Mặt Nạ Tình Yêu| Đọc Tiểu Thuyết Teen

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 20/07/2016 08:07

Mặt Nạ Tình Yêu

Chương 39

Chương Trước        Chương Sau

 

Nó khóc , khóc mãi đến tận khuya , thì ngả đầu dựa vào tường ngủ , tuy đã ngủ nhưng tại sao những giọt nước mắt vẫn lăn chảy dài trên khuôn mặt đó . 

 

Nó đang mơ , mơ về những chuỗi ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của nó . Thế nhưng đùng một cái cả 2 người nó yêu thường đều rời xa nó , nó giật mình tỉnh dậy , những tia nắng sớm chiếu vào mắt nó , nó khẽ cười nhạt . Nó ước gì những điều đó chỉ là giấc mơ thôi , và khi tỉnh dậy nó lại được ở bên họ , được cùng cười , cùng khóc với bà và hắn . Nhưng ông trời đã không thực hiện được điều ước nhỏ nhoi này , nó thầm nghĩ có lẽ ông trời củng ghét bỏ nó , như bà và hắn vậy . 

 

... 

 

Lâm đã ngồi ở ngoài cả một đêm , mà không hề chợp mắt tí nào . Lâm ước gì , mình có thể nói ra tất cả để nó không đau buồn như thế này , nhưng vì em gái Lâm lại đành im lặng . 

 

- Cậu vẫn còn ở đây àk ???_ tiếng nó từ phía sau vọng lên , làm Lâm giật mình thoát khõi những suy nghĩ . 

 

- Àk.......................ừ _ Lâm ậm ự rồi lại gật đầu . 

 

- Cậu ở đây làm gì vậy ???_ nó lại hỏi tiếp , chẵng biết sao hôm nay nó lại hỏi nhiều như vậy . 

 

- Tôi chờ em _ Lâm quay lại khẽ mỉm cười nói . 

 

- Chờ tôi làm gì cơ chứ ???_ nó nhăn mặt hỏi . 

 

- Thì ....chờ đi học chứ làm gì _ Lâm đáp nhanh rồi chỉ về phía chiếc xe . 

 

Nó bật cười , một nụ cười nhỏ nhoi suốt từ hôm qua đến giờ . Nụ cười khiến tim Lâm đập rộn ràng và cũng phần nào đó bớt đi sự lo lắng . 

 

- Không đi sao ?? Đứng ngẩn ngơ gì thế _ nó khó chịu nói khi Lâm cứ thẫn thờ mãi . 

 

- Ờ đi chứ _ Lâm gật đầu nhìn cứ ngu ngu làm sao . 

 

Lâm lao xe đi , lâm không biết vì sao sáng này , hành động và lời nói của nó khác lạ đến như vậy , có lẽ hình như là nó lại đang tạo nên một lớp bọc cho mình , một lớp bọc mạnh mẽ , chứ không phải là cái lớp mặt nạ trong quá khứ nữa . 

 

Nó ôm chặt Lâm , vì Lâm lao xe nhanh quá , mặc dù nhanh nhưng nó vẫn nhìn thấy rằng đây không phải là con đường đến trường . 

 

- Này....này....đi....đâu....thế ??_ nó ú ớ hỏi . 

 

Không biết vì đi nhanh quá Lâm không nghe , hay là Lâm đã nghe nhưng không trả lời nó . 

 

...... 

 

Từ tối qua đến giờ hắn chẵng chợp mắt được tí nào , hắn mãi mê nghĩ xem làm sao thoát khõi được cái vụ đính hôn chết tiệt này . Nếu nói thẳng ra , hắn sợ mẹ hắn sẽ buồn , nhưng biết còn cách nào nữa đây . Thôi nằm nghĩ cũng chẵng ra cái gì , hắn đành , uể oải bước xuống nhà : 

 

- Sao con dậy sớm thế ???_ tiếng mẹ hắn vang lên làm hắn giật cả mình . 

 

- Dạ ........tại con ngủ không được _ hắn cười gượng trả lời . 

 

- Anh Rin _ Lam từ ngoài cỗng bước vào đã kêu to tên hắn . Hắn giật mình quay ra ngoài , rồi thở dài mệt mỏi . 

 

- Công chúa bé nhỏ của Bác đến rồi sao _ mẹ hắn niềm nở đón Lam , trong khi hắn cứ thở dài mãi không thôi . 

 

- Hôm nay con đến vì muốn đi chơi công viên với anh Rin _ Lam nhanh chóng nói ngay mục tiêu của mình . 

 

Hắn đang uống nước , xem sặc ra ngoài , nhưng đành nuốt trọng nhìn Lam . 

 

- Ừ vậy 2 đứa lại đây ăn sáng nhanh rồi đi _ mẹ hắn đưa tay ngớac cả 2 người lại . 

 

- Nhưng....mẹ àk !! Con cảm thấy hơi mệt _ hắn gãi đầu nói . 

 

- Mệt thì phải ra ngoài cho nó mát mẽ , chứ mệt ở trong nhà nó u ám càng mệt thôi con _ mẹ khuyên nhủ hắn . 

 

- Nhưng.................._ hắn ngập ngừng nói thì Lam đã xen miệng vào : 

 

- Đúng đó anh , mình ăn nhanh rồi đi nào _ Lam kéo ghế ngồi sát hắn . 

 

Mẹ hắn và Lam thì ăn sáng ngon lành , trong khi hắn chả muốn ăn tí nào , đang tìm cách nói với mẹ , thì lại phải đi chơi với Lam . Nhưng rồi một suy nghĩ thoáng qua trong đầu hắn '' Hay là mình nói với Lam luôn trực tiếp , làm vậy thì có hơi quá đáng với cô ấy , nhưng chuyện này không thể kéo dài mãi như vậy được '' hắn gật gù sau cái suy nghĩ của mình . 

 

Sau buổi ăn sáng , hắn và Lam rời đi được một lúc thì ba Lam tới nhà . Có một cuộc nói chuyện đã diễn ra : 

 

- Chúng ta sẽ tiến hành tổ chức đám cưới nhanh nhất có thể _ ba Lam uống một ngụm trà rồi nói . 

 

- Liệu khi thằng bé nó nhớ ra ký ức của mình thì sao ???_ mẹ hắn lo lắng hỏi . 

 

- Khi nào đến lúc đó hãy tính , bây giờ điều quan trọng là việc hợp tác của hai gia đình chúng ta , và cả tính mạng con gái tôi nữa . 

 

- Nhưng tôi sợ ............................._ mẹ nó ngập ngừng nói . 

 

- Tôi nói không sao đâu mà chị đừng lo lắng như vậy _ ba Lam trấn an mẹ hắn . 

 

- Ừ , vậy khi nào thì chúng ta tổ chức đám cưới cho chúng nó _ mẹ hắn lắp bắp nói . 

 

- Có thể là tuần sau , đợi anh nhà về rồi chúng ta làm đám cưới luôn thể _ ba lam khẽ một nở một cười đầy vẻ kinh doanh . 

 

- Ừ.........vậy cứ theo ý anh là được rồi _ mẹ hắn gượng cười rồi đáp . 

 

- Vậy xin phép chị tôi về _ ba Lam đứng lên nói , rồi bỏ đi một mạch . 

 

Để lại mẹ hắn trong căn nha , nhìn theo bóng ông ta khuất dần . '' Liệu khi thằng bé nó nhớ ra mọi chuyện , nó có hận mình không ??? Việc mình làm bây giờ là đúng hay sai '' mẹ hắn trầm ngâm suy nghĩ . 

 

Lâm chỡ nó đi đâu ??? Cuộc đi chơi của hắn với Lam sẽ như thế nào ???

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục