Thịnh Thế Phong Hoa - Tiểu thuyết xuyên không nữ cường (Quyển 2)

0/5 (0) Bình chọn

Thứ sáu, 04/11/2016 11:11

THỊNH THẾ PHONG HOA

Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo

 

Quyển 2 - Chương 24: Vĩnh viễn sẽ không hối hận thật không?

---o0o---

Chương trước         Chương sau

 

Sau khi sương mù dày đặc từ từ tản đi, rất nhiều người mang vẻ mặt mê mang.Đám người Hoàng Phủ Trác vẻ mặt cũng lạnh như băng.

 

Thượng Quan Oánh Nhi đã rút lui, Trường Không kiếm bỗng nhiên run nhè nhẹ hai cái, Phá Thiên Kiếm bên hông Bạch Tử Mặc cùng cây trâm ngọc bích trên đầu của Mạc Thanh Tuyệt, cùng với Cửu Thiên Cung trên người Nam Cung Vân cũng đều run nhè nhẹ hai cái. Nhóm thần khí tựa hồ đang trao đổi. . .

 

"Phong Hoa !" Bỗng nhiên thanh âm Tiểu mộc trở nên thật nghiêm túc.

 

"Làm sao vậy?" Bạch Phong Hoa xem kỹ chung quanh, nghi hoặc trong lòng là ai xuất thủ cứu bọn họ.

 

"Cái kia, không giống thần khí, nhưng Tiểu Không nói bọn họ có thể ngửi được hương vị cùng bọn họ giống nhau, cho nên mới không có ra tay." Tiểu Mộc nói ra kết quả mà nhóm thần khí đã trao đổi, "Nhưng, cái đồ vật kia rất mạnh, vừa rồi bày ra kết giới, quả thật bọn họ không thể phá giải.Mà vật kia đích thật mang theo hơi thở xa xưa."

 

A? Bạch Phong Hoa ngơ ngẩn. Có vật như vậy sao? Không phải thần khí, nhưng lại còn hơn cả thần khí.Thượng Quan Oánh Nhi quả thật có bảo vật lợi hại như vậy? Vậy vì sao Thượng Quan gia lại không phải thế lực lớn nhất Thiên Xuyên đại lục? Ngược lại bị Hoàng Phủ gia áp chế.

 

"Nó chỉ có thể bố trí kết giới, nhưng không có lực công kích " Tiểu Mộc kế tiếp giải đáp nghi vấn trong lòng Bạch Phong Hoa.

 

Thượng Quan Oánh Nhi rốt cuộc muốn làm cái gì? Nghi vấn trong lòng Bạch Phong Hoa càng lúc càng lớn.

 

Mạc Thanh Tuyệt ở phía sau nhíu mày, trầm tư không biết đang suy nghĩ cái gì.

 

"Các ngươi không có việc gì đi?" Bỗng một thanh âm tà mị truyền đến, mang theo hơi thở đầy sức quyến rũ. Thanh âm này, mọi người ai cũng biết đó chính là Đông Phương Lưu Phong!

 

"Đông Phương thiếu gia?" Hoàng Phủ Nhã kinh ngạc nhìn Đông Phương Lưu Phong đang đi đến, hắn như thế nào sẽ xuất hiện ở đây?

 

Bạch Phong Hoa nhìn Đông Phương Lưu Phong đang trực tiếp đi đến chỗ mình, cười rộ lên:"Đa tạ Đông Phương thiếu gia ra tay cứu giúp."

 

"Ha ha, cho dù ta không ra tay, ta nghĩ chư vị sớm muộn gì cũng sẽ phá bỏ được cái kết giới kia. Ta chỉ là tới nghênh đón Bạch đại sư, không nghĩ tới lại gặp phải tình huống như vậy." Đông Phương Lưu Phong cười tủm tỉm khách khí nói.

 

Bạch Phong Hoa mỉm cười nhìn Đông Phương Lưu Phong đang tà mị tươi cười, trên mặt tiếp tục khách khí, trong lòng lại cảm thấy nặng nề.

 

Đông Phương Lưu Phong cùng người qua tiếp đón, một hồi sau, Đông Phương Lưu Phong mang người chạy đến, hiển nhiên Đông Phương Lưu Phong lại chính mình chạy tới truớc. Sau khi chỉnh đốn xong mọi việc, mọi người lại lên đường.

 

Bạch Phong Hoa ngồi ở trong xe ngựa, ôm Vô Song, trong lòng suy tư.

 

"Phong Hoa , trên người Thượng Quan Oánh Nhi đích thật có bảo vật, Đông Phương Lưu Phong cũng có, nhưng tương khắc." Bỗng nhiên, giọng Mạc Thanh Tuyệt vang lên trong đầu Bạch Phong Hoa, Mạc Thanh Tuyệt trực tiếp dùng bí thuật truyền âm.

 

"Bảo vật của Đông Phương Lưu Phong là khắc chế kết giới Thượng Quan Oánh Nhi?" Bạch Phong Hoa kinh ngạc hỏi.

 

"Ân. Tóm lại hết thảy cẩn thận làm việc." Mạc Thanh Tuyệt thân thiết dặn dò.

 

"Ân." Bạch Phong Hoa đồng ý. Bỗng nhiên cảm giác góc áo bị một cỗ lực đạo nhỏ kéo lại, cúi đầu nhìn thấy trong đôi mắt của Vô Song mang theo một mảnh lo lắng.

 

"Không có việc gì, ta sẽ không cho bất luận kẻ nào lại thương tổn đến ngươi." Bạch Phong Hoa mĩm cười ôm chặt Vô Song, giọng điệu cũng là vô cùng kiên quyết.

 

Vô Song tựa vào trong lòng Bạch Phong Hoa, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

 

Hai ngày sau, đoàn xe rốt cục vào đến thành chủ của Đông Phương gia —— Vạn Giang thành. Vạn Giang thành cũng phồn hoa không thôi, tuy rằng hiện tại đã là chạng vạng, nhưng trên đường vẫn còn rất nhiều người đang đi. Đoàn xe thật dài khiến không ít người dừng chân lại quan sát, suy đoán khách quý của Đông Phương gia là ai. Xe ngựa Đông Phương gia ở phía trước cùng sau cùng, người dân Vạn Giang thành tự nhiên nhìn ra được dấu hiệu gia tộc trên xe ngựa.

 

Dọc theo đường đi, Bạch Phong Hoa nghe được trên đường từ đầu đến cuối có tiếng đinh đinh đang đang.Không cần nói cũng biết, đó là khoáng thạch đang được gia công. Thuộc quyền sở hữu của Đông Phương gia, khoáng thạch tài nguyên phong phú, đây là nơi tạo ta nguồn kinh tế chủ yếu của Đông Phương gia.

 

Khi xe ngựa đi tới cửa phủ đệ Đông Phương gia, đã sớm có hạ nhân đi vào thông báo. Đi ra nghênh đón chính là gia chủ Đông Phương gia, phụ thân Đông Phương Lưu Phong —— Đông Phương Đức, phía sau hiển nhiên là các nhân vật trung tâm của Đông Phương gia. Đông Phương Đức dáng người to lớn, tướng mạo đường đường, tuy hắn chỉ mới bước vào tuổi trung niên, nhưng tóc mai cư nhiên có vài sợi bạc, có vẻ có chút đột ngột cùng quái dị.

 

"Bạch đại sư, rốt cục ngươi cũng tới đây." Đông Phương Đức nhìn thấy Bạch Phong Hoa lại nhiệt tình một cách dị thường, "Đã sớm nghe đại uy danh của Bạch đại sư, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên."

 

"Đông Phương tiền bối quá khen." Bạch Phong Hoa cười nhẹ.

 

Cùng Bạch Phong Hoa chào hỏi qua, Đông Phương Đức mới cùng Hoàng Phủ Trác chờ những người khác đến tiếp đón, mà hắn đối với Bạch Phong Hoa lại nhiệt tình một cách dị thường, ngay cả Bạch Tử Mặc có được thần khí cũng không có nhiệt tình như vậy.

 

Mà Đông Phương Lưu Phong thủy chung đứng ở một bên, trầm mặc nhìn một màn trước mắt này, đáy mắt có một chút ý cười lành lạnh. Giống như một màn trước mắt này hết thảy cùng hắn không hề có chút quan hệ.

 

Đêm nay, Đông Phương gia tổ chức yến tiệc, hoan nghênh Bạch Phong Hoa đại giá quang lâm. Điều này khiến Bạch Phong Hoa có chút nghi hoặc, Đông Phương Đức là gia chủ của Đông Phương Thế Gia, rõ ràng hắn biết mình bây giờ chỉ là khách của Hoàng Phủ gia, hơn nữa Hoàng Phủ gia chỉ có hai người đi theo bên cạnh, cho dù hắn muốn mượn sức mình thì cũng không thể biểu hiện rõ ràng như vậy đi.

 

Hoàng Phủ Trác thì ngược lại vân đạm phong kinh, mặc kệ Đông Phương Đức như thế nào nhiệt tình đối với Bạch Phong hoa, hắn vẫn như trước lạnh nhạt mời Bạch Phong Hoa uống rượu .

 

Sau khi mời đến chén thứ ba, Bạch Phong Hoa rốt cục đã biết Đông Phương Đức nhiệt tình như vậy là có mục đích gì .

 

"Bạch đại sư, ta nghe nói ngươi có thể trị lành bệnh của Tôn thiếu gia ." Khẩu khí Đông Phương Đức có chút cẩn thận, tiếp theo quay đầu nhìn về phía Trưởng Tôn Phi Yến, "Trưởng Tôn tiểu thư, ta nói không có sai đi?"

 

Trưởng Tôn Phi Yến sửng sốt, nhưng vẫn là gật gật đầu: "Không sai, Bạch đại sư tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tất nhiên có thể trị được bệnh của xá đệ."

 

"Như thế, thật sự là quá tốt.Bạch đại sư, tại hạ có một yêu cầu quá đáng." Đông Phương Đức có chút kích động đứng lên.

 

"Tiền bối cứ nói." Bạch Phong Hoa thản nhiên nói.

 

"Thỉnh Bạch đại sư vì khuyển tử chuẩn trị, nếu Bạch đại sư có thể chữa hảo, đại ân đại đức, Đông Phương Đức ta, Đông Phương gia ta, sẽ khắc ghi trong lòng. Nếu Bạch đại sư có yêu cầu gì, chỉ cần chúng ta có thể làm được, chết cũng không chối từ!" Đông Phương Đức kích động đứng lên, hướng Bạch Phong Hoa chắp tay nói.

 

Khuyển tử? Con hắn không phải là Đông Phương Lưu Phong sao? Bạch Phong Hoa quay đầu nhìn về phía Đông Phương Lưu Phong ngồi ở đối diện, lại nhìn đến vẻ mặt đạm mạc của Đông Phương Lưu Phong, chính là đáy mắt hắn lại hiện lên một tia cười lạnh cùng mỉa mai.

 

"Là Đông Phương Chính con trai ta!" Đông Phương Đức nhìn theo ánh mắt của Bạch Phong Hoa, lập tức hiểu được nghi hoặc trên mặt Bạch Phong Hoa. Hắn có chút ghét bỏ nói, "Là Đông Phương Chính con trai ta, vẫn đang ốm đau nằm trên giường. Hi vọng Bạch đại sư tài cán vì hắn chuẩn trị."

 

Bạch Phong Hoa nháy mắt hiểu được. Nguyên nhân Đông Phương Lưu Phong mời chính mình tới, chỉ sợ là do Đông Phương Đức bày mưu tính kế.Hình như có nghe nói qua Đông Phương Lưu Phong là do tiểu thiếp sinh ra, bởi vì trước đây đứa nhỏ chính thất sinh ra tức thì ốm đau nằm ở trên giường không dậy nổi, cho nên hết thảy ‘Chuyện tốt’ mới đến phiên trên người Đông Phong Lưu Phong.

 

Nghe đồn Đông Phương Đức không thích Đông Phương Lưu Phong, nhưng là không nghĩ tới đã thành tình trạng này rồi, quả thực chính là chán ghét. Làm nhiều trò như vậy trước mặt tân khách, cư nhiên không chút nào che dấu giọng điệu cùng mục đích của chính mình. Lại nhìn Đông Phương Lưu Phong, vẻ mặt hắn giống như trước là vẻ mặt lạnh nhạt, hết thảy cùng hắn không quan hệ.

 

"Này. . . . . ." Bạch Phong Hoa do dự nói, Đông Phương Đức sắc mặt trở nên có chút tái nhợt, đối với Bạch Phong Hoa chắp tay hành lễ nói.

 

"Bạch đại sư, cầu ngươi cứu con trai ta." Giờ phúc này Đông Phương Đức cư nhiên không để ý chính mình đang đứng tại đại đường, mở miệng đứng lên thỉnh cầu. Có thể thấy được hắn để ý Đông Phương Chính đến cỡ nào.

 

"Ta không dám cam đoan có thể trị khỏi, bất quá có thể xem trước một chút." Bạch Phong Hoa đứng dậy trả lời.

 

"Vậy thật tốt quá, thật tốt quá. Đa tạ Bạch đại sư, đa tạ Bạch đại sư." Đông Phương Đức vừa cao hứng vừa kích động, vội vàng nói lời cảm kích.

 

Từ đầu đến cuối, Đông Phương Lưu Phong mắt lạnh nhìn hết thảy cũng không nói một câu.Mà trên đại đường đã có không ít người khe khẽ nói nhỏ. Đông Phương Đức trước mặt mọi khẩn cầu Bạch Phong Hoa ra tay cứu giúp con trai hắn, nếu trị liệu tốt, như vậy hiện tại địa vị của Đông Phương Lưu Phong sẽ hay không được đảm bảo? Hiện tại Đông Phương Lưu Phong là người thừa kế tương lai của Đông Phương gia, bên người đã có không ít người ủng hộ. Những người ủng hộ hắn tự nhiên lo lắng một khi Đông Phương Chính được trị liệu hảo, sau này sẽ cùng Đông Phương Lưu Phong tranh đoạt vị trí người thừa kế.

 

Đông Phương Đức không cần nói cũng biết hắn thiên vị ai .Tình huống này đối với Đông Phương Lưu Phong mà nói cũng không được lạc quan. Giờ phút này tại đại đường, không ít người nhỏ giọng nghị luận, nhưng Đông Phương Lưu Phong như trước vẫn là bình tĩnh uống rượu.

 

Bạch Phong Hoa đáp ứng về sau vì Đông Phương Chính chuẩn trị, Đông Phương Đức tựa hồ thay đổi thành một người khác, nét mặt toả sáng. Nhanh nhẹn đứng lên, không ngừng mời rượu Bạch Phong Hoa, nhiệt tình quá mức khiến Bạch Phong Hoa có chút chịu không nổi.

 

Quản gia Đông Phương Khởi đứng ở phía sau Đông Phương Đức, cúi đầu, ánh mắt đầy phức tạp. Nhưng trong lòng lại thở dài, lão gia a lão gia, ngươi như thế nào lại sủng ái Đại thiếu gia như vậy, người không biết biểu hiện như vậy thật rõ ràng sao? Người không có lo lắng một chút nào đến tâm tình Nhị thiếu gia sao? Hắn cũng là hài tử của người, vì cái gì nặng bên này nhẹ bên kia như vậy? Khóe mắt Đông Phương Khởi nhìn về phía Đông Phương Lưu Phong, Đông Phương Lưu Phong lẳng lặng uống rượu, trên mặt không hề có biểu tình gì.

 

Yến hội qua đi, mọi người được tỳ nữ dẫn tới phòng ngủ đã được chuẩn bị tốt. Mà Bạch Phong Hoa lại bị Đông Phương Đức thỉnh chuẩn trị cho con trai lớn nhất của hắn _Đông Phương Chính.Vốn Nam Cung Vân nghĩ cũng muốn đi cùng Bạch Phong Hoa, chẳng qua Bạch Phong Hoa quyết định trước không cần bại lộ thân phận luyện dược sư của sư huynh. Sự tình đã đủ phức tạp , nếu mọi người lại biết sư huynh cũng là luyện dược sư, chỉ sợ cục diện càng thêm hỗn loạn.

 

Vì thế, Bạch Phong Hoa mang Vô Song đi cùng Đông Phương Đức, cùng đến chỗ Đông Phương Chính. Bạch Tử Mặc cùng An Thiểu Minh trừng mắt nhìn theo bóng dáng Vô Song, hâm mộ ghen tị hận a. Ánh mắt u oán của hai người nhìn theo bóng dáng bọn họ đến khi biến mất mới thu trở về.

 

"Bạch, Bạch công tử, thỉnh bên này." Một thanh âm yếu đuối mang theo vài phần ngượng ngùng rơi vào trong lỗ tai của Bạch Tử Mặc. Bạch Tử Mặc quay đầu, liền nhìn thấy một cái tỳ nữ, sắc mặt khẽ biến thành hồng, có chút ngượng ngùng nhìn hắn, trong ánh mắt còn mang theo vài phần che dấu sự ái mộ.

 

"Nga, ân." Bạch Tử Mặc nghiêm mặt, gật gật đầu.

 

"Hừ!"An Thiếu Minh khó chịu bĩu môi. Bạch Tử Mặc người kia, hiện tại tốt lắm. Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, anh tuấn tiêu sái, có được thần khí.Chậc chậc, ở phiến đại lục này, đã trở thành thần tượng của hàng vạn hàng nghìn cô gái a. An Thiểu Minh lúc trước còn không có cảm thấy có được thần khí là có cái gì tốt, hiện tại nhìn đến ánh mắt ái mộ của bọn thị nữ chung quanh, hắn bỗng nhiên cảm thấy có được thần khí cũng là chuyện không tồi.

 

Một ngày này thị nữ Đông Phương gia chính là được mở rộng tầm mắt. Hoàng Phủ gia đại thiếu gia Hoàng Phủ Trác, Bạch đại sư, đệ đệ của Bạch đại sư, còn có mấy người cùng Bạch đại sư đồng hành... những nam tử kia, đều là tuyệt đại mĩ nam.Chỉ là, không ít thị nữ trong lòng tiếc hận không thôi, Bạch đại sư tuấn mỹ cùng một nam tử vô cùng tuyệt mỹ kia cư nhiên là một đôi, thật sự rất là đáng tiếc, đều là độc nhất vô nhị trong thiên hạ, lại. . . . .

 

Bạch Phong Hoa đi theo Đông Phương Đức vẫn hướng đến chỗ sâu trong phủ đệ Đông Phương gia, xuyên qua một hành lang thật dài, đi đến một cái sân yên tĩnh. Cửa sân lại có hai hàng thị vệ canh gác, hơn nữa binh lực thủ vệ không chỉ như vậy, Bạch Phong Hoa cảm giác, chỗ tối cũng không thiếu người đang canh gác nơi này, tất cả đều là cao thủ. Nhìn ra được Đông Phương Đức có bao nhiêu để ý con trai lớn chính mình .

 

Tiến vào sân, ban công đình các, cầu nhỏ nước chảy, khung cảnh tuyệt đẹp. Nhưng lại yên tĩnh đến đáng sợ.

 

"Chính nhi tuy không vui rất hay náo loạn, cho nên. . . . . ." Đông Phương Đức quay đầu đối với Bạch Phong Hoa mỉm cười giải thích.

 

Bạch Phong Hoa khẽ gật đầu, tỏ vẻ hiểu được.

 

Nhìn thị nữ đi đường rón ra rón rén, Bạch Phong Hoa hơi hơi nhíu mi. Đông Phương Chính này, rốt cuộc là người như thế nào?

 

"Chính nhi, ta vào đây." Đông Phương Đức đi đến cửa phòng nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong lại không có thanh âm, Đông Phương Đức khẽ đẩy cửa, quay đầu hướng Bạch Phong Hoa nói, "Bạch đại sư mời vào."

 

Bạch Phong Hoa ở phía sau chậm rãi tiến vào phòng, vừa vào phòng liền nhíu mày. Căn phòng đang ở, tuyệt không thông khí, ánh sáng ảm đạm, cửa sổ đều đóng chặt. Làm như vậy, tâm tình tốt mới là lạ.

 

"Cha, ngươi lại mang người đến đây, ta nói rồi, không cần đâu." Một thanh âm nam tử truyền đến, thanh âm này rất êm tai, nhưng lại không che dấu được hơi thở suy yếu.

 

"Lần này không giống, Chính nhi, tin tưởng cha, ngươi sẽ khá hơn. Đến, vị này chính là Bạch đại sư." Thanh âm Đông Phương Đức tràn đầy quan tâm lo lắng.

 

"Bạch đại sư, vị này chính là khuyển tử, Đông Phương Chính." Đông Phương Đức quay đầu giới thiệu.

 

Bạch Phong Hoa ngẩng đầu nhìn đến trước mặt, tức thì nhìn thấy nam tử một thân áo trắng nhỏ bé và yếu ớt tựa vào đầu giường, vẻ mặt tái nhợt. Hình dáng hắn rõ ràng, dung mạo cùng Đông Phương Lưu Phong có phần tương tự, nếu không nhìn kỹ, thật có thể lẫn lộn giữa hai người. Giống nhau đều là tuấn mỹ nam tử, nhưng một người lại ốm đau nằm ở trên giường, người còn lại thì ở bên ngoài hô phong hoán vũ.

 

"Bạch đại sư, nhĩ hảo."Đông Phương Chính suy yếu cười cười, "Bạch đại sư, thật ngượng ngùng làm phiền ngươi đi một chuyến, bệnh của ta không có cách nào trị liệu được."

 

Bạch Phong Hoa lại nở nụ cười, nhẹ nhàng nói: "Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên ( làm việc là do ta, thành hay bại là do trời ), không thử thì làm sao biết kết quả?" Bạch Phong Hoa dứt lời, hơi hơi nhướng mày, nàng chính là sâu sắc phát hiện một vấn đề. Tuy rằng trong lời nói của Đông Phương Chính thực tuyệt vọng, nhưng là, giọng điệu của hắn cũng không có một tia suy yếu, mà ánh mắt của hắn lại một mảnh trấn tĩnh!Trong đó chắc hẳn có vấn đề, chỉ sợ sự việc không phải đơn giản như vậy đi.

 

"Rất nhiều người cũng đều nói như vậy, kết quả lại.. ." Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Đông Phương Chính lại hiện lên ý cười chua sót bi thương, "Cho nên, Bạch đại sư, ta không thể nhận thêm đả kích lần nữa, ngài mời trở về đi."

 

"Chính nhi!" Đông Phương Đức cảm thấy sốt ruột, tiến lên vài bước cầm tay Đông Phương Chính nói, "Chính nhi, ngươi nhẫn tâm nhìn vi phụ mỗi ngày đều khổ tâm sao? Cho dù chỉ có một tia hi vọng cũng phải nắm bắt, Chính nhi ngươi cho Bạch đại sư chuẩn trị a."

 

Bạch Phong Hoa lẳng lặng nhìn hết thảy cũng không nói gì, chính là ánh mắt có chút thâm trầm.Vô Song nắm góc áo Bạch Phong Hoa, ánh mắt trong suốt, cũng lẳng lặng nhìn Đông Phương Chính.

 

Đông Phương Chính ánh mắt nổi lên có chút do dự, cuối cùng vẫn là khó khăn gật gật đầu.

 

"Thật tốt quá, Bạch đại sư, thỉnh vì Chính nhi chuẩn trị đi." Đông Phương Đức cao hứng quay đầu đối với Bạch Phong Hoa nói.

 

Bạch Phong Hoa khẽ gật đầu, tiến lên ngồi ở bên giường, vươn tay cầm lấy cổ tay Đông Phương Chính, bắt đầu bắt mạch. Cổ tay Đông Phương Chính rất trắng, rất đẹp. Thậm chí có thể nhìn thấy mạch máu phía dưới làn da. Bạch Phong Hoa thật cẩn thận chậm rãi đem chiến khí chính mình đưa vào trong thân thể Đông Phương Chính, thời điểm bắt đầu kiểm tra, nàng ngây ngẩn cả người, trừng lớn ánh mắt nhìn Đông Phương Chính.

 

Đông Phương Chính cũng cả kinh, ánh mắt nhìn Bạch Phong Hoa đã muốn thay đổi. :

 

"Cha, ta nghĩ ta muốn một mình nghe Bạch đại sư nói cho ta biết bệnh trạng, có thể không? Ta không nghĩ. . ." Đông Phương Chính quay đầu nhìn Đông Phương Đức, giọng điệu cơ hồ là cầu xin.

 

Đông Phương Đức sửng sốt, nhìn Bạch Phong Hoa, Bạch Phong Hoa nhưng không có phản ứng quá lớn, cũng không có tỏ thái độ.

 

"Hảo, ta ra bên ngoài chờ." Đông Phương Đức nhìn Đông Phương Chính ánh mắt tràn ngập cưng chìu sủng nịch cùng quan tâm, cái gì cũng không hỏi, liền xoay người đi ra ngoài.

 

Đợi Đông Phương Đức xuất môn, Đông Phương Chính quay đầu nhìn Bạch Phong Hoa, trong ánh mắt có do dự.

 

"Đông Phương đại thiếu gia, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?" Bạch Phong Hoa thu hồi tay của mình, thản nhiên nhìn Đông Phương Chính.

 

"Ngươi, ngươi xem ra?" Đông Phương Chính hiển nhiên còn có chút không tin. Vừa rồi hắn chỉ có điểm hoài nghi, không nghĩ tới đối phương cư nhiên thật có thể chuẩn trị ra.

 

"Là ai đưa cho ngươi đan dược? Là ai dạy ngươi dùng loại phương pháp quỷ dị này phong bế tâm mạch?" Bạch Phong Hoa thấp giọng hỏi, nhưng trong lòng đã có chút hoài nghi. Nhưng lại cảm thấy được có điều không đúng .

 

"Ngươi, ngươi và hắn có quan hệ thế nào? Đồ đệ?" Đông Phương Chính rốt cục tin tưởng người trước mắt đã biết hết thảy bí mật thân thể của hắn.

 

"Người kia?" Bạch Phong Hoa nhíu mày, thời điểm nàng bắt mạch cho Đông Phương Chính, đem chiến khí đưa vào cơ thể hắn, phát hiện tâm mạch Đông Phương Chính là bị người khác phong bế. Nếu là luyện dược sư bình thường căn bản sẽ không phát giác được, mấu chốt là thủ pháp này phải phối hợp với một loại đan dược mới sử dụng được. Mà đan dược này, Bạch Phong Hoa nhớ lại ở phúc địa có ghi lại. Sâm La Môn? Người kia vốn sử dụng Tiểu Mộc để chế thuốc.Hơn nữa đã qua năm trăm năm, người nọ không còn sống cũng chính là thoát phá hư không rời đi. Loạn, một mảnh hỗn loạn, Bạch Phong Hoa tìm không thấy một tia rõ ràng.

 

"Không cần nói cho bất luận kẻ nào khác, cầu ngươi. Bạch đại sư, ta cầu ngươi không cần nói cho bất luận kẻ nào biết!" Đông Phương Chính bỗng nhiên giãy dụa muốn đứng lên quỳ xuống trước Bạch Phong Hoa.

 

Bạch Phong Hoa không có dìu hắn, mà thản nhiên nói: "Cho ta một cái lý do, phải hợp lý." Đông Phương Đức vì Đông Phương Chính mới trung niên mà đã có tóc bạc, sủng ái lo lắng cho hắn như vậy, kết quả là hắn chính mình tạo thành cục diện này. Chính mình để bản thân trở thành một phế nhân, đây là vì cái gì? Làm cho mình bị yếu thế, tranh thủ tình cảm? Không đúng a. Đông Phương Chính đúng là đứa nhỏ do chính thất sinh ra, không đáng dùng thủ đoạn như vậy để tranh thủ cái gì.

 

Đông Phương Chính lại trầm mặc xuống, trên mặt cư nhiên dần dần hiện lên tia thống khổ cùng đau lòng.

 

"Là ta nắm ấy sáu tuổi cầu người nọ cấp đan dược, làm phong bế tâm mạch ta." Đông Phương Chính thấp giọng nói, "Vì ta muốn bảo vệ người mà ta quan tâm nhất."

 

Bạch Phong Hoa sửng sốt, nàng như thế nào cũng không nghĩ đến cư nhiên lý do là như vậy.

 

"Bạch đại sư, lý do này hợp lý không?" Đông Phương Chính ngẩng đầu nhìn Bạch Phong Hoa, trong ánh mắt lại tràn ngập khẩn cầu.

 

"Vì ai?" Bạch Phong Hoa mắt lạnh nhìn Đông Phương Chính, không đợi Đông Phương Chính trả lời, trong lòng Bạch Phong Hoa cả kinh. Thân là con trai trưởng, Đông Phương Chính lại ốm đau nằm trên giường, người có lợi nhất là ai? Là Đông Phương Lưu Phong!!!

 

Chính là bởi vì Đông Phương Lưu Phong sao? Đông Phương Chính bởi vì hắn nên mới như vậy sao? Bạch Phong Hoa bị chính ý tưởng trong lòng mình làm cho hoảng sợ. Thời điểm sáu tuổi, Đông Phương Chính như vậy cầu người hủy đi thân thể hắn. Làm hết thảy chỉ vì nam nhân có đôi mắt hoa đào kia sao?

 

Đông Phương chính cắn môi không chịu nói.

 

Bạch Phong Hoa nhíu mày đang muốn nói cái gì, lại cảm giác được góc áo nhẹ nhàng bị túm lấy, cúi đầu lập tức nhìn thấy Vô Song đang ngẩng đầu nhìn nàng.

 

"Đáp, ứng." Vô Song biểu đạt không rõ ràng lắm, một chữ một chữ nói ra. Bạch Phong Hoa lại nghe hiểu được, Vô Song là vì Đông Phương Chính cầu tình!

 

Bạch Phong Hoa có chút nghiền ngẫm nhìn về phía Đông Phương Chính, Vô Song tự khép kín mình nàng so với ai khác đều rõ ràng nhất, hắn sẽ không cùng bất luận kẻ nào trao đổi, hôm nay lại vì một người xa lạ mà hướng nàng cầu tình.

 

"Hảo, ta đáp ứng giữ bí mật cho ngươi. Chẳng qua, phụ thân ngươi bên kia, ngươi thực nhẫn tâm khiến hắn vì ngươi mà lo lắng, ngươi không đau lòng?" Bạch Phong Hoa trầm giọng hỏi.

 

Đông Phương Chính buồn bả cười, chậm rãi cúi đầu nhưng không nói chuyện.

 

Bạch Phong Hoa khẽ thở dài: "Tùy ngươi đi, hôm nay là xem trọng mặt mũi của Vô Song mới đáp ứng ngươi. Về sau chính ngươi tự giải quyết cho tốt đi." Bạch Phong Hoa đứng dậy , dắt Vô Song đi ra ngoài.

 

Đông Phương Chính nhìn bóng dáng Bạch Phong Hoa, thì thào phun ra vài chữ: "Cám ơn. . . . . . Cám ơn. . . ."

 

Bạch Phong Hoa vừa mở cửa, tức thì nhìn thấy Đông Phương Đức lòng như lửa đốt đứng đợi ở cửa. Vừa thấy Bạch Phong Hoa đi ra, Đông Phương Đức vội vàng hỏi: "Bạch đại sư, bệnh Chính nhi. . . ?"

 

Bạch Phong Hoa thở dài, khẽ lắc đầu, trầm giọng nói: "Tiền bối, thật sự thật có lỗi, ta không thể trị tận gốc bệnh của Đông Phương thiếu gia, chỉ có thể viết ra phương thuốc vì hắn điều trị thân thể ."

 

Khuôn mặt Đông Phương Đức tràn đầy thất vọng, tinh thần hắn nháy mắt suy sụp xuống, lẩm bẩm nói: "Thật không. . . . . . Như vậy a. . . . . ."

 

Bạch Phong Hoa nhìn bộ dáng thất vọng của Đông Phương Đức, trong lòng không đành lòng, cảm thán không thôi. Đáng thương tấm lòng cha mẹ.

 

"Cha. . ." Trong phòng truyền đến thanh âm Đông Phương Chính kêu gọi, Đông Phương Đức run lên, vội vàng vào nhà, hắn sợ Đông Phương Chính lại trải qua một lần đả kích dẫn đến tuyệt vọng, vội vàng đi an ủi .

 

Bạch Phong Hoa nhẹ nhàng lắc đầu, dắt Vô Song chậm rãi rời đi.

 

Ban đêm, Bạch Phong Hoa tựa vào bên cửa sổ, gió thổi lạnh, nỗi lòng sầu muộn.

 

"Ngươi tới, là do chột dạ hay là cao hứng?" Bạch Phong Hoa nhìn bóng đêm bên ngoài, thản nhiên phun ra một câu. Những lời này là nói cho Đông Phương Lưu Phong bỗng nhiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở trong phòng nàng.

 

"Ha ha, ngươi cho rằng thế nào?" Đông Phương Lưu Phong đứng phía sau Bạch Phong Hoa, khóe miệng gợi lên độ cong tà mị.

 

Vô Song ngồi ở trong phòng đang ở ăn đồ ăn vặt mà Bạch Phong Hoa mua cho hắn, nhìn thấy Đông Phương Lưu Phong bỗng nhiên xuất hiện, hắn lại tuyệt không kinh hoảng. Chính là vẻ mặt bình tĩnh nhìn Đông Phương Lưu Phong, sau đó tiếp tục ăn.

 

"Đông Phương thiếu gia cho rằng hết thảy đều ở nắm ở trong tay mình?" Bạch Phong Hoa không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng cười, "Trong tay ngươi có Lưu Quang Tuyết Liên mà ta cần , cho nên ngươi nghe theo mệnh lệnh của Đông Phương gia chủ mời ta đến, cũng định liệu là ta vì Tuyết Liên sẽ không cứu đại ca ngươi ."

 

"Ha hả, Bạch đại sư thật sự là thông minh." Đông Phương Lưu Phong đi tới bên người Bạch Phong Hoa, nhẹ nhàng vuốt vài sợi tóc của Bạch Phong Hoa, cười nói, "Ta thích cùng người thông minh nói chuyện."

 

Bạch Phong Hoa chậm rãi xoay người, nhìn vẻ mặt nam tử tươi cười tà mị trước mắt.Rốt cục, chậm rãi không tiếng động nở nụ cười.

 

"Ngươi cười cái gì?" Thanh âm Đông Phương Lưu Phong thủy chung nói không có lực hấp dẫn.

 

"Ngươi sẽ hối hận." Bạch Phong Hoa gằn từng tiếng rõ ràng như vậy.

 

"Sẽ không, vĩnh viễn sẽ không." Đông Phương Lưu Phong cười đến yêu nghiệt, "Ngày đó là hắn cho ta tự mình hạ độc hắn, trong thế giới của ta, không có hai chữ hối hận." Nói tới chỗ này, ánh mắt Đông Phương Lưu Phong bắn ra tia lạnh lẽo.

 

Tự mình cho hắn hạ độc sao. . . . . .

 

Bạch Phong Hoa vẫn là cười, giọng cười đầy mỉa mai, cười đến châm chọc.

 

Nguyên lai, thì ra là thế a. . . . . .

 

“Ngươi cười cái gì?” Đông Phương Lưu Phong nhìn Bạch Phong Hoa cười, trong lòng bỗng tới một trận không thoải mái.

 

“Không có gì, đi ra ngoài. Ta mệt mỏi. Nhớ giữ chữ tín, lúc ta đi đem Tuyết Liên cho ta.” Bạch Phong Hoa sắc mặt lạnh xuống dưới, không kiên nhẫn nói.Hơn hết Đông Phương Lưu Phong làm sao có được Tuyết Liên? Không phải chỉ có Thượng Quan gia mới có sao? Nghi vấn này, Bạch Phong Hoa không hỏi. Nàng hiện tại không muốn cùng Đông Phương Lưu Phong nói chuyện, một câu cũng không nguyện ý. Cho dù nàng rất muốn biết trên tay Đông Phương Lưu Phong có bảo vật gì khắc chế bảo vật trong tay Thượng Quan Oánh Nhi.

 

“Ta sẽ nhớ rõ.” Đông Phương Lưu Phong hơi híp mắt, lạnh lùng nói, “Cũng thỉnh Bạch đại sư là người giữ chữ tín.”

 

Bạch Phong Hoa không có lại để ý tới, mà mắt lạnh liếc Đông Phương Lưu Phong, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

 

Đông Phương Lưu Phong hừ lạnh một tiếng, lặng yên không một tiếng động rời đi.

 

Bạch Phong Hoa nhìn bóng đêm mênh mông, khóe miệng hiện lên một tia cười chua xót. Đông Phương Chính, ngươi tội gì mà làm chính mình khó xử, vì một đệ đệ vô tâm.

 

Đông Phương Lưu Phong, vĩnh viễn sẽ không hối hận thật không? Hy vọng ngày nào đó ngươi biết chân tướng cũng có thể lo lắng mười phần lại đối với mình nói ra những lời này.

 

“Ăn, ăn ngon.” Phía sau, Vô Song theo ghế trên trở mình xuống, đi tới bên người Bạch Phong Hoa, tay cầm đồ ăn vặt Bạch Phong Hoa cho hắn.

 

Bạch Phong Hoa nở nụ cười, xoay người tiếp nhận đồ ăn vặt trong tay Vô Song. Đứa bé này, lớn lên tại trong hoàn cảnh dơ bẩn, lại sạch sẽ thuần khiết. Từ nay về sau, mình tuyệt đối sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào lại làm bẩn thương tổn đến hắn một chút nào…

 

Vô Song nhìn Bạch Phong Hoa tươi cười, cũng nhếch môi nở nụ cười, ôm cổ Bạch Phong Hoa.

 

Nếu Bạch Tử Mặc cùng An Thiếu Minh ở đây, tất nhiên lại phun huyết.Tất nhiên lại tru lên nói tỷ tỷ, hiên tại hoàn toàn không đau bọn họ cũng chỉ đau Vô Song.

 

Bạch Phong Hoa không thể trị liệu cho Đông Phương Chính, Đông Phương Đức qua một đêm lại nháy mắt giống như già thêm mười tuổi. Hắn không có tâm tình đi chiêu đã đám người Bạch Phong Hoa, mà là nhốt chính mình trong thư phòng, hoặc là đi sân Đông Phương Chính nói chuyện.

 

Mà Bạch Phong Hoa cũng không nguyện ý ở Đông Phương gia, hướng Đông Phương Lưu Phong nói ý muốn rời đi, Đông Phương Lưu Phong cũng không giữ lại, chỉ hứa hẹn trước khi nàng đi nhất định đưa Lưu Quang Tuyết Liên lên.

 

Chương trước         Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục