Thịnh Thế Phong Hoa - Tiểu thuyết xuyên không nữ cường (Quyển 2)

0/5 (0) Bình chọn

Thứ sáu, 04/11/2016 10:11

THỊNH THẾ PHONG HOA

Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo

 

Quyển 2 - Chương 6: Tỏa sáng

---o0o---

Chương trước         Chương sau

 

Nam Cung Kỳ đứng ở phía trước cái khay, âm lạnh ( âm ngoan = tàn ác + lạnh lẽo ) đưa mắt nhìn Mộ Dung Âm Sinh đứng ở bên cạnh, Mộ Dung Âm Sinh lại môt cái liếc mắt cũng không có nhìn hắn, chỉ là thản nhiên nói một câu: ”Nam Cung công tử tùy ý chọn một viên là được, nếu Nam Cung công tử sợ, hiện tại buông tha còn kịp.” Ngữ khí rất là khinh thường, trong mắt lại không che giấu khinh thường.

 

Nam Cung Kỳ thấy thế, trong lòng tức giận, tiếp theo trong mắt hiện lên hung quang ( ác độc ) cũng không lập tức phát tác, chỉ là hừ lạnh một tiếng, tức thì cầm lấy một viên thuốc trực tiếp nuốt xuống.Hắn ở trong lòng tuyệt đối không sợ, bởi vì hắn có mang theo “vật đó” đến đây.Tuyệt đối có thể giải độc thành công.

 

Xem một màn này tất cả mọi người đều chấn động, rõ ràng nuốt vào như vậy, nhà Nam Cung này xem ra là có chuẩn bị mà đến a.Hay là kết quả cuối cùng vẫn là biến thành nhà Nam Cung gia cùng Mộ Dung gia đám hỏi. ( thông gia )

 

Moi người nín thở đều nhìn chằm chằm Nam Cung Kỳ, chú ý đến ngôn hành ( lời nói + hành động ) của hắn.Bạch Phong Hoa như trước cười tủm tỉm phe phẩy cây quạt xem diễn.

 

Nam Cung Kỳ sau khi ăn độc dược vào cũng không hoảng không vội, theo trong lòng lấy ra một cái gì đó nhét vào trong miệng, tuy rằng nhét vào trong miệng nhưng không có nuốt xuống, chỉ là ngậm trong miệng.

 

Không bao nhiều người nhìn thấy thứ mà Nam Cung Kỳ nhét vào miệng, nhưng Vân Dương lại chú ý tới, trong lòng hắn phút chốc cả kinh, đó là viên Long Châu nhà Nam Cung! Viên Long Châu thần kỳ kia, nghe đồn có thể giải các loại độc tố.Nam Cung gia lần này thật sự là bỏ vốn lớn, cư nhiên đem báu vật tổ truyền đều đem ra.Thứ kia, Vân Dương chỉ nhìn thấy qua một lần, cho nên nháy mắt lập tức nhận ra nó.Ở đây những người khác đều không biết vật đó là gì.Bao gồm Bạch Phong Hoa cùng Nam Cung Vân.

 

Vân Dương nhíu mày thật sâu, trong lòng hiện lên một cảm giác nôn nóng.Hắn như thế nào không nghĩ đến nhà Nam Cung sẽ xuất ra Long Châu tham gia, lúc này đây chỉ sợ nhà Nam Cung lâm vào tình thế bắt buộc.Thật sự là thất sách, thất sách a! Nhà Mộ Dung chẳng lẽ thật sự nhất định phải cùng nhà Nam Cung đám hỏi sao? ( kết thông gia )

 

Nhưng mà, chuyện phát sinh kế tiếp hoàn toàn làm cho Vân Dương sửng sốt.

 

Nam Cung Kỳ dương dương đắc ý đứng trên lôi đài, ở hắn xem ra, lúc này đây hắn là thắng chắc rồi.Hắn khiêu khích nhìn Mộ Dung Âm Sinh, trong lòng lại đắc ý vênh váo, xú nữ nhân, ngươi đắc ý cũng một lúc thôi, rất nhanh ta sẽ cho ngươi quỳ xuống dưới đất cầu xin tha thứ.

 

Mộ Dung Âm Sinh chỉ là mặt không chút thay đổi đứng ở bên cạnh, ngay cả một cái liếc mắt cũng không có nhìn Nam Cung Kỳ.

 

Ngay tại thời điểm Nam Cung Kỳ nghĩ đến nói bản thân không có cảm giác không khỏe, thời điểm muốn nói hắn thành công giải độc, trong bụng truyền tới một trận đau đớn.

 

Nam Cung Kỳ sắc mặt nháy mắt thay đổi, Long Châu làm sao có thể không có hiệu quả! Độc phát tác! Trong bụng đau đớn phiên giang đảo hải ( sông cuộn biển gầm_ dời sông lấp biển ), càng ngày càng đau, sắc mặt Nam Cung Kỳ càng ngày càng tái nhợt, hắn rốt cuộc chịu không nổi cái loại đau nhức tra tấn này, cả người đều khom ( cúi hạ ) thắt lưng.

 

Một màn này, người dưới lôi đài xem đều hút một ngụm lãnh khí.Người gia tộc lánh đời, thực lực không tầm thường, hẳn là có thể chống lại một lúc, hơn nữa Nam Cung Kỳ này vừa nhìn là thấy có chuẩn bị mà đến, lại lạc đến kết cục như vậy.Mộ Dung tiểu thư kia điều chế độc dược rốt cuộc là có bao nhiêu lợi hại? Một màn này làm cho tất cả mọi người kinh hãi không thôi, dưới lôi đài câm như hến.

 

“Giải dược, giải dược … Cho ta…” Nam Cung Kỳ mồm miệng nói không rõ, ôm bụng của mình hướng về phía Mộ Dung Âm Sinh đau nhức kêu khổ.Giờ phút này làm sao còn kiêu căng ngạo mạn như vừa rồi? Thầm nghĩ nhanh chóng ăn vào giải trừ thống khổ hiện tại. 

 

Mộ Dung Âm Sinh cười lạnh liên tục, khinh thường vẫy tay, làm cho mặt sau một thị nữ đi lên, dâng giải dược.Nam Cung Kỳ vội vàng đem viên Long Châu phun ra, sau đó đem giải dược nuốt xuống, trong bụng toàn thân đau đớn thế này mới chậm rãi biến mất.

 

“Nam Cung công tử mời trở về đi!” Mộ Dung Âm Sinh cười lạnh rộ lên, làm động tác thỉnh, trực tiếp tiễn khách.Ngôn hành ( lời nói + hành động ) Mộ Dung Âm Sinh có thể nói là cực không nể mặt, mà Nam Cung Kỳ giải độc thất bại, tự nhiên là xấu hổ và giận dữ không thôi, cũng không nguyện ý ở trong này, hừ lạnh một tiếng, phất tay áo vội vàng xuống lôi đài.Lão giả âm trầm kia cũng nhanh chóng đi phía sau Nam Cung Kỳ, cứ như vậy rời đi.

 

Một màn này, trong lòng Vân Dương rung động cùng thêm kinh ngạc, Long Châu cư nhiên vô dụng.Vô lý, không có khả năng! Long Châu làm sao có thể vô dụng, Long Châu trong truyền thuyết giải hết thảy kỳ độc, không thể nào không giải trừ được độc dược Mộ Dung Âm Sinh điều chế.Chẳng lẽ, chằng lẽ cái truyền thuyết kia là giả? Ngực Vân Dương dâng lên một cỗ mất mát.Bây giờ nghĩ lại, Long Châu kia trong truyền thuyết có thể giải hết độc dược, nhưng chưa bao giờ từng gặp nhà Nam Cung sử dụng qua.Bởi vì chưa có cơ hội sử dụng, lúc này đây, chỉ sợ là lần đầu tiên sử dụng.Kết quả lại như vậy! Long Châu không có tác dụng gì! Cư nhiên biến thành kết quả như vậy.

 

Kết quả như thế, làm cho lòng Vân Dương trầm xuống.Hắn biết, Nam Cung Vân nguyện ý cùng hắn đến đại lục này, Long Châu là nguyên nhân thứ nhất, hiện tại Long Châu vô dụng.Này, làm thế nào cho phải? Không được, tin tức này tuyệt đối không thể để Nam Cung Vân biết.Hiện tại phải giữ bí mật trước.Vân Dương trong lòng âm thầm làm ra một cái quyết định!

 

***

 

Phía sau, Nam Cung Kỳ đã hổn hển cùng quản gia lên xe ngựa, giờ phút này hắn nắm Long Châu trong tay miết kẽo kẹt vang, tức giận quát: ”Cái gì mà Long Châu, còn là báu vật gia truyền! Phi! Hại ta hôm nay quăng hết mặt mũi.Bị nhiều người chê cười, còn cả tiện nhân kia nữa!” Nam Cung Kỳ vừa nghĩ tới biểu tình khinh thường của Mộ Dung Âm Sinh, lập tức phát giận muốn điên.

 

“Thiếu gia, việc hôm nay ai cũng không nghĩ tới Long Châu này trong truyền thuyết có thể giải độc, nhưng là không nghĩ tới sự tình biến thành như vậy.” Giọng nói âm trầm của lão giả quản gia nhà Nam Cung, Nam Cung Huyền.Bởi vì hắn dốc sức cho nhà Nam Cung, công lao không nhỏ, được thế hệ nhà Nam Cung gia gia chủ ban thưởng dòng họ Nam Cung.

 

“Đáng giận!” Nam Cung Kỳ nắm Long Châu trong tay muốn đem ném ra ngoài, bị Nam Cung Huyền ngăn lại.

 

“Thiếu gia, trước vẫn không nên quăng.Dù sao cũng là gia truyền chi bảo ( vật báu gia truyền ), để phu nhân cùng lão gia xác nhận sau lại xứ trí đi!” Nam Cung Huyền ngăn lại nói.

 

Nam Cung Kỳ trong lòng tức giận, đem Long Châu quăng cho Nam Cung Huyền cũng không thèm nhắc lại.Nhưng trong lòng nghĩ đến phải như thế nào lấy lại mặt mũi, khi nào thì có thể trị cái Mộ Dung Âm Sinh kia.

 

Nam Cung Kỳ cứ như vậy rời đi, trên lôi đài lại vẫn tiếp tục.

 

***

 

“Ôi, thiếu gia nhà Nam Cung cứ như vậy thất bại, thật sự là đáng tiếc!” Thượng Quan Oánh Nhi cười duyên, che miệng cười đến phong tình vạn chủng.

 

“Thật sự là kỳ quái, chúng ta thân là vài cái nam nhân, tới tham gia không kỳ quái, nhưng ngươi nữ nhân Thượng Quan Oánh Nhi là nữ nhân, đến xem náo nhiệt gì a?” Đông Phương Lưu Phong mỉm cười trêu tức nói, nhưng mà trong cặp mắt hoa đào xinh đẹp kia nhưng không có mỉm cười.

 

“Chậc chậc, không thể nói như vậy a.” Thượng Quan Oánh Nhi cười run rẩy hết cả người, quyến rũ lan tràn, dịu dàng nói, ”Tin tưởng ở đây không ít người cùng ta có mục đích giống nhau đi?”

 

Mộ Dung Âm Sinh sắc mặt khẽ biến, mục đích? Mục đích gì?

 

“Ha ha, Thượng Quan tiểu thư nói đùa, Đông Phương gia chúng ta đến bất quá là làm chứng, nếu có người thành công giải độc, Đông Phương gia ta lập tức đưa hậu lễ chúng mừng Mộ Dung tiểu thư tìm được đức lang quân!” Đông Phương Lưu Phong cười đến mê người.

 

“Chậc chậc, nguyên lai là như vậy.Là ta hiểu lầm Đông Phương thiếu gia a.” Thượng Quan Oánh Ninh cười càng kiều mị ( đẹp đẽ_ nũng nịu ), “Không nghĩ tới Đông Phương thiếu gia cùng ta mục đích giống nhau a”

 

Mộ Dung Âm Sinh lạnh lùng nhìn mọi người, người nhưng không tin những người nay không có mục đích mà đến.Người trên lôi đài đều vững như Thái Sơn, người người trấn định uống trà.

 

Ở mặt sau lôi đài, đoàn người Mộ Dung nhìn Nam Cung Kỳ rời đi làm cho bọn họ sinh lòng thất vọng, không nghĩ tới người gia tộc khác cư nhiên không có thật tình đến cầu thân, tựa hồ người người đều có mục đích riêng của chính mình.Thật sự là đáng giận.

 

Mộ Dung Âm Sinh ở phía sau cũng thở một hơi nhẹ nhõm.Xem ra, hôm nay sẽ lại không có người đi lên tham dự.Có tấm gương Nam Cung Kỳ, người dưới lôi đài không dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

“Ha ha, Mộ Dung muội muội chúng ta như hoa như ngọc, chẳng lẽ không có người lên lôi đài tham gia sao?” Thượng Quan Oánh Nhi đứng lên cười duyên, lấy một đôi mị nhãn quét chung quanh, lại nhìn về phía dưới lôi đài, trong con người tràn đầy ý khiêu khích.Xem không ít người thần hồn điên đảo.

 

Mộ Dung Âm Sinh hừ lạnh một tiếng, Thượng Quan Oánh Nhi này dáng vẻ lẳng lơ làm cho nàng không thoải mái.Nữ nhân này bộ dạng không đứng đắn, nam nhân lại cứ cố tình thích dạng này, thật sự làm người khác phiền lòng.Nhưng lại ngại cho quan hệ mặt mũi, không thể lên tiếng phản bác quát lớn.

 

Lời Thượng Quan Oánh Nhi nói, các vị trên lôi đài vẫn vững như Thái Sơn.Thực rõ ràng, nhưng người này tuy đến Phù Dung thành, đi phía trên lôi đài, lại đều không có ý tứ tiến lên tham gia thú Mộ Dung Âm Sinh.Có lẽ các gia chủ đại gia tộc cố ý đám hỏi ( muốn làm thông gia ), nhưng là đang ngồi đều là người mới có tài trong gia tộc, tựa hồ cũng không muốn nghe theo gia chủ an bài.

 

Trong lúc nhất thời, cư nhiên tẻ ngắt.

 

Ngồi ở mặt trên, khóe mắt Hoàng Phủ Trác liếc nhìn về phía Bạch Phong Hoa, lại nhìn thấy Bạch Phong Hoa như trước phe phẩy cây quạt trong tay cười tủm tỉm, không có chút ý tứ đi lên.Hoàng Phủ Trác nhíu mày, thiếu niên này đến tột cùng có ý gì? Vì sao còn chưa lên?

 

Mặt sau lôi đài, toàn gia Mộ Dung cũng sốt ruột.Chẳng lẽ hôm nay người các gia tột đến vì xem náo nhiệt?

 

“Ha ha , xem ra hôm nay thi đấu lôi đài cứ như vậy kết thúc.” Mộ Dung Âm Sinh trên mặt lộ ý cười lạnh, định tiến lên tuyên bố, ”Không người có thể giải trừ…”

 

“Đợi chút.” Một thanh âm trong trẻo truyền đến, rõ ràng rơi vào lỗ tai mọi người.

 

Trong nháy mắt, mọi người đều dồn ánh mắt nhìn chủ nhân âm thanh kia.Ngay sau đó, một thiếu niên tuấn tú nhảy lên lôi đài, đứng ở trên đó.Vô số ánh mắt vào giờ khắc này toàn bộ tập trung trên người hắn.Không ít cô gái đứng lên hô nhỏ, sợ hãi than thiếu niên tuấn mỹ này.

 

“Tại hạ muốn thử xem!” Bạch Phong Hoa thu lại cây quạt trong tay, tùy ý cắm xuống thắt lưng tại eo, không có xem sắc mặt Mộ Dung Âm Sinh trầm xuống, nhợt nhạt cười nói, “Chỉ cần giải được độc dược Mộ Dung tiểu thư điều chế đúng không?”

 

“Đúng, phải ăn hết!” Mộ Dung Âm Sinh lạnh lùng trả lời, ”Còn có, ngươi không thể giải trừ được độc, ta sẽ không cho ngươi giải dược!” Xứng đáng, ai kêu các ngươi những người này si tâm vọng tưởng, vì vinh hoa phú quý dùng tánh mạng mình đánh đổi, chết cũng xứng đáng.

 

Nam Cung Vân dưới lôi đài trong lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.Nàng vẫn đi lên, nàng vẫn sẽ ăn độc dược trí mạng kia.

 

Mà Vân Dương lại thủy chung suy tư khó giải.Mộ Dung Âm Sinh không phải luyện dược sư.Ai cũng biết.Nhưng độc dược kia nàng vì sao điều chế được? Hơn nữa cư nhiên là khó có thể giải trừ.Đây rốt cuộc là vì sao?

 

Bạch Phong Hoa chỉ cười nhẹ, tiến tới mấy cái khay, cầm một viên độc dược nhưng không có lập tức ăn vào, mà đặt ở dưới mũi ngửi ngửi.Vừa ngửi, sắc mặt của nàng hơi biến hóa.Cư nhiên là Lâu Vân Đan! Đan dược này luyện chế phi thường đơn giản, nhưng là độc hiệu cũng rất lợi hại, luyện chế giải dược cũng là khó càng thêm khó.Hơn nữa mấu chốt nhất, đây là bộ sách Phúc địa trung môn phái độc dược ghi lại.Nhớ rõ Thánh nữ thất thải phong tín tử nói qua mình là cái gì Sâm La đệ tử, độc dược phối phương đó là môn phái độc sở hữu.Bởi vì có thể sử dụng dược liệu đơn giản nhất cùng luyện chế, chế thành độc dược hiệu quả đáng sợ, thiên hạ cũng chỉ sợ không tìm được cái thứ hai.Sâm La Môn, cùng Mộ Dung Âm Sinh rốt cuộc có quan hệ gì?

 

“Ngươi có thể giải độc?” Mộ Dung Âm Sinh ở một bên khinh thường hừ lạnh.

 

“Đương nhiên có thể.” Bạch Phong Hoa buông đan dược xuống, xoay người cười nhẹ nói, ”Làm phiền Mộ Dung tiểu thư chuẩn bị dược đỉnh cho ta, tại hạ có thể ở chỗ này luyện chế ra giải dược.”

 

Mộ Dung Âm Sinh sắc mặt biến hóa, nhưng ở chỗ sâu nhất trong con ngươi hoài nghi.Thiếu niên này, làm sao có thể luyện chế ra giải dược, phối phương ( công thức ) là nhiều năm trước vị cao nhân kia đưa! Thế nhân hẳn là không có người có thể giải được mới đúng! Lúc trước vị cao nhân kia mượn nơi luyện chế đan dược, để lại rất nhiêu đan dược.Chính là cha mẹ cũng không biết chuyện này.Giải dược, chính nàng cũng không luyện chế, tất cả đều là người nọ lưu lại.

 

“Mộ Dung Âm Sinh đây là thế nào? Không chuẩn bị dược đỉnh cho vị tiểu ca này sao? Sợ là tiểu ca này thật sự luyện chế ra giải dược đi, hay là Mộ Dung tiểu thư đã tin tưởng vị tiểu ca này có thể luyện chế ra giải dược, cho nên không cần thi mà cứ như vậy thông qua?” Thượng Quan Oánh Nhi lên tiếng cười duyên, chọc Mộ Dung Âm Sinh sắc mặt trầm xuống vài phần.Mộ Dung Âm Sinh cắn răng, Thượng Quan Oánh Nhi chết tiệt, đều đã hai mươi lăm tuổi , không quan tâm đến chính hôn sự mình, còn tới nơi này giúp vui, thật sự là đáng ghét.Thượng Quan Oánh Nhị lại giống như không có nhìn thấy biểu tình đáng ghét kia của Mộ Dung Âm Sinh, như trước ngồi ở chỗ kia khanh khách cười.

 

“Người tới chuẩn bị dược đỉnh cùng củi lửa.” Mộ Dung Âm Sinh tức giận hướng mặt sau phân phó, nàng mới không tin thiếu niên nhỏ bé và yếu ớt này có thể luyện chế ra giải dược.Phân phó xong, Mộ Dung Âm Sinh lại quay đầu hướng Bạch Phong Hoa hung tợn nói, ”Đừng tưởng rằng làm như vậy ngươi cũng không cần ăn đan dược, ngươi vẫn phải ăn đan dược này vào mới có thể ăn vào đan dược ngươi luyện chế, chứng minh ngươi có thể giải độc.”

 

“Ha ha, Mộ Dung tiểu thư tính kế thật vô cùng tốt a.Nếu ta ăn độc dược trước, lại luyện chế giải dược, thời gian vô luận thế nào cũng không kịp.” Bạch Phong Hoa nhìn trêu tức nói, nhưng trong lòng có chút cảm thán, vì không muốn lấy chồng, thật đúng là nhẫn tâm a.Sư huynh sức quyến rũ ngươi cư nhiên lớn như vậy? Hiện tại sư huynh có sức quyến rũ như vậy nàng cũng không hoài nghi, vấn đề là làm cho Mộ Dung Âm Sinh vướng bận sư huynh như vậy, khi đó mới có mấy tuổi a.Thật sự là thần kỳ.

 

Mộ Dung Âm Sinh sắc mặt biến hòa, giải dược này luyện chế quả thật không dễ.Hơn nữa, nếu theo lời thiếu niên này nói, nếu ăn vào đan dược này lại luyện chế dược, thời gian căn bản không kịp.Bị Bạch Phong Hoa nói ra chân tướng, Mộ Dung Âm Sinh biểu tỉnh mất tự nhiên.

 

Mà mọi người trên lôi đài sắc mặt khác nhau, trong lòng đã hiểu rõ.Mộ Dung Âm Sinh này vốn là nghĩ không muốn gả cho ai, võ đài chính là cho mình một cái bậc thang đi xuống thôi.bất quá, cái bậc thang này có chút tàn nhẫn.

 

Dưới lôi đài, Nam Cung Vân tâm rốt cuộc thả xuống dưới.Xem ra , Phong Hoa đã biết được là độc gì, cũng biết luyện chế như thế nào, thật sự là quá tốt.

 

“A, Mộ Dung muội muội chủ ý thật tốt a, cứ như vậy, chỉ sợ đúng là không có người giải được độc đi.Mấu chốt là không chừng thiếu niên kia thật sự giải được độc a.” Thượng Qua Oánh Nhi thanh âm mềm mại đáng yêu đột nhiên lại vang lên, rõ ràng là nói trúng chỗ tim đen người ta, từ miệng của nàng đi ra lại làm cho người ta cả người lâm vào khó xử.

 

“Hừ, bớt nói nhảm đi, nhìn ngươi có thể hay không thật sự là luyện ra giải dược.” Mộ Dung Âm Sinh thẹn quá hóa giận nói.Dưới lôi đài tiếng nghị luận của mọi người bắt đầu vang lên, ánh mắt không ít người nhìn Mộ Dung Âm Sinh đã muốn thay đôi.

 

“Mộ Dung tiểu thư, ta nói chuẩn bị dược đỉnh, mà không phải dược đỉnh cùng củi lửa.” Bạch Phong Hoa nhìn nhóm người hầu đem củi lửa chuyển lên trêu chọc.

 

Mộ Dung Âm Sinh khẽ nhíu mày, thế này con mắt mới nhìn Bạch Phong Hoa.Không cần củi lửa? Thiếu niên trước mắt mình là có phương thức luyện chế giải dược? Nàng biết, luyện dược sư đều có hỏa diễm riêng đến đốt, nhưng người có được hỏa diễm, cũng không phải luyện dược sư bình thường.Thiếu niên nhỏ bé và yếu ớt trước mắt, cư nhiên là có chút cấp bậc luyện dược sư? Có thể sao?

 

Mộ Dung Âm Sinh vẫy tay ý bảo hạ nhân đem củi lửa thu lại, chỉ để lại dược đỉnh ở giữa lôi đài.

 

Bạch Phong Hoa mỉm cười, đi tới giữa lôi đài, đứng ở bên cạnh dược đỉnh.Trong đầu trực tiếp kêu gọi Tiểu Mộc.Tiểu Mộc ổn trọng tại trường hợp này có vẻ thích hợp, mà hai cái linh hỏa kia cũng không hài hòa như vậy.

 

Thời điểm Tiểu Mộc từ trong thân thể Bạch Phong Hoa trực tiếp bay ra, toàn bộ người trên lôi đài ngây ngẩn cả ngừơi, mà mọi người ở phía dưới lôi đài cũng đều chấn động.

 

Phía dưới tiếng ồn ào nổi lên, đều kinh hô đó là hỏa diễm, cư nhiên có thể giấu ở trong thân thể.Người trên lôi đaì đều không phải người bình thường, kiến thức rộng rãi chỗ nào cũng có.Bọn họ tự nhiên nháy mắt lập tức nhận ra, cư nhiên là Ngũ Hành Chi Hỏa! Thiếu niên nhỏ bé và yếu ớt này cư nhiên sở hữu được Ngũ Hành Chi hỏa mà luyện dược sư mơ ước! Thiếu niên này cấp bậc luyện dược còn phải đoán sao? Rõ ràng là cao cấp luyện dược sư hiếm thấy a!

 

Mộ Dung Âm Sinh sắc mặt bỗng tái nhợt, nàng như thế nào cũng không nghĩ ra đối phương cư nhiên có được Ngũ Hành chi hỏa còn là cao cấp luyện dược sư, chẳng lẽ đối phương có thể luyện ra giải dược? Không! Không có khả năng! Thiếu niên này không có dược liệu có thể luyện chế.Mà ngay cả chính nàng cũng không có, bởi vì vị cao nhân kia để lại phần lớn là thành phẩm độc dược, căn bản không có lưu dược liệu lại.Thiếu niên này hai tay trống trơn, làm sao luyện chế ra giải dược?

 

Ánh mắt Hoàng Phủ Trác khẽ động ,nhìn đoàn linh hỏa dưới dược đỉnh kia, trong lòng cũng kinh ngạc không thôi.Không nghĩ tới hôm nay cư nhiên có thể nhìn đến Ngũ Hành chi hỏa trong truyền thuyết.

 

Thượng Quan Oánh Nhi giờ phút này ánh mắt rất cổ quái.Vẻ mặt của nàng không giống lúc trước lẳng lơ, mà là ngưng trọng.Nàng không có nhìn đoàn linh hỏa dưới dược đỉnh mà là nhìn Bạch Phong Hoa, tựa hồ đang suy nghĩ.

 

Nhóm thiếu gia gia tộc khác, đều kinh ngạc nhìn một màn trước mắt này, đều đoán lai lịch cùng thân phận Bạch Phong Hoa.Đương nhiên, tâm tư suy nghĩ nên làm như thế nào cùng thiếu niên thiết lập quan hệ.Cao cấp luyện dược sư a, cao cấp luyện dược sư huyền bí và hiếm có, vào giờ khắc này xuất hiện ở trước mắt bọn họ.Từ hai mươi năm trước, luyện dược sư thiên tài Mạch Nhất Minh mất tích, Thiên Xuyên đại lục tức thì không xuất hiện người xuất sắc như vậy.Không thể không nói là tổn thất của Thiên Xuyên đai lục.Thế nhưng, hiện tại mọi người lại thấy được hy vọng.Thiếu niên trước mắt này, thoạt nhìn bất quá khoảng mười tám tuổi, cũng đã là cao cấp luyện dược sư.Hắn tiềm lực vô hạn a!

 

Quản gia đứng phía sau Trưởng Tôn Ngạn ánh mắt tỏa sáng.Có được Ngũ Hành chi hỏa đồng thời là cao cấp luyện dược sư! Bệnh thiếu gia có hy vọng a! Mà bản thân Trưởng Tôn Ngạn nhưng không có gợn sóng quá lớn, chỉ trầm mặc lằng lặng nhìn nhất cử nhất động Bạch Phong Hoa.

 

Bạch Phong Hoa cũng không có làm cho Thiên Dược Đỉnh nhận chủ, bởi vì nàng cho rằng tạm thời không cần thiết.Tiểu Mộc xuất hiện đã làm cho những người này giật mình.Vẫn là không cần lấy ra.

 

Mộ Dung Âm Sinh bình tĩnh nhìn Bạch Phong Hoa, trong lòng vui sướng khi người gặp họa, đỉnh là ngươi yêu cầu chuẩn bị, dược liệu đâu?

 

Nhưng mà một màn kết tiếp lại làm cho mọi người sôi trào. ( ồn ào )

 

Bạch Phong Hoa giống như làm ảo thuật lấy ra các loại dược liệu, rất nhiều dược liệu mà bát đại gia tộc văn sở vị văn ( mới nghe lần đầu ) kiến sở vị kiến ( chưa từng thấy qua )

 

Bỗng nhiên xuất ra nhiều thứ, chỉ có một nguyên nhân.Đó là trên người thiếu niên này có bảo vật Túi Càn Khôn! Mang theo vạn vật, đi khắc thiên hạ! Túi Càn Khôn ở bát đại gia tộc xem ra, tuy không quý hiếm đến mức không thể có được, nhưng là cũng dị thường hiếm thấy, từng gia tộc phỏng chừng nhiều nhất cũng chỉ có hai. ba cái, ít cũng chỉ có một cái.Nhưng ở dưới lôi đài người dân bình thường lại đều nhốn nháo.Càn Khôn túi a, đó là bọn hắn nghĩ cũng không nghĩ a, thiếu niên này lại mang theo bên người.

 

Mọi người ánh mắt cực nóng đều dừng ở trên người Bạch Phong Hoa.Hâm mộ, kinh ngạc, ghen tị…

 

Thiếu niên tuấn tú nhỏ bé và yếu ớt này rốt cuộc là ai? Hắn bỗng nhiên xuất hiện, có được Ngũ Hành Chi hỏa, có bảo vật túi Càn Không, lại là một gã cao cấp luyện dược sư.Nhiều điều kiện chói mắt như vậy, hắn đều có được a.Chỉ là Thiên Xuyên đại lục chưa bao giờ nghe nói có một thiếu niên tài tuấn a. ( tài năng + tuấn tú )

 

Hoàng Phủ Trác vươn tay khe khẽ gõ trên cái bàn mấy cái, tựa hồ đã muốn quyết định.

 

Cặp mắt hoa đào kia của Đông Phương Lưu Phong toàn bộ là ý cười, nhìn không chuyển mắt nhìn Bạch Phong Hoa.Mấy vị gia tộc khác cũng đều đem ánh mắt tụ tập trên người Bạch Phong Hoa, tựa hồ đang tính toán cái gì.Thượng Quan Oánh Nhi lại xem xét cẩn thận.

 

Bạch Phong Hoa không hề nói nhiều, mở nắp dược đỉnh, đem dược liệu trước quăng vào một nửa, phân phó Tiểu Mộc mức độ lửa.Tất cả mọi người mở ta hai mắt nhìn một màn thần kỳ trước mắt.Lôi đài được dựng từ ván gỗ, Ngũ Hành chi hỏa trực tiếp ở trên mặt đất thiêu đốt, nhưng chỉ là đun nóng dược đỉnh, ván gỗ phía dưới thế nhưng không có một chút dấu vết bị đốt.

 

Quá trình luyện dược, là lâu dài và rườm rà.Nhưng mà không có một ai rời ánh mắt hoặc ở trên đường rời đi.Mọi người đều tập trung tình thần nhìn mỗi một động tác của Bạch Phong Hoa. Người thường có thể may mắn nhìn thấy cao cấp luyện dược sư luyện dược cảm thấy phi thường là may mắn, như thế nào lại bỏ đi.

 

Mãi cho đến giữa trưa, bụng mọi người đều đói meo, nhưng cũng không nguyện ý dịch chuyển cước bộ.Vẫn là nhìn động tác Bạch Phong Hoa không chuyển mắt, một chút cũng không có buông tha.

 

Rốt cục, Bạch Phong hoa đem dược liệu cuối cùng thả vào, chỉ chốc lát, đan dược được luyện chế thành công.Mở nắp dược đỉnh, tay ở trên đỉnh dùng sức vỗ, bên trong mười mấy viên nâu đan mượt màu lập tức nhảy đi ra.Bạch Phong Hoa dùng một tay rảnh rỗi lấp ra một cái bình sứ, đem đan dược luyện chế tốt đểu bỏ vào bên trong bình sứ.

 

Tiểu Mộc thấy đại công cáo thành ( việc lớn đã thành ), bay trở về thân thể Bạch Phong Hoa.Một màn này lại khiến người phía dưới kinh hô không thôi.Một màn này thật sự quá thần kỳ.Hỏa diễm cư nhiên có thể ẩn trong cơ thể người, hơn nữa một chút sẽ không đối vơi thân thể tạo thành thương tổn.

 

Ba ba ba!

 

Đột nhiên một tràng vỗ tay vang lên, mọi người quay đầu vừa thấy, là người phía trên lôi đài Đông Phương Lưu Phong.

 

“Vị công tử này thật sự là lợi hại!” Đông Phương Lưu Phong đứng lên, đôi mắt hoa đào toàn bộ đều là ý cười, “Xin hỏi công tử này họ gì?”

 

“Đông Phương thiếu gia, muốn mượn sức người thì nói sau, hôm nay là thời khắc Mộ Dung Âm Sinh muội muội tuyển phu quân quan trọng nhất!” Thượng Quan Oánh Nhi che miệng cười xinh đẹp, lời này đã không còn mềm mại đáng yêu.

 

Ánh mắt Đông Phương hơi trầm xuống, trên mặt chắp tay cười nói, “Là ta đường đột, thỉnh công tử trước tham gia lôi đài trước!”

 

Bạch Phong Hoa nhe nhàng gật đầu, đi tới mấy cái khay trên bàn đựng độc dược, cầm lấy đan độc kia, không chút do dự lập tức nuốt một ngụm.

 

Ở dưới lôi đài, cho dù Nạm Cung Vân biết Bạch Phong Hoa đã chế ra giải dược, nhưng nhìn Phong Hoa nuốt độc dược kia vào, trong tim hắn vẫn vô cùng căng thằng.

 

Mạc Thanh Tuyệt ở trong đám người một mực yên lặng nhìn hết thảy trước mắt.Mày Bạch Phong Hoa đang lúc bay lượn tự tin, hắn nhìn thấy rõ ràng, hắn hiểu được, mọi chuyện hết thảy nằm trong dự đoán của Phong Hoa.Không cần quá mức lo lắng.Cho dù sự tình thật sự ngoài ý muốn,hắn cũng bất chấp hết thảy trả giá đem ngoài ý muốn gạt bỏ.

 

Hoàng Phủ Trác khóe miệng nhếch không phát giác độ cong, nâng chung trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm.Ngẩng đầu nhìn chằm chằm động tác Bạch Phong Hoa.

 

Thượng Quan Oánh Nhi còn lại là híp mắt, khóe miệng phong tình vạn chủng chăm chú nhìn Bạch Phong Hoa.

 

Chương trước         Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục