Chỉ Yêu Chiều Thế Tử Phi| Truyện Xuyên Không

0/5 (0) Bình chọn

Thứ năm, 22/12/2016 05:12

Chỉ Yêu Chiều Thế Tử Phi

Tác Giả: Mại Manh Miêu

Chương 44

 

Chương Trước        Chương Sau

 

Thọ vương phủ, tiền viện, một nam tử trung niên mặc mãng bào thêu một ngàn chữ thọ bằng tơ vàng vua ban, hông thắt ngọc như ý, đầu đội kim quan màu tím khoanh hai tay đi qua đi lại trong hành lang. Mà vương phi Chân thị đang ngồi trên ghế, y phục màu đỏ, đầu cài trâm phượng bằng vàng cũng đang ngóng về phía cửa. 

 

Các mệnh phụ và đại thần đến dự tiệc đã chờ một lúc lâu, dần dần nổi liên tiếng xì xào. 

 

“Sắp giữa trưa rồi, sao Thọ vương và vương phi còn chưa cho bắt đầu tiệc.”

 

“Không lẽ đang đợi người nào?” 

 

“Nghe nói cũng gởi thiệp cho Cẩm Thân vương phủ, chẳng lẽ là chờ người bên đó?”

 

“Không phải Cẩm Thân vương phủ và Thọ vương phủ đã không lui tới từ lầu rồi sao? Thế nào......” 

 

...........

 

Tiếng xì xào không ngừng, khiến phu phụ Thọ vương thấy xấu hổ quá chừng, bất quá vẫn không lộ ra mặt, khéo léo cười cười, chỉ là chuỗi Phật châu trong tay Chân thị đang không ngừng chuyển động. Đến lúc mọi người đói tới mức bụng kêu vang, mới truyền đến tiếng hét lớn của người giữ cửa vương phủ: “Cẩm Thân vương thế tử đến!”

 

Một bóng dáng cao ngất xuất hiện tại cửa lớn Thọ vương phủ. Mọi người đưa mắt nhìn, trên đầu nam tử là trâm ngọc đen hiếm thấy, mái tóc dài đen như mực tản ra trên bộ bào phục cũng màu đen, toàn thân hắn tỏa ra khí chất tà lạnh! Ngũ quan hoàn mỹ như được điêu khắc, tản ra hơi thở lạnh lẽo, theo sau nam tử là một con sói trắng lớn, hình như cảm thấy mọi người nhìn chằm chằm, con ngươi xanh ngọc của Tuyết Lang híp lại, gầm lên một tiếng, mọi người rùng mình, không tự chủ cúi thấp đầu. 

 

Không hổ là người hoàng thất chính tông, bẩm sinh đã có khí phách hoàng tộc. Mọi người thầm than: cũng chỉ có vị này mới không chút kiêng kỵ, dẫn theo dã thú đến dự tiệc. 

 

“Cẩm Thân vương thế tử đại giá quang lâm, Dương mỗ vô cùng vinh hạnh, mời thế tử ngồi ghế trên!” Thọ vương Dương Khai thấy con sói sau lưng nam tử, ngẩn người, chốc lát lấy lại tinh thần, tươi cười chào đón. 

 

Một vương gia lại cung kính với một thế tử như thế, thật là không thể tưởng tượng nổi, nhưng những người khác trong lòng đều tự hiểu. Thọ vương này tuy là vương, nhưng những gì được hưởng hôm nay đều là do đương kim thánh thượng niệm tình công lao tổ tiên họ Dương mà thôi. Còn Cẩm thân vương phủ thì không giống, Cẩm Thân vương Tiêu Dực Đức là huynh đệ ruột với hoàng thượng, thế tử Tiêu Dạ Huyền lại là người đứng đầu Bắc Địa, được hoàng thượng hết mực sủng ái, tất nhiên được đối xử thế này là xứng đáng. 

 

Nam tử ngồi xuống, nhìn xung quanh một lượt lơ đãng nói: “Thọ vương không cần đa lễ!” 

 

Thọ vương Dương Khai ra hiệu với người bên trong, ý bảo khai tiệc. 

 

“Khai yến!” 

 

Theo tiếng hô của quan ti lễ, một đám tỳ nữ bưng từng hộp thức ăn khắc hoa lục tục đi vào, để lên bàn những thứ trái cây trân quý tươi ngon, rót vào ly bên cạnh rượu nho thơm nồng của Tây Vực, tiếng đàn sáo réo rắt bên tai không dứt, mọi người bắt đầu nâng ly cạn chén.

 

Bên kia, Như Ca lựa chọn một góc khuất ngồi xuống, còn Ngọc Giai Nhàn và Ngọc Bảo Oánh, mới vừa đi đâu đó về, lại đi thẳng đến hàng đầu ngồi. Ăn cao lương mỹ vị, nghe đàn sáo dập dìu, cầm ly rượu nho lên, màu đỏ như hoa hồng dưới ánh mặt trời phiếm ánh sáng rực rỡ, tản ra mùi thơm đặc trưng của rượu nho Tây Vực, có vẻ cực kỳ hấp dẫn. Như Ca nhấp môi, cảm nhận được vị ngọt thuần, có lẫn một chút chua, không tệ.

 

Qua ba lần rượu, một lão ma ma dẫn theo mấy tỳ nữ cầm giấy bút đi vào hoa viên. Những tiểu thư đang ngồi, có người lắc đầu một cái, có người cầm bút viết gì đó lên giấy. Đợi một tỳ nữ đi tới trước mặt, Như Ca hỏi thăm mới biết thì ra là ghi lại các tiết mục muốn đến Đông viện biểu diễn, nhìn hai hàng dài tên người biểu diễn và tiết mục, xem ra còn phải sàng chọn một phen.

 

Như Ca lắc đầu một cái, ý bảo mình không có tài nghệ muốn biểu diễn, Tỳ nữ kia thấy vậy nhìn nhìn một chút cô nương mỹ lệ ngồi ở khóc khuất, dung mạo như thế mà cầm kỳ thi họa không thông thứ nào, lắc đầu cầm cuộn giấy đi về phía lão ma ma, hình như bẩm báo gì đó, lão ma ma kia quan sát Như Ca một phen, thấy nàng bưng bình rượu tự rót tự uống, khóe miệng lão ma ma thoáng hiện một nụ cười sâu xa.

 

Trên lầu các, Thọ vương nhìn Cẩm Thân vương thế tử Tiêu Dạ Huyền hình như đã say ba phần, nhớ lại năm đó vương phi Chân thị đắc tội người này không khỏi thầm hận trong lòng. Nếu năm đó Chân thị kiên định, thì hôm nay mình đâu đến nỗi phải lấy lòng người trước mắt như thế. Hiện tại, Thọ vương phủ nhìn thì giàu sang, nhưng thực chất đã bắt đầu suy bại, chỉ dựa vào thái ấp và gia sản tổ tiên để lại mà sống qua ngày, đến một ngày nào đó sẽ không còn gì nữa.

 

Cứ nhớ lại chuyện năm đó là Dương Khai lại thấy nhức đầu. Năm đó, trưởng tỷ của vương phi Chân thị là Tĩnh phi nương nương, đang rất được hoàng thượng sủng ái, trăm phương ngàn kế mới cầu được thánh thượng đồng ý cho nữ nhi Dương Di vào danh sách những người chọn làm thế tử phi.Ngờ đâu, Cẩm Thân vương thế tử bị người Vân Cương đánh lén, trúng cổ độc của Vân Cương, hoàng thượng phái thái y đến chữa bệnh cho thế tử, tám người thì chết hết bảy. Chân thị sợ nữ nhi mình bị chọn đi xung hỉ sẽ mất mạng, nên lấy cái chết uy hiếp cầu xin Tĩnh phi gạch tên nữ nhi mình khỏi danh sách, ai ngờ vừa gạch xong, những người khác cũng rối rít rút lui theo. Lần này xem như họ dẫn đầu, đắc tội với vị thế tử này, sau đó Thọ vương phủ cũng bị hoàng thượng nhìn không vừa mắt, nhiều lần bị trách phạt. 

 

Mấy năm nay, Dương Khai luôn luôn xem chừng thái độ của Cẩm Thân vương phủ, Tĩnh phi đã từng nóng lòng muốn thử nhắc lại với hoàng thượng, nhưng vẫn không có hồi âm. Mấy ngày trước đây Chân thị đề cập tới nhân ngày đại thọ 50 của mình, bảo quản gia gửi thiệp cho Cẩm Thân vương phủ và Thế tử phủ, biết đâu có thể cứu vãn được, không ngờ Cẩm Thân vương thế tử đến thật, nghĩ tới đây Dương Khai nháy mắt với Chân thị đang ngồi bên cạnh. 

 

Chân thị nhìn thấy, tất nhiên hiểu ý, khoát tay ra hiệu cho phía sau. Chân thị tự biết mình sống không lâu nữa, đến lúc đó sợ là nữ nhi mình sẽ khó sống được ở nơi này, nghĩ tới nghĩ lui, gả nữ nhi vào Cẩm Thân vương phủ là tốt nhất. 

 

Núp sau tấm bình phong, từ khoảnh khắc nam tử tiến vào Dương Di vẫn nhìn không chớp mắt. Thấy mẫu phi ra hiệu cho mình , liếc mắt nhìn thế tử Tiêu Dạ Huyền, mặt Dương Di đỏ bừng, lão ma ma thấy vậy, không khỏi vui mừng mà gật đầu, đỡ Dương Di đi ra. 

 

Mọi người đang chè chén say sưa, liền thấy một thiếu nữ dung mạo giống vương phi Chân thị đến bảy phần đi ra. 

 

Dương Di hành lễ với Thọ vương xong, mềm nhẹ nói: “Hôm nay là đại thọ của phụ vương, nữ nhi xin hiến một điệu múa của người Hồ, chúc phụ vương phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn.” 

 

Mọi người nghe thấy điệu múa của người Hồ, lập tức tỉnh táo tinh thần, đây chính là vũ điệu của ngoại tộc, mặc dù đã nghe qua, nhưng số người thấy qua không nhiều lắm. 

 

Tiếng nhạc vang lên, thiếu nữ mặc váy ngắn, tay áo dài, y phục bó sát người, bên hông những dải lụa màu xanh rũ xuống, ủng da màu đỏ, khoác khăn lụa mềm mại, trên thân đeo rất nhiều đồ trang sức, bắt chéo hai chân, tay trái chống nạch, tay phải nâng lên, những dải lụa phiêu dật, làn váy xoáy hình cung, không ngừng xoay tròn. 

 

Khi Dương Di múa xong, vang lên một loạt tiếng ủng. Thọ vương Dương Khai cũng nhịn không được trầm trồ khen ngợi. 

 

Dương di nghe tiếng cỗ vũ, tầm mắt nhìn sang Tiêu Dạ Huyền, lại thấy vẻ mặt nam tử bình tĩnh như thường, không khỏi cảm thấy thất vọng. 

 

Chân thị thấy vậy cũng không lộ vẻ nôn nóng, đối với tài nghệ của Dương Di, Chân thị rất có lòng tin, mà chuyện gì cũng phải có đối lập mới được.

 

Dương Di ngồi xuống bên cạnh, Chân thị đặt tay lên bàn tay hơi lạnh của Dương Di, thản nhiên cười nói: “Hôm nay tới đây đều là những tiểu thư tài năng, đã chờ lâu lắm rồi, vương gia chớ để các nàng sốt ruột.” 

 

Thọ vương nghe vậy gật đầu liên tục: “Vậy bắt đầu đi!” 

 

Chân thị lấy danh sách những tiết mục đã được sàng chọn từ tay tỳ nữ, nhìn thoáng qua, hơi nhíu mày, nghe lão ma ma báo lại, khẽ thở dài một hơi, giao cho quan ti lễ đứng bên cạnh đọc thứ tự biểu diễn các tiết mục. 

 

Mà thiếu nữ đang uống rượu nho trong hoa viên chẳng hề muốn đến Đông viện biểu diễn không hề biết rằng trên tờ giấy trong tay quan ti lễ bỗng nhiên có ba chữ: Ngọc Như Ca.

 

Chương Trước        Chương Sau

 

Super Led Boy
Đọc Tiếp: Chương 1, Chương 1, Chương 2, Chương 3, Chương 4, Chương 5, Chương 6, Chương 7, Chương 8, Chương 9, Chương 10, Chương 11, Chương 12, Chương 13, Chương 14, Chương 15, Chương 16, Chương 17, Chương 18, Chương 19, Chương 20, Chương 21, Chương 22, Chương 23, Chương 24, Chương 25, Chương 26, Chương 27, Chương 28, Chương 29, Chương 30, Chương 31, Chương 32, Chương 33, Chương 34, Chương 35, Chương 36, Chương 37, Chương 38, Chương 39, Chương 40, Chương 41, Chương 42, Chương 43, Chương 44, Chương 45, Chương 46, Chương 47, Chương 48, Chương 49, Chương 50, Chương 51, Chương 52, Chương 53, Chương 54, Chương 55, Chương 56, Chương 57, Chương 58, Chương 59, Chương 60, Chương 61, Chương 62, Chương 63, Chương 64, Chương 65, Chương 66, Chương 67, Chương 68, Chương 69, Chương 70, Chương 71, Chương 72, Chương 73, Chương 74, Chương 75, Chương 76, Chương 77, Chương 78, Chương 79, Chương 80, Chương 81, Chương 82, Chương 83, Chương 84, Chương 85, Chương 86, Chương 87, Chương 88, Chương 89, Chương 90, Chương 91, Chương 92, Chương 93, Chương 94, Chương 95, Chương 96, Chương 97, Chương 98, Chương 99, Chương 100, Chương 101, Chương 102, Chương 103, Chương 104, Chương 105, Chương 106, Chương 107, Chương 108, Chương 109, Chương 110, Chương 111, Chương 112, Chương 113, Chương 114, Chương 115, Chương 116

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục