Thịnh Thế Phong Hoa - Tiểu thuyết xuyên không nữ cường (Quyển 2)

0/5 (0) Bình chọn

Thứ sáu, 04/11/2016 11:11

THỊNH THẾ PHONG HOA

Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo

 

Quyển 2 - Chương 18: Tử Mặc bị đánh

---o0o---

Chương trước         Chương sau

 

Thượng Quan Oánh Nhi giờ phút này tay áo lay động theo chiều gió, khiến người ta cảm giác đó là một loại siêu thoát phiêu dật, nếu vào lúc bình thường, phong thái như thế tất nhiên sẽ khiến người không thể dời ánh mắt. Chỉ là hôm nay ánh mắt mọi người đều tập trung tại nơi thần khí sắp xuất thế, không có vài người chú ý đến bóng dáng ( bóng dáng ) Thượng Quan Oánh nhi.

 

“Di, người kia là tiểu thư Thượng Quan Oánh nhi.” An Thiếu Minh đối với nữ nhân này khắc sau trong trí nhớ. Nữ nhân này, yêu diễm quyến rũ, nói chuyện vô cùng độc ác, không phải kẻ dễ bắt nạt.

 

“Sao. Ân, nàng khẳng định cũng tới, không kỳ quái.” Bạch Tử Mặc thuận miệng nói. Băng Nhi ôm cổ Bạch Tử Mặc, mắt lạnh nhìn theo bóng dáng Thượng Quan Oánh nhi, trong lòng thầm mắng, hồ ly tinh. Cũng không trách Băng Nhi có thái độ thù địch đối với Thượng Quan Oánh nhi, Thượng Quan Oánh Nhi từ ngôn ngữ đến cử chi, luôn ‘hữu ý vô ý’ khiến cho các nam nhân ‘tâm viên ý mã’ ( đứng núi này trông núi nọ, sớm nắng chiều mưa ). Cơ bản là nữ nhân bình thường đều chán ghét cái loại nữ nhân ‘không đứng đắn này’.

 

“Chậc, chậc, bất quá, thật đúng là mỹ nữ.” An Thiếu Minh nhíu mày cười nói, “Nếu hiện tại không phải tranh đoạt thần khí, chỉ sợ ánh mắt mọi người đều tập trung trên người nàng.”

 

“Mỹ cái đầu ngươi a. Đẹp nhất vẫn là tỷ tỷ của ta, tỷ tỷ của ta mới là người xinh đẹp nhất trên thế giới!” Bạch Tử Mặc hừ hư, kiên quyết phản bác.

 

Vừa lức đó, đằng trước truyền đến tiếng nổ.

 

Oanh_______

 

Khoảng khắc trong lúc đó, cát bay đá chạy, trời đất biến sắc.

 

Thất thải kỳ quanh đầy trời bắn ra bốn phía, đem không trung đều chiếu sáng. Thất thải quang mang có tiết tấu ở giữa không trung lóe lên, khí thế bức người. Ngay sau đó, một thất thải kỳ quang ở trên bầu trời vẽ ra một vòng tròn, sau đó phịch một tiếng, vô số ánh sáng màu sắc nở rộ ra, giống như pháo hoa được bắn lên.

 

Bạch Phong Hoa nhìn một màn này hơi nhíu mày thấp giọng nói: “A, a, Phát Thiên kiếm này xuất hiện so với thần khí khác thật phong cách a.” Phương thức xuất hiện cư nhiên quá sức tưởng tượng.

 

Nói chưa hết lời, Trường Không kiếm bên hông Bạch Phong Hoa bỗng run kịch liệt, tựa hồ rất là khinh thường cùng bất mãn.

 

“Vậy, Phá Thiên kiếm rốt cuộc là cái dạng gì?” Bạch Phong Hoa vỗ nhẹ Trường Không kiếm bên hông thấp giọng hỏi.

 

Trường Không kiếm rung rung, trực tiếp yên tĩnh không nhúc nhích. Đứa nhỏ này động tác tức giận khiến Bạch Phong Hoa dở khóc dở cười càng thêm tò mò Phá Thiên kiếm rốt cuộc là cái dạng tính cách gì, cư nhiên khiến cho Trường Không kiếm không muốn gặp.

 

Bạch Phong Hoa ngẩng đầu nhìn giữa không trung, phía sau, vô số cao thủ đều nhảy lên giữa không trung, mục tiêu chính là Phá Thiên kiếm xuất thế cực kỳ phong cách kia.

 

Nhưng mà, ngay tại thời điểm lúc mọi người muốn cướp đoạt thần khí, thất thải kỳ quang đột nhiên biến mất, giữa không trung cũng không có bóng dáng thần khí.

 

Thần khí cứ như vậy đột nhiên biến mất không thấy bóng dáng!

 

Chuyện này khiến cho ‘sóng to gió lớn’. Nếu như nói có người trước tới gần thần khí, thần khí đột nhiên biến mất, người ngày khẳng định có hiềm nghi. Nhưng mà, người còn chưa đến gần thất thải quang manh bao phủ thần khí kia, thần khí lập tức biến mất.

 

Bạch Phong so với ai đều rõ ràng, có nghĩa là Phá Thiên kiếm chính mình đã muốn tìm được chủ nhân trong lòng hắn, trực tiếp bay đến nơi chủ nhân nào đây. Hoặc là….. Hoặc là cùng người đùa giỡn!

 

Bạch Tử Mặc cùng An Thiếu Minh nguyên bản dừng ở phía sau hướng thần khí bên kia tiến đến, nhưng lại phát hiện ở giữa không trung lóe ra kỳ quang bỗng nhiên không thấy.

 

“Di, sao lại thế này? Thần khí nhanh như vậy đã bị đoạt đi rồi?” Bạch Tử Mặc dừng cước bộ, nghi hoặc nhìn giữa không trung.

 

Phanh________

 

Bạch Tử Mặc đầu bị ăn đau, cau mày nói: “Băng nhi không cần hồ nháo!”

 

“Meo meo?” Băng nhi vô tội ngồi xổm trên đầu vai Bạch Tử Mặc, hai cái móng vuốt ôm cổ Bạch Tử Mặc, vô tội kêu lên. Mình tại sao hồ nháo?

 

Lại phanh một tiếng, có đồ vật gì đó đánh trúng đầu Bạch Tử Mặc, đau khiến Bạch Tử Mặc nhe răng trợn mắt thiếu chút nữa chảy cả nước mắt.

 

“Sao lại thế này?” Bạch Tử Mặc cũng nhận ra chỗ không thích hợp, quay đầu nhìn vẻ mặt vô tội của Băng nhi, lại quay đầu nhìn về phía An Thiếu Minh, lại nhìn đến An Thiếu Minh há to miệng, mở to hai mắt nhìn đỉnh đầu chính mình.

 

Bạch Tử Mặc nghi hoặc cũng ngẩng đầu, tức thì nhìn được hiện tượng quỷ dị trên đầu mình. Trên đầu của mình có một thanh kiếm đang lơ lửng.

 

Đây là cái tình huống gì???

 

Bạch Tử Mặc trừng to mắt há to mồm nhìn một màn quỷ dị ở trước mặt, kiếm này đánh mình?

 

“Đây là cái gì?” Bạch Tử Mặc sờ sờ đầu bị đau, nghi hoặc nhìn Huyển phù ở cái chuôi kiếm lơ lửng trên đầu mình không chớp mắt hỏi, “Cái chuôi kiếm này là cái gì vậy?”

 

An Thiếu Minh há to mồm cũng giật mình nhìn một màn trước mặt.

 

Bạch Tử Mặc những lời này còn chưa dứt, đang nói, thanh kiếm trên đầu lập tức giống như nổi điên bỗng vọt xuống dưới, sử dụng cán kiếm hướng đầu Bạch Tử Mặc một trận gõ gõ.

 

“Ôi, đau quá! Cái chuôi kiếm xấu này rốt cuộc là cái gì vậy?” Bạch Tử Mặc ôm đầu trốn chạy như chuột, hắn liên tục kêu đau.

 

Nhưng lời này lại như khiến cho thanh kiếm kia công kích càng mạnh hơn, điệu bộ kia hận không thể gõ đầu Bạch Tử Mặc đầy cục u.

 

“Đáng giận! Con hổ không phát uy ngươi cho ta…” Bạch Tử Mặc tức giận xoẹt rút bảo kiếm bên hông, nhắm ngay chính trên đầu mình vung kiếm lung tung một kích mạnh mẽ hướng thanh kiếm đang bay lượn. Sau đó cheng một tiếng giòn tan, bảo kiếm Bạch Tử Mặc trực tiếp bị chặt làm thành hai đoạn, Bạch Tử Mặc kế tiếp mới nhổ ra ,”Mèo bệnh a…….”

 

Phanh!!!!

 

Huyền phù ở trên đầu kia không chớp mắt dùng chuôi kiếm nó nhắm trúng đầu Bạch Tử Mặc hung hăng đánh một chút.

 

“Tử, Tử Mặc. Ta, ta, ta cảm thấy…” An Thiếu Minh rốt cuộc phản ứng lại đây, trong lòng kích động, có chút cà lăm nói ra phỏng đoán của bản thân, “Ta cảm thấy, đây là thần khí…”

 

“Thần khí! Thần khí…” Bạch Tử Mặc sờ đầu mình, trừng mắt nhìn huyền phù bảo kiếm ở chính trên đầu mình, hổi tưởng lại động tác bảo kiếm, còn nhớ tỷ tỷ chính mình nói qua về chuyện thần khí, trong lòng cũng càng ngày càng hoài nghi, trước mắt cái chuôi kiếm này ‘Ấu đá’ mình không chớp mắt, chính là thần khí vừa xuất thế!

 

Nhưng mà!!!

 

Thần khí vì sao đánh mình??? Như thế nào đánh mình? Dựa vào! Lại tới nữa!

 

Bạch Tử Mặc chạy trối chết, chật vật trốn tránh Phá Thiên kiếm công kích, An Thiếu Minh đứng ở một bên há hốc mồm nhìn một màn trước mắt. Hắn cũng không hiểu được rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Vì sao thần khí vừa xuất thế lập tức yên lặng không phát ra hơi thở đi tới bên cạnh bọn họ, hơn nữa lại đuổi theo Tử Mặc ra sức đánh. Hết thảy đều không thể giải thích.

 

“Meo? Meo?” Băng nhi ở phía sau đã muốn từ trên vai Bạch tử Mặc nhảy xuống dưới, vừa vội vừa nghi hoặc, nàng cũng vô pháp giải thích tình huống rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

 

Bên này ầm ĩ náo nhiệt, ở nơi thần khí xuất thế lại càng náo nhiệt. Mọi người đều xôn xao, ồn ào lên.

 

Thần khí đâu? Thần khí như thế nào đột nhiên biến mất? Thần khí đi nơi nào?

 

Bạch Phong Hoa đứng phía sau cũng dừng lại, híp mắt nhìn phía trước hỗn loạn, suy tư.

 

“Công tử, thần khí không thấy, sẽ đi nơi đâu?” Tô Mộng Vân đứng ở bên người Bạch Phong Hoa nghi ngờ hỏi.

 

Bạch Phong Hoa vỗ nhẹ Trường Không kiếm ở bên hông, thấp giọng cười hỏi: ”Tiểu Kiếm Kiếm, không cần giận dỗi a, mau nói cho ta biết, Phá Thiên kiếm mới xuất thế đi nơi nào?”

 

Trường Không kiếm run run nhè nhẹ xuống, sau đó không phản ứng. Bên kia, Tiểu Mộc cũng không có nhắn dùm, Bạch Phong Hoa nhất thời biết Trường Không kiếm còn đang giận dỗi, không khỏi vỗ hắn: ”Uy, nhanh nói a, không nói ta đem quần áo xinh đẹp kia đưa cho người khác.” Bạch Phong Hoa trong lòng tò mò, này Phá Thiên kiếm rốt cuộc là cái loại thần khí gì, cư nhiên chọc Trường Không kiếm khinh thường.

 

Trường Không kiếm kịch liệt chấn động, tựa hồ rất là bất mãn, Tiểu Mộc thanh âm truyền đến: ”Phong Hoa, Phá Thiên kiếm ở phía Tây, đi phía Tây lập tức thấy được.”

 

“Sao?” Bạch Phong Hoa nhìn mọi người phương hướng ngược nhau, có chút nghi hoặc, Phá Thiên kiếm trốn bên đó làm cái gì? Chẳng lẽ nhiều người như vậy hắn một cái cũng không chọn được? Lúc trước Trường Không kiếm trêu đùa mọi người một lúc mới biến mất. Phá Thiên kiêm lại trực tiếp biến mất không thấy bóng dáng.

 

Bạch Phong Hoa cùng Tô Mộng Vân thi triển chiến khí, hướng phương hướng Tiểu Mộc nói kia lao đi.

 

Phía sau, Bạch Tử Mặc còn đang chạy trối chết, bị Phá Thiên kiếm đuổi theo liều mạng đánh. Phá Thiên kiếm hạ thủ ngoan ý, một cái một cái gõ. Rất nhanh Bạch Tử Mặc đầu chính là đầy u. Bạch Tử Mặc vừa tức vừa giận lại oán, cái chuyện này là sao? Đánh cũng đánh không lại, trốn cũng trốn không thoát, mấu chốt là, vì sao đuổi theo chính mình mà đánh? Hết thảy đều là vì sao a vì sao a?

 

An Thiếu Minh nhìn một màn trước mắt, muốn giúp nhưng không giúp được, bởi vì ngay tại thời điểm hắn rút kiếm ra, Phá Thiên kiếm thuận tiện múa kiếm lại đây, trực tiếp đem bảo kiếm của hắn chặt thành hai đoạn. Sau đó tiếp tục mất mạng truy đuổi Bạch Tử Mặc. Băng nhi khẩn cấp meo meo, nhưng thần khí nàng không thể chống lại, nàng cũng rất sốt ruột a. Nhưng mà, nàng cũng hiểu được một chút, thần khí này, tựa hồ cũng không có ý muốn đả thương Bạch Tử Mặc. Bởi vì thần khí trên người không có sát khí. Ngược lại, có điểm gì đó. Đúng rồi, là tức giận! Thần khí đang tức giận, vì sao a?

 

Khi Bạch Phong Hoa cùng Tô Mộng Vân đuổi tới bên này thì lập tức nhìn thấy một mà nhốn nháo trước mắt. Bạch Tử Mặc thoạt nhìn bị bảo kiếm không chớp mắt truy đánh, truy đánh hắn đầu đầy u.

 

Bạch Phong Hoa cùng Tô Mộng Vân nghẹn họng trân trối ( không nói lên lời ) nhìn một màn trước mắt, cũng muốn hôn mê, đó là tình huống gì? Thần khí kia cư nhiên liều mạng đánh Tử Mặc, Bạch Tử Mặc còn lại là chạy trối chết.

 

“Đây, là tình huống gì?” Bạch Phong Hoa chớp mắt nhìn Bạch Tử Mặc bị đánh cho thê thảm, vì sao đệ đệ nhà mình bị đánh thê thảm như vậy, nàng không cảm thấy thương cảm ngược lại rất muốn cười.

 

“Tỷ, cứu ta cứu ta a______ Thần khí này điên rồi!” Bạch Tử Mặc ôm đầu chạy xung quanh một gốc đại thục chật vật kêu lên.

 

An Thiếu Minh co rút khóe miệng, nhìn về phía Bạch Phong Hoa nói: ”Bạch tỷ tỷ, ngươi đã đến rồi. Chúng ta cũng không biết vì sao, thần khí này bỗng nhiên xuất hiện, sau đó bắt đầu truy đánh Tử Mặc.”

 

“A?” Bạch Phong Hoa kinh ngạc a một tiếng, nhìn về phía Phá Thiên kiếm kia.

 

Vừa lúc đó, Phá Thiên kiếm tựa hồ nghe được lời bọn họ nói, dừng động tác. Đột nhiên trực tiếp bay đến trước mặt Bạch Phong Hoa.

 

“Tỷ tỷ cẩn thận!”

 

“Bạch tỷ tỷ cẩn thận a!”

 

Bạch Tử Mặc cùng An Thiếu Minh đồng thời kinh hô ra tiếng, Tô Mộng Vân cũng khẩn trương đề phòng, nhưng mà kỳ quái Phá Thiên kiếm bay đến trước mặt Bạch Phong Hoa vốn không có đánh, mà trực tiếp ở trước mặt nàng chuyển động, tiếp theo lại quay chung quanh Bạch Phong Hoa hai vòng. Tiếp theo dừng lại ở bên hông Bạch Phong Hoa, tựa hồ thấy được Trường Không kiếm. Nhưng mà Trường Không kiếm bất động, không để ý đến. Phá Thiên kiếm hưu một tiếng, mũi kiếm quay đầu, giống như một người khinh thường quay đầu,

 

Làm xong hết thảy động tác nhân tính hóa, Phá Thiên kiếm kia lơ lửng ở giữa không trung, lung tung bay lượn. Thoạt nhìn, cư nhiên giống như đắc ý vênh váo đang cười ha ha. Thần khí không có âm thanh, không lộ biểu cảm gì, nhưng hắn hiện tại khiến cho người ta cảm giác chính là như thế. Một màn này rất là quái dị.

 

“Quả nhiên là ngu ngốc!” Khốc Khốc thanh âm lúc này đây không phải vang lên ở trong đầu Bạch Phong Hoa, mà trực tiếp vang ở trong lỗ tai mọi người. Khốc Khốc nói thẳng!

 

“Như thế nào?” Bạch Phong Hoa nghi hoặc nói, người người thế nào đều nói Phá Thiên kiếm ngu ngốc?

 

Khốc Khốc nói xong câu này, Phá Thiên kiếm ở giữa không trung bay lượn độ cong càng lớn, cũng không biết nghĩ biểu đạt cái gì.

 

Vù________

 

Tiểu Mộc bay ra trong cơ thể Bạch Phong Hoa, bắt đầu đảm đương chức vụ phát ngôn viên: ”Phá Thiên kiếm vẫn cho rằng trên thế giới này xinh đẹp nhất là hắn. Nhưng khi hắn mới vừa ra đến chợt nghe thấy người kia nói người xinh đẹp nhất là tỷ tỷ của hắn. Cho nên hắn muốn kiên quyết sửa sai lầm của đối phương.”

 

Bạch Tử Mặc nghe nói thế, cái gáy lộ hắc tuyến, rốt cuộc biết mình vì sao bị đánh! An Thiếu Minh miệng đều lệch sang một bên, cái này gọi là chuyện gì? Băng nhi ánh mắt cổ quái nhìn Phá Thiên kiếm, ánh mắt đã tràn đầy khinh bỉ.

 

“Sau đó ngu ngốc này nhìn đến tỷ tỷ hắn đến, về sau đánh giá cảm thấy chính mình vẫn xinh đẹp nhất, cho nên ngốc kia cười to!” Khốc Khốc cũng bay ra từ trong cơ thể Bạch Phong Hoa, khinh thường bổ sung thêm.

 

“Phá Thiên kiếm chính là cái ngu ngốc, tự cho là khắp thiên hạ hắn xinh đẹp nhất. Hắn xinh đẹp cái con khỉ! Ngay cả một phần mười lão nương cũng không bằng!” Ly Yên thanh âm khinh thường trực tiếp ở trong đầu Bạch Phong Hoa vang lên, nàng hôm nay cũng khó mở miệng chửi to. Nàng căn bản không muốn hiện thân cùng Phá Thiên kiếm trao đổi, Trường Không kiếm ở bên hông Bạch Phong Hoa run nhè nhẹ bảy tỏ chính mình khinh thường.

 

Sự tình từ đầu đến cuối Bạch Phong Hoa cuối cùng hiểu được, mà Bạch Tử Mặc cũng hiểu rõ. Người ở chỗ này hai mặt nhìn nhau, không nghĩ tới Phá Thiên kiếm tính cách như vậy! Khó trách khó trách a! Khó trách Trường Không kiếm muốn nói hắn ngu ngốc.

 

“Dựa vào! Nguyên lai là vậy! Người đẹp sao? Xấu xí! Còn không biết xấu hổ cùng tỷ tỷ ta so sánh, ngươi ngay cả 1% đều so kém tỷ tỷ ta!” Bạc Tử Mặc ôm đầu đầy u mắng to, sau biết được sự thật hắn bị đánh, Rõ ràng thanh kiếm rỉ sắt xấu như vậy, còn không biết xấu hổ tự nhận mình xinh đẹp! Còn cùng người so sánh, vô sỉ?

 

Ông_____

 

Ở giữa không trung Phá Thiên kiếm lơ lửng bỗng nhiên mãnh liệt run run, thanh âm vù vù càng lúc càng lớn.

 

“Ngu ngốc tức giận!”

 

“Ngu ngốc muốn phát hỏa!”

 

Khốc Khốc cùng Ly Yên thanh âm đồng thời vang lên.

 

“Tiểu Tử Mặc, hắn muốn ngươi xin lỗi, muốn ngươi nói hắn xinh đẹp nhất.” Khốc Khốc thanh âm tràn ngập châm biếm, bay đến bên người Bạch Tử Mặc giải thích.

 

“Bằng gì? Hắn chính là xấu xí, tỷ của ta chính là xinh đẹp gấp hắn trăm làn a!” Bạch Tử Mặc xoa đầu đầy u tức giận nói. Chưa thấy qua thần khí vô sỉ như vậy a, sao có thể kêu là thần khí?

 

Ong ong ông________

 

Phá Thiên kiếm thanh âm vù vù càng ngày càng lớn, thân kiếm lại run lợi hại.

 

“Hắn nói ngươi không nói hắn xinh đẹp nhất, hắn nhất định đánh tới khi nào ngươi nói mới thôi.” Khốc Khốc vặn vẹo thân mình ở giữa không trung bay lươn, hì hì cười nói.

 

Chương trước         Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục