Thịnh Thế Phong Hoa - Tiểu thuyết xuyên không nữ cường (Quyển 2)

0/5 (0) Bình chọn

Thứ sáu, 04/11/2016 10:11

THỊNH THẾ PHONG HOA

Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo

 

Quyển 2 - Chương 11: Không cần bắt cháu gái ngươi dùng sắc đến dụ ta

---o0o---

Chương trước         Chương sau

 

Ở đại đường Hoàng Phủ gia, Hoàng Phủ Thành ngồi trên cùng, cười hớ hớ cùng người Trưởng Tôn gia nói chuyện, lúc này đây Trưởng Tôn gia đến có bốn người.Trưởng Tôn đại tiểu thư_ Trưởng Tôn Phi Yến, nhị tiểu thư_ Trưởng Tôn Phi Hồng, quản gia Trưởng Tôn gia _Trưởng Tôn Kim.Trưởng Tôn gia chi chính vốn người rất thưa thớt, liên tục sinh ba nữ nhi, cuối cùng mới thật vất vả có được một đứa con trai.Hôm nay đến hai vị tiểu thư, còn một vị tiểu thư Trưởng Tôn Phi Quỳnh chưa có tới.Cho nên Trưởng Tôn gia đó là tam đóa kim hoa, trạng thái một mảnh lá cây.

 

Thật vất vả có con trai lo hương khói là Trưởng Tôn Ngạn, nhưng khiến cho Trưởng Tôn gia buồn vui cùng lúc ( đan xen ), tuy rằng được mụn con trai, Trưởng Tôn Ngạn thân thể sinh hạ liền có vấn đề.Cho tới nay thân thể nhiều bệnh tật, miễn cưỡng tu được chiến khí, cũng chỉ có thể đạt tới lục cấp.Thực lực như vậy, ở trong các đại gia tộc là thấp nhất.Vì thân thể Trưởng Tôn Ngạn, Trưởng Tôn gia ở khắp nơi tìm danh y, lại như trước không thể giải quyết.Đây cũng chính là tâm bệnh của Trưởng Tôn gia.

 

“Trưởng Tôn đại tiểu thư thật sự là quá khen.Đại tiểu thư phong thái mới thật là không người có thể sáng bằng.” Hoàng Phủ Thành nghe Trưởng Tôn Phi Yến ca ngợi, cười sáng lạn từ chối. Hoàng Phủ Thành đối với người Trưởng Tôn gia thái độ tốt như vậy cũng là có nguyên nhân. Trưởng Tôn gia tài lực phi thường hùng hậu.Có thể so sánh với Mộ Dung gia cũng chỉ có nhà Trưởng Tôn.Trưởng Tôn gia buôn bán khắp các nơi, tài sản quản lý ở trong tay nhà khác theo không kịp.

 

Hoàng Phủ Thành trong lòng là có tính toán riêng, hắn đương nhiên biết mục đích lần này người Trưởng Tôn gia đến là vì sao.Bởi vì biết nguyên nhân, cho nên phải lợi dụng cho tốt.Nếu có thể lợi dụng cơ hội lần này cùng Trưởng Tôn gia dựng mối quan hệ tốt, buôn bán có thể cùng Trưởng Tông gia hợp tác đó là không còn gì tốt hơn.

 

“Đâu có, lời vãn bối nói đều là sự thật.Hoàng Phủ Thành tiền bối là nhân trung long phượng ( rồng trong người ), lần này lại được Bạch đại sư tương trợ, thật sự là ‘dệt hoa trên gấm.’” Trưởng Tôn Phi Yến cười trong sáng.Trưởng Tôn Phi Yến đã hai mươi tám tuổi, bởi vì Trưởng Tôn gia hậu bối vẫn không có người chống đỡ, cho nến rất nhiều chuyện đều do nàng ra mặt xử lý.Năng lực quản lý tài sản của nàng chẳng những ở Trưởng Tôn gia, thậm chí phóng mắt Bát đại gia tộc đều không có mấy người có thể với tới được.Mà vị hôn thê của nàng có thế có mấy người theo kịp nàng.

 

“Ha ha, Trưởng Tôn đại tiểu thư tin tức thật đúng là linh thông ( thông tin nhanh nhẹn ).” Hoàng Phủ Thành híp mắt ha ha cười rộ lên.Hiển nhiên Trưởng Tôn gia đã biết được việc tỷ thí giữa Bạch Phong Hoa cùng Hàm Lượng.

 

“Hoàng Phủ Thành gia chủ nói đùa, hai vị cao cấp luyện dược sư tỷ thí cũng không phải là việc nhỏ.” Trưởng Tôn Phi Yến mỉm cười, giọng điệu không chút nào khiêm nhường.

 

Hoàng Phủ Thành hơi híp mắt, trên mặt vẫn như cũ cười tủm tỉm, nhưng trong lòng thầm nghĩ Trưởng Tôn gia mới đến Uy Xa thành cũng đã biết được toàn bộ tình hình thực tế, quả nhiên là không đơn giản.Mà mục đích bọn họ đên, cũng là phi thường sáng rõ.

 

Trưởng Tôn Phi Yến cùng Hoàng Phủ Thành tán gẫu, Trưởng Tôn Phi Hồng cũng sẽ thân thiện đáp mấy câu, mà nhân vật chính Trưởng Tôn Ngạn cũng lẳng lặng ngồi một chỗ không lên tiếng, mi gian hắn có một cỗ mơ hồ chán chường ( suy sụp tinh thần ).Thủy chung, hắn đều không có tham dự chuyện cùng bọn họ nói, chỉ một cái liếc mắt cũng không có nhìn về phía bên này.Giống như hết thảy đều cùng hắn không quan hệ.

 

Trưởng Tôn Phi Yến cùng Hoàng Phủ Thành tán gẫu thân thiện, tự nhiên nói cho mục đích lần này đến Hoàng Phủ gia, là vì Bạch Phong Hoa mà đến.Muốn cho Bạch Phong Hoa chuẩn trị xem có hy vọng chữa bệnh cho Trưởng Tôn Ngạn hay không.Cho dù có một tia hy vọng, các nàng cũng đều sẽ không buông tha.Mà thời điểm ở Phù Dung thành, Trưởng Tôn Ngạn nhìn thấy Bạch Phong Hoa, nhưng chính hắn lại hờ hững, cũng không nghỉ tới thỉnh Bạch Phong Hoa chuẩn trị cho mình.Lời Trường Tôn Kim nói hắn hoàn toàn không nghe.Cho nên sau khi sau khi kết thúc lôi đài trực tiếp một đường hồi phủ.Trưởng Tôn Ngạn không cần không có nghĩa người Trưởng Tôn gia không cần.Về sau, Trưởng Tôn Kim đem chuyện Bạch Phong Hoa nói ra, người Trưởng Tôn gia phi thường coi trọng, lập tức trước đi Uy Xa thành bái phỏng.

 

Hoàng phủ Thành cười tủm tỉm nói: ”Nếu Trưởng Tôn đại tiểu thư có thành ý như vậy, ta lập tức dẫn người mời Bạch đại sư đến, về phần Bạch đại sư có tự nguyện hay không tương trợ, sẽ xem vận may của Trưởng Tôn đai tiểu thư.” Đương nhiên là có thành ý rồi, toàn bộ lễ vật đưa ra đều là bảo vật vô giá.Điều này làm cho tâm tình Hoàng Phủ Thành sung sướng.

 

“Đó là tư nhiên, đa tạ Hoàng Phủ Thành gia chủ.” Trưởng Tôn Phi Yến nhìn thấy đạt được mục đích, trong lòng cũng phi thường cao hứng, đứng dậy nói lời cảm ơn.Trưởng Tôn Phi Hồng cũng đứng dậy nói lời cảm tạ, Trưởng Tôn Ngạn cũng vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt.

 

Thời điểm Hoàng Phủ Thành phái người đến thỉnh Bạch Phong Hoa, Bạch Phong Hoa đang mỉm cười nghe Hoàng Phủ Nhã nói chuyện.”Bạch công tử, ngày đó ngươi thì khi nào thả dược vào dược đỉnh xú lão đầu kia, ta đều không thấy được, rốt cuộc là khi nào vậy?” Bạch Phong Hoa cười mà không đáp, Hoàng Phủ Nhã ngay tại kia cằn nhằn.

 

“Bạch đại sư, gia chủ thỉnh ngài hướng đại đường có chuyện.” Người đến thỉnh Bạch PHong Hoa thái độ vô cùng cung kính.

 

“A? Có chuyện gì?” Bạch Phong Hoa khẽ nhướng mày, gật gật đầu.Hoàng Phủ Nhã nghi hoặc nhíu mày nhìn người nọ, hỏi:”Gia gia kêu Bạch công tử làm cái gì?”

 

“Tiểu nhân, không biết.” Người nọ lắc đầu.

 

“Ta cũng đi nhìn xem!” Hoàng Phủ Nhã cũng theo Bạch Phong Hoa đứng lên, đi đến đại đường.

 

Vừa mới tiến đại đường, Hoàng Phủ Nhã liếc mắt một cái lập tức nhìn thấy được Trưởng Tôn Ngạn, không khỏi bĩu môi thấp giọng nói: ”Ta nói là ai, nguyên lai là ma ốm Trưởng Tôn Ngạn đến đây.Động tác đúng là rất nhanh, nhanh như vậy đến tìm Bạch công tử nhà ta.”, hiện tại đều biến thành Bạch công tử nhà của ta.Tô Mộng Vân ở một bên co rút khóe miệng, công tử nhà ta khi nào thành người nhà ngươi? Tô Mộng Vân trong lòng kỳ quái, thời điểm ở Phù Dung thành Trưởng Tôn Ngạn vì sao không tìm Bạch Phong Hoa, như thế nào hiện tại mất công hốt hoảng tìm đến đây? Nàng đương nhiên không biết suy nghĩ của Trưởng Tôn Ngạn cùng người Trưởng Tôn gia không giống nhau mới đưa đến tình huống như vậy.

 

Bạch Phong Hoa nhìn đến trung tâm đại đường, lại nghe được Hoàng Phủ Nhã nói đã hiểu được vì sao đối phương tìm đến mình.

 

“Vị này chính là Bạch đại sư.” Hoàng Phủ Thành cười hớn hở đứng lên chào đón, nhiệt tình giới thiệu, “Bạch đại sư, vị này là Trưởng Tôn gia đai tiểu thư Trưởng Tôn Phi Yến, vị này là nhị tiểu thư Trưởng Tôn Phi Hồng, vì này là thiếu gia Trưởng Tôn thiếu gia Trưởng Tôn Ngạn.” Bạch Phong Hoa trong lòng hừ lạnh, lão hồ ly Hoàng Phủ Thành, cũng không biết cầm của người khác đồ tốt mới nhiệt tình như vậy.Chính mình như thế nào có thể không công để hắn chiếm tiện nghi, về sau nhất định phải tìm cơ hội hảo hảo áp bức hắn.

 

Bạch Phong Hoa mỉm cười cùng mọi người nhất nhất tiếp đón, ánh mắt rơi trên người Trưởng Tôn Ngạn thì hơi nhíu mày.Thực rõ ràng Trưởng Tôn gia lần này phái người tới mục đích chính là vì Trưởng Tôn Ngạn đi.Chẳng qua, bản thân Trưởng Tôn Ngạn tựa hồ cũng không muốn hợp tác đâu.Hắn chỉ thản nhiên tiếp đón lập tức không có nói chuyện, mặt mày trong lúc đó cũng không có gợn sóng gì, ngược lại ở trong mắt hắn Bạch Phong Hoa nhìn thấy được một tia đau thương cùng tuyệt vọng không dễ phát giác.

 

Bối cảnh Trưởng Tôn gia Bạch Phong Hoa cũng biết đến, Trưởng Tôn Ngạn thân là người thừa kế duy nhất của Trưởng Tôn gia, phía trên có ba tỷ tỷ, có thể nó là toàn bộ sủng ái dành riêng một người.Thế nhưng, hắn lại trải qua những ngày tháng không vui vẻ.Thân thể hắn vẫn mang nhiều bệnh tật, không thể tu tập chiến khí, rất nhiều thời điểm đều phải dựa vào người khác bảo vệ mình.Lưng mang trách nhiệm, nhưng vẫn không thể một mình gánh vác trách nhiệm này, điều này cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến hắn không vui.

 

Đón tiếp xong, Hoàng Phủ Thành thức thời rời đại đường, đem không gian để lại cho bọn họ.Nhưng hắn vẫn chưa đi xa, ngay tại phụ cận quan sát hành vi mọi người.Phía sau Hoàng Phủ Thành đã coi Bạch Phong Hoa là người của Hoàng Phủ gia, hắn chính là chưa hứa hẹn gì Bạch Phong Hoa, còn không có cấp Bạch Phong Hoa chỗ tốt nào, nhưng hắn cũng không hy vọng người nhân tài như vậy bị Trưởng Tôn gia kéo đi mất.

 

“Bạch đại sư, hôm nay chúng ta tiến đến, là có một chuyện muốn nhờ.” Trưởng Tôn Phi Yến cũng không quanh co lòng vòng, gọn gàng dứt khoát nói mục đích của bọn họ đến.Khi Trưởng Tôn Phi Yến nhìn đến Bạch Phong Hoa cũng là lắp bắp kinh hãi.Nàng thật không ngờ nghe đồn có được Ngũ Hành chi hỏa cao cấp luyện dược sư là người trẻ tuổi.Người trước mặt cũng chỉ là một thiếu niên mà thôi.Thiếu niên trước mắt cười dịu dàng như ngọc, thật là luyện dược sư ngang trời xuất thế sao? Mà bọn họ đến Uy Xa thành liền nghe được buổi sáng hôm nay hắn cùng Hàm Lượng đại sư kia tiến hành một cuộc tỷ thí luyện đan, kết quả lại làm cho người ta nghẹn họng trân trối ( kinh ngạc nói không nên lời ).Hàm Lượng đại sư thua, thiếu niên này thắng! Có thể nghĩ, Hàm Lường đại sư kia tự đại ngang ngược sẽ như thế nào thẹn quá hóa giận.

 

“Biết, là vì chuyện lệnh đệ đi!” Bạch Phong Hoa mỉm cười, thản nhiên nói.Ở Phù Dung thành, lần đầu tiên nhìn thấy Trưởng Tôn Ngạn, nàng chỉ biết thiếu niên này thân thể có vấn đề.Sau lại nghe nói người Trưởng Tôn gia khắp nơi tìm danh y, chỉ biết Trưởng Tôn gia lúc này đây tìm nàng hẳn vì chuyện này đi.

 

“Bạch đại sư, có nắm chắc trị khỏi cho đệ đệ của ta?” Trưởng Tôn Phi Yến cùng Trưởng Tôn Phi Hồng nghe thấy Bạch Phong Hoa thản nhiên đáp lời, trong lòng cơ hồ mừng rỡ như điên.Ở trên thương trường tiêm nhiễm ( ngấm dần ) nhiều năm các nàng đã sớm học được cách quan sát sắc mặt cùng ngôn từ, một câu vừa rồi Bạch Phong Hoa nói kia, mặc dù là thản nhiên, nhưng sự tự tin ẩn giấu bên trong các nàng lại nghe ra.

 

Trưởng Tôn ngạn dưới đáy mắt hiện lên tia khinh thường cười lạnh.Nói như vậy, nhưng cuối cùng thì sao? Đến cuối cùng vẫn không có người nào có biện pháp thay đổi một ván cờ này.Chính mình vẫn phải kéo dài hơi thở của cái thân thể suy nhược này, cái gì cũng đều phải dựa vào người khác! Chi thứ trong gia tộc như hổ rình mồi, nhìn các tỷ tỷ vất vả chống đỡ cục diện, trong lòng vô cùng phẫn hận! Đúng, mình hận, hận chính mình không tranh giành, hận bản thân vô năng ( không có năng lực )

 

“Chuyện này muốn xác thực phải chuẩn trị qua mới biết được!” Bạch Phong Hoa cũng không có đem nói hết, mà là mỉm cười nói như vậy.

 

“Chỉ cần Bạch đại sư có thể chữa cho đệ đệ hảo, Bạch đại sư yêu cầu gì chúng ta đều hết sức thỏa mãn.Mà cái ân tình này, Trưởng Tôn gia chúng ta khắc cốt ghi tâm, chỉ cần Bạch đại sư cần, Trưởng Tôn gia chúng ta quyết không từ chối!” Trưởng Tôn Phi Yến nghe Bạch Phong Hoa nói lời này, trong lòng kích động.Thiếu niên có Ngũ Hành chi hỏa, có lẽ thật sự có thể sáng tạo kỳ tích, có lẽ thật sự có thể trị được bệnh đệ đệ.

 

Bạch Phong Hoa cũng không ngại trị liệu Trưởng Tôn Ngạn hảo để cho Trưởng Tôn gia nợ mình ân tình, như vậy trừ bỏ thế lực Hoàng Phủ gia có thể dựa vào, còn có Trưởng Tôn gia làm đường lui.

 

“Bạch đại sư, đệ đệ ta kinh mạch hơn phân nửa bế tắc không thể đả thông, cho nên mới xảy ra tình huống hiện nay, không biết Bạch đại sư có biện pháp hay không?” Trưởng Tôn Phi Yến vội vàng đem tình huống Trưởng Tôn Ngạn nói cho Bạch Phong Hoa nghe, dùng ánh mắt hy vọng nhìn Bạch Phong Hoa.

 

Bạch Phong Hoa nghe xong về sau hơi nhíu mày, trời sinh kinh mạch nghẽn tắc? Cho nên chiến khi không thể quay vòng toàn thân? Bệnh trạng này, giống như một quyển trong Phúc địa có ghi lại.Loại bệnh này có tên là Thiên Tuyệt Âm Mạch, muốn trị liệu cũng không phải không có cách, chỉ có chút phiền toái mà thôi.Bất qúa trước muốn chuẩn đoán xem Trưởng Tôn Ngạn phải hay không bị bệnh này.

 

“Trưởng Tôn thiếu gia không ngại ta bắt mạch đi?” Bạch Phong Hoa quay đầu nhìn Trưởng Tôn Ngạn mỉm cười hỏi.

 

Trưởng Tôn Ngạn vẻ mặt không chút thay đổi, lạnh lùng nói: ”Tùy ý!” Thái độ như vậy làm cho Trưởng Tôn Phi Yến cùng Trưởng Tôn Phi Hồng còn có Trưởng Tôn Kim một trận sốt ruột, mọi người vội hướng Bạch Phong Hoa xin lỗi.

 

“Bạch đại sư không cần để ý, đệ đệ của ta bản tính đều không phải như thế, chỉ là, chỉ là hắn sợ kết quả cuối cùng lại là thất vọng, cho nên mới…” Trưởng Tôn Phi Yến áy náy nói.Nàng biết cao cấp luyện dược sư tính nết đều phi thường cổ quái, cũng thập phần cao ngạo.Vừa rồi lời Trưởng Tôn Ngạn nói kia vô cùng không lễ phép, nếu trêu chọc Bạch đại sư mất hứng, không muốn trị liệu cho đệ đệ nàng đã có thể nguy rồi.

 

“Hiểu được, có thể hiểu được.” Bạch Phong Hoa chỉ khẽ cười nói, “Ngược lại nếu người giống hắn, có lẽ đã không chịu nổi áp lực mà tự vẫn, nhưng hiện tại lệnh đệ trên lưng gánh các loại trọng trách cùng áp lực, mới có thể như thế.”

 

Bạch Phong Hoa nói câu này làm cho đoàn người Trưởng Tôn gia đều yên tâm xuống dưới, xem ra Bạch Phong Hoa cũng không bởi vì câu nói của Trưởng Tôn Ngạn mà tức giận.

 

Nhưng mà Trưởng Tôn Ngạn lại bỗng nhiên rống lên, hướng về phía Bạch Phong Hoa trợn mắt nhìn: ”Ngươi biết cái gì? Ngươi một ngoại nhân, ngươi biết cái gì? Nói rất đúng giống như ngươi cái gì cũng biết.”

 

“Tiểu Ngạn!” Lúc này đây, Trưởng Tôn Phi Yến thật sự nổi giận, lớn tiếng quát lớn.Vừa rồi Bạch Phong Hoa không có so đo đã vô cùng may mắn, hiện tại Trưởng Tôn Ngạn cư nhiên đối với Bạch đại sư rống lớn như vậy, thực chỉ sợ chọc giận hy vọng duy nhất của họ lúc này. Trưởng Tôn Phi Hồng cùng Trưởng Tôn Kim sắc mặt đại biến, lo lắng không thôi.

 

“Xin lỗi! Tiểu Ngạn, nhanh hướng Bạch đại sư xin lỗi!” Trưởng Tôn Phi Yến giận mắng mỏ, khóe mắt liếc vẻ mặt Bạch Phong Hoa, trong lòng hoảng loạn.

 

Bạch Phong Hoa tựa tiếu phi tiêu nhìn Trưởng Tôn Ngạn, Trưởng Tôn Ngạn kia mặt tái nhợt kìm nén có chút đỏ ửng, cắn răng nhìn Bạch Phong Hoa, nhưng trong lòng giống như nhỏ từng giọt máu.Luôn như vậy, vĩnh viễn đều là như vậy! Các tỷ tỷ vì mình chịu ủy khuất, chính mình lại không có khống chế được, lại làm cho các tỷ tỷ quan tâm.

 

“Bạch, Bạch đại sư, thực xin lỗi…” Trưởng Tôn Ngạn rốt cuộc cắn răng khó khăn hộc ra vài từ.

 

Bạch Phong Hoa nhìn con ngươi Trưởng Tôn Ngạn chỗ sâu hiện tia đau đớn, trong lòng khẽ run.Thiếu niên nhu nhược này, những năm gần đây như thế nào mà sống được đến bây giờ? Sống giữa ánh mắt thương hại, áp lực người thân quan tâm, lưng đeo trách nhiệm gia tộc, tất cả giống như có thể làm cho hắn không thở nổi.Tuổi của hắn, bất quá mười lăm mười sáu tuổi đi, thoạt nhìn so với Bạch Tử Mặc còn nhỏ hơn một ít.Tử Mặc kia cả ngày hi hi ha ha, trôi qua thật vui vẻ, nhưng Trưởng Tôn Ngạn ở trước mặt, mi gia lúc này là đau thương cùng tuyệt vọng khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng. 

 

Bạch Phong Hoa không có nói chuyện, mà tiến lên vài bước cầm lấy cổ tay Trưởng Tôn Ngạn.

 

“Ngươi, ngươi làm gì?” Trưởng Tôn Ngạn tưởng giãy giụa, lại phát hiện như thế nào cũng không tránh thoát khỏi tay Bạch Phong Hoa.

 

Trưởng Tôn Phi Hồng biến sắc, lo lắng nghĩ tiến lên ngăn cản động tác Bạch Phong Hoa, ở nàng xem đến, Bạch Phong Hoa không có tha thứ cho đệ đệ mình, muốn trừng phạt hắn.

 

Nhưng mà Trưởng Tôn Phi Yến lại ngăn cản hành động của Trưởng Tôn Phi Hồng, khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ ra ý vui mừng.Trưởng Tôn Phi Hồng thế này mới hiểu được Bạch Phong Hoa là vì đệ đệ bắt mạch.

 

Bạch Phong Hoa đem chiến khí chính mình thật cẩn thận đưa vào trong cơ thể Trường Tôn Ngạn, cảm thụ được đường đi kinh mạch của hắn, càng thúc dục chiến khi sắc mặt càng nghiêm trọng.Mà đại đường vài người cũng không dám quầy rầy nàng, Trưởng Tôn Ngạn cũng hiểu được đối phương là vì hắn bắt mạch, không hề giãy dụa, mặc kệ.

 

Thật lâu sau, Bạch Phong Hoa vẻ mặt nghiêm trọng chậm rãi phun ra vài từ: ”Quả nhiên là Thiên Tuyệt Âm Mạch.”

 

“Thiên Tuyệt Âm Mạch?” Đoàn ngươi Trưởng Tôn gia nghe được lời Bạch Phong Hoa, trong lòng vừa lo vừa mừng.Cái bệnh này các nàng căn bản chừa từng nghe qua, nếu Bạch Phong Hoa có thể nói ra bệnh trạng như vậy, chứng tỏ Bạch Phong Hoa biết rõ bệnh này, có biện pháp giải cứu.Chỉ là, nhìn Bạch Phong Hoa sắc mặt nghiêm trọng, các nàng lập tức biết bệnh này muốn trị khỏi cũng không đơn giản.

 

Trưởng Tôn Ngạn nhíu mày nhìn Bạch Phong Hoa, chẳng lẽ thoạt nhìn ít nhiều thật có thể trị liệu ( chữa bệnh ) khỏi cho mình? Có thể sao? Không có khả năng? Qua nhiều năm, chính mình ăn bao nhiêu dược, trên người đã trúng không biết bao nhiêu ngân châm, lại thủy chung không có người trị khỏi.Hắn lại làm sao có thể nắm chắc chữa khỏi?

 

“Bạch đại sư, ngài có thể trị, có phải hay không?” Trưởng Tôn Phi Yến kích động không kiềm chế được, hai mắt nàng lóe ra ánh sáng hưng phấn.Vui mừng kinh ngạc đã sắp đem nàng bao phủ.

 

“Có thể, có thể, nhưng là rất khó.Hơn nữa phải có một luyện dược sư cùng ta hợp tác.” Bạch Phong Hoa cau chặt mày, trầm giọng nói.”Thiên Tuyệt Âm Mạch nếu sinh từ trên người nữ, đã sớm mất mạng.Ngược lại phát sinh trên người nam tử cũng sẽ không có trường mệnh ( sống thọ ).Trưởng Tôn công tử từ nhỏ hẳn dùng không ít thuốc bổ đi.” Bạch Phong Hoa trong lòng cảm thán, này Trưởng Tôn Ngạn nói hắn mạng khổ cũng coi như là mạng khổ, sinh ra tức thì mắc căn bệnh đáng sợ như vậy.Nói hắn hạnh phúc cũng coi như hạnh phúc, sinh ra ở một đại gia tộc, hơn nữa có người nhà yêu thương, không tiếc giá nào dùng các loại dược liệu trân quý vì hắn kéo dài sinh mệnh.Nếu không căn bản là không thể sống đến hôm nay.

 

Bạch Phong Hoa lời vừa nói ra, sắc mặt Trưởng Tôn Ngạn thay đổi.Bạch Phong Hoa nói không giả, Trưởng Tôn gia hắn mới trước đây ở chung quanh vơ vét thuốc bổ hiếm quý vì hắn kéo dài sinh mệnh, vài thứ kia hắn đều ăn vào tưởng muốn phun ra.Nhưng mỗi lần nhìn đến ánh mắt đau lòng cùng tha thiết của cha mẹ cùng các tỷ tỷ, hắn lại lấy hết dũng khí nuốt xuống.

 

“Vậy, Bạch đại sư, người muốn cùng ngài hợp tác, điều kiện thế nào?” Trưởng Tôn Phi Yến nói tới đây, trong lòng căng thẳng.Bởi vì cao cấp luyện dược sư hiện tại ở Thiên Xuyên đại lúc phi thường thiếu thụt, hơn nữa hai vị cao cấp luyện dược sư muốn đồng luyện chế đan dược, yêu cầu phi thường cao.Cái khác cũng không nói, quan trọng chính là ăn ý.Nếu song phương có một người nảy ra đường rẽ ( ngoài ý muốn ), đó chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.Bạch đại sư còn có thể tìm được một vị cao cấp luyện dược sư khác hợp tác?

 

“Chuyện này các ngươi đừng lo, chỉ cần chuẩn bị tốt dược liệu là có thể!” Bạch Phong Hoa vẫy tay ý bảo bọn họ không cần quá mức lo lắng.

 

“Bạch đại sư, cám ơn ngài, cám ơn ngài nguyện ý xuất thủ cứu giúp!” Trưởng Tôn Phi Yến nói tới đây, cư nhiên hướng Bạch Phong Hoa quỳ xuống.Nhưng mà Bạch Phong Hoa phất tay áo, một cỗ khí đem Trưởng Tôn Phi Yến trực tiếp đứng lên.

 

Trưởng Tôn Phi Yến sửng sốt, Bạch Phong Hoa cười nói: ”Trưởng Tôn đại tiểu thư, ngươi hành động này không phải là cảm tạ, mà khiến đệ đệ ngươi trong lòng càng khó chịu a.Ngươi cũng không cần cảm tạ, ta cũng sẽ nghĩ lấy thù lao ta muốn.”

 

Trưởng Tôn Phi Yến được Bạch Phong Hoa nhắc nhở mới thanh tỉnh, trong lòng cả kinh, tiếp theo hiểu được.Đúng rồi, các nàng luôn như vậy, mà xem nhẹ cảm thụ đệ đệ các nàng.Nói vậy, đệ đệ mỗi lần nhìn đến, trong lòng đều là chua xót không thôi.

 

Trưởng Tôn Ngạn ở phía sau nhưng thật ra ngây ngẩn ( sững ) cả người, Bạch Phong Hoa giống như là một viên sỏi bình thường ném vào hồ nước trong tim hắn, kích thích tầng tầng gợn sóng.Hắn cư nhiên có thể nói như vậy, hắn hiểu tâm tình của mình? Trưởng Tôn Ngạn nhìn Trưởng Tôn Phi Yến nói chuyện với Bạch Phong Hoa , trong lòng nghi hoặc, hắn thật có thê chữa khỏi bệnh cho mình sao?

 

“Bạch đại sư nghĩ muốn thu lao gì, thỉnh cứ việc nói, chỉ cần Trưởng Tôn gia chúng ta có thể làm được, nhất định toàn lực ứng phó.” Trưởng Tôn Phi Yến kiên định nói.

 

Bạch Phong Hoa nhíu mày, ”Việc này, không gấp.Dược liệu cần có chút phức tạp, các ngươi cần một ít thời gian để chuẩn bị, ta sẽ viết danh mục cho các ngươi.”

 

“Đa tạ Bạch đại sư, đa tạ Bạch đại sư.” Trưởng Tôn Phi Yến kích động liên tục nói lời cảm tạ, đã không biết nói gì cho phải.Mà Trưởng Tôn Phi Hồng cùng Trưởng Tôn Kim cũng cảm kích không thôi.Trường Tôn Ngạn vẫn là ánh mắt không hiểu nhìn Bạch Phong Hoa, hắn giờ phút này tâm tình ngũ vị phức tạp ( ngọt, mặn _ đắng chua cay ), nói không nên cảm giác gì.

 

Bên này nói chuyên thỏa đáng, Hoàng Phủ Thành mới hiện thân.

 

“Chúc mừng Trưởng Tôn đại tiểu thư, bệnh lệnh đệ có hy vọng rồi.” Hoàng Phủ Thành cười tủm tỉm chúc mừng.

 

“Đa tạ Hoàng Phủ gia chủ chỉ là vãn bối có yêu cầu quá đáng!” Trưởng Tôn Phi Yến cười chắp tay nói.

 

“Nói thẳng không ngại.” Hoàng Phủ Thành trong lòng đã đoán được đối phương thỉnh cầu, lại vẫn cười tủm tỉm nói.

 

“Vãn bối nghĩ ở trong này quẩy rầy một thời gian ngắn, không biết Hoàng Phủ gia chủ nghĩ như thế nào?” Trường Tôn Phi Yến ánh mắt lóe ra ánh sáng, nàng biết, lão hồ ly này tuyệt đối sẽ không cự tuyệt.

 

“Haha, vinh hạnh, vinh hạnh!” Hoàng Phủ Thành quả nhiên miệng đáp ứng.Vừa rồi đọan hội thoại mọi người nói trong đại đường ,hắn kỳ thật đều nghe thấy.Thời điểm Bạch Phong Hoa nói đến cần tìm một luyện dược sư khác luyện dược, trong lòng hắn bỗng chốc cả kinh.Bạch Phong Hoa có được Ngũ Hành chi hỏa, lai lịch không rõ ràng.Hoàng Phủ Thành luôn luôn hoài nghi thiếu niên này phía sau lưng có một cỗ thế lực chống đỡ, hiện tại xem ra quả nhiên là thế! Hắn là đồ đệ người nào? Chằng lẽ là đồ đệ thiên tài Mạch Nhất Minh? Mạch Nhất Minh từ hai mươi năm trước bỗng mai danh ẩn tích sau không thấy xuất hiện, lúc này đây đồ đệ của hắn xuất thể ngang trời xuất hiện sao? Nếu thật như vậy, chính mình thật sự là nhặt được bảo vật a! Nhất định phải mau chóng mượn sức Bạch Phong Hoa, để hắn cùng Hoàng Phủ gia chân chính có liên hệ cùng một chỗ.Hắn cùng nha đầu Hoàng Phủ Nhã tựa hồ đi lại vô cùng thân cận, có lẽ chính mình có thể xuống tay từ nơi này.

 

Hoàng Phủ Thành tự mình phán đoán như vậy.Ý nghĩ này nếu để Bạch Phong Hoa biết, Bạch Phong Hoa chắc chắn tức giận mắng to, đồ đệ cái đầu ngươi! Ngươi mới là đồ đệ Mạch Nhất Minh, cả nhà ngươi mới là đồ đệ Mạch Nhất Minh! Hơn nữa chính mình không phải là Bách Hợp ( ý chỉ nữ nhân thích nữ nhân )! Không cần bắt cháy gái ngươi dùng sắc đến dụ ta!

 

Cứ như vậy, một đoàn bốn người Trưởng Tôn gia tạm thời lưu tại Hoàng Phủ gia, mà chỗ ở, an bài tại nơi cách viện Bạch Phong Hoa khá xa, an bài như thế, dụng tâm không cần nói cũng biết.

 

Bạch Phong Hoa trở lại chính trong viện mình, vừa đi vừa suy tư.Tựa hồ nên cùng Mạc Thanh Tuyệt cùng sư huynh liên hệ một chút.Muốn cứu Trưởng Tôn Ngạn, phải cùng sư huynh hợp lực luyện đan.Thù lao mình muốn, đã sớm nghĩ tốt, làm cho đối phương tìm cách tìm Lưu Quang Tuyết Liên giúp mình.Dược liệu cần thiết, Bạch Phong Hoa đã sớm viết xong, để Tô Mộng Vân giao đến chỗ Trưởng Tôn Phi Yến,trên đó trừ bỏ dược liệu cần luyện chế còn có Lưu Quang Tuyết Liên.Nhưng Bạch Phong Hoa trực tiếp ghi chú ở mặt sau, luyện dược không cần vị thuốc này, đây là thù lao mình muốn.

 

Khi Trưởng Tôn Phi Yến cùng Trưởng Tôn Phi Hồng nhìn đến phương thuốc này, sắc mặt hai người đều hơi đổi.Lưu Quang Tuyết liên? Bạch đại sư cần cái này làm gì? Cái này, các nàng đều biết, dưới ánh mắt trời sẽ phát ra màu sắc lấp lánh, sinh trưởng ở nơi cực kỳ rét lạnh.Chủ yếu là, người có được thứ này, không phải điều tra.Đó là Thương Quan gia!

 

Thành trì Thượng Quan gia, Vân Yên thành băng tuyết mây khói ngập trời, truyền thuyết Thánh địa Thượng Quan gia chính là địa phương lạnh nhất,Nhưng thánh địa này, người ngoài lại chưa bao giờ đi vào.Lưu Quang Tuyết Liên này, truyền thuyết thật lâu một người ở một phiến đại lục khác tiến vào tiến cử, gieo trồng tại thánh địa Thương Quan gia, nhiều năm trước Thượng Quan gia từng xuất ra một gốc cây, cho nên Trưởng Tôn Phi Yến nhớ rõ.

 

Hiện tại Bạch Phong Hoa muốn thù lao cư nhiên là vật này, không nói đến Thượng Quan Oánh Nhi người nọ hỉ nộ vô thường, sẽ không tự nhiên chấp tay đưa cho người ta.Lại càng không muốn cứng rắn đoạt lấy, Thánh địa Thượng Quan gia, không phải nơi người khác không dễ dàng xâm nhập.Thượng Quan gia am hiểu nhất chính là ảo thuật, ảo thuật lơi hại nhất chính là một khi người chìm đắm trong đó, tức thì không thể thanh tỉnh.( tỉnh lại )

 

“Đại tỷ, Bạch đại sư cư nhiên muốn cái này, như thế nào cho phải?” Trưởng Tôn Phi Hồng vẻ mặt khó xử.

 

“Lấy, mặc kệ là nhẹ nhàng hay cứng rắn, chúng ta đều phải lấy thứ Bạch đại sư muốn.” Trưởng Tôn Phi Yến nói như đinh đóng cột, không có chút do dự nào.Vì đệ đệ duy nhất của mình, khó khăn đó có là cái gì?

 

Bạch Phong Hoa làm cho Tô Mộng Vân đưa phương thuốc xong, lập tức phân phó Tô Mộng Vân đi ra cửa, muốn liên lạc với Mạc Thanh Tuyệt cùng sư huynh mới được.Tô Mộng Vân chân trước xuất môn, có người tức thì sau lưng đi theo.Người theo sau, tự nhiên là người Hoàng Phủ Thành phái đi.

 

Chương trước         Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục