10 Triệu Một Đêm Em Đi Không

Chương 7: Đem Em Về Nuôi

trước
tiếp

Thành phố C, nơi mà anh đã gặp cô gái đặc biệt đó.

Ngay lúc này không biết tại sao nhưng…!Anh lại mong chờ đến như vậy!

Ngồi trêи xe, người đàn ông lặng yên đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

Cho đến khi cậu thư kí đi sai hướng mà anh muốn:

– Đi đường này đi! – Anh ta nghiêm giọng ra lệnh, ánh mắt vẫn chăm chú quan sát bên đường.

– Cao Tổng, đường này sẽ đến nơi xa hơn nhiều đó ạ, chúng ta sắp trễ…!- Nghe vậy cậu thư kí đáng thương hơi e dè nói, Cao Tổng hôm nay lạ thật!

Câu trả lời của cậu ta không ngờ lại khiến người đàn ông rất không vui lập tức cau chặt mày:

– Cậu dám cãi? – Anh khẽ liếc sang nhìn người lái xe, ánh mắt **** ưng màu hổ phách lóe lên một tia nguy hiểm.

Qua kính, cậu thư kí ấy có thể thấy được mối nguy đó lập tức quay đầu xe:

– Vâng thưa ngài! – cậu khổ sở đáp lại.

.

Suốt cả quãng đường dài, anh đã thất vọng đến nhường nào.

Mặc dù biết rõ, cô sao có thể còn ở đây? Nhưng…!Anh vẫn luôn hy vọng điều gì đó sẽ xảy ra.

Gương mặt xinh đẹp, ngây ngô của cô khiến anh không tài nào quên được.

Nó như đã khắc ghi trong tâm trí lẫn trái tim sắt đá của anh: Cao Lãng.

.

Hoàng hôn đã lên cao và bắt đầu dần tàn.

Một ngày nữa lại đang dần tàn lụi…!Thật nhanh, ánh chiều tà cam rồi lại hồng cũng bắt đầu mờ dần rồi biến mất.

Những ngọn đèn đường từ từ được thắp lên trông thơ mộng, lãng mạn và ấm áp làm sao!

Nhưng đó chỉ là cảm giác của các đôi tình nhân chuẩn bị cho một cuộc hẹn hò.

Hay của những gia đình đang chuẩn bị dùng bữa tối ấm cúng, đoàn tụ, vui vẻ bên gia đình.

Còn cô thì sao?

Người con gái với dung mạo xinh đẹp có dáng người mảnh mai yếu ớt ấy vẫn lặng lẽ từng bước chân một.

Cô đang đi về đâu, chính cô cũng không biết và có lẽ cũng không một ai thương xót cho cô…

Tư Duệ tự hỏi mình đã làm gì sai để rồi ra nông nỗi này.

Không nhà, không cửa, không người thân, nói chung là không nơi nương tựa…

Cô mệt mỏi ngồi dựa lưng vào chiếc ghế đá bên con sông nhỏ.

Con sông đã được chắn lại bởi những hàng rào bằng gỗ, hình mũi tên trông rất dễ thương.

Còn có cả những hình vẽ nguệch ngoạc đủ màu sắc của trẻ con trêи những tấm bảng được treo trêи hàng rào gỗ.

Nơi này thật đẹp và bình yên, cô muốn ở lại đây!

Nhưng Tư Duệ vẫn không hiểu tại sao một nơi đẹp như vậy mà lại không có ai ở đây ngắm cảnh hay vui chơi chứ? Nó vắng tanh, đượm buồn một cách kì lạ, ngay cả những cái cây to lớn cũng dần héo mòn đi vì thiếu thốn tình cảm của con người.

Những chú **** cũng chỉ im lặng, không hót, trông thật đau thương.

Lần đầu tiên cô thấy: Những chú **** biết khóc! Có lẽ là vì tâm trạng của cô lúc này cũng giống như chúng sao?

Nhanh chóng dẹp bỏ mấy cái suy nghĩ vẩn vơ, cô bỗng nhiên muốn ngân nga một chút.

Một thanh âm nhẹ nhàng sâu lắng được cất lên, ngọt ngào đến không tưởng.

Thanh âm ấy hòa tan vào cái cay đắng của cuộc đời cô tạo nên một sự hỗn hợp vô vị…

” Boku wa ima mukuchi na sora ni ”

” Hakidashita kodoku toiu nano kumo ”

” Sono kumo ga ame wo furasete ”

” Niji ga deru douse tsukamenai noni ”

“Hajimete no kisu wo…!” – Hát đến đây, sống mũi Tư Duệ bắt đầu cay lên, mắt cô tự nhiên đẫm lệ, tại sao lại đau như vậy?

Nhưng Tư Duệ vẫn tiếp tục cất lên tiếng ca buồn da diết ấy.

Giọng hát của cô trong màn đêm lấp lánh ánh đèn vàng mới thật ma mị mà cô đơn làm sao! Giọng hát khiến người nào khi nghe cũng sẽ phải rơi lệ giống như cô ấy:

” Kuri kaeshi te hoshi kute ”

” Ai ga boku ni kamitsuite ”

” Hanasanai to iu keredo ”

” Samishisa no katachi wa kawaranai mitai da ”

” Maia gatte yuke ”

” Itsuka yoru no mukou ga wa ”

” Unzari suru hodo hikare kimi no uta ”

” …!”

( Sayonara Elegy / cover by 春茶 )

Link bài hát: https://m.youtube.com/watch?v=xAKsaP96pwg

( Các bạn nghe nhạc và đọc phụ đề để hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa lời bài hát và hoàn cảnh của nữ 9 trong truyện nhé! )

Tư Duệ cứ thế mà khóc, cô khóc đến sưng cả mắt.

Dòng cảm xúc của cô chảy theo những giọt lệ ấy, long lanh mà đau đớn.

Mọi thứ trước mặt cô đều mờ và nhòa đi…!Dần dần không còn nhìn thấy rõ nữa! Cũng giống như cuộc đời của người con gái tội nghiệp ấy.

Hơn hết, ngay lúc này đây, cô rất cần có một người bên cạnh, an ủi và xoa dịu nỗi đau này.

Cô cần có mẹ!

Mẹ cô bỏ đi vì quá đau khổ khi ở trong căn nhà ấy và dặn cô ở lại để chăm sóc cho cha.

Nhưng rốt cuộc cô lại không thể thực hiện được tâm nguyện của bà.

Cha cô bây giờ ra sao cô còn chưa rõ, cha cô liệu đã ăn uống gì chưa, không biết cha ngủ có ngon không? Cha có bị lạnh không? – Cô luôn tự trách bản thân vì mình là một đứa con không tốt.

Ước gì cô không nên được sinh ra trêи cõi đời này!

Hay là…

– Tư Duệ, hòa tan vào dòng nước mát lạnh này sẽ là cánh cửa giải thoát cho mày! – Cô ứa nước mắt nhìn con sông trước mặt.

Cô là đang định tự tử?! Đây liệu có phải là cái chết nhẹ nhàng và thích đáng nhất cho một cô gái bất hạnh?

Nhưng khi cô nhớ đến cái tâm nguyện của mẹ mà mình vẫn chưa thể thực hiện tốt.

Tư Duệ liền cân nhắc lại:

– Không được! Mày còn phải về cứu cha mày, hắn đã không tìm được mày, chắc chắn sẽ trút giận lên cha và bỏ đói ông ấy! – Cô lắc đầu từ bỏ cái suy nghĩ điên rồ vừa nãy của mình.

Tự tử? Không thể nào!

Nhưng ý chí của một con người liệu có thể đánh bại cái khó khăn, đau khổ trước mặt?

– Nhưng, mình muốn ngủ một lát…!- Nhẹ nhàng nằm xuống chiếc ghế, đôi mắt xinh đẹp, long lanh của cô vẫn vô hồn và xa xăm làm sao! Màn đêm và những ngôi sao xa xôi, cô có thể là một trong số chúng không? Một vì sao nhỏ bé nhưng bất diệt…

Tư Duệ khẽ nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm sâu vào giấc ngủ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH