Hưu Thư Khó Cầu--Mèo Lười Ngủ Ngày| Đọc Truyện Xuyên Không Online

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 14/11/2016 10:11

HƯU THƯ KHÓ CẦU

Tác giả: Mèo lười ngủ ngày

Chương 8

--o0o--

 

Chương trước           Chương sau

 

Chương 10 

 

Ba ngày liên tục, toàn bộ Mục vương phủ đều không được sống yên ổn.

 

Chẳng qua là vì lúc tiểu thế tử ăn cơm trưa bị hóc xương.

 

Mời đại phu, kêu nha hoàn, nấu thuốc hầm canh thông cổ họng, thắp nhang cầu phật lạy Bồ Tát… chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Mục vương phủ gà bay chó sủa.

 

Lại nói tới vị Trương đại phu nổi danh là Hoa Đà tái thế này, tôi thật bội phục sát đất. Trước khi hắn đến chính tai tôi nghe rõ đứa ngốc chỉ nuốt phải miếng xương cá nhỏ, đến miệng của hắn, một miếng xương nho nhỏ lại biến thành một hung khí giết người, lát sau lại nói xương cá mắc ở cổ họng sẽ làm cho hô hấp không thông, ứ đọng không khí, nhẹ thì khạc ra máu, nặng thì không thở được; trong chốc lát lại nói xương cá rất nhọn, sẽ làm yết hầu bị thương, e rằng mất máu gây ảnh hưởng đến tính mạng. Nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu không thấm vào đâu, còn chuyện rốt cuộc mảnh xương cá bị hóc có trôi xuống được không lại không thèm nhắc tới.

 

Túc Phượng đường đường là Mục vương phi tất nhiên cũng là một người khá mạnh mẽ, nếu đổi lại là người khác thấy bộ dạng có nề nếp của Trại Hoa Đà, e là chỉ biết hoảng sợ rồi rơi nước mắt khổ sở, duy chỉ Mục vương phi tức giận đến nỗi dậm chân, rốt cuộc cũng không thèm để ý đến “phụ dung’ căng họng rống lên, tư thế này, cũng chỉ kém là không bước tới kéo áo tên đại phu kia:

 

“Ta chỉ hỏi ngươi một câu, mảnh xương cá trong họng Nhiên nhi rốt cuộc có nuốt trôi xuống được không?”

 

“Chuyện này ——” Trương đại phu vuốt vuốt hàm râu bạc không biết nói sao.

 

Mục Vương phi gằn từng tiếng, lại hỏi tiếp: “Rốt cuộc là được, hay không được?”

 

Trương đại phu nói: “Bây giờ cũng không dám nói được gì, chỉ cần uống hai chén thuốc, ngày mai lão phu lại đến xem xem.”

 

Chậc, nói tới nửa ngày rốt cuộc vẫn là không biết.

 

Đến lúc này, Mục vương phi cũng không nói thêm gì nữa, liền sai Lý ma ma dẫn người đi bốc thuốc, lúc đó bản công chúa cùng Kỳ Nhi bị bỏ quên đang đứng ở trước cửa phòng, thấy Lý ma ma dẫn người đi ra, liền hiểu đạo lý mà nhường đường.

 

Ai ngờ chân vừa mới bước ra nửa bước, đã nghe Mục vương An Lăng Tiêu gọi:

 

“Khoan đã.”

 

Mọi người đồng thời xoạt xoạt đem ánh mắt quay sang nhìn An Lăng Tiêu, chỉ nghe ông nói:

 

“Lúc nãy con dâu ta nhất thời nóng vội, cũng bị té ngã, làm phiền Trương đại phu cũng xem giúp.”

 

Trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt lại xoạt xoạt xoạt chuyển sang nhìn tôi.

 

Tôi cười hắc một tiếng, lão quỷ này ngược lại rất biết làm bộ, trước mặt người ngoài ra vẻ cha chồng hiền từ.

 

Khoát khoát tay, tôi nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ bị dính chút bụi thôi.”

 

Túc Phượng rời khỏi giường đứa ngốc An Lăng Nhiên, đến bên cạnh tôi nói:

 

“Chút bụi này làm sao biết ít hay nhiều, lúc này Nhiên Nhi bị bệnh, còn chờ con dâu ngươi chăm sóc, nếu ngươi lại có chuyện gì thì biết làm thế nào, tốt hơn hết nên để cho đại phu xem đi.”

 

Tôi mở to mắt, rất muốn phun nước bọt.

 

Con mẹ nó, không phải chỉ mắc cái xương cá thôi sao, nói cứ như là nhà tan cửa nát.

 

Thế nhưng suy đi nghĩ lại, tôi bất đắc dĩ bị Lý ma ma ấn ngồi xuống, để cho Trương đại phu vừa bắt mạch vừa nhìn đầu lưỡi mấy lượt. Tôi đã nói rồi, Trương đại phu là một nhân vật vô cùng lợi hại, vẽ hồ lô thành cái gáo nước, ví dụ như nói đến chuyện hù dọa An Lăng Nhiên lúc nãy, trước tiên nói mấy câu tổn thương gân cốt tôi lim dim cũng nghe được, có điều câu kết luận cuối cùng thật sự hù dọa chết tôi.

 

Trương đại phu nói: “Thiếu phu nhân tuổi trẻ khỏe mạnh, xương cốt rắn chắc, mấy cái kia thì không cần phải nói, lão phu chỉ sợ động thai khí.”

 

Trố mắt líu lưỡi!

 

Mọi người xung quanh đều im lặng.

 

Yên tĩnh trước bão tố.

 

Sau cùng, rốt cuộc vẫn là Lý ma ma lớn tuổi nhất, bình tĩnh được, cười nói:

 

“Trương đại phu nói đùa, không nói đến việc Thiếu phu nhân nhà tôi vừa vào cửa mới một ngày, nàng và thiếu gia vẫn chưa viên phòng! Nếu không, ngài lại xem kĩ lại xem?”

 

Tôi như bị đâm vào lưng, tâm trạng vô cùng khó chịu, trời ạ! Có khi nào Hạp Hách công chúa tôi đã từng cùng với nam nhân cuồng dã kia tư thông? Cô ta quả thật không có lương tâm, sao không nghĩ tới chuyện nếu như có mệnh hệ gì thì người phải vào lồng heo là tôi!

 

Trương đại phu tỏ ra không liên quan đến mình, ngược lại vô cùng lo lắng, nhẹ nhàng uống ngụm trà mới phất phất tay áo nói:

 

“Không cần chẩn lại, lão phu đã xem kỹ lắm rồi, Thiếu phu nhân tuổi trẻ mạnh khỏe, xương cốt sẽ mau chóng tốt thôi.”

 

“Không đúng” tôi nghe có chút mơ hồ, “Còn câu lúc nãy?”

 

Mục vương cũng nói: “Đúng vậy. Vừa rồi Trương đại phu ngươi rõ ràng có nói cái gì… thai khí?” Vì hai chữ cuối thật sự khó mở miệng, An Lăng Tiêu cơ hồ chỉ dùng đầu lưỡi kéo nhanh qua.

 

Trương phu vẻ mặt biến hóa rất nhanh, quét nhìn mọi người một vòng, nói:

 

“Ta nói nếu Thiếu phu nhân không điều trị thân thể tốt, về sau có thai có thể sẽ động thai khí, lời này có sai sao?”

 

Người trong phòng toàn bộ nhẹ nhàng thở ra, đương nhiên, đương nhiên người thở mạnh nhất chính là tôi.

 

Trương đại phu nói: “Các ngươi làm sao vậy? Nghi ngờ khả năng phán đoán của lão phu sao?”

 

“Không có không có”, Kỳ Nhi nãy giờ im lặng không lên tiếng vội đứng ra hoà giải nói, “Lúc chúng tôi còn ở Hạp Hách quốc đã từng nghe nói Trương đại phu ngài ‘diệu thủ hồi xuân’, hai năm trước Thất hoàng tử trúng tên độc, ai cũng nói không cứu được, chỉ có y thuật của ngài tốt. Bây giờ có thể bay có thể nhảy, còn có thể săn thú nữa!”

 

Trương đại phu nghe được như gió xuân phơi phới, cười ha ha, “Không nghĩ tới thanh danh lão phu cũng đã bay tới Hạp Hách quốc?”

 

Tôi xấu hổ một phen.

 

Tôi mới không tin câu nói xằng của Kỳ Nhi, có điều lại nhịn không được bội phục Kỳ Nhi, trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, đến cả chuyện Trương đại phu cô ấy cũng đã tìm hiểu rõ ràng.

 

Tiễn Trương đại phu về xong, con dâu đáng thương như tôi đây đương nhiên tránh không khỏi việc giúp mẹ chồng chăm sóc tiểu ngu ngốc.

 

Tiểu ngu ngốc vốn không có gì đáng ngại, nằm trên giường la hét muốn ra ngoài chơi, Mục vương phi thật sự không có cách nào khác, vừa lừa vừa gạt, An Lăng Nhiên mới chịu uống thuốc rồi nhắm mắt ngủ.

 

Cùng lúc đó, lại đổi sang bộ dạng hiền từ nói chuyện với tôi:

 

“Trương đại phu này là người quý phủ hay gọi tới, tuy là lang trung giang hồ nhưng y thuật cũng rất cao. Nha đầu Kỳ Nhi nói rất đúng, mấy năm trước Thất hoàng tử bị người ám toán, lúc ấy vừa may ta tiến cử hiền tài hắn tiến cung trị liệu, không ngờ lại cứu được Thất điện hạ sống sót.”

 

Tôi vâng dạ mà nghe, không yên lòng. Tôi không có bệnh, Mục vương phi vốn nhìn tôi không vừa mắt, tự nhiên nói chuyện này làm gì?

 

Túc Phượng tiếp tục nói: “Trương đại phu không có tật xấu gì lớn, chỉ có tật hay vơ vét của cải. Người bình thường nếu có ốm đau, hắn chữa trị không lấy tiền cũng thôi. Đối với nhà giàu chúng ta, hắn lại chọn tam trở tứ, thói quen xấu nhất chính là ngâm bệnh.”

 

“Ngâm bệnh?” Tôi nháy mắt mấy cái, nhất thời không hiểu được.

 

Túc Phượng vuốt cằm, yêu thương sờ sờ trán An Lăng Nhiên nói:

 

“Danh gia vọng tộc, nếu có ai bị thương an nguy đến tính mạng, lão Trương hồ đồ này sẽ chữa trị nghiêm túc, nhưng nếu chỉ gặp bệnh nhỏ, hắn lại cố tình trì hoãn. Cái gì cũng từ hư nhược nói tới, bệnh nhỏ ba ngày kéo dài tới năm ngày mới hết, bất quá cũng chỉ là cho uống thuốc bổ nhiều hơn một chút. Cho nên, ngày mai lão Trương hồ đồ này có quay lại, nói Nhiên Nhi không tốt, ngươi cũng không cần phải so đo, mặc hắn viết đơn thuốc là được.”

 

Tôi chậc lưỡi, nhất thời lờ mờ nói không ra lời.

 

Cho nên nói, gừng càng già càng cay a.

 

Vừa rồi tôi còn tưởng rằng, Mục vương Mục vương phi đều bị ngốc hết, nhìn không ra Trương đại phu hắn dùng An Lăng Nhiên làm phiếu cơm dài hạn, cố ý lừa thêm chút tiền thuốc. Bây giờ mới thấy, hai vợ chồng người này như gương sáng, e là cũng giống tên đại phu này, giả bộ hồ đồ, mặc hắn lừa chút tiền đi cứu khổ dân chúng bần cùng.

 

Người khổ nhất, chính là tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên phải uống thuốc bổ “Thuốc đắng dã tật”.

 

Sau khi nghe xong, ấn tượng về Túc Phượng trong lòng tôi đột nhiên rề rà cao lớn hơn rất nhiều, có lẽ đúng như lời An Lăng Nguyệt nói, Mục vương phi là loại người mặt lạnh tâm nóng.

 

Bởi vì cái ý niệm này, đối với chuyện tướng công nhược trí của mình tôi rốt cuộc cũng chấp nhận sự thật được chín phần.

 

Ngẫm lại cũng được, xuyên đến đây, gả cho một tên ngốc dù sao vẫn sống thoải mái hơn gả làm thiếp cho một tên thê thiếp thành đàn hay mang chủ nghĩa đàn ông là số 1, ngày ngày đánh đập vợ mình. Huống chi, tiểu ngu ngốc nhà tôi còn là một tên tiểu ngốc vô cùng xinh đẹp, lúc gọi tôi là “nương tử” miệng ngọt đến ngán người, tôi liền tạm thời chăm sóc đứa em trai đệ nhất mỹ nam này, dù sao chỉ số thông minh của tiểu ngu ngốc chỉ có năm tuổi thôi.

 

…………

 

Chờ Mục Vương phi đi xong, An Lăng Nguyệt, biểu muội Mục Vương phi Vương Uyển Dung, nương tử của An Lăng Vân em trai Mục vương là Trần Hiền Nhu cũng lần lượt đến đây hết một hồi.

 

Có điều ngoại trừ lúc An Lăng Nguyệt đến tiểu ngu ngốc còn trợn mắt cười hì hì nói hai ba câu, các thời điểm còn lại, toàn bộ đều đang ngủ. Nói đến đây, tôi thật sự, thật sự thực sùng bái giấc ngủ của tiểu ngu ngốc.

 

Nói tới dì hắn Vương Uyển Dung chẳng xinh đẹp động lòng người, thẩm thẩm Trần Hiền Nhu cũng không hòa nhã lịch sự, hai bà tám này vừa mới bước vào là líu ríu líu ríu không ngừng, chẳng qua cứ nhắc mãi “Nhiên Nhi bị bệnh nhớ nghỉ ngơi cho tốt”, “Ta có mang theo chút thuốc bổ đến đây” nói linh ta linh tinh. Người ta hay nói ba nữ nhân bằng một sân khấu diễn, sau khi gặp hai vị này xong tôi mới thật sự cảm thấy quả là sai lầm rồi, hai người này cũng đủ làm một cái sân khấu diễn, một trái một phải ở bên lỗ tai tôi hát xướng, nhân sâm hai người này rất tốt, giá ngàn lượng bạc; ngọc như ý trấn thần, không sợ quỷ gõ cửa.

 

Bản công chúa cùng Kỳ Nhi dùng sức của chín trâu hai hổ, mới có thể ưỡn mặt đẩy hai vị trưởng bối này tống ra khỏi cửa, tiểu ngu ngốc An Lăng Nhiên lại ngủ đến an lành, không có chút dấu hiệu bị đánh thức.

 

Tôi thực rất thèm được ngủ như thế này.

 

Kỳ thật tình hình của Vương Uyển Dung và Trần Hiền Nhu dưới sự trợ giúp của tiểu trinh thám Kỳ Nhi vô địch của tôi cũng đại khái có chút hiểu biết, một bên là bại gia tử An Lăng Vân, kẻ vô tích sự, đời này e rằng chỉ dựa vào đại ca An Lăng Tiêu ăn cơm ké. Tình trạng của gã này còn không bằng Văn Hiên nhị công tử người ta, tuy rằng món ăn hơi khó ăn một chút, nhưng vẫn là tay làm hàm nhai. Gả cho một nam nhân như thế này, Trần Hiền Nhu đương nhiên phải tìm tất cả các phương pháp nịnh bợ Mục vương và Mục vương phi, lúc này bảo bối ngốc của hai vị này bị bệnh, dĩ nhiên cần phải tới đây ra vẻ.

 

Còn Vương Uyển Dung kia, chuyện của nàng này còn đặc sắc.

 

Theo như lão bà tử lúc chiều mang chén thuốc đến đây nói, biểu tiểu thư này năm đó cũng được coi là một đóa hoa ở kinh thành, cha lại là Đại học sĩ đỉnh đỉnh đại danh trong triều, người tới cầu hôn dù không quá nhiều, cảnh tượng giẫm nát cánh cửa nhà nàng cũng có. Thiên kim đại tiểu thư này được nuông chiều ngàn chọn vạn tuyển, gả cho thuộc hạ của cha mình là một vị Hàn Lâm.

 

Theo lý mà nói chuyện xưa đến đây cũng đã viên mãn hạnh phúc lắm rồi, ai ngờ vị Vương Uyển Dung dù tướng mạo xinh đẹp, tính tình vốn hư hỏng, chưa tới hai ngày vì cãi nhau với cha mẹ chồng liền tự mình trở về nhà mẹ đẻ, hai ba lần đầu, vị biểu dượng của chồng tôi này còn nể mặt cha vợ tới cửa nhận tội, nhưng còn chưa tới mấy ngày, Vương Uyển Dung lại dẹp đường hồi phủ. Lặp lại nhiều lần như vậy, ước chừng chưa tới nửa năm, không chỉ có Vương đại học sĩ cảm thấy phiền chán, mà ngay cả biểu dượng cũng không tới nữa.

 

Vương Uyển Dung thấy tình hình như vậy còn chưa chịu để yên, liền sai tiểu nha hoàn đi bẩm báo, nói muốn hưu phu. Lời này vốn dùng để kích tướng công tới đón mình về, ai ngờ tướng công không đến, mà tiểu nha hoàn ngược lại lại lưu loát mang hưu thư trở về. Ở cổ đại, bất kể gia thế hiển hách như thế nào, con gái gả đi cũng như bát nước đổ ra ngoài, vì thế không có lý do gì để trở về nhà, nói chung cũng không phải là chuyện vinh quang gì. Trong lúc nhất thời, Vương đại tiểu thư kiêu ngạo bị bọn sai vặt nha hoàn cười nhạo, ca ca chị dâu cũng không hòa nhã. Túc Phượng với nàng cùng nhau lớn lên, nói chuyện cùng Vương đại học sĩ thấy tình cảnh nàng như vậy, cảm khái muôn vàn, liền mang biểu muội đến đây chơi vài ngày, ai ngờ đến ở đây xong Vương Uyển Dung dứt khoát không chịu trở về, ở tạm dần dần thành ở luôn, lây lắc lây lắc, cũng hơn ba năm.

 

Tôi, Kỳ Nhi, cùng lão bà tử đưa thuốc tới, lảm nhảm lảm nhảm tán gẫu hết nửa ngày, mặt trời cũng sắp xuống núi.

 

Kỳ Nhi đi loanh quanh nhìn An Lăng Nhiên nằm trên giường cười hì hì nói:

 

“Sao chúng ta nói lâu như vậy mà hắn còn chưa chịu tỉnh, có giống giả bộ ngủ không?”

 

Dứt lời, Kỳ Nhi nổi hứng chọc chọc vào đầu An Lăng Nhiên, nhưng một cái chọc không hề hớm này, Kỳ Nhi lại đột nhiên nhăn mặt nhíu mày lại.

 

Tôi hỏi: “Sao vậy?”

 

Kỳ Nhi thử sờ sờ đầu An Lăng Nhiên nói:

 

“Nóng rực”

 

Nghe vậy, trái tim tôi lại lộp bộp rơi xuống.

 

Sao có thể? Hôm nay trời nắng rực rỡ, một miếng gió cũng không có, ai đâu mà phát sốt vào cuối hè?

 

Nhớ đến điều này, tôi cũng vội xách váy chạy đến bên giường, chỉ thấy trên trán mồ hôi lạnh nhỏ giọt, mái tóc vốn đen như mực đông một nhúm tây một nhúm dính trên trán. Tôi lấy tay vừa chạm vào trán tiểu ngu ngốc, cánh tay không khỏi run rẩy:

 

Quả thực, nóng hực.

 

Tiểu ngu ngốc bị sốt?!

 

Chương 11 

 

Tiểu ngu ngốc này sốt một trận, cũng không nhẹ.

 

Khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp đầm đìa mồ hôi, trắng bệch, môi lại thâm đen, hình như còn nói thì thào cái gì đó, mí mắt đang dần hạ xuống cũng hoảng hốt đảo nhìn xung quanh, thấy tội nghiệp biết bao.

 

Bộ dạng tuyệt thế này, vẻ mặt nhu nhược này, hàng chân mày nhíu lại này, thật sự khiến cho tôi hận không thể mỹ nhân cứu anh hùng. Nhưng về phương diện y thuật, tôi thật sự dốt đặc, đối với việc tiểu ngu ngốc vì sao lại phát sốt nghĩ hoài không ra, rõ ràng An Lăng Nhiên chỉ bị hóc cái xương cá, dưới sự trợ giúp ‘té nhào’ của tôi, hắn rõ ràng đã nuốt cái xương nhỏ bé không hề gì xuống, nhưng lúc này lại nằm trên giường phát sốt đến mơ mơ màng màng, không nói nên lời.

 

Một bà tử nói:

 

“Chắc có lẽ là nhiễm “tai họa” từ bên ngoài về.”

 

Tôi nghe vậy thân hình cứng đơ, không khỏi quay đầu lại nhìn lão phụ kia. Nói ra câu này, chẳng khác gì mang súng chĩa vào người tôi mà, sáng hôm nay tôi dẫn tiểu ngu ngốc ra ngoài đi vòng vòng, buổi chiều trở về hắn lại bị hóc xương cá rồi phát sốt, quả thực cũng có điểm trùng hợp.

 

Chân mày Kỳ Nhi hơi cau lại, cũng mặc kệ nhìn tôi, cái này có thể nói là muốn biện minh nhưng lại không nói nên lời.

 

Sợ rằng Kỳ Nhi cũng nghĩ như tôi, An Lăng Nhiên này là một tên ngốc, được nuông chiều từ bé, chưa bao giờ đi nơi hỗn tạp như vậy, hơn nữa hôm nay lúc hắn bị gã say rượu quấy rầy, sao có thể nhiễm “tai họa” quái gì hả?

 

Hai chữ “tai họa” từ miệng lão bà tử phát ra, Vương Uyển Dung và Trần Hiền Nhu mới vừa rồi còn ngồi mãi bên giường không chịu đi bỗng dưng bật dậy chạy tới trốn vào bình phong, mấy tiểu nha hoàn hầu hạ An Lăng Nhiên cũng co rút cổ, xao xao lui về sau nửa bước.

 

Tôi với Kỳ Nhi đờ mắt ra, đứng kế bên giường không nhúc nhích.

 

Vương Uyển Dung đứng chỗ bình phong, lúc này mới lấy tay sờ sờ mái tóc giả bộ bình tĩnh cười nói:

 

“Đột nhiên ta nhớ ra trong phòng ta còn một cây Linh Chi Tuyết Sơn, nghe cha ta nói là tự mình tìm hái vào đúng ngày tuyết rơi trên núi về, cái này chữa sốt rất hiệu nghiệm, để ta trở về lấy”.

 

Dứt lời, không thèm quay đầu lại nhấc cái váy màu tím mỏng, lộ ra cái chân bó vải lộp bộp lộp bộp vọt nhanh ra ngoài, nha hoàn bên cạnh nàng ta giật mình, nửa giây mới kịp phản ứng chạy theo ra cửa, miệng còn không ngừng gọi:

 

“Tiểu thư, chờ nô tì với.”

 

Tôi ngước mắt nhìn cái nóc nhà quét vôi trắng, Vương Uyển Dung này cũng ngu quá, Vương đại học sĩ cha nàng sao lại có kiến thức nông cạn thế chứ, ngu chết người! Linh chi tuyết sơn cái quái gì, đều là lừa người cả thôi! Mặc dù kiến thức của tôi không được nhiều, nhưng cũng biết cây cỏ linh chi này bình thường sinh trưởng ở vùng nhiệt đới hoặc là á nhiệt đới có khí hậu ấm áp, độ cao so với mặt nước biển bất quá cũng vào khoảng 300 đến 600 thước, nếu đúng là vừa lúc tuyết rơi trên núi thì còn có thể ló đầu ra ngoài sao, e rằng cái thứ mà Bạch nương tử cho Hứa Tiên ăn để khởi tử hồi sinh là tiên chi, tiểu ngu ngốc cũng không có phúc được hưởng.

 

Hơn nữa tôi còn nghe nói cỏ linh chi giúp thư giãn tinh thần, hóa giải buồn phiền, trị hen suyễn, kiện gân cốt, tu bổ nhan sắc, nhưng cũng chưa từng nghe nói là còn có thể giảm nóng hạ sốt, thứ này là đại bổ, nói không chừng mới uống xong một chén, tiểu ngu ngốc cứ thế mà đi đời nhà ma.

 

Biểu di này hoảng sợ, luống cuống cũng rất rất rất không có trình độ.

 

Bên này tôi còn chưa thổn thức xong, bình phong bên kia chỗ thẩm thẩm Trần Hiền Nhu cũng cười toe toét đến run run da mặt.

 

“Nghe vậy ta cũng mới nhớ, cách đây mấy ngày có người tặng tiểu thúc thúc ngươi một cây tuyết liên, ta… ta cũng đi lấy mang đến.”

 

Lần này ngược lại không sai, tuyết liên đúng thật là sinh trưởng trên núi cao. Bất quá, tuyết liên có thể chống lại lạnh lẽo mà lớn lên ở nơi cực rét là vì bản thân đúng thực là một đóa hỏa chi, tính nóng, tin tôi đi nếu đem tuyết liên bưng cho tiểu ngu ngốc uống, hắn lại càng sốt hơn nữa.

 

Thấy Vương Uyển Dung, Trần Hiền Nhu một trước một sau đi hết, bà tử lắm miệng còn đang ngậm miệng chậc chậc nói:

 

“Ai nha nha, tai họa coi bộ đang rất nguy cấp a!”

 

Tiếng nói vừa dứt, mấy tiểu nha đầu đang đứng bên đây lại run run rẩy rẩy hơi nhích nhích lùi về sau.

 

“Tai họa” ở thời cổ, đích thực có thể làm cho người ta khiếp sợ. Đến ngay cả hoàng cung cấm nội, chưa một tiểu hoàng tử tiểu công chúa thoát khỏi bệnh thủy đậu, coi như là lâm đại địch.

 

Lão bà tử vẫn như lúc nãy vâng dạ nói chuyện không ngừng, xem như hiểu rõ mấy lời đồn đại giết người, tôi đang chuẩn bị lên tiếng quát bảo im lặng đã nghe ngoài cửa truyền đến tiếng hét phẫn nộ:

 

“Đồ khốn, ăn no không có chuyện gì làm hả*, ngươi có tin ngươi nói thêm một câu nữa ta sẽ xé nát mồm ngươi ra không!”

 

(*) thật ra nguyên văn nó là vầy: ‘bọn đĩ lừa các ngươi ăn no không có chỗ tiêu hả’..

 

Người có thể nói ra một câu như vậy, đương nhiên là một nhân vật vô cùng lợi hại.

 

Mà nhân vật lợi hại dám ở Mục vương phủ quát to như vậy, lẽ tất nhiên sẽ không thoát khỏi liên can với Mục vương phi.

 

Tôi quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lý ma ma đang dìu sắc mặt tối sầm của Túc Phượng đi vào, theo sau còn có An Lăng Nguyệt, Trương đại phu cùng năm sáu tiểu nha hoàn.

 

Ỷ thế làm cho người ta có chút sợ hãi, từ đây có thể thấy bà Mục vương phi vô cùng yêu thương đứa con trai nhược trí độc nhất vô nhị này.

 

Lão bà tử kia đã sớm bị dọa đến mềm nhũn chân, quỳ trên mặt đất cúi đầu xin tha thứ. Lý ma ma lại ‘ngoài mạnh trong yếu’ hung hăng răn dạy hai câu, Túc Phượng khôn ngoan thu lại ánh mắt sắc nhọn của mình, khoát tay nói:

 

“Thôi đi, lui ra ngoài tự vả vào miệng hai mươi cái, lần sau tái phạm, cũng không dễ dàng như vậy đâu!”

 

Lão bà tử khóc khóc lóc lóc đi ra ngoài, tôi mới thở dài đi qua hành lễ.

 

Mẹ nó nói đến quy củ ở chốn cổ đại này đúng thật là không phải để cho người làm mà, tôi đến hành lễ với Mục vương phi, An Lăng Nguyệt, mấy tiểu nha hoàn cùng Lý ma ma lại hành lễ với tôi. Đợi cho một đám người chúng tôi khom người khuỵu gối gật đầu mới coi như đã thỉnh an xong. Mục vương phi lắp bắp lắp bắp ngồi bên mép giường nhìn đứa con trai bảo bối của mình, vừa lau mồ hôi vừa gọi nhỏ tên, thật lâu sau mới nói:

 

“Trương đại phu, ngươi mau tới đây xem xem.”

 

Lão hồ đồ Trương đại phu bước tới sờ sờ mạch, khi thì vặn vặn râu khi thì mỉm cười, khi thì nhăn mặt khi thì gật đầu, tôi với Kỳ Nhi nhìn đến hãi hùng run rẩy. Lát sau lão Trương mới chịu buông cổ tay An Lăng Nhiên ra, tôi vừa định tiến tới hỏi, bỗng nhiên thấy ông mở phanh cổ áo banh ngực An Lăng Nhiên, nhất thời, tất cả mọi người đều bị hít một ngụm khí lạnh.

 

Trong khi đó, tôi cùng Mục vương phi tột cùng nhất.

 

Mục vương phi như bị người khác chọt trúng tim, vẻ mặt đau đớn dữ tợn.

 

“Sao lại thế này?”

 

Mục vương phi chỉ tay vào một mảng đen thui lớn trên ngực con mình lạnh lùng nói, tôi sợ hãi mà duỗi duỗi cái cổ, vết thương màu đen này vậy mà cũng có hình dạng, vừa vặn giống như bàn tay người.

 

Trương đại phu sờ sờ râu, vân đạm phong khinh* nói nhỏ:

 

(*) vân đạm phong khinh: không màng đến bất cứ điều gì khác, nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi

 

“A, lão phu kê đơn nhầm.”

 

…………

 

Sáng nay tôi chỉ mới vô cùng bội phục y thuật của Trương đại phu, đến lúc này, cái vẻ trấn định tự nhiên của ông lại khiến tôi tiếp tục khâm phục cúi đầu. Những lời này của ông ta tưởng chừng giống như giọng điệu của câu nói “Trưa hôm nay thảo dân muốn ăn bánh chẻo”, đúng là người có trình độ, cuối cùng, Trương đại phu cũng đem ánh mắt nóng rực của Mục vương phi trực tiếp quăng sang một bên.

 

Mục vương phi cười lạnh, “Kê đơn nhầm? Có phải Trương đại phu nên giải thích rõ ràng hơn cho lão thân biết?”

 

Trương đại phu nói: “Chiều hè hơi nóng nực, vì thế nên lão phu mới lấy nhầm đơn thuốc của thiếu phu nhân và tiểu thế tử.” Vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước.

 

Tôi nghe xong những lời này, rốt cuộc cũng không thể bình tĩnh, “A” to ra tiếng:

 

“Nói cách khác, tôi uống nhầm thuốc của tiểu… tướng công?”

 

Lão Trương hồ đồ gật gật đầu, “Đúng là như vậy. Cơ thể tiểu thế tử vốn rất yếu ớt, khí nóng lại bức người, hơn nữa thuốc mà lão phu kê cho thiếu phu nhân đều là thuốc bồi bổ dương khí, thế tử bây giờ đang sốt cao là lẽ dĩ nhiên.”

 

“Lẽ dĩ nhiên?” Mục vương phi tăng âm lượng, “Trương đại phu nói như thế, vậy còn một chưởng trên ngực hài nhi con ta thì sao?”

 

An Lăng Nguyệt nãy giờ vốn vẫn luôn bên cạnh mẫu thân mình, thấy Túc Phượng nổi cáu, vội vàng kéo kéo góc tay áo Mục vương phi, xấu hổ nói:

 

“Nương.”

 

Mềm mỏng như nước, giọng nói này trái lại lại tưới tắt hết một chút lửa giận của Mục vương phi, lúc này mới quay lại bên giường.

 

Tôi mắt nhìn mũi, lỗ mũi vững vàng, không dám thở mạnh.

 

Mục vương phi nói đúng, dù cho có sốt lên là vì tôi với tiểu ngu ngốc uống nhầm thuốc, nhưng cái vết chưởng trên ngực… Véo!

 

Ngàn vạn lần đừng nghĩ rằng là do tôi mang tiểu ngu ngốc đi ra ngoài mua thức ăn nên mới bị đánh.

 

Lão Trương hồ đồ thổi thổi râu, hai mắt trợn to có nhịp điệu.

 

“Không sai, nhất định là tự mình gây ra.”

 

An Lăng Nguyệt nháy mắt mấy cái, lấy cái chăn đắp cho tiểu ngu ngốc nhỏ giọng nói:

 

“Không thể nào? Ca ca sao lại ngốc đến nỗi tự đánh mình chứ?”

 

Trong lòng tôi lặng lẽ phi nước miếng, Nguyệt Nhi à Nguyệt Nhi, ca ca của ngươi vốn là một tên ngốc, tự mình đánh mình cũng là chuyện bình thường thôi.

 

Lão Trương rung đùi đắc ý, “Tiểu thư có điều không biết, lão phu đây vốn định giúp thiếu phu nhân bồi bổ dương khí, ai ngờ lại để cho tiểu thế tử tuổi trẻ khí thịnh ăn vào, lửa to thiêu đốt a, tiểu thế tử nóng đến nỗi không biết phát tiết chỗ nào, ngực lại vừa nóng vừa đốt, vì thế mới vỗ vào thế này —— “

 

“A!”

 

Tôi nhịn không được thét chói tai, trong phòng lúc này già có trẻ có, lớn có nhỏ có ai cũng đều hết hồn há hốc miệng.

 

Lão Trương hồ đồ chưa nói hết câu đã vỗ mạnh vào ngực tiểu ngu ngốc, phát ra tiếng vang thanh thúy, ngay tại chỗ, An Lăng Nhiên sắc mặt trắng bệch, “phốc” một tiếng phun ra một ngụm máu đen.

 

“Nhiên Nhi!”

 

“Ca ca!”

 

Túc Phượng với An Lăng Nguyệt lấy lại tinh thần trước tiên, tôi cùng Kỳ Nhi chen lấn tới trước mặt An Lăng Nhiên.

 

Bên này lão Trương lại không nhanh không chậm, tùy tiện xốc góc áo lau vết máu trên tay An Lăng Nhiên nói:

 

“Ôi chao, như vậy là được rồi. Phun máu đen ra, lão phu lại kê thêm hai thang thuốc nữa, đảm bảo thuốc đến bệnh trừ.”

 

Mí mắt An Lăng Nhiên hơi hơi mở ra, ngước mắt nhìn tôi, sau đó lại đau đến ngất xỉu lần thứ hai. Một phòng nữ tử lại tiếp tục bắt đầu hô to gọi nhỏ.

 

Mục vương phi tức giận đến run cả người, nhìn Trương đại phu cắn răng nửa ngày, chỉ có mấy chữ bật ra từ kẽ răng:

 

“Tốt lắm! Vô cùng tốt!”

 

Tôi đoán, hai người bọn họ đã ‘sông núi kết thù’.

 

Thế nhưng, điều này cũng không làm ảnh hưởng đến hình tượng sáng rỡ của lão Trương hồ đồ trong lòng tôi, trải qua chuyện này, tôi đối với ông ta kính ngưỡng như sóng lớn Trường Giang, cuồn cuộn không ngừng.

 

…………

 

Chương trước           Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục