Thịnh Thế Phong Hoa - Tiểu thuyết xuyên không nữ cường (Quyển 2)

2/5 (1) Bình chọn

Thứ sáu, 04/11/2016 03:11

THỊNH THẾ PHONG HOA

Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo

 

Quyển 2 - Chương 42: Bởi vì ta thích ngươi

---o0o---

Chương trước         Chương sau

 

“Có manh mối sao?” Nam Cung Vân nhíu mày hỏi.

 

"Chỉ là thu nhỏ phạm vi." Bạch Phong Hoa trên mặt có chút do dự, "Hẳn chính là người trong mấy đại thế gia, hơn nữa hẳn là nhân vật nòng cốt."

 

"Vừa rồi ta nhìn thấy, người của mấy đại thế gia đều không có rời đi. Bọn họ giống như đang tra nguyên nhân sự cố lần này." Mộ Dung Âm Sinh giờ phút này dị thường bình tĩnh, năng lực của nàng cũng vô cùng mạnh mẽ. Đối với Ma tộc, nhân loại Ma hóa, lúc này sẽ không bao giờ cảm thấy kinh ngạc.Hơn nữa thật tự nhiên đứng ở cùng một mặt trận thống nhất với Bạch Phong Hoa cùng Nam Cung Vân. "Thần khí thường xuyên xuất thế, ta nghĩ nhất định là có nguyên nhân. Đến lúc đó lại có Thần khí xuất thế, Ma tộc lại ra mặt quấy rối. Đến lúc đó chỉ sợ tình huống so với lần này càng nghiêm trọng."

 

"Cho nên, lần này nhất định phải tìm ra người đã Ma hóa, trừ bỏ hắn." Bạch Phong Hoa mỉm cười nói tiếp. Vẻ mặt tự tin kiên quyết của Mộ Dung Âm Sinh trước mắt, Bạch Phong Hoa bỗng nhiên nhìn nàng thực thuận mắt.

 

"Uh, chính là ý này." Mộ Dung Âm Sinh gật đầu.

 

"Nếu đối phương là người Mộ Dung gia các ngươi thì sao?" Bạch Phong Hoa tựa tiếu phi tiêu nhìn Mộ Dung Âm Sinh, gian xảo hỏi một vấn đề như vậy.

 

Mộ Dung Âm Sinh sửng sốt, mặt nhăn mày nhíu.

 

Bạch Phong Hoa hỏi ra một câu sắc bén như vậy liền đợi câu trả lời của Mộ Dung Âm Sinh. Mộ Dung Âm Sinh nhíu mày, mi gian hiện lên thần sắc mâu thuẫn, sau một lúc lâu mới nói: "Nếu như là người của ta, ta, ta trước sẽ ngăn hắn lại. Nếu có thể không hy vọng làm hắn bị thương tổn. Nhưng nếu, sự tình thật sự phát sinh đến mức không thể khống chế được, ta....."

 

Bạch Phong Hoa gật đầu mỉm cười, nếu như Mộ Dung Âm Sinh không chút do dự lập tức nói cái gì mà muốn vì đại nghĩa không quản người thân, Bạch Phong Hoa ngược lại sẽ khinh thường nàng. Mọi người đều ích kỷ, có tình cảm, nàng quyết định cùng Ma tộc đối đầu cũng không phải vì toàn nhân loại, nàng chỉ là nghĩ muốn bảo vệ người mình quan tâm. Sớm nói qua, nàng Bạch Phong Hoa không phải người xấu nhưng cũng không phải người tốt. Thiên hạ này hưng vong cùng nàng có quan hệ gì đâu?

 

"Yên tâm, hẳn không phải người Mộ Dung gia." Bạch Phong Hoa an ủi Mộ Dung Âm Sinh. Nhìn vẻ mặt khó xử của Mộ Dung Âm Sinh, Bạch Phong Hoa nở nụ cười, Nàng có chút thích nữ tử dám yêu dám hận này.

 

"Vì sao nói như vậy?" Nam Cung Vân nghi hoặc hỏi.

 

"Sư huynh còn nhớ rõ lúc ấy, người đánh lén chúng ta ở khe núi sâu sao?" Bạch Phong Hoa mỉm cười hỏi.

 

"Nhớ rõ, Tư Mã gia cùng Hiên Viên gia lén lút cấu kết." Nam Cung Vân sắc mặt nghiêm túc. Món nợ này còn chưa cùng bọn họ tính!

 

"Theo ta đoán là một trong bọn họ." Bạch Phong Hoa cúi mắt nặng nề nói, "Có thể giúp đỡ Ma tộc, hơn nữa chấp nhận Ma hóa, tất nhiên là người có dã tâm cùng nội tâm đen tối.Hơn nữa thực lực cũng không tầm thường."

 

"Không sai. Ma tộc thích người có nội tâm tăm tối." Mạc Thanh Tuyệt gật đầu. Thế gia danh tiếng hiển hách, Hiên Viên gia cùng Tư Mã gia có thể lén lút cấu kết giết người cướp đoạt thần khí, nội tâm chẳng lẽ sẽ thật sự quang minh?

 

Nam Cung Vân trầm mặc xuống, suy tư. Mộ Dung Âm Sinh đứng một bên trầm mặc nhìn Bạch Phong Hoa, nàng chính là người Vân ca ca để ý...Vân ca ca là vì nàng mà khôi phục trí nhớ cũng lén gạt đi sao? Vân ca ca sợ cái gì? Sợ mọi người biết hắn khôi phục trí nhớ về sau cái gì cũng sẽ thay đổi sao? Sợ Bạch Phong Hoa thay đổi thái độ đối với hắn sao?

 

"Tóm lại, trước điều tra ra người nọ là ai đi." Bạch Phong Hoa có chút mệt mỏi nói, "Không biết Tử Mặc bọn họ hiện tại ở đâu, chỉ có tạm thời chờ đợi."

 

"Đừng quá lo lắng, hẳn là không có việc gì. Hơn nữa Vô Song cùng Tử Mặc đều có thần khí." Mạc Thanh Tuyệt an ủi, nhìn Bạch Phong Hoa trong lòng lo lắng hắn cũng cảm thấy khó chịu.

 

Nam Cung Vân cũng an ủi vài câu, nhưng trong lòng mọi người cũng không thể bỏ xuống. Dù sao đối thủ lần này không đơn giản. Là Ma tộc, không phải con người.

 

"Thiết, đều do người Ma hóa làm cho bọn Tử Mặc không biết rơi đi nơi nào, hừ!" Bạch Phong Hoa ánh mắt phát ra càng lúc càng trầm xuống, nghĩ tới bọn Bạch Tử Mặc có khả năng gặp nguy hiểm tâm liền dâng lên lửa giận. "Đem hắn dẫn đến, có thể bắt sống liền bắt sống?" Kỳ thật ta rất muốn một đao chém chết hắn, lời này Bạch Phong Hoa hung tợn ở trong lòng bổ sung? Vô Song cái hài tử kia tuy rằng có được thần khí, nhưng một tia năng lực tự bảo vệ mình cũng không có. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hậu quả nghĩ không thể lường được. Hài tử kia vừa mới thoát ly cuộc sống thống thổ trước kia, hiện tại lại gặp nguy hiểm. Bạch Phong Hoa nghĩ vậy, trong lòng vừa giận lại vừa đau lòng. Đối với kẻ Ma hóa kia lại càng căm hận.

 

"Dẫn đến?" Nam Cung Vân nhíu mày. Ma tộc xuất hiện, là vì lần này thần khí xuất thế. Nếu muốn làm cho hắn xuất hiện, trừ khi.....

 

"Ta đến." Bạch Phong Hoa thản nhiên phun ra hai chữ.

 

"Muốn như thế nào dẫn hắn ra?" Mộ Dung Âm Sinh nhíu mày nghi hoặc rốt cục Bạch Phong Hoa quyết định cái gì, bỗng nhiên kinh ngạc nhìn Bạch Phong Hoa, hiểu được ý tưởng của nàng, nàng là muốn chính mình làm mồi nhử? "Quá nguy hiểm, nhất định phải dùng biện pháp này sao?" Mộ Dung Âm Sinh lo lắng hỏi. Nàng nhớ rất rõ ràng, Bổn Bổn từng nói qua Bạch Phong Hoa là điểm mấu chốt cho cuộc chiến Nhân-Ma lần này, Bạch Phong Hoa biết Ma tộc vì đối phó với nàng, cho nên phải làm mồi nhử sao.

 

Đúng lúc này, ngoài lều vải có tiếng bước chân? Tiếng bước chân này Bạch Phong Hoa nghe ra, là của Hoàng Phủ Trác.

 

Rất nhanh,rèm cửa lều trại bị xốc lên, lộ ra khuôn mặt Hoàng Phủ Trác tuấn mỹ mà mang theo chút mệt mỏi đến. Đã nhiều ngày hắn theo chỗ Bạch Phong Hoa đã biết đại khái, vì thế mấy ngày nay hắn đều đang điều tra, nhưng giống như cũng không có tiến triển gì. Ngày ấy khi hắn biết được Bạch Phong Hoa có được thần khí đứng đầu_ Trường Không Kiếm, mà thực lực Bạch Phong Hoa cũng không tầm thường, hắn đã hiểu được sự tình tuyệt đối không đơn giản? Chỉ là hắn không nghĩ tới cư nhiên liên lụy tới Ma tộc trong truyền thuyết.

 

Hoàng Phủ Trác tiến vào liền nhìn đến bốn đoàn hỏa diễm màu sắc khác nhau đang lơ lửng giữa không trung trong lều trại, sau khi ngạc nhiên lập tức khôi phục bình thường? Hiện tại hắn đã có quen với việc phát sinh những chuyện làm cho người ta rung động trên người Bạch Phong Hoa.

 

"Hoàng Phủ thiếu gia, có việc?" Bạch Phong Hoa nhìn Hoàng Phủ Trác, thản nhiên hỏi.

 

"Bạch Phong Hoa, ngươi rốt cục che giấu bao nhiêu chuyện?" Hoàng Phủ Trác giọng điệu có chút tức giận. Một là Bạch Phong Hoa che giấu hắn rất nhiều chuyện, hai là Bạch Phong Hoa đối với hắn đổi xưng hô. Hoàng Phủ thiếu gia, vì sao theo miệng của nàng gọi như vậy lại làm cho người ta cảm thấy không khỏe?

 

"Không có a, ta biết đều đã nói cho ngươi nghe." Bạch Phong Hoa lơ đễnh nhún vai.

 

"Ít nói bậy!" Hoàng Phủ Trác lạnh giọng đánh gãy lời Bạch Phong Hoa, "Nói đi, kế tiếp ngươi định làm như thế nào?"

 

"Không có làm thế nào. Đem Ma tộc kia dẫn ra, giết." Bạch Phong Hoa nói ‘vân đạm phong khinh’..

 

"Ai dẫn? Không cần nói cho ta biết đó là ngươi dẫn đi." Hoàng Phủ Trác nhíu mày có chút tức giận nói, "Ngươi không biết Ma tộc nguy hiểm thế nào sao?"

 

Mạc Thanh Tuyệt nhìn Hoàng Phủ Trác tức giận, con ngươi ở chỗ sâu nhất hiện lên một tia ý tứ hàm xúc, tiếp theo quay đầu nhìn về phía vẻ mặt lơ đễnh của Bạch Phong Hoa. Trong lòng than nhẹ, Phong Hoa a Phong Hoa, ngươi thật đúng là chế tạo cho ta nhiều tình địch. Chẳng qua, hoàn hảo, Hoàng Phủ Trác hình như chưa phát giác được tâm ý của chính mình, mà Phong Hoa cũng không có cảm giác được.

 

"Hoàng Phủ thiếu gia, chúng ta tất nhiên là nắm chắc mới có thể làm như vậy. Không cần ngươi quan tâm." Bạch Phong Hoa có chút nhức đầu, nhẫn nại giải thích.

 

"Một khi xuất hiện, gạt bỏ." Thanh âm Mạc Thanh Tuyệt trong trẻo lạnh lùng chợt vang lên, ánh mắt thản nhiên liếc về phía Hoàng Phủ Trác.

 

Hoàng Phủ Trác mắt lạnh quay đầu nhìn Mạc Thanh Tuyệt, chống lại cặp mắt trong suốt kia của Mạc Thanh Tuyệt không chút nào né tránh, ánh mắt trầm xuống. Mạc Thanh Tuyệt, nam nhân này chính là người Bạch Phong Hoa yêu sao? Mặt mày tự tin cùng bá đạo, thật sự chướng mắt.

 

Trong lúc nhất thời cả lều trại trầm xuống.

 

Sau một lúc lâu, Hoàng Phủ Trác nói: "Để cho ta tham gia."

 

"Ngươi xác định?" Bạch Phong Hoa nhướng mày, "Chuyện về Ma tộc tốt nhất không cần để lộ ra ngoài."

 

"Hiểu được. Để lộ ra ngoài chẳng những sẽ khiến cho rối loạn, có lẽ còn xuất hiện người thứ hai, người thứ ba bị Ma hóa." Hoàng Phủ Trác trong mắt hiện lên một tia khinh thường. Nhân tính dơ bẩn cùng xấu xí, hắn so với người khác đều rõ ràng.

 

Bạch Phong Hoa gật gật đầu: "Cứ như vậy đi. Sư huynh cùng Mộ Dung tiểu thư mới trở về, trước nghỉ tạm đi. Ngày mai lại bàn bạc tiếp."

 

Mộ Dung Âm Sinh nhìn mắt Nam Cung Vân thật sâu, thế này mới nói: "Ta, ta đi về trước." Người Mộ Dung gia cũng còn đang ở đây không có bỏ chạy. Lần này khe núi cốc sụp đổ, làm cho Mộ Dung gia cũng tổn thất không nhỏ, bọn họ đều đang điều tra chuyện này.

 

Nam Cung Vân khẽ gật đầu, không nói gì.

 

"Hì hì, muốn dẫn Ma tộc sao? Có trò hay." Bổn Bổn vui vẻ nói xong, liền một đầu chui vào trong cơ thể Bạch Phong Hoa, ba đoàn linh hỏa khác cũng theo sau chui vào trong cơ thể Bạch Phong Hoa.

 

Lúc này, Ngũ Hành chi hỏa, cũng chỉ còn thiếu thuộc tính Kim linh chi hỏa.

 

*****

 

Lại nói nơi khác.

 

Ngày ấy kết giới bị phá hỏng, Bạch Tử Mặc cùng Băng Nhi bị truyền tống đến địa bàn của yêu thú Hưu mà gặp nạn. Mà An Thiếu Minh lôi kéo tay Thượng Quan Oánh Nhi, hai người không biết bị truyền tống đến nơi nào, Tô Mộng Vân cùng với Si cầm đang truyền tống, còn lại Vô Song một mình bị truyền tống đến địa phương không biết tên.

 

Giờ phút này Vô Song đang đứng ở trong một rừng cây, nhìn chung quanh không có người nào. Thời tiết này, là mùa hè. Nhưng mảnh rừng cây toàn bộ đều sắc vàng hết, giống như vào mùa thu. Đi ngẫu nhiên có vài âm thanh xào xạc của lá cây rơi xuống mặt đất. Vô Song lẳng lặng nhìn chung quanh, trên mặt không một tia sợ hãi. Những người khác, cũng không có ở...Vốn những người cùng chính mình ở trong một kết giới, giờ phút này cũng không có ở bên cạnh.

 

Vô Song từ trên vành tai cầm lấy Ân Thiên Kính siêu cấp mê người áp đến, tính nhìn xem chung quanh, xem một chút mình đang ở chỗ nào, càng muốn biết Bạch Phong Hoa giờ đang ở nơi nào.

 

Nhưng lúc gương ở trong tay phóng to, thời điểm hình ảnh hiện lên, Vô Song lại ngây ngẩn cả người. Trong gương hiện lên là một quả táo thật to, gần như chiếm đầy toàn bộ mặt gương.

 

Vô Song lung lay hạ Ấn Thiên kính, hình ảnh lại thay đổi. Lúc này từ quả táo biến thành chuối.

 

"Ân?" Vô Song nghiêng đầu nhìn cảnh trong Ân Thiên kính, trong mắt cũng hiện lên nghi hoặc.

 

Cầm lấy gương, Vô Song lại dùng sức lay động vài cái, hình ảnh trong gương trực tiếp tối đen một mảnh, cái gì cũng không nhìn được. Mặc kệ Vô Song trong lòng suy nghĩ muốn nhìn đến hình ảnh nào khác, Ấn Thiên kính cái gì cũng không hiện ra được.

 

"Quái." Vô Song than thở một tiếng, đem Ấn Thiên kính cài trở về trên tai, bước chấn, đi lên phía trước.

 

Khắp rừng cây tràn đầy hơi thở mùa Thu, Vô song vẫn đi thẳng phía trước, đi mệt mỏi liền nghỉ ngơi trên tảng đá bên cạnh. Sau đó tiếp tục, đói bụng thì tìm những cây có quả ăn. Nhưng mà, qua thật lâu, hắn rốt cục phát hiện vấn đề. Hắn vẫn đi thẳng phía trước, lại quay trở lại vị trí ban đầu! Trước mắt là tảng đá lớn lúc nãy hắn ngồi nghỉ ngơi kia. Mà cách đó không xa chính là cái cây có quả hắn hái trái để ăn.

 

"Ân?" Vô Song nghi hoặc lại ngồi trên tảng đá, hai tay nâng cằm suy tư.Tuy hắn tuổi không lớn, suy nghĩ lại trưởng thành sớm, hơn nữa đi theo bên người Bạch Phong Hoa, kiến thức cũng không ít. Hắn lúc này cũng hiểu được, hẳn là có một cỗ sức mạnh kỳ quái ngăn cản hắn rời đi.

 

"Chiêm chiếp...."Một âm thanh thật nhỏ tử phía sau truyền đến, Vô Song thoắt quay đầu, liền nhìn thấy phía sau thân cây có một cái đôi tai lông xù lớn màu trắng, đang hơi hơi run run.

 

"Ra, đến!" Vô Song nhíu mày lớn tiếng nói.

 

"Chiêm Chiếp?" Dần dần, một cái đầu lông xù từ phía sau thân cây đi ra, một đôi mắt đen láy trừng mắt nhìn Vô Song.

 

"Hồ Ly?" Vô Song lần này cực kỳ ăn khớp nói. Tiểu tử lông xù trước mắt này, không phải Hồ Ly là gì?

 

Ai ngờ, tiểu Hồ Ly kia nghe được những lời này của Vô Song, ánh mắt đen láy trong nháy mắt liền biến thành màu đỏ lộ ra hung ác, móng vuốt cũng phút chốc duỗi ra, chuẩn bị muốn bổ nhào về phía trước.

 

"Bất quá, ngươi thật xinh đẹp." Vô Song vươn tay, trên khuôn nhỏ nhắn nháy mắt hiện ra nụ nụ cười ấm áp, "Lại đây, ngươi cũng lạc đường sao? Để ta ôm một cái." Vô Song bản thân cũng không phát hiện lúc này hắn nói chuyện rất lưu loát.

 

Hồ Ly kia nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Vô Song, ngây ngẩn cả người. Dần dần, con ngươi màu đỏ biến trở về màu đen vừa rồi, móng vuốt sắc bén cũng thu trở về. Nghiêng đầu nghi hoặc nhìn tay Vô Song vươn ra.

 

Xinh đẹp? Ngươi thật xinh đẹp.

 

Nhân loại này cư nhiên nói như vậy?

 

"Lại đây, tiểu Hồ Ly xinh đẹp." Vô Song cười sáng lạn, cười ấm áp, lồng ngực mở rộng, tay còn đặt giữa không trung không có thu hồi.Cứ như vậy quật cường đợi tiểu Hồ Ly lại đây.

 

"Chiêm chiếp!" Tiểu Hồ Ly vui vẻ kêu hai tiếng, mạnh mẽ bổ nhào vào trong lòng Vô Song. Bởi vì lực đạo quá lớn, trực tiếp đem Vô Song ngã xuống đất, một người một Hồ cuộn thành một đoàn.

 

"Ha ha, nhĩ hảo ấm áp a." Vô Song ôm tiểu Hồ Ly trên mặt đất cười thành một đoàn. Tiểu Hồ Ly mắt đen láy, mở to mắt nhìn Vô Song, thịt chân đô đô móng vuốt đè mặt Vô Song.

 

Ngay sau đó, Vô Song liền cảm giác được chỗ vết thương trên mặt nóng rực lên, tuy rằng nóng rực nhưng không có khó chịu.

 

"Ân? " Vô Song nghi hoặc ngồi xuống, lấy Ấn Thiên kính ở vành tai xuống. Khi hắn không khởi động Ấn Thiên kính, Ấn Thiên kính chính là một mặt gương bình thường. Ngay sau đó, Vô Song kinh ngạc nhìn đến vài vết sẹo trên mặt mình hoàn toàn biến mất, không lưu lại chút dấu vết. Vài vết sẹo này, Bạch Phong Hoa đã từng hỏi hắn muốn chữa khỏi hay không, hắn lựa chọn tạm thời không cần. Trong khi hắn không có năng lực tự bảo vệ mình, hắn cũng không có tính khôi phục lại dung mạo. Nhưng hiện tại lại khôi phục, hơn nữa là nháy mắt khôi phục hoàn mỹ như thế.

 

"Là ngươi làm?" Vô Song quay đầu nhìn tiểu Hồ Ly bên cạnh có chút kinh ngạc hỏi.

 

"Chiêm chiêp." Tiểu Hồ Ly có chút đắc ý gật đầu.

 

"Ha, ta đã biết. Vừa rồi ta nhìn thấy hoa quả trong Ấn Thiên kính, cũng là do ngươi làm." Vô Song bỗng nhiên nghĩ tới, giật mình nói.Quả táo vừa rồi, còn có Chuối, đều do tiểu tử này làm.”Đúng rồi, còn có ngươi luôn để ta đi quanh quẩn tại chỗ này?”

 

Con ngươi tiểu Hồ Ly hiện lên tia khẩn trương, sợ Vô Song phát hỏa. Ai biết Vô Song lại một phen ôm lấy tiểu Hồ Ly khanh khách cười rộ lên: "Nhĩ hảo, ngươi thật nghịch ngợm a.Bất quá, ngươi thật sự lợi hại.Ta lấy nhưng là thần khí a, ngươi đều có thể làm đến như vậy."

 

"Chiêm chiếp…" Tiểu Hồ Ly cảm nhận được cái ôm ấm áp của Vô Song, cao hứng vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm liếm mặt Vô Song, rầm rì, thần khí lại như thế nào, ở chính địa bàn mình, nhưng tính là cái gì.Cho ngươi lượn vài vòng càng đơn giản.Hơn nữa, ngươi chẳng những không tức giận, còn khen ta như vậy, được rồi, coi như ngươi có kiến thức.

 

"Kỳ quái, ta có thể nói như vậy." Vô Song lúc này mới giật mình thấy mình nói chuyện phi thường trôi chảy.

 

"Thu?" Tiểu Hồ Ly ngẩng đầu nhỏ lên, nghi hoặc nhìn Vô Song, không rõ Vô Song nói lời này có ý gì.Nói chuyện có cái gì kỳ quái sao?

 

"Ngươi, giống như không phải Hồ Ly bình thường." Vô Song cúi đầu nhìn tiểu Hồ Ly, rất nghiêm túc nói. Sau khi ở cùng một chỗ với Bạch Phong Hoa, Vô Song đã quen với đủ loại sự tồn tại gì đó vượt xa bình thường.Chỉ là lúc này mới trì độn nói ra những lời này.Đương nhiên không đơn giản, có thể làm cho Ấn Thiên kính không thể hiện hình ảnh a!

 

Thiết! Người ta đương nhiên không phải Hồ Ly bình thường! Người ta không phải Hồ Ly được không! Ánh mắt khinh bỉ của tiểu Hồ Ly hiển nhiên Vô Song nhìn không ra.Vô Song còn đang đắm chìm trong kinh ngạc mình vừa phát hiện.

 

"Ngươi có danh tự ( tên ) sao?" Vô Song vuốt cặp lỗ tai to lớn đang run run kia của tiểu Hồ Ly, yêu thích không buông tay, cảm xúc thật sự rất tốt.

 

"Thu." Tiểu Hồ Ly lắc đầu. Nàng làm sao có thể có tên? Từ lúc bắt đầu nhớ được cũng chưa gặp qua bất luận kẻ nào, chỉ có ở sâu trong ý thức có cái âm thanh dặn dò nàng một ít này nọ.

 

"Vậy, ngươi kêu Tiểu Bạch! Tiểu Bạch, được không?" Vô Song ôm chặt tiểu Hồ Ly, vui vẻ đặt cho tiểu Hồ Ly một cái danh tự. Mặc kệ Vô Song tâm trí sớm thành thục như thế nào, hắn như trước vẫn là một đứa nhỏ. 

 

"Thu!" Tiểu Hồ Ly nghĩ lắc đầu, đương nhiên không tốt, tên như đứa ngốc vậy!

 

"Ân , Tiểu Bạch, Tiểu Bạch." Vô Song mới mặc kệ kháng nghị của tiểu Hồ Ly, cứ như vậy đem tên Tiểu Bạch áp đặt cho tiểu Hồ Ly." Ta gọi là Vô Song, tên của ta cũng do người khác đặt. Ta là của người kia, tên của ngươi do ta đặt, cho nên ngươi sau này sẽ là của ta. Có hiểu được không?"

 

Hiểu được cái đầu ngươi! Tiểu Bạch vung móng vuốt, không tiếng động kháng nghị. Cái này gọi là cái logic tồi gì a?

 

"Tiểu Bạch, là ngươi khiến ta luôn loanh quanh tại chỗ này phải không? Ta hiện tại muốn đi ra ngoài, đi tìm người kia." Vô Song ôm Tiểu Bạch nghiêm túc nói, "Mang ta đi ra ngoài, ngươi là của ta, cho nên ngươi cùng với ta đi."

 

Tiểu Bạch nghe được lời nói phía trước vốn đang định nổi giận, nhưng nhìn ánh mắt Vô Song nghiêm túc nói ra câu kế tiếp, thì lại theo bản năng gật đầu.

 

"Uh, địa phương kia, kêu Chu Sa Cốc. Hình như vậy." Vô Song vuốt đôi tai lông xù cực lớn kia của Tiểu Bạch nói thầm.

 

Đừng nói ta nghe, ta cũng không biết chỗ kia mà. Ta ở trong này đều đợi hơn ngàn năm, ta làm sao có thể biết. Tiểu Bạch run run lỗ tai của mình, đem lỗ tai của mình giãy thoát khỏi ma trảo của Vô Song.

 

"Đi thôi, Tiểu Bạch, chúng ta đi tìm." Vô Song vươn tay muốn ôm Tiểu Bạch.

 

Tiểu Bạch lại nhảy đến một bên, ánh mắt khinh bỉ nhìn Vô Song. Người này chân nhỏ ngắn tũn, chờ người đi thì lúc nào đi đến!

 

Lúc này, Vô Song nhìn ra ánh mắt khinh bỉ của Tiểu Bạch.

 

"Làm sao?" Vô Song chu miệng hỏi. Ngươi cái thối Hồ Ly, cư nhiên lại lấy loại ánh mắt này nhìn chính mình!

 

Ngay sau đó, một màn trước mắt khiến cho Vô Song giật mình há to miệng.

 

Sưu______ một tiếng, Tiểu Bạch thân hình nhỏ xinh kia nháy mắt thành lớn, nhỏ như vậy biến thành một cái đầu sư tử lớn, nhìn xuống Vô Song. Cả người lông trắng run lên phấn chấn, con ngươi chớp chớp, chậm rãi nằm úp xuống dưới. Hướng Vô Song gật gật đầu, lại quay đầu nhìn phía sau của mình, ý bảo Vô Song đi lên.

 

"Xôn xao! Tiểu Bạch ngươi rất lợi hại!" Vô Song cẩn thận leo lên trên lưng Tiểu Bạch, kinh ngạc tán thưởng nói.

 

Thiết! Này tính là cái gì! Này còn chưa phải nguyên hình của ta đâu. Ngươi ngồi vững vàng đi.

 

Tiểu Bạch kiêu ngạo giương đầu lên, tuy rằng ánh mắt có chút khinh bỉ, trong lòng thật rất đắc ý. Nghe được Vô Song khích lệ, trong lòng nàng càng cao hứng. Bốn chân trên mặt đất nhún nhẹ một chút, toàn bộ thân mình liền bay lên.

 

"Oa! Oa! Oa!" Vô Song nhìn rừng cây phía dưới càng ngày càng nhỏ, hưng phấn kêu to lên. Giờ đây Vô Song mới giống như một đứa nhỏ thật sự, lòng của hắn giờ phút này đang rất hào hứng.

 

Tiểu Bạch còn lại là vui vẻ rạo rực chở Vô Song hướng không trung bay đi, nàng bay cực kỳ cẩn thận, sợ đem người trên lưng rơi xuống dưới.

 

Một người một Hồ cứ như vậy bắt đầu con đường gập ghềnh trở vể.

 

Vì Vô Song không biết, hắn hôm nay bất ngờ gặp gỡ, cũng không phải tiểu Hồ Ly gì đó, mà là đứa nhỏ của Quang cùng Ảnh trong truyền thuyết _ Quang Sát!

 

*****

 

Thượng Quan Oánh Nhi cùng An Thiếu Minh cũng bị truyền tống đến chỗ tối bên cạnh phiến đại lục. Cát vàng bất tận bay lượn cuồng loạn, ánh nắng mặt trời thiêu đốt làm da người sinh đau. An Thiếu Minh cõng Thượng Quan Oánh Nhi suy yếu, lúc này đang ngồi dưới một gốc cây xương rồng thật lớn để tránh né nắng gắt.

 

Thượng Quan Oánh Nhi từ nhỏ lớn lên ở Vân Yên thành, có tập quán khí hậu băng tuyết. Lần này bị ám ảnh cắn trả nội thương không nhẹ, mặc dù đã ăn đan dược của Bạch Phong Hoa cho Tử Mặc mang theo tùy thân vào, nhưng cũng chỉ tạm thời kìm hãm nội thương nghiêm trọng xuống mà thôi. Mà hiện tại, thời tiết nóng bức quá, làm cho nàng ngất vài lần.

 

"Không nên ngủ." An Thiếu Minh nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt Thượng Quan Oánh Nhi, trầm giọng lo lắng gọi Thượng Quan Oánh Nhi.

 

"Ta buồn ngủ quá, khát quá." Môi Thượng Quan Oánh Nhi đã muốn nứt nẻ, yếu ớt vô lực nói xong. Nàng cũng không còn sức để khởi động ám ảnh nữa. Mà trước mắt vẫn là sa mạc mênh mông vô bờ, đã ba ngày rồi, khi nào thì mới có thể ra khỏi vùng Tử Vong Chi Địa đây?

 

"Kiên trì một lát nữa. Nhất định sẽ có nguồn nước." An Thiếu Minh nhìn Thượng Quan Oánh Nhi buồn ngủ, trong lòng lo lắng không thôi. Thượng Quan Oánh Nhi giờ phút này còn đâu bộ dáng xinh đẹp phong tình vạn chủng trong dĩ vãng? Nàng hiện tại sắc mặt tái nhợt đáng sợ, cả người một chút thần khí cũng không có.

 

"Tiểu Thiếu Minh, ngươi đừng để ý đến ta, ngươi đi trước đi. Ngươi có thể xuyên qua vùng sa mạc này. Đi tìm bọn Phong Hoa đi." Thượng Quan Oánh Nhi ánh mắt chậm rãi nhắm lại, thanh âm cũng càng ngày càng nhỏ, trước mắt một mảnh mơ hồ. Rốt cục, đến cuối rồi sao? Thượng Quan Oánh Nhi khóe miệng gợi lên chút độ cong chua sót. Thanh di, ta chỉ sợ sẽ không còn được gặp lại người. Phong Hoa, ta cũng không có biện pháp hiệp trợ ngươi. Sứ mệnh, cái sứ mệnh gì đó, tại thời khắc cuối cùng đây, mọi thứ đều không còn tồn tại nữa. Rốt cục, Thượng Quan Oánh Nhi trước mắt tối sầm, hoàn toàn mất đi tri giác. Cuối cùng, tựa hồ mơ hồ nghe được An Thiếu Minh kêu lên lo lắng.

 

Cũng không biết qua bao lâu, Thượng Quan Oánh Nhi cảm thấy đầu đau giống như bị xé rách. Hồn phách như đã muốn rời khỏi thân thể, hiện tại lại bị mạnh mẽ túm trở lại. Miệng truyền đến ướt át, nước? Là nước sao? Thượng Quan Oánh Nhi cố hết sức đem nước kia ở miệng nuốt xuống. Người, cuối cùng cũng có ý thức.

 

Nhưng mà, nước này như thế nào có mùi?

 

Máu! Là máu, nàng hiện tại không phải uống nước mà là máu.

 

Thượng Quan Oánh Nhi nháy mắt đã nghĩ đến nàng hiện tại uống máu của ai. Trừ bỏ An Thiếu Minh, giờ phút này còn có ai ở cạnh nàng đâu?

 

Thượng Quan Oánh Nhi chậm rãi mở mắt ra, lại bỗng nhiên cảm giác thân mình nhẹ nhàng hơn, cả người nàng đều được An Thiếu Minh cõng lên. Cái gốc cây Xương rồng thật lớn kia chậm rãi di chuyển, không đúng, là bọn hắn ở phía trước chậm rãi di chuyển. An Thiếu Minh gian nan cõng nàng hướng phía trước đi.

 

"Tiểu Thiếu Minh, ngươi, vì sao phải cứu ta ....." Thượng Quan Oánh Nhi thanh âm cực kỳ nhu hòa, cúi đầu vang lên tại bên tai An Thiếu Minh. Thượng Quan Oánh Nhi ta, có đức hạnh gì, để ngươi làm như thế này chứ.

 

"Bởi vì...." An Thiếu Minh kiên định ngẩng đầu đi phía trước nhìn lại, đi lên phía trước một bước, giọng điệu cũng là dị thường nghiêm túc, "Bởi vì, ta thích ngươi."

 

Oanh...

 

Có cái gì đó, ở trong lòng Thượng Quan Oánh nhi ầm ầm nổ tung.

 

Trong lòng dần dần có một cỗ thật ấm áp lấp đầy, hơn nữa tràn đầy ra. Khóe mắt có chất lỏng nóng nóng rơi xuống.

 

Ta thích ngươi, ta thích ngươi.....

 

Lần đầu tiên nghe được lời nói chân thật, lần đầu tiên....

 

Thượng Quan Oánh Nhi ghé vào trên lưng An Thiếu Minh, chảy nước mắt mỉm cười.

 

"Oánh Nhi." Bỗng nhiên, An Thiếu Minh nhẹ nhàng mở miệng.

 

"Cái gì?" Thượng Quan Oánh Nhi thấp giọng hỏi, thanh âm có chút nghẹn ngào.

 

"Chờ đẩy lùi Ma Tộc, sự tình đều giải quyết xong rồi, chúng ta thành thân được không?" Giọng An Thiếu Minh rất nhẹ rất nhẹ, cũng rất kiên quyết.

 

Thượng Quan Oánh Nhi sửng sốt, tiếp theo mỉm cười, vươn tay nhẹ nhàng ôm cổ An Thiếu Minh, chỉ nói ra một chữ: "Hảo."

 

Chỉ là một chữ, hảo...

 

Hứa hẹn vĩnh cửu.

 

Hai người cứ như vậy gian nan tiến lên phía trước, mới có thể đi ra khỏi phiến sa mạc này.

 

*****

 

Mà Tô Mộng Vân cùng Si cầm bên kia, lại là một phen quang cảnh khác.

 

"Ầm ỹ chết mất! Ngươi cây Cầm rách!" Tại giữa vùng núi rừng mênh mông vô bờ này, không có đường, Tô Mộng Vân hết sức gian nan đi lên phía trước. Mà Si cầm bay lượn phía sau thân thể nàng, một cái vang lên xoạt xoạt.

 

Biến thành cục diện như vậy, nguyên nhân rất đơn giản.

 

Kết giới bị phá hư, Tô Mộng Vân bị truyền tống đến mảnh núi rừng này, phát hiện chỉ có mình và Si cầm. Si cầm mới đầu không để ý đến Tô Mộng Vân, mà là chuyển động loanh quanh trên không trung muốn chuẩn bị rời đi, thẳng đến khi Tô Mộng Vân có một động tác, làm cho nàng hoàn toàn bỏ qua ý niệm rời đi trong đầu.Động tác Tô Mộng Vân đưa tay vấn tóc mai của mình, làm cho Si cầm ngây ngốc. Tô Mộng Vân có chút ảo não lấy tay đem tóc mai của mình cuốn cuốn, thế này mới dừng lại cho tóc về phía sau tai. Động tác này, Si cầm nhớ rõ ràng nhất, đó là động tác rất quen thuộc của chủ nhân. Động tác quen thuộc như vậy, động tác khắc cốt ghi tâm.

 

Chủ nhân, chủ nhân, chủ nhân, chủ nhân.....

 

Chương trước         Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục