”

“Chào con……” Giọng nói Hạ Chi có hơi do dự, vội vàng nói: “Vậy hai đứa cứ nói chuyện đi. Tiểu Cấm, sắp tới sinh nhật con rồi, nếu có rảnh thì về nhà ăn bữa cơm. Mẹ và…… ba con đều rất nhớ con.”

Tình cảm sâu nặng của cha mẹ thế này lại không nhận được bất kỳ sự đáp lại nào, Nhiễm Cấm giống như không nghe thấy gì, thậm chí còn không từ chối, chỉ xem Hạ Chi như không khí.

Hạ Chi xấu hổ cười cười với Trì Ngộ, nhanh chóng đứng dậy rời đi.

Hạ Chi đi quá nhanh, có cảm giác như đang trốn chạy.

Trì Ngộ còn đang suy nghĩ về lời Hạ Chi vừa nói, Nhiễm Cấm đã thay đổi giọng điệu, dịu dàng hỏi cô:

“Em bớt sốt chưa? Sao lại chạy ra ngoài thế này?”

“Không sao rồi.” Trì Ngộ nhớ tới đoạn video có Nhiễm Cấm, giọng nói trở nên lạnh lùng không kiểm soát được.

Nhiễm Cấm không tin ngay lời cô, mà nghiêm túc quan sát gương mặt cô: “Mặt vẫn còn đỏ, chắc là chưa hạ sốt rồi.”

Nàng nâng tay lên, hỏi: “Chị sờ thử trán em nhé?”

Trước kia khi Trì Ngộ bị bệnh, Nhiễm Cấm làm chị, dùng tay thử thăm dò độ ấm trêи trán cô là việc hết sức bình thường, chưa bao giờ phải hỏi.

Nhưng hiện tại, có lẽ vì nàng đã chia tay với Trì Lý, không còn là “Chị dâu” của Trì Ngộ, cũng có thể xuất phát từ nguyên nhân nào khác, trước khi nàng chạm vào Trì Ngộ, bắt đầu hỏi ý kiến của cô.

Trì Ngộ không muốn Nhiễm Cấm đụng vào mình, đôi tay này dính máu chị gái cô, mặc dù bây giờ vẫn trắng trẻo mảnh khảnh, nhưng không biết có phải do tác động tâm lý hay không, Trì Ngộ luôn thoang thoảng ngửi thấy mùi máu tươi.

“Không cần đâu.” Trì Ngộ kiềm chế hết mức cảm xúc của mình, “Em không sao.”

Nhiễm Cấm hơi lúng túng rút tay về: “Không sao thì tốt rồi.”

Trì Ngộ biết Nhiễm Cấm đi theo chị mình dốc sức trêи thương trường nhiều năm như vậy, sẽ không phải là người suy nghĩ chậm chạp bình thường, nếu biểu hiện sự chán ghét quá rõ ràng sẽ khiến nàng tăng thêm sự đề phòng, không có lợi cho những việc cô muốn làm sau này.

Khác với vẻ mặt băng giá khi đối diện với Hạ Chi, dù bị Trì Ngộ từ chối một lần, Nhiễm Cấm vẫn chủ động tìm đề tài nói chuyện như trước:

“Dù cho bây giờ đã hạ sốt, cũng không nên ra ngoài lâu. Trời lạnh lắm, để chị đưa em về.”

Trì Ngộ nói: “Không phải công ty còn rất nhiều việc sao, em tự về cũng được.”

“Không sao, chị lái xe đưa em về nhà rồi quay lại công ty.”

Ở trong nước Trì Ngộ không có xe, trong khoảng thời gian này cô đều dùng xe của chị mình.

Tuy nhiên, người bận rộn như Nhiễm Cấm lại chủ động yêu cầu làm tài xế cho cô, vẫn quan tâm cô như người chị lớn, cưng chiều cô như trước, đúng lúc đang có cơ hội ở chung thế này, Trì Ngộ định lợi dụng dịp này để nói chuyện với Nhiễm Cấm.

Nhưng đường về nhà không mất quá nhiều thời gian.

Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, Trì Ngộ ôm cánh tay Nhiễm Cấm, giọng nói nhẹ nhàng như trước đây:

“Chị Nhiễm, thật ra em cũng chưa hết sốt, lúc ra cửa dì Tô làm một bàn đầy đồ ăn, khi đó em nhạt miệng nên chỉ ăn một chút, bây giờ hơi đói bụng. Chị Nhiễm dẫn em đi ăn nha?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH