Tiếng Hát Nơi Biển Cả| Truyện Teen

0/5 (0) Bình chọn

Thứ bảy, 23/04/2016 09:04

Tiếng hát Nơi Biển Cả

Tác Giả: Hứa Vĩ Lai

Chương 2: Part 3

Chương Trước        Chương Sau

 

 

_ Để tôi đưa anh đến phòng y tế nhé? Trông anh có vẻ mệt mỏi xanh xao lắm!

 

_ Đừng đến gần tôi!

 

Lời lẽ vô tình làm cô ấy giật mình và lùi lại

 

Tsubaki quay lưng chạy thật nhanh ra khỏi phòng

 

_ Khoan đã………..

 

………………………………………………….

 

………………………………………………….

 

_ Tại sao…… tại sao chuyện này lại xảy ra? Tại sao Lumina lại ở đó, ngay trước mắt mình, tại sao???

 

Chạy huỳnh huỵch không ngoảnh đầu lại, Tsubaki không muốn nhìn thấy cô ấy lần nữa, không muốn phải nhớ lại để rồi chịu đựng nỗi đau dằn vặt trong tim cho nên đã chọn cách chạy trốn đến nỗi va phải thùng rác để sát hành lang rầm rầm lăn lông lốc ra sàn trước sự giật mình của biết bao học sinh cao trung

 

Nằm sấp trên sàn mà không ai dám đến gần hỏi thăm hay giúp đỡ, hắn siết chặt tay dồn hết toàn bộ cảm xúc ức chế chất chứa trong lòng

 

_ Tại sao?

 

Tsubaki gượng đứng dậy rồi tiếp tục chạy thật nhanh thật xa đừng bao giờ có thể nhìn lại quá khứ

 

_ Không lý nào, không lý nào, Lumina đã chết rồi, Tsubaki, Lumina chết rồi!

 

………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

 

Ở nhà, Tsukusa mạo muội mở cửa phòng cậu em trai bước vào không được phép, nhưng tất cả cũng vì lo lắng cho thằng nhóc ấy nên mới như vậy. Vẫn như cũ, từ lúc Tsubaki trốn Anh quốc trở về, nó luôn chọn cách sống trong bóng đêm u ám ảm đạm, một gian phòng nhỏ tuy sạch sẽ gọn gàng nhưng không có nổi một tia ánh sáng. Chỉ chút nữa thôi, Tsubaki sẽ rời khỏi căn phòng này đến một nơi khác và tiếp tục tạo ra một không gian u ám không sức sống giống như thế này. Cuộc đời của nó dường như không còn cách nào có thể cứu vãn được nữa rồi

 

Tsukusa lặng lẽ kéo tấm rèm để cho tia nắng ấm áp nhẹ nhàng chiếu qua khe cửa kính, cảm giác giống đã từ lâu nơi này không được sưởi ấm bởi ánh sáng nên có chút lạ lẫm mới mẻ

 

Tsukusa chợt nhìn xuống khung tranh đặt đầu giường, trong lòng đau quắt lại từng cơn nhưng vẫn phải ráng chịu đựng

 

_ Lumina, chị không nghĩ rằng sau từng ấy năm nó vẫn còn rất yêu em. Tsubaki bất chấp mọi thứ để được yêu em để giờ đây phải luôn dằn vặt đau khổ, nó đã bước sâu vào bóng tối lắm rồi………. chị không biết phải làm gì bây giờ nữa Lumina, chị phải làm sao để Tsubaki được hạnh phúc đây?

 

………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

 

Chiều cùng ngày 17h

 

Tsubaki trở về sau một ngày học vất vả…… mà cũng không biết là phải do học không nữa

 

_ Mừng em về Tsu – kun!

 

Tsukusa lại vui cười nằm dài trên ghế sofa chổng ngược đầu về phía mình trong khi trên bàn vẫn còn mấy gói bim bim đang mở và bộ anime đến hồi gay cấn. Cuộc đời của Tsukusa chỉ gắn liền đến thời gian phè phỡn như vậy thôi

 

_ Nhanh lên nhanh lên, chị muốn ăn chân vịt rút xương cho bữa tối, nhanh lên nhanh lên!

 

Tsubaki thở dài

 

_ Hiểu rồi, đợi chút!

 

Tsubaki vác cặp bước lên tầng hai

 

…………………………………………………………….

 

…………………………………………………………….

 

_ Chúc buổi tối ngon miệng!

 

Tối nay có món chân vịt rút xương đúng theo yêu cầu của người chây lười tham ăn, ai nấu thì không cần phải bàn chi nữa. Tsukasa nhanh nhảu gắp lấy cái đùi to nhất mà nhét ngồm ngoàm vào miệng trong khi cậu em trai vẫn rất lịch thiệp

 

_ Tsu – kun, hôm nay trên trường có gì vui không? Kể chị nghe đi!

 

Tsubaki dừng đũa, đôi mắt xa xăm phiền não khi nghĩ về chuyện sáng nay, chuyện mình gặp một cô gái giống Lumina như hai giọt nước, về người có thể nhìn rõ tâm tư cảm xúc mà mình đã truyền qua “hoa anh đào đỏ”. Mình đã bỏ chạy không suy nghĩ để rồi cúp cua cả buổi học trên sân thượng, đó là một ngày tồi tệ của mình

 

_ Không có gì, vẫn bình thường!

 

_ Em vẫn chưa quen được bạn nào hết ư, ít nhất cũng phải có một hai người chứ nhỉ?

 

_ Không, em không cần phải có bạn, chỉ toàn là một lũ phiền phức nhiều chuyện vớ vẩn linh tinh…… nhìn thấy những nụ cười giả tạo đó của chúng, em tự hỏi …… lỡ chuyện không hay xảy ra, chúng có còn vui cười giúp đỡ nhau như bề ngoài đã nói không!

 

Trong cái nhìn của Tsubaki mọi thứ thật tiêu cực u ám, một linh hồn trống rỗng bị thắt chặt bởi những sợi xích hối hận tội lỗi…….. một linh hồn không thể tìm được ra lối thoát cho mình

 

Tsukusa vẫn đang rất cố gắng thuyết phục cậu em trai bất trị 

 

_ Những điều đó không phải còn quá sớm với em ư? Tsu – kun, em chỉ mới 19 thôi, chỉ mới bước chân làm quen với môi trường cao trung có rất nhiều điều bất ngờ đang đợi ở phía trước. Việc của em hiện tại là học hành, kết nhiều bạn mới và tìm những dự định mới cho tương lai của mình…….. dẫu sao em cũng quyết định không lai vãng đến thế giới hội họa nữa đúng không?

 

_ Nếu như chị cũng khuyên nhủ được bản thân mình bằng những triết lý như thế thì đỡ cho em biết bao. Tsukusa nee – san, để em nói lại một lần nữa cho chị hiểu rõ, em không quan tâm đến cái thế giới này muốn gì, cũng không thiết tha đến những điều tươi đẹp như chị đã nói. Mục đích của em…….. mục đích duy nhất để em có thể tồn tại trong kiếp người nãy…….. đã không còn nữa rồi. Cứ thử đặt mình vào trường hợp niềm hạnh phúc hơn chục năm tìm kiếm bị tước đoạt đi ngay trước mắt…….. cảm giác đó còn khủng khiếp và đau đớn hơn cái chết gấp trăm lần. Cuộc đời này quá đỗi những điều bất công Tsukusa nee – san, em thù cuộc sống này, thù cái thế giới này….. nên đừng bao giờ nói những lời lẽ vô nghĩa như vừa rồi nữa. Bản chất là em KHÔNG QUAN TÂM!

 

Cuộc trò chuyện và bữa tối đã kết thúc sau khi Tsubaki nhấn mạnh 3 từ cuối cùng một cách giận dữ thầm sau gương mặt lạnh lùng ác cảm ấy. Hắn kéo ghế mạnh bạo

 

_ Em no rồi, chị cứ từ từ mà thưởng thức tiếp đi!

 

Nếu như còn có thể ung dung dùng đũa gắp những món ăn mình thức cho vào chén thì đó là một người vô tình vô nghĩa. Tsukusa cũng vậy, cô không còn đủ niềm vui, không còn cảm thấy ngon miệng khi nhìn vào món khoái khẩu vẫn nóng hổi nghi ngút đang chờ đợi. Tâm trạng rối bời này có thể nhận ra một cách dễ dàng chỉ qua ánh mắt đượm buồn kìm nén vô hồn không thiếu đi sự ức chế đau buốt trong tim. Những lời lẽ đó không khác gì hàng trăm hàng ngàn mũi kiếm phóng cùng một lúc làm rách toạc đi linh hồn mỏng mang của con người

 

Tsubaki đã từng trải qua cảm giác đau đớn như thế…….. nhưng nó vẫn còn trụ được đến thời điểm này thì quả thật là một kỳ tích…….. và hậu quả cho sự kỳ tích ấy là một chiếc lọ rỗng tuếch, lạnh lẽo cô đơn đang ngự bên trong trái tim héo tàn của thằng bé. Tsukusa biết, giờ có nói gì thì cũng vô ích, một khi nó đã quyết định thứ gì thì không bao giờ thay đổi hệt như bố mình

 

_ Tsu – kun, chị biết….. hiện giờ em đang rất giận dữ, cứ mỗi lần nghe em gọi thẳng tên chị là lòng chị lại thắt lại dữ dội. Kể từ ngày Lumina mất, em không còn gọi chị là Onee – chan nữa……… Không sao, nếu đó là điều em muốn thì cứ như thế đi để tâm hồn em được thoải mái dễ dàng. Chị chỉ xin em Tsu – kun………. Xin hãy quên đi quá khứ, hãy tự tha thứ cho bản thân mình và tìm một cuộc sống khác tốt hơn sau khi rời khỏi căn nhà này……. Được không?

 

Tsubaki lạnh lùng đặt chén đũa ăn của mình vào chậu để nước xả ào ào, đôi mắt ấy đang xa xăm suy nghĩ điều gì?

 

_ Em không còn có thể quay lại được nữa…….. em cũng không có quyền tha thứ cho bản thân mình. Nếu linh hồn này yên ổn chấp nhận cuộc sống mỗi ngày trôi qua một cách chậm rãi yên bình….. thì có nghĩa em đã phủ nhận hoàn toàn sự hiện diện của Lumina. Tsukusa nee – san, đây là sự trừng phạt, sự trừng phạt của thần linh giáng xuống tên tội đồ Minamiya như em, đừng nghía vào chuyện này nữa, hãy để em tự mình gánh chịu lấy mọi thứ. Chị……. Cứ tiếp tục sống trong thế giới mà chị cho là tuyệt vời đi, ít ra nó còn có ý nghĩa với chị hơn là em! 

 

_ Tsu – kun, đừng tin vào điều đó nữa, nó chỉ là một truyền thuyết vô căn cứ thôi, em không nên quá tin vào nó………

 

_ Nếu như nó đơn thuần chỉ là một truyền thuyết thì có lẽ…….. Lumina vẫn sẽ còn sống cho đến tận bây giờ!

 

Tsukusa không thể nói gì hơn được nữa, mọi lý luận của mình đều trở nên vô dụng khi đối chất với Tsubaki……… cuộc thuyết phục cuối cùng này thật sự đã thất bại rồi

 

Tsubaki quay lưng rời khỏi phòng ăn, nhưng khi đặt chân giữa ranh giới hai không gian thì chợt dừng lại

 

_ Tsukusa nee – san, em đã chuẩn bị hết mọi thứ cần thiết để chuyển đi ngay tối hôm nay, những thứ không phải của em thì xin trả lại cho chị. Sau này hãy tự lo cho bản thân mình thật tốt, đừng có nằm chây lười cùng mấy gói bim bim xem anime nữa. Em không còn ở đây để nấu nướng giặt giũ hầu chị như con ở đâu. Bảo trọng Tsukusa nee – san, đứa con gái chính thống của dòng tộc!

 

Ngay khi Tsubaki lạnh lùng rời đi hoàn toàn, cũng là lúc niềm cảm xúc mà Tsukusa kìm chế bao lâu nay vỡ òa không tự chủ qua những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt xinh đẹp ấy. Cô dùng tay che miệng không để tiếng oán than trong tim vang ra, tự gục đầu xuống bàn mà khóc

 

_ Không……… Tsu – kun, chị không phải…….. không phải như em nghĩ đâu…….. Lumina, xin lỗi……. chị không thể bảo vệ được Tsu – kun nữa, thành thật xin lỗi em, Lumina!

 

………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

 

Gia trang gia tộc Minamiya, đó là một gia trang cực rộng lớn nằm ở bìa rừng duy nhất trên đất Nhật, xung quanh toàn rừng và núi cao và là nơi có thể nhìn rõ mặt trời lặn khi hoàng hôn.......... Một nơi thật yên ắng, chỉ có tiếng chim hót líu lo mỗi buổi sáng và hương hoa từ những đại thông bao phủ quanh tường thành gia trang. Còn về riêng gia trang ……….. nó giống như một kinh thành thời Edo chiến hơn

 

Nhưng bàn về diện tích thì……….. tốt hơn hơn đừng nên đề cập đến nếu không muốn ngã ngửa ra khi biết con số cụ thể của gia trang

 

Có hai vợ chồng ngồi trước hiên nhà, người vợ mặc bộ Kimono quyền quý rót trà nóng vào cốc đúng kiểu phụ nữ Nhật, còn người chồng thì có thú vui chơi cây cảnh cùng chim muông. Một cặp vợ chồng đúng theo phong cách nước Nhật xa xưa thời Edo

 

_ Mình à, Tsubaki – kun đã đoạt giải nhất trong cuộc thi hội họa quốc tế, anh nhìn xem, “ hoa anh đào đỏ” đang được treo ở viện triển lãm Anh quốc và nhận được rất nhiều lời bình luận hay của đông đảo mọi người. Tsu – kun thực sự đã rất cố gắng rồi!

 

Người phụ nữ ấy mỉm cười dịu dàng tự hào khi đưa tờ báo chỉa ra phía trước

 

Nhưng hình như ông ta chẳng thèm quan tâm hay ngó ngàng gì đến, chỉ tập trung vào những cây bonsai và những con chim nho nhỏ đậu trên ấy kêu lích chích

 

_ Mình à, ít ra cũng phải mừng cho con nó, được cả thế giới công nhận không phải đứa trẻ nào ở tuổi Tsu – kun cũng đạt được đâu!

 

_ Tư trang, dòng họ Minamiya không cần đứa con trai như thế……. Nó không còn là người nhà Minamiya nữa. Bà đừng đưa những thứ liên quan đến nó lởn vởn trước mặt tôi!

 

Thở dài ngán ngẫm

 

_ Đến tận bây giờ ông vẫn còn giữ kiểu suy nghĩ lạc hậu bất chấp cổ hữu vậy à……… Tsu – kun đã rời gia trang suốt 4 năm, nhiêu đó vẫn chưa đủ để nguôi cơn giận trong lòng ông ư?

 

_ Nó đã vi phạm cấm luật của cả ba phân gia, tội lỗi không thể dung tha, đuổi cổ nó ra khỏi nhà vẫn còn là nhẹ!

 

_ Đuổi ra khỏi nhà khi con mới chỉ 15 tuổi, rồi bắt nó ngủ bờ ngủ bụi lang thang đầu đường xó chợ, cách giữ hình ảnh cho gia tộc Minamiya của ông hay thật đấy. Thế hình phạt nặng nhất là gì? Ông tính rút kiếm chém chết nó trước mặt các thành viên Minamiya hả? Có thể người trong nhà chấp nhận nhưng pháp luật thì không đâu!

 

Ông chồng khó tính thở hắt ra, mặt mày quay lại cau có 

 

_ Cứ mỗi lần nhắc đến Tsubaki là bà liền nhảy vào bênh vực cho nó, rút cuộc bà có phải vợ tôi không thế?

 

_ Tôi là vợ ông, đồng thời cũng là mẹ của Tsukusa và Tsubaki, đối với tôi, ông và hai đứa con đều quan trọng như nhau, không thể bỏ rơi ai hết. Vấn đề ở chỗ, tôi không giữ lối suy nghĩ phong kiến lạc hậu cổ hữu như ông. Thế kỷ 21 rồi ông ạ, phải biết nhìn theo thời đại mà phán xét như thế nào cho hợp tình hợp lý hợp mắt mọi người và dư luận xung quanh. Thử nhìn hai phân gia còn lại xem, có ai còn giữ kiểu như ông đâu………. Họ tân tiến hết rồi!

 

_ Thôi, tôi không thể nào nói lại bà nữa, tóm lại, Tsubaki đã vi phạm vào điều cấm kỵ của ba phân gia, nó đã làm ô uế hình ảnh gia tộc Minamiya trước hai phân gia còn lại. Thật không xứng đáng trở thành người trong nhà ta. Ý tôi đã quyết, đừng hòng thay đổi!

 

Người vợ thở dài ngán ngẫm thêm một lần nữa

 

_ Tùy ông muốn sao cũng được, tôi chịu, nhưng để tôi nói điều này cho ông biết: Tsubaki không cần dựa vào gia thế tiền bạc uy quyền của nhà Minamiya mà đã có thể thành công tự lo cho bản thân ngoài kia. Tsukusa vừa gọi điện nói sau khi tốt nghiệp trường mỹ thuật ở Anh và đoạt giải nhất cuộc thi, nó đã trở về Nhật Bản, tự mua một căn biệt thự 2 tầng ngoài trung tâm Tokyo bằng tiền mình kiếm được sống theo ý muốn của nó mà không phải đắn đo suy nghĩ gì về những cổ luật như ông nhé. Xét ở mọi phương diện, Tsubaki còn hơn ông gấp mấy lần đấy, nó không vô dụng khi ông quyết định đuổi nó ra khỏi nhà đâu!

 

Nghe những lời đó, ông già khó tính cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ lẳng lặng bước vào trong nhà

 

Còn người phụ nữ thì che miệng cười khúc khích, xong lại nhìn vào tờ báo một cách tự hào

 

_ Hầy, ba con nói thế nhưng thực chất ổng rất mừng khi biết tin con đoạt giải nhất đấy Tsu – kun…….. chúc mừng con!

 

………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

 

Tối hôm ấy, Tsubaki đã hoàn toàn chuyển về ngôi nhà mới, một căn biệt thự trắng ngoài trung tâm Tokyo

 

Hừm hừm……… tiếng sóng biển và mòng biển ư? Có vẻ như hắn đã chọn một nơi tại vịnh Kyuushi thì phải. Nhưng kể ra cũng biết lựa địa điểm quá, từ đây có thể hướng ra ngoài biển nghe tiếng sóng mỗi ngày, khung cảnh biển ban đêm tuyệt đẹp lại thêm gió mát từ ngoài đó thổi vào thì còn gì bằng

 

_ Vâng, công ty chuyển phát đã đến và giúp em sắp xếp mọi thứ theo đúng như yêu cầu, chị không cần phải lo nữa!

 

Sau một buổi tối loay hoay với đống hàng đặt trước trên các cửa hàng gia dụng được chuyển đến như sofa, tủ lạnh, tivi, giường mùng gì ấy, cuối cùng thì Tsubaki cũng có thể thoải mái sống ở căn nhà mới của mình, chỉ một mình mình muốn làm gì thì tùy không bị quậy phá

 

Bây giờ thì hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa êm ái mới mua, gác hai chân lên bàn uống cà phê kính trước mặt, cửa sổ kính để mở cho gió thổi vào, tay nghe điện thoại, chắc là của Tskusa gọi đến

 

_ Mọi thứ vẫn diễn ra rất tốt, chị tự lo cho mình đi Nee – san, và đừng làm phiền em nữa, giờ em muốn đi nghỉ nên thôi nhé, bye!

 

Nói chuyện ngang cơ cúp mắt bất chợt, Tsubaki ngã đầu ra sau ghế thở dài ngán ngẫm, mắt hướng thẳng lên chiếc đèn chùm có những con cái con sao đồ chơi treo lủng lẳng xuống bắt mắt một cách xa xăm

 

_ Không thể nào thoát hoàn toàn khỏi nơi đó……… có lẽ an phận với cái tên Minamiya là một điều không thể phủ nhận hay từ bỏ……… Mình còn phải bị lệ thuộc đến bao giờ nữa đây?

 

Tsubaki đứng dậy, bước ra chỗ ban công, chống hai tay lên thành lặng nhìn bãi biển chìm vào bóng đêm cùng cơn gió khẽ lùa qua mái tóc tài tử một cách nhẹ nhàng chậm rãi

 

****************************************

 

_ Tsu – kun, nhìn thử xem, biển về đêm cũng rất tuyệt đấy, cả gió nữa, nếu như hai thứ ấy hòa nguyện vào nhau sẽ tạo nên một điều tuyệt vời mà tạo hóa ban tặng. Biển thật tuyệt vời đúng không?

 

****************************************

 

Lời nói và nụ cười ấy hiện về trong tâm trí Tsubaki, hắn chợt nhắm mắt lại để cảm nhận những gì thiên nhiên mang lại

 

_ Em nói đúng Lumina, biển………. thật tuyệt vời!

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục