10 Triệu Một Đêm Em Đi Không

Chương 10: Nam Phụ Là Cậu Tài Xế

trước
tiếp

– Alô ạ! – Tư Duệ nhấc máy…!Lập tức đầu dây bên kia đã lên tiếng, giọng khá khẩn trương:

” Tôi quên mất tệp tài liệu quan trọng để trêи bàn! Dì nhờ ai mang đến hộ tôi đi! ” – là người đàn ông đó!

– À! Là tôi, Tư Duệ đây ạ! – Cô vội đáp.

Nghe vậy hắn cũng không quá bất ngờ:

” Em? Được rồi, phiền em mang đến cho tôi vậy! ”

Lạ ghê nhỉ? Ai anh cũng có thể sai việc sao? Tự nhiên giao cho cô việc này, cô biết đâu mà lần!

– Ể nhưng mà, anh ở đâu? Với cả…

Không để Tư Duệ nói tiếp, anh lên tiếng:

” Nhờ dì Liễu bảo tài xế chở em đến công ty, cho em 10 chuẩn bị.

20 sau liền có mặt! ” – Cao Lãng vừa dứt câu lập tức cúp máy, không để cho cô gái nhỏ kịp thở chứ đừng nói là chống lại mệnh lệnh.

Tư Duệ vội chạy như bay lên phòng.

Không hiểu sao lời nói của người đàn ông băng lãnh đó lại có tác dụng mạnh đến vậy.

Nghe cũng khổ mà chống đối cũng khó a~

Dì Liễu vừa từ bên ngoài đi vào, thấy cô chạy thục mạng như vậy, bà nhíu mày lại, khó hiểu lên tiếng:

– Duệ Duệ, sao phải chạy như vậy? Coi chừng ngã đó, cái con bé này!

– Dì gọi tài xế hộ cháu ạ! Chúng ta có 10 chuẩn bị…!- Cô từ trêи phòng vừa tìm tệp hồ sơ vừa nói vọng xuống.

Cho thời gian ngắn như vậy có phải là muốn giết người không? Dì Liễu nghe vậy liền hiểu, bà gật đầu rồi lập tức gọi cho cậu tài xế.

Cậu tài xế cũng rất nhanh chóng đã có mặt ở khuôn viên nhà cùng với một chiếc xe hơi màu đen.

Tư Duệ ôm tệp hồ sơ trong lòng, vội ngồi lên xe, thắt đai an toàn cẩn thận:

– Nhanh lên cậu tài, chúng ta có 10 để đến công ty gì gì đó! – Cô nhìn đồng hồ xe, gấp gáp thông báo.

– Tôi hiểu rồi thưa cô! – Cậu gật đầu đáp lại, cũng là lúc vừa dứt câu, cậu liền phóng xe đi.

Chiếc xe không biết chạy với tốc độ bao nhiêu nhưng hẳn là rất kinh khủng…!Chiếc xe màu đen chạy trêи đường cao tốc vù vù như 1 tên lửa.

Tư Duệ ngồi trêи xe, mặc dù đã được thắt dây rất an toàn, chắc chắn nhưng miệng mồm lại cứ méo xẹo đi, hàm răng như muốn rớt ra ngoài.

Toàn thân cô bất động, cô tự khen lá gan của mình mới thật to làm sao.

Nhìn qua cửa kính xe cô còn không thể nhận biết nổi đây là đường nào, hay có những gì ở ngoài kia, vì tất cả chiếc xe đều đã lướt qua rất nhanh chóng, có lẽ chỉ trong cái chớp mắt…

Tài xế của anh không khác gì anh cả!

Cô thầm cầu nguyện trời phật hãy bảo vệ cái mạng sống mong manh này của mình.

Mặc dù đêm qua cô còn có ý định trầm mình xuống dòng sông mà tự tử…

Chiếc xe hơi dừng trước một tòa nhà cao tầng to lớn nhất nhì thành phố.

Tư Duệ kinh ngạc từ trong xe bước ra như người ở dưới quê mới lên…

Đây là nơi làm việc của người đàn ông đó sao?

Cô tròn mắt, ngước cái cổ kiêu sa của mình lên nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, không khỏi bất ngờ.

– Tiểu thư, cô có làm sao không? Mời cô đi theo tôi! – Cậu tài xế trẻ dơ tay vẫy qua vẫy lại trước mặt cô.

Cậu thật không hiểu cô bị gì mà cứ đơ người ra như vậy? Có khi nào nãy ngồi trêи xe với tốc độ ánh sáng, cô sợ quá nên hồn bay phách lạc rồi phải không nhỉ? Không ổn, không ổn!

Nếu vậy thì lần này cậu tạo nghiệp thật rồi!

Lúc này Tư Duệ mới bừng tỉnh, cô nhìn anh cười trừ một tiếng:

– À, tôi…!Tôi không sao! Đi thôi, nhanh lên, kẻo muộn đó!!!

Xong, Tư Duệ vội kéo cậu tài xế chạy thật nhanh vào công ty, mà không hề chú ý một điều: mình không hề biết đường…

Hai người chạy ùa vào bên trong, lại trở thành tâm điểm chú ý cho mọi người.

Mỗi người họ ai cũng có một đôi mắt khác nhau, rất đẹp, nhưng lại đều nhìn Tư Duệ và cậu tài xế bằng ánh mắt bất ngờ đầy hàm ý.

Ex :

– Ủa? Từ trêи trời mới rớt xuống chạy vô đây hả?

– Có biến hả? Làm gì gấp gáp vậy?

– Họ là người ngoài hành tinh sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

KHUYẾN NGHỊ NGƯỜI DÙNG ĐỌC TRUYỆN TRÊN MÁY TÍNH