Hưu Thư Khó Cầu--Mèo Lười Ngủ Ngày| Đọc Truyện Xuyên Không Online

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 14/11/2016 10:11

HƯU THƯ KHÓ CẦU

Tác giả: Mèo lười ngủ ngày

Chương 9

--o0o--

 

Chương trước           Chương sau

 

Cứ như vậy, liên tục ba ngày, tôi không được yên tĩnh.

 

An Lăng Nhiên tự phun máu đen ra, sau khi uống xong hai thang thuốc của Trương đại phu, quả thực bắt đầu dần dần hạ sốt, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều.

 

Mục vương và Mục vương phi mặc dù đối với Trương đại phu vô cùng không hài lòng, nhưng dường như rất vừa lòng với ý thuật của ông, dù sao đi nữa cũng an tâm để đứa con trai yêu dấu của mình cho ông ta chữa trị, lại an tâm giao cho tôi hầu hạ. Lúc này dưới cái danh hiệu Mục vương phủ tiểu thế tử thiếu phu nhân, không thể không gánh vác một chút trách nhiệm.

 

Vì thế, bản công chúa đáng thương hai ngày hai đêm chưa được ngủ một giấc ngon. Đêm nào cũng tới bên mép giường gục đầu chợp mắt một chút, đối với tình trạng như vậy, tôi vô cùng hâm mộ Vượng Trạch và Kỳ Nhi.

 

Vượng Trạch là con sói, theo lý thuyết sói rất khó nuôi, nhưng con súc sinh này dường như rất có cảm tình với An Lăng Nhiên, từ lúc An Lăng Nhiên nằm trên giường không ngồi dậy nổi sau đó vẫn cuộn tròn canh chừng ở bên giường, Kỳ Nhi khen nó biết bảo vệ chủ, tìm chút quần áo cũ dựng cho nó một cái tổ ở trên giường. Ban đầu Vượng Trạch tựa hồ cũng không cảm kích cho lắm, lúc gặp tôi và Kỳ Nhi lỗ mũi còn khinh thường hừ một tiếng, nhìn thấy tôi còn vô cùng oán trách hơn, thỉnh thoảng còn nhân tiện liếc hai con mắt xem thường, nó thật sự là một con sói bình thường thôi sao?

 

Có điều súc sinh vẫn là súc sinh, bất quá sau hai ngày, Kỳ Nhi bưng cho nó hai chén canh, nó cũng còn biết hạ thấp thân phận cao quý của mình vào ở trong cái tổ. Đối với việc này, tôi vốn hai ngày nay chưa được duỗi cái cổ thân yêu rất là hâm mộ.

 

Tôi cũng vốn định bảo Kỳ Nhi làm cho tôi một cái tổ tạm trú dưới đất, vải cũ cũng không quan trọng, trên mặt đất lạnh chút cũng không quan trọng, quan trọng nhất chính là để cho tôi được nằm thẳng cẳng nghỉ ngơi. Đến cả Kỳ Nhi, còn sung sướng hơn tôi gấp trăm lần, mặc dù nói tiểu ngu ngốc bệnh, cả nhà đều không được sống yên ổn, Mục vương, Mục vương phi hai người họ bất quá ban ngày chỉ đến ngó ngó một chút, Kỳ Nhi, Lý ma ma với mấy đầy tớ cũng thay nhau đến hầu hạ, chỉ có mình tôi, Hạp Hách công chúa – kim chi ngọc diệp này, không phân biệt ban ngày hay đêm tối đều ở phải bên giường trông coi tiểu ngu ngốc.

 

Vật cực tất phản.

 

Mọi người đều nói, cơ thể bản thân cũng có tiềm thức.

 

Lúc trước tôi không tin, cho đến đêm thứ ba ngủ gật canh chừng tiểu ngu ngốc tôi mới tin. Mở đôi mắt mờ mịt, tôi phát hiện mình lại đang nằm ở trên giường, An Lăng Nhiên bị tôi đẩy vào bên trong, vẫn đang ngoan ngoãn nằm ngủ. Có điều, cái khăn dùng để hạ nhiệt trên trán thì không thấy bóng dáng đâu hết.

 

Tình cảnh này, tôi thực thẹn thùng.

 

Nhất định là do lúc tôi không có ý thức, thân thể công chúa quá mệt mỏi, vô thức lên giường nằm, còn bá đạo đạp tiểu ngu ngốc vô bên trong, chiếm hơn nửa cái giường của người ta.

 

Nghĩ nghĩ như vậy, tôi theo bản năng ngồi dậy, sờ soạng bên gối tìm cái khăn ướt, định đi ra ngoài nhúng nước lau người cho tiểu ngu ngốc, lúc vắt nước, nhìn ánh trăng sáng tỏ, tôi không tránh khỏi có chút bi thương, muốn nhìn cảnh ngâm hai câu thơ, nhưng lại không nghĩ ra được câu nào cho hợp với phong cảnh sáng rọi lúc này. Vì thế đành phải tự mình làm hai câu thơ chơi “Ánh trăng sáng vằng vặc, trong viện vài tên ngốc”

 

Đợi tôi bưng cái thau đồng, vắt cái khăn trắng trên tay trở về phòng, lúc mở cửa phòng ra, nhất thời mù mịt.

 

Há hốc mồm cứng ngắc tại chỗ, cánh tay trượt làm nghiêng thau nước, tôi thừa nhận, tôi không có cách nào ra vẻ bình tĩnh như lão Trương.

 

Câu thơ lúc nãy không nhớ ra được bây giờ đã nhớ —— trăng sáng như gương, sương mù như diểu (mù mịt, tít tắp). Ánh trăng bàng bạc chiếu vào cửa sổ, một người mặc trang phục màu trắng ngồi bên song cửa, đang cười khanh khách nhìn tôi đăm đăm, bộ dạng cao ráo, phong thái hơn hẳn y phục, đương nhiên so với An Lăng Nhiên vô cùng tuấn mỹ là một phong vị rất khác biệt, trong trẻo nhưng lạnh lùng, hơi thở trầm tĩnh bao lấy ánh trăng sáng trải dài.

 

Đầu lưỡi tôi líu lại, ngoạm một hồi mới nói:

 

“Ngươi, ngươi… sao ngươi lại đến đây?”

 

Tên mắt phượng đẹp trai Văn Mặc Ngọc này không phải người tốt, ba ngày lại leo tường Mục vương phủ chúng tôi, lúc này lại còn rảnh rỗi đến đây thoải mái uống trà.

 

Nghe tôi nói, Văn Mặc Ngọc dừng động tác rót trà, liếc mắt nói:

 

“Lại?”

 

Tôi thầm vả vào miệng mình một cái, không thể để cho Văn Mặc Ngọc biết tôi phát hiện hắn chính là tên Hắc y nhân cưỡng ép tôi.

 

“Ta nhất thời nói sai, ý của bản cung, đêm hôm khuya khoắt, Mặc Ngọc công tử định…”

 

Văn Mặc Ngọc liếc mắt nhìn người nằm trên giường, kỳ quái nói:

 

“Ta đương nhiên là đến xem tiểu thế tử chết hay chưa, nếu như chết rồi thì ta đến đây nhặt xác, còn nếu chưa chết thì để ta bổ thêm một chưởng là được.”

 

Tôi nghe xong sợ đến mức hai chân tê rần, quả nhiên tôi đoán không sai, Mục vương phủ cùng Văn gia e là có chút khúc mắc, Văn Mặc Ngọc không muốn để yên cho An Lăng Nhiên, cho nên mới có chuyện đến ‘cướp cô dâu’ vào đêm tân hôn, tiểu ngu ngốc gặp Văn Mặc Ngọc sắc mặt vô cùng khó coi khỏi nói cũng biết nguyên do.

 

Từ đây cho thấy, Văn Mặc Ngọc này cũng bắt nạt tiểu ngu ngốc nhà tôi không ít đây?

 

Bất quá suy đi nghĩ lại, tôi lại có chút nghi ngờ.

 

Không nhắc đến chuyện Văn Mặc Ngọc mới nổi tiếng chốn kinh thành, tiểu ngu ngốc là một người nhược trí, có gì uy hiếp tới hắn? Hơn nữa cho dù tiểu ngu ngốc có chết thật đi nữa, còn có tôi, Mục vương phu, Mục vương… và mọi người nhặt xác cho hắn, dù sao cũng không đến lượt cái tên này a?

 

Thế cho nên, tôi vô cùng thông minh đưa ra kết luận, kỳ thật Văn Mặc Ngọc là vội chuẩn bị tới đây bổ thêm cho An Lăng Nhiên một chưởng.

 

Tôi sợ hãi lùi về phía cạnh cửa, “Ngươi, ngươi không cần phải vỗ cho hắn thêm một cái, hôm nay hắn vừa mới bị cái tên Trương đại phu lang băm hồ đồ dở hơi kia cho một chưởng, đã sắp… sắp không xong.”

 

“Lang băm?” Văn Mặc Ngọc cười đến híp mắt, chần chừ một lát mới cúi sát xuống giường xem xét An Lăng Nhiên, ngoắc ngoắc khóe miệng gần như đang nghiền ngẫm trêu chọc nói:

 

“Ta cảm thấy Trương đại phu vô cùng nhanh trí, thấy tên nào đó vết thương cũ chưa lành, độc tố còn sót lại ngấm vào tim, mới sử dụng chút biện pháp giúp hắn bức độc ra ngoài. Chậc chậc, dù sao so với những người ngu ngốc thì tốt hơn nhiều, biết rõ bản thân tích tụ vết thương, phải tĩnh dưỡng thời gian dài mới có thể khá hơn, còn ráng về nhà nhỏng nhẽo với tân nương tử, trông ngóng quay về nhà, đau đến sốt mới chịu chữa thương, cũng thật xứng đáng!”

 

Tôi dựa vào cạnh cửa cảm thấy tên Mặc Ngọc công tử này hơi thần kinh, rõ ràng đang nói chuyện với tôi, vậy mà đôi mắt phượng lại cứ ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm tiểu ngu ngốc đang ngủ say trên giường, vừa cười điên vừa thối miệng, hại toàn thân tôi nổi da gà từng cục từng cục.

 

Lấy thêm chút dũng khí, tôi mới ho khan nói:

 

“Ngươi có kể chuyện cho hắn nghe cũng vô dụng thôi, hắn sắp chết, không nghe được đâu”.

 

A di đà phật, hy vọng tôi nói như vậy, Văn Mặc Ngọc sẽ không bổ cho tiểu ngu ngốc một chưởng.

 

Quả đúng như vậy, Văn Mặc Ngọc nghe vậy, chuyển sang tôi bằng bộ dáng nhu hòa nói:

 

“Công chúa nói đúng, hắn không nghe thấy ta nói gì. Có điều còn chuyện Mục Vương phi làm sao có thể uy hiếp được Hạp Hách quốc công chúa gả vào cửa, cô có muốn nghe không?”

 

Chương 12 

 

Nghe bọn người hầu nói, hơn hai mươi năm trước, khi Túc Phượng mới bước vào An Lăng gia, đúng lúc An Lăng Tiêu vừa được phong tước vị, Mục vương phủ mới xây dựng xong. Cố bà bà của tôi, cũng chính là thái phu nhân của Mục vương phủ vì muốn thử lòng con dâu chơi, bèn đem việc gian khổ này giao cho Mục vương phi.

 

Lựa chọn nguyên liệu, thủ công, vẽ tranh, Túc Phượng đều không phụ kì vọng môn nào, dùng giá cả thấp nhất, thời gian ngắn nhất, Mục vương phủ mới vừa xây xong vốn rất vắng lặng, bây giờ đã trở nên rất rộng rãi, đương nhiên, cũng sẽ có ao sen và ánh trăng.

 

Cái câu “Ao sen ánh trăng” này, không phải chỗ tôi đang đứng sao.

 

Người trông coi Mục vương phủ là tôi đây, lúc này đang đứng cùng Văn Mặc Ngọc ở một nơi có tên là: Tinh Nhu Các.

 

Người xưa vốn có câu “Suối nguồn im lặng tiếc tế lưu, thụ ấm chiếu thủy ái tinh nhu. Tiểu hà tài lộ tiêm tiêm giác, sớm có chuồn chuồn đậu phía trên”. Tinh Nhu Các này được bao quanh bởi hồ sen.

 

(Tạm dịch nghĩa: ~_~ chỗ này nửa nạc nửa mở mấy bạn đọc tạm hé. Có gì thông cảm giúp mình“Suối trong lặng yên nhớ nước chảy, bóng cây chiếu nước thương ánh dương. Sen nhỏ mới vừa he hé nở, sớm có chuồn chuồn đậu phía trên”)

 

Tôi đoán rằng, hai mươi năm trước Mục vương phi cũng là một thiếu nữ mơ mộng, kết hôn xong thì thùy mị nết na, phu quân trẻ tuổi tuấn lãng, vì vậy nhìn thấy bức tranh lãng mạn trong bài thơ cũng ao ước nhộn nhạo một phen.

 

Vì thế, một cái hồ sen to lớn cứ như thế ở Mục vương phủ đâm chồi, mọc rễ không ngừng.

 

Kẻ bất tài tôi đối với mấy cái đơn vị “hecta”, “mẫu” này không có quan tâm cho mấy, nên cũng không biết cái ao sen này rốt cuộc rộng bao nhiêu, đoán sơ sơ chừng, khoảng bằng hai cái sân bóng đá. Mục vương phi còn là một người rất cẩn thận, xây hồ sen xong, lại lo lắng đến chuyện “E rằng xa quá không ngắm được sen”, vì thế ở bốn phía hồ sen làm một con đường mòn, kéo dài qua những phiến đá xanh, nối thẳng ra giữa hồ.

 

Ở chính giữa hồ sen, chính là Tinh Nhu Các.

 

Mục vương phi rất khác người, không biết kiếm đâu ra rất nhiều cây trúc cao cao đâm vào bên trong hồ sen, ở phía bên này có mấy gốc cây làm chỗ ngồi rất khéo léo. Ngồi ở đây thưởng thức hoa sen “Gần bùn mà chẳng tanh hôi mùi bùn” đúng là rất tuyệt, thế nhưng nghe nói Mục vương phi này vốn rất sợ muỗi nước, xây một cái Trúc Đình chính giữa hồ sen để dành ngắm. Mục vương thấy hiền thê của mình nóng ruột liền đến Y Đan quốc tìm hương trừ muỗi, ở chỗ mấy cây đòn dông chống đỡ cái đình đục mấy lỗ to, bỏ hương trừ muỗi vào. Đừng nói là muỗi không tới, ngay cả một phòng cũng vô cùng thơm phức.

 

Mục vương vô cùng vui vẻ, ra lệnh treo xung quanh đình mấy cái màn sa che gió, còn nói rằng những tấm màn sa hồng nhạt và hoa sen hòa hợp lại với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. Thế nhưng bản công chúa lại nhận thấy, sao lại càng như hai vợ chồng ở trong này yêu đương sợ người khác nhìn thấy, cho nên mới móc mấy cái rèm che ra vẻ huyền bí.

 

Nói tới đây, tôi không thể không khen Túc Phượng một câu dụng tâm cực khổ. Câu cửa miệng của người khác đều là “Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng kỹ, kỹ không bằng thâu*”. Qua nhiều năm như thế mà Túc Phượng chỉ bằng sinh được một đứa con trai khờ khạo, lại có thể khiến Vương gia không cưới thêm thiếp, chỉ sợ điều kỳ diệu nằm ngay trong Trúc Đình này. Hai vợ chồng buồn buồn im lặng trốn đến chỗ này, làm “đôi uyên ương hoang dã”, để cho Mục vương có thể nếm qua chút mùi vị “vụng trộm”.

 

(*) thâu: chắc là người tình vụng trộm.

 

Chậc chậc, quả là đáng khen ngợi!

 

Ôi lạc đề lạc đề.

 

Lúc đó, vì muốn nghe Văn Mặc Ngọc kể lại, tôi cùng hắn liền đi đến trước Tinh Nhu Các.

 

Nhìn tấm bảng Tinh Nhu Các, Văn Mặc Ngọc nheo mắt, lén cười thầm:

 

“Tinh… Nhu… Các...”

 

Mặt tôi có hơi đỏ lên, cười nói nhỏ:

 

“Tên này quá tầm thường, ngược lại bốn chữ ‘Hồ sen ánh trăng’ (Hạ đường nguyệt sắc) trang nhã hơn nhiều”. Đến giờ tôi mới biết cái tên “Tinh Nhu Các” đối với cái hồ sen vô cùng lớn này thật đúng là một sự khinh thường. Ba cái chữ này sao cứ nghe giống một nơi phong hoa tuyết nguyệt, trang hoàng thô tục, cứ như một thím ma ma trang điểm dày cộm đang đứng ở trước mặt ngươi, trên cái bản mặt bột phấn rơi lã chã.

 

Vậy cứ coi như sau khi đến chỗ này xem công trình tình cảm một thời, tôi đã có thể kết luận cái đình này là một căn phòng nhỏ bí mật của hai vợ chồng Mục vương và Mục vương phi dùng để đi tìm lạc thú, cho nên cái tên tục như thế này xem ra cũng xứng. Nhưng lúc này đây, đứng trước mặt tôi là một Văn Mặc Ngọc như thần tiên, bị cái bóng dáng thanh nhã của hắn làm ảnh hưởng, ba chữ kia cho dù đọc như thế nào cũng thấy chướng mắt.

 

Văn Mặc Ngọc vuốt cằm, ngước mặt lên nhìn ánh trăng sáng, lại nhìn ánh trăng ánh dưới hồ sen, nói:

 

“Hồ sen, ánh trăng, mỹ nhân, coi bộ đã có đủ rồi.” Nói xong liền vén rèm bước vào trong Tinh Nhu Các.

 

Đợi đến khi tôi ý thức được hai từ “mỹ nhân” cuối cùng của Văn Mặc Ngọc, hắn ta đã vào trong đình tìm chỗ ngồi xuống, cách một tấm mành trong suốt, tôi nhìn thấy hắn tự mình bưng ấm trà lạnh trên bàn, rót đầy một ly.

 

Bởi vì cái đình này là nơi Vương gia và Vương phi thường hay ước hội, cho nên lúc nào cũng đều chuẩn bị chút điểm tâm và trà lạnh, Văn Mặc Ngọc ngược lại rất quen thuộc, cứ giống như đang ở nhà mình.

 

Tôi bước vào trong đình, nói:

 

“Kỳ thật trên đường đi tới đây, ta có một vấn đề muốn thỉnh giáo Mặc Ngọc công tử.”

 

“Mời.”

 

Tôi nói: “Có chuyện gì không thể nói trong phòng, sao lại đến nơi này?”

 

Tôi đã nói rồi, Tinh Nhu Các này, tôi hoài nghi đây là chỗ mà Vương gia và Vương Phi hay hẹn hò yêu đương vụng trộm, thế cho nên đêm hôm khuya khoắt, cùng một anh trai đẹp không hề quen biết ngồi trong này ngắm hoa uống trà, tôi thấy không ổn lắm.

 

Văn Mặc Ngọc nghe vậy đặt chén trà xuống, cong cong khóe miệng nói:

 

“Thứ nhất là vì sợ tiểu nha hoàn trong Mục vương phủ đột nhiên xông vào phòng, còn thứ hai hả, ta vốn cố ý đứng trước mặt tên kia nói muốn đi dạo với cô trong viện.”

 

“Tên kia?” Tôi nghiêng đầu nheo mắt, tên kia là ai? Chẳng lẽ lúc nãy trong phòng còn có người khác nữa à?

 

(Mèo tác giả: xin mọi người chú ý, Liêm Chi – tiểu tức phụ sau khi nhìn thấy soái ca ngay đến cả tướng công của mình đang nằm ngay đơ trên giường cũng quên mất)

 

Văn Mặc Ngọc ho khan một tiếng, con ngươi trong trẻo như ánh trăng ngoài cửa sổ loe lóe.

 

“Bây giờ cái tên đang ở trong phòng kia chắc là máu ghen sắp xộc lên tới đỉnh đầu rồi, cũng may hắn còn biết trấn định, không nhảy lên bóp chết ta tại chỗ.”

 

Tôi nhíu mi, tại sao… tôi nghe không hiểu lời của Văn Mặc Ngọc?

 

Ai! Văn nhân đúng là văn nhân, nói chuyện quanh co lòng vòng, ra vẻ nho nhã hại bản công chúa tôi không hiểu được miếng nào. Có điều vì mặt mũi, tôi vẫn cứ nên bồi thêm vô, vì thế tôi nói:

 

“Mặc Ngọc công tử nói rất đúng, trong phòng nhiều người lắm miệng, đến chỗ này mới thanh tịnh hơn.”

 

Cũng không biết nói có đúng hay không, bất quá tôi nhìn thấy nét mặt Văn Mặc Ngọc im thin, chẳng lẽ tôi nói sai sao. Chốc lát sau, cùng với cảnh đẹp của hồ sen và ánh trăng, Văn Mặc Ngọc rốt cuộc cũng bắt đầu kể lại, mối quan hệ chặt chẽ giữa tôi và Mục vương phi

 

…………

 

Hóa ra, ngày đó Hạp Hách quốc công chúa hòa thân cùng Lạc Vân Quốc, vốn không phải với An Lăng Nhiên.

 

Lúc đó trên thư hòa thân viết như thế này:

 

“Hạp Hách quốc công chúa ta xin thề với ông trời, hôm nay nguyện cùng Lạc Vân quốc thiết lập quan hệ giao hảo, tuyệt không mang binh bước vào Trung Nguyên nửa bước, để bày tỏ lòng thành tâm, Hạp Hách quốc đổ mồ hôi tự tay dâng Ô bố Lạp Thác công chúa, ý muốn nàng đại biểu cho thần dân Hạp Hách quốc vĩnh viễn tôn ngưỡng Hoàng đế Lạc Diên.”

 

Trên thư hòa thân có nói rõ, Ô bố Lạp Thác công chúa muốn gả cho Lạc Diên đế. Lạc Diên đế dù chưa từng nhìn thấy công chúa, nhưng ái phi thì không nhiều, ít đi một người cũng thật đáng tiếc, đương nhiên vui vẻ tán thành. Có điều chưa kịp mở miệng nói đáp ứng, ngoài điện Kim Loan truyền tới một tiếng hừ không nặng không nhẹ, không nhanh không chậm.

 

Người dám đứng ở Kim Loan điện tùy tiện cũng không nhiều lắm, đúng lúc là Tiểu Trần hoàng hậu.

 

Nói tới vị Tiểu Trần hoàng hậu này, trong đó còn có một điển cố “nửa bên trầm sơn”.

 

Năm đó Lạc Nguyên Tông thành lập Lạc Vân quốc, công thần lớn nhất chính là cha vợ Lạc Nguyên Tông —— Trần Hi Thánh. Trần Hi Thánh vốn là tướng quân tiền triều, trong tay nắm phần lớn binh quyền, giang sơn Lạc Vân quốc nếu nói do vị này giành lấy cũng không có gì quá đáng. Bất quá lão nhân gia này suy nghĩ rất thoáng, nhìn thấy đứa con gái duy nhất của mình và con rể ân ân ái ái, con rể lại là một người hiền lành tài giỏi, liền an tâm mà an hưởng tuổi già, giao Lạc Vân quốc lại cho phu thê hai người này xử lý.

 

Lạc Nguyên Tông cũng coi như không chịu thua kém, cai trị Lạc Vân quốc quốc thái dân an. Chỉ có điều, hậu cung của hắn cũng nát bét. Vợ hắn là một người rất hay ghen, mặc dù Lạc Nguyên Tông làm Hoàng đế, nhưng cho đến chết hắn cũng chỉ có duy nhất một người vợ. Hơn nữa, còn bi thảm nhất là, hoàng hậu mà con hắn cưới cũng họ Trần, nếu theo vai vế, phải gọi Trần hoàng hậu một tiếng “cô”

 

Theo như điều này, một thế hệ cứ lặp lại một thế hệ.

 

Lão Trần hoàng hậu, Đại Trần hoàng hậu, Tiểu Trần hoàng hậu, Lạc Vân quốc này cứ giống như bị nguyền rủa, vị hoàng đế nào cũng lấy nữ tử Trần gia, mà Trần gia này cũng nghiễm nhiên trở thành “Lò đào tạo hoàng hậu”, con gái nhà này mới sinh ra đã được học tập lễ nghi quy củ trong cung, lấy việc hầu hạ hoàng đế làm mục tiêu làm người.

 

Thế cho nên, dân gian mới có câu nói “Nửa bên trầm sơn”, dùng chữ “trầm” đọc gần giống Trần gia, sau lưng cười nhạo mấy lão hoàng đế sợ vợ, một thế hệ không bằng một thế hệ, nửa giang sơn này toàn bộ chìm trong túi áo Trần gia.

 

Tới đời Lạc Diên đế này, Tiểu Trần hoàng hậu kế thừa cô của nàng, tính tình rất giống cô mình, trở thành một vị hoàng hậu hay ghen nhất trong lịch sử. Một tiếng cười khẽ trên Kim Loan điện lúc này, khiến Lạc Diên đế vô cùng xấu mặt, chỉ vì mấy ngày gần đây Lạc Diên đế sủng ái Lệ phi nương nương vừa mới hạ sinh hoàng tử, Lạc Diên đế biết rõ nếu lúc này lại rước thêm một cô Ô bố Lạp Thác công chúa, hắn chỉ sợ hậu cung khó giữ được, đành phải cắn răng nói:

 

“Việc này để bàn tính sau đi.”

 

Bàn tới bàn lui, rốt cuộc đem tôi ban cho Thất hoàng tử Huyền Nguyệt.

 

Huyền Nguyệt là con thứ, mẫu phi hắn treo cổ chết nhiều năm trước. Lạc Diên đế đắn đo suy nghĩ, lo trước lo sau, cuối cùng nhận thấy trong đám hoàng tử đứa con trai này vẫn là người trung thực điềm tĩnh nhất, bèn ra chiếu chỉ ban Ô bố Lạp Thác công chúa cho Huyền Nguyệt, coi như bù đắp cho đứa con đáng thương tứ cố vô thân này.

 

Thật ra đến đây, nếu mọi chuyện đều diễn ra êm xuôi, cũng coi như đây là một sự kiện tốt đẹp. Chỉ có điều lúc này, nhánh bên ngoại, nhánh này, không phải ai khác, vừa vặn là bà mẹ chồng tốt của tôi, mụ phượng hoàng trụi lông chết tiệt!

 

Ngày hôm sau sau khi nhận được tin tức chính xác, Túc Phượng vội vã vào cung, câu nói đầu tiên quỳ gối xuống trước mặt hoàng hậu là:

 

“Hoàng hậu hồ đồ a!”

 

Tiểu Trần hoàng hậu kinh hãi, vội hỏi: “Mục Vương phi sao lại nói thế?”

 

Túc Phượng biết phân rõ lợi và hại, nói nếu thực sự gả công chúa tôi cho Huyền Nguyệt, vô cùng đe dọa đối với Thái tử. Biết đâu có ngày Huyền Nguyệt tâm huyết dâng trào, cùng với cha vợ mình nội ứng ngoại hợp, không phải sẽ là Lạc Nguyên Tông thứ hai sao.

 

Thái Tử, quả đúng thật là đứa con trai bảo bối của Trần hoàng hậu.

 

Tiểu Trần hoàng hậu như người mới tỉnh mộng, nắm tay Túc Phượng lệ nóng quanh tròng. Nói cũng may nhờ có Mục vương phi ngươi nhắc nhở a, bằng không bản cung đúng thật là phạm vào một sai lầm lớn, dưỡng hổ vi hoạn*. Nhưng hiện tại việc đã đến nước này, nên xử lý thế nào mới được đây?

 

(*) gần giống nuôi ong tay áo.

 

Kết cục không cần nói cũng biết.

 

Mục vương phi “oai phong lẫm liệt”, “khẳng khái giúp đỡ”, để cho đứa con ngốc của mình thay thế Huyền Nguyệt, cưới tôi. Mục vương là người của Thái Tử, đứa con nít ba tuổi bên đường cũng biết rõ, thấy Hạp Hách quốc đại quân rơi vào trong tay bè phái của Thái Tử, hoàng hậu vô cùng vui mừng.

 

Tôi thật oan ức.

 

Tương đương với tủi thân.

 

Trong tủi thân còn kèm theo một chút phẫn nộ.

 

Mụ cáo già Mao trụi phượng hoàng này, dám lợi dụng tôi làm một mũi tên bắn hai con nhạn, vừa nịnh hót được hoàng hậu, vừa cưới được vợ cho ngốc tử nhà mình.

 

Không tồi, không tồi, quả thật là không tồi mà.

 

Văn Mặc Ngọc nói xong, lại hớp hớp miếng trà rồi mới nói:

 

“Ta là thư đồng của Huyền Nguyệt điện hạ, lúc đó sau khi Thất điện hạ nghe tin hòa thân cùng công chúa xong, còn nói với ta, nếu quả thực có thể lấy được công chúa, bất luận nàng là người phương nào, cũng nhất định suốt đời này đối xử tốt với nàng. Ai ngờ… Ai! Nghe nói sau khi nghe xong chuyện Mục vương phi ngang ngược đoạt công chúa, Thất điện hạ đứng ngoài tuyết cả đêm không chịu về.”

 

Thình thịch!

 

Nhờ Văn Mặc Ngọc đổ dầu vào lửa, tôi vỗ bàn đứng dậy, không thể kiềm chế bản thân mà hét to lên:

 

“Túc Phượng này đúng thật là quá quắt!!”

 

A a a!

 

Hóa ra là tôi lại bị một con phượng hoàng trụi lông chết tiệt kia lừa gạt gả cho đứa con trai ngốc của bà ta!

 

Văn Mặc Ngọc cũng không khuyên bảo tôi, chỉ nhàn nhã ngồi một bên chớp mắt nhìn tôi, khóe miệng, hình như còn hàm chứa ý cười.

 

Tôi tức sùi bọt mép, thật sự không biết nên biểu đạt tâm trạng phẫn nộ giờ bây giờ của tôi như thế nào, dứt khoát ra tay một cái, “Bụp ——” một tiếng cái bàn bị tôi đá văng ra.

 

Tôi đang chuẩn bị nản lòng mắng thêm hai câu, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng nói:

 

“Ai… Ai… Ở bên trong?”

 

Tôi và Văn Mặc Ngọc đều giật mình, quay đầu nhìn lại.

 

Bên cạnh hồ một bóng người nho nhỏ, đang cầm lồng đèn chậm rãi bước tới gần.

 

“Ai! Mau lên tiếng!”

 

Tôi từ giận dữ chuyển thành kinh hãi hoảng sợ, nếu bây giờ bị bắt tại trận, e tôi còn chưa kịp báo thù với lão phượng hoàng, đã bị kết tội “vụng trộm” rồi trùm lồng heo.

 

“Làm sao bây giờ?” Tôi kích động nhìn về phía Văn Mặc Ngọc. Cũng còn may, tôi với Văn Mặc Ngọc vẫn chưa đốt đèn, ngồi dưới ánh trăng nói chuyện phiếm, thế cho nên lúc này người tuần tra ban đêm cũng không nhìn rõ được quang cảnh bên này của chúng tôi, tạm thời vẫn chưa nhận ra tôi và Mặc Ngọc công tử đại danh đỉnh đỉnh.

 

Thân ảnh của người tuần đêm càng lúc càng đến gần, tôi theo bản năng định bắt đầu ẩn trốn.

 

Văn Mặc Ngọc nhếch môi, đột nhiên nói: “Đắc tội!”

 

Nói xong, tôi liền cảm thấy sau lưng bị người ta đẩy một cái, vì hoảng sợ, tôi chỉ nghe thấy bên tai “bịch” một tiếng, tôi từ trong đình rớt xuống hồ sen.

 

Cố sức giãy dụa, tôi hung hăng uống hết hai ngụm nước hồ.

 

Trước khi mất đi ý thức, tôi chỉ nghe thấy tuần tra ban đêm hô to:

 

“Người đâu tới đây, có người rơi xuống nước rồi!”

 

Tôi lại vô lực giãy dụa, mơ mơ màng màng bắt đầu chìm xuống, sau cùng còn liếc mắt nhìn Tinh Nhu Các một cái, sao không thấy một chút bóng dáng của Văn Mặc Ngọc hết vậy.

 

Hóa ra, tiếng “đắc tội” ban nãy là muốn tôi rơi xuống nước đánh lừa sự chú ý của tên tuần tra ban đêm, còn mình thì trốn mất dạng.

 

Nói con bà nó, ách ~ cái ý kiến thoát thân này hay thật đấy!

 

Chương trước           Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục