Thịnh Thế Phong Hoa - Truyện xuyên không nữ cường cực hay (Quyển 3)

4/5 (3) Bình chọn

Thứ bảy, 05/11/2016 08:11

Sau khi phá toái hư không đến vị diện trước, Bạch Phong Hoa phát hiện ra một thế giới mà thực lực của con người mạnh hơn hẳn vị diện nơi nàng sống, trong khi đó chiến khí của bản thân nàng lại quá yếu đuối. Mạc Thanh Tuyệt không có tin tức gì? Bạch Phong Hoa sẽ làm thế nào để sống sót trong thế giới này? Tại đây, dần dần thân phận của nàng cùng mối tình vạn năm từ từ được hé mở...

 

Mời các bạn và các em xem tiếp Quyển 3 bộ truyện Thịnh Thế Phong Hoa của tác giả Vô Ý Bảo Bảo

 

Thịnh Thế Phong Hoa - Giới thiệu truyện

Thịnh Thế Phong Hoa - Quyển 1

Thịnh Thế Phong Hoa- Quyển 2

 

Thịnh Thế Phong Hoa truyện xuyên không hay

THỊNH THẾ PHONG HOA

Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo

---o0o---

Quyển 3 - Chương 1: Dám can đảm trêu đùa ta

 

Chương trước         Chương sau

 

Phiến rừng cây, không có đường.Bạch Phong Hoa hơi nhíu mày, chỗ này, giống như không có bóng người a? Mà thần khí, thần thú, còn có Ngũ Hành chi hỏa, tựa hồ còn đang lâm vào ngủ say.Cho nên hiện tại bọn họ đều im lặng vô cùng, tạm thời không có phản ứng.Có điều chỗ này là làm sao?

 

Ngay tại khi Bạch Phong Hoa đang suy nghĩ, bên tai mơ hồ truyền đến tiếng kêu cứu.

 

“Cứu mạng a, người tới a …” Tiếng kêu thê lưng kêu cứu tựa hồ cách ngay đó không xa, Bạch Phong hoa nghĩ nghĩ, theo túi Càn Khôn từ bên trong lấy ra vòng tay, đeo lên.Nháy mắt, Bạch Phong Hoa liền từ mỹ nữ tuyệt thế, thành một thiếu niên anh tuấn.Đợi đeo vòng tay xong, Bạch Phong Hoa ngay lập tức hướng tiếng kêu kia lao đến.

 

“Các ngươi, các ngươi muốn làm gì? Lưu manh, cứu mạng a!” Đợi Bạch Phong Hoa nhìn thấy rõ tình cảnh trước mắt thì...

 

Nữ nhân kêu cứu mạng, thật sự là xinh đẹp yêu mi không thể dùng lời mà hình dung được.Xinh đẹp vô cùng, xinh đẹp vạn phần a, nàng giờ phút này là một bộ ‘lê hoa vũ đái’, đang bị ba cái tráng hán làm khó.Nàng giãy dụa, khóc lóc, khi nhìn đến Bạch Phong Hoa xuất hiện, lại mừng rỡ như điên.

 

“Vị công tử này, cứu mạng a, mau mau cứu ta.” Nữ nhân khóc lóc thê thảm.

 

“Ha ha, đến đây một cái tiểu Bạch kiểm, ngươi cho là tiểu Bạch kiểm đó có thể cứu ngươi?” Trong đó, một gã tráng hán nhe răng cười.

 

“Đúng vậy a, ta cứu không đươc nàng, kẻ hèn tay trói gà không chặt, tạm biệt.Các ngươi tiếp tục.” Bạch Phong Hoa rõ ràng lưu loát xoay người rời đi.

 

Bạch Phong Hoa này phản ứng thật làm cho ba cái tráng hán kia ngây ngẩn cả người, không phải hắn là anh hùng cứu mỹ nhân sao? Nữ nhân xinh đẹp như vậy a, hắn chẳng lẽ là người mù sao?

 

Bạch Phong Hoa xoay người đi bay nhanh, nàng đảo cặp mắt trắng dã, chính mình không nên lai đây.Tiên nhân nhảy, thật sự không nghĩ tới, vừa đến Vị Diện này lại gặp chuyện này, gặp chuyện tình làm cho người ta không nói được lời nào.

 

Vẫn là không nên rước lấy phiền toái lên người.

 

Bạch Phong Hoa nghĩ như vậy, nhưng mà, đối phương không nghĩ như vậy.Phiền toái sẽ chính mình tìm tới cửa.

 

“Ôi, vị công tử này, ngài tại sao có thể thấy chết mà không cứu được chứ?” Ngay sau đó, một cỗ hơi thở lạnh như băng đáng sợ tức thì bao phủ trên đầu Bạch Phong Hoa, giọng nói nữ tử vừa rồi cứ như vậy đột ngột vang lên ở tại bên tai Bạch Phong Hoa.Vù… yêu nghiệt nữ tữ vừa rồi khẽ bật hơi, phun ở trên cổ Bạch Phong Hoa.Nếu là nam nhân bình thường, chỉ sợ đã muốn say mê đắm đuối, nữ tử thổi khí như vậy, tại sao có thể không động lòng người?

 

Nhưng mà, Bạch Phong Hoa trong lòng tỉnh táo vô cùng.Nữ nhân này mới vừa rồi điên cuồng cầu cứu, hiện tại đã đi tới sau người nàng, hơn nữa làm cho nàng không hề có phòng bị.Người đáng sợ …

 

Thật sự là đại phiền toái, Bạch Phong Hoa trong lòng trầm xuống.Mình tại sao lại xui xẻo như vậy, gần nhất gặp được người cường như vậy.Bạch Phong Hoa không có xoay người, mà phút chốc rút Trường Không kiếm ra, xoay người sắc bén một kiếm.

 

“A…” Đối phương khinh miệt cười, thoải mái lắc mình né tránh.

 

Yêu nghiệt nữ tử sau đứng lại, híp mị nhãn nhìn Bạch Phong Hoa, vươn đầu lưỡi mê người nhẹ nhàng liếm liếm môi của mình, cười khẽ: ”Ngươi thoạt nhìn vị rất ngon a.”

 

Đồng tử Bạch Phong Hoa phút chốc co rút, một màn trước mặt này làm cho nàng hiểu được thân phận đối phương.

 

Yêu thú!

 

Yêu nghiệt nữ tử vươn cánh tay, xoẹt một tiếng, móng tay sắc bén dần dần dài ra, lóe ra hàn quang.Yêu nghiệt nữ tử ha ha cười lạnh, “Ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích.Ta sẽ cho ngươi chết không có tri giác gì.”

 

“Phi!” Bạch Phong Hoa phỉ nhổ, nắm chặt Trường Không kiếm.Trường Không kiếm tựa hồ còn lâm vào ngủ say, nó hiện tại chính là một phen bảo kiếm bình thường mà thôi.Đối diện yêu nghiệt nữ tử cho Bạch Phong Hoa một loại hơi thở phi thường nguy hiểm.Đối phương rất cường đại, xa xa ở trên Lâu Bạch Y.Ánh mắt nữ nhân này giống như độc xà nhìn thấy con mồi, một loại cảm giác hít thở không thông, thật sự chán ghét.Như thế nào lại gặp được yêu thú khó giải quyết như vậy.Về sau xuất môn hẳn là nên xem xét hoàng lịch.

 

“Đến, tiểu quai quai.” Yêu nghiệt nữ tử khẽ mở đôi môi anh đào, phun ngôn từ mị hoặc.Giống như nàng không phải lấy tánh mạng người ta, mà là nỉ non cùng tình nhân.

 

“Di, sao ngươi lại tới đây?” Bạch Phong Hoa bỗng nhiên kinh ngạc nhìn đằng sau yêu nghiệt nữ tử, nói ra một câu.

 

Cái gì? Yêu nghiệt nữ tử trong lòng cả kinh, cư nhiên có người có thể vô thanh vô tức tới gần thân thể của nàng, hơn nữa nàng không hề phát hiện.Yêu nghiệt nữ tử vội vàng quay đầu nhìn về phía sau.Nhưng mà, mặt sau không có một bóng người, cái gì đều không có.

 

Bị lừa!

 

Quay đầu lại, trước mặt sao còn bóng người.Bạch Phong Hoa đã chạy rất rất xa, bóng lưng dường như đang cười nhạo nàng ngu xuẩn.

 

Yêu nghiệt nữ tử mặt nháy mắt vặn vẹo, không thể ngờ bị một nhân loại đùa giỡn, đáng chết!

 

Dưới chân nhún một chút, nhanh chóng đuổi theo.

 

“Đứng lại, ngươi nhân loại ti bỉ, dám can đảm trêu đùa ta!” Phía sau truyền đến tiếng yêu nghiệt nữ tử kia hét to.

 

Bạch Phong Hoa đảo cặp mắt trắng dã, đứng lại? Chính mình ngu ngốc vậy sao? Đứng lại chờ ngươi tới giết a? Chạy trối chết còn muốn đường đường chính chính đến một câu, a, ta muốn chạy trốn, ngươi cẩn thận chú ý một chút.Phi, yêu thú ngu ngốc.

 

Song, Bạch Phong Hoa rõ ràng đánh giá thấp tốc độ cùng thực lực yêu thú kia.

 

Trong nháy mắt, yêu nghiệt nữ tử kia đã lắc mình chắn trước mặt nàng.

 

“Vị tiểu ca này, đừng chạy nhanh như vậy chứ, hại nhân gia truy đuổi rất vất vả.” Yêu nghiệt nữ tử cười xinh đẹp, vung móng tay sắc dài bén nhọn nhìn mà thấy ghê người.

 

Bạch Phong Hoa mắt trầm xuống, trong tay nắm Trường Không kiếm chặt hơn! Thật mạnh! Yêu thú này thật sự thật mạnh! Tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý Vị Diện này người rất mạnh, nhưng không nghĩ tới lại gặp được yêu thú mạnh mẽ như vậy.

 

Ngay sau đó, Bạch Phong Hoa cả người thần kinh căng thằng, yêu nghiệt nữ tử trước mặt đã muốn động, móng tay sắc bén nhọn đã cắt ngang trời mà tới.Bạch Phong Hoa tận lực tránh né, ngực lại truyền đến cảm giác lành lạnh.Móng tay sắc bén cắt qua quần áo nàng, vài vết máu xuất hiện ở tại ngực nàng.

 

Bạch Phong Hoa cấp tốc thối lui về sau, kinh hãi không thôi, nàng rất rõ ràng, chính mình cũng không phải đối thủ nữ tử trước mặt.Mình có thể bình yên toàn mạng thoát ra là cái vấn đề lớn.

 

Có điều, việc làm cho Bạch Phong Hoa kinh hãi xuất hiện, yêu nghiệt nữ tử kia không có lại công kích lại đây, mà là giật mình tại chỗ nhìn Bạch PHong Hoa.Chuẩn xác mà nói, là nhìn ngọc bội trước ngực nàng.

 

Bạch Phong Hoa chính là hơi sửng sốt, lập tức bắt lấy cơ hội bỏ chạy.Nhưng mà, rất nhanh, yêu nghiệt nữ tử liền đuổi tới trước mặt nàng, ngăn cản đường đi của nàng.Ánh mắt đã không cùng lúc trước giống nhau, nếu lúc trước là bộ dạng lạnh lùng, mà giờ là dị thường chăm chú hỏi.

 

“Ngọc bội trên cổ ngươi là từ đâu có?” Yêu nghiệt nữ tử biểu tình phi thường ngưng trọng.

 

Bạch Phong Hoa có chút nghi hoặc nhìn nữ tử trước mặt, lại chậm rãi vươn tay vuốt ngọc bội trên cổ mình.Ngọc bội trên cổ mình có hai khối, nàng nói ngọc bội nào?

 

“Cái trên?” Yêu nghiệt nữ tử nhíu mày chỉ ngọc bội trên cổ Bạch Phong Hoa.

 

Bạch Phong Hoa do dự một chút, vẫn tỉ mỉ đáp: “Là người yêu ta cho.” Đúng vậy, Thanh Tuyệt chính là người yêu nàng …

 

Yêu nghiệt nữ tử sửng sốt, tiếp theo lộ ra nụ cười tươi, phút chốc lắc mình tới bên người Bạch Phong Hoa.Bạch Phong Hoa đã không cảm thấy kinh ngạc, thực lực yêu thú này, quả thật không phải cường đại bình thường.

 

“Ngươi tên gì? Ta quyết định, về sau muốn đi theo bên cạnh ngươi.” Yêu nghiệt nữ tử cười sáng lạn.

 

“Ngươi, muốn làm cái gì?” Bạch Phong Hoa có chút cảnh giới nhìn yêu nghiệt nữ tử.

 

“Ta gọi là Tịch Nhiêu.Ngươi tên gì?” Tịch Nhiêu hỏi tên Bạch Phong Hoa.

 

Bạch Phong Hoa nhíu mày nghi hoặc nhìn Tịch Nhiêu, người kia, thái độ chuyển biến tốt kỳ quái, mới vừa rồi còn tràn đầy sát khí, hiện tại cư nhiên là thiện ý! Chính mình không có cảm giác sai, người kia, đối với mình cư nhiên tràn ngập thiện ý.

 

“Bạch Phong Hoa.” Bạch Phong Hoa hừ một tiếng.

 

“Chủ nhân cái ngọc bội này, đã giúp ta, cho nên ta muốn đi theo bên cạnh ngươi.” Yêu nghiệt nữ tử nhe răng cười, nói ra mục đích bản thân.

 

Thanh Tuyệt đã giúp nàng? Chuyện khi nào? Thật là lâu trước kia Thanh Tuyệt còn ở Vị Diện này sao? Thật không nghĩ tới, Thanh Tuyệt không ở đây cũng có thể cứu mình một mạng.Nếu như mình không có mang theo ngọc bội Thanh Tuyệt đưa, hôm nay có lẽ thật sự sẽ chết ở đây.

 

“Không nên dùng loại ánh mắt này nhìn ta, ta là nam nhân, tuyệt đối không có ý tứ với người thương của ngươi.” Tịch Nhiêu cười tủm tỉm, “Yên tâm yên tâm a, ta tuyệt đối sẽ không cùng ngươi cướp người.Hắn hiện tại ở nơi nào? Ta nghĩ muốn gặp hắn, cùng hắn giáp mặt nói tiếng cảm ơn.”

 

Tịch Nhiêu một câu trước khiến Bạch Phong Hoa sặc nước miếng của chính mình, nam nhân! Nữ nhân yêu mị trước mặt hóa ra là một nam nhân, có lầm không a!

 

“Ta cũng không biết hắn hiện tại ở nơi nào, ta đang tìm hắn.” Bạch Phong Hoa mắt có chút thẫn thờ, Thanh Tuyệt so với chính mình tới Vị Diện này trước, hắn giờ phút này đang ở đâu?

 

“A, ta cùng ngươi đi tìm đi.” Tịch Nhiêu nghe xong lập tức làm ra quyết định.

 

“Ngươi?” Bạch Phong Hoa nhìn Tịch Nhiêu lúc trước còn muốn giết mình, hiện tại lại ra quyết định như vậy.

 

“Ừ, ta nghĩ thấy hắn.” Tịch Nạo khẳng định trả lời, tiếp theo cười nói, “Trên người của ngươi mang theo này nọ rất dễ dàng bại lộ thân phận, ta giúp ngươi mạnh hơn chút.”

 

“A?” Bạch Phong Hoa nghi hoặc sau biết Tịch Nhiêu đang nói cái gì, Tịch Nhiêu cầm tay Bạch Phong Hoa, trên tay ngưng tụ ra một đoàn lục sắc ánh sáng, rót vào cổ tay nàng.Bạch Phong Hoa lập tức hiểu được, Tịch Nhiêu đã xem thấy ngụy trang của nàng, cũng nhìn thấy chân diện mục của nàng.Yêu thú, quả nhiên không giống nhau.

 

“Nơi này là chỗ nào? Ngươi vừa rồi vì sao như vậy?” Bạch Phong Hoa vuốt vòng tay trên cổ tay mình, thuân miệng hỏi.

 

“Nơi này là Khổ Diệp Lâm, cơ bản là cấm địa nhân loại.Ta còn muốn hỏi ngươi làm sao có thể ở tại đây?” Tịch Nhiêu lơ đễnh trả lời.

 

“Ta từ Vị Diện dưới đến!” Bạch Phong Hoa thản nhiên trả lời.

 

“Sao, khó trách! Ta đã nói thôi, người nơi này cũng sẽ không tùy tiện đến nơi này.Bởi vì hoàn toàn tìm chết!” Tịch Nhiêu giật mình, tiếp theo hơi ngượng ngùng cười rộ lên, “Ta vừa rồi như vậy, là vì nhàm chán, du ngoạn thôi.Ngươi mới xuất hiện ta liền phát hiện khí tức của ngươi.”

 

Thì ra là thế.Bạch Phong Hoa hiểu được.Bất quá, Khổ Diệp Lâm, tên mảnh rừng rậm này bề ngoài hoàn toàn không thích hợp.Phiến rừng rậm này rất được, thực yên tĩnh, tuyệt không cảm giác được giống lời Tịch Nhiêu nói là cấm địa của nhân loại.

 

“Hiện tại, chúng ta đi đâu?” Tịch Nhiêu đã làm bộ dạng hiền lành quen thuộc từ trước đến nay, tự nhiên hỏi.

 

“Đi Nhạc Lâm quốc.” Bạch Phong Hoa phun vài chữ.

 

“Sao, tốt.” Tịch Nhiêu cũng không hỏi trực tiếp gật đầu.

 

Cứ như vậy, một thiếu niên tuấn tú cùng một nữ tử xinh đẹp yêu mị vô cùng, cứ như vậy lên đường.Ít nhất là trong mắt người bên ngòai là xem như vậy.

 

Chương trước         Chương sau

  

TAGS:

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục