Gặp Nhau Chỉ Là Tình Cờ--Pé Yi| Đọc Truyện Teen

0/5 (0) Bình chọn

Thứ sáu, 06/05/2016 09:05

Gặp Nhau Chỉ Là Tình Cờ

Tác Giả: Pé Yi

Chương 1: Tương Ngộ

Chương Trước        Chương Sau

 

 

" Lạ thật, mình có biết yêu đâu, thế mà cứ cảm thấy tình yêu quanh quẩn chờ đợi bên mình, mi sẽ biết yêu, giống như đứa trẻ luôn chờ mi nói ' Em yêu anh '..."

 

Tiếng chuông reo vang, khiến tôi đang mơ mành cũng phải tỉnh giấc

 

Tôi bèn với lấy chiếc điện thoại di động trên đầu giường xem giờ

 

" Ôi, chết, sắp muộn rồi".Hôm nay là buổi học đầu tiên.Sao mình lại ngủ nướng nhỉ?Mẹ mà biết được thì chết,nghe nói trung tâm đào tạo đó tốt nhất thành phố.A, mẹ phải xếp hàng dài mới ghi danh cho mình được.Mình phải nhanh lên

 

Tôi dậy đánh răng, rồi chạy như bay ra trạm xe buýt, thấy thời gian đang trôi qua từng phút từn giây, tôi vội bấm máy gọi cho đứa bạn thân nhất

 

" Mộc Tuyết, cậu đến đó chưa?Làm sao đây?Tớ sắp đến trể rồi"

 

" Nhanh lên chứ...Tiểu Bội, còn 5 phút nữa, mau lên, tớ đang đợi cậu ở đây , tắt máy nhé, bye!"

 

Nhìn đồng hồ thấy kim giây quay liên hồi, thế mà vẫn chưa thấy xe đến

 

Thôi vậy, đã đến lúc cần giản gân cốt, bắt đầu hay như bay...Người qua đường cảm thấy như một cơn gió vù qua, mở to mắt, chỉ thấy một bóng người vèo qua trước mặt...

 

Trong lớp học thêm Mộc Tuyết sốt ruột đi qua đi lại trước cửa lớp, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cổng 

 

"Hừ sao Bội chưa đến nhỉ?Sắp vào học rồi, sao nó...?"

 

Đúng lúc đó, Mộc Tuyết nhìn thấy tôi, vội chạy đến, chưa để tôi kịp định thần, nó đã lôi tôi vào lớp, vừa ngồi xuống đã bắt đầu cằn nhằn

 

" Tiểu Bội, cậu biết hôm nay là buổi học đầu tiên mà..."

 

Nhưng vì vừa chạy một quãng đường dài, mệt bở hơi tai, nên tôi nào để ý đến lời nó

 

Cũng may, chuông reo, tôi thoát nguy...

 

Một thầy giáo trông rất nho nhã bước vào. Nho nhã như vậy sao có thể là một giáo viên dạy toán nhỉ? - Tôi nghĩ bụng.- Nếu thấy là một giáo viên dạy nhạc, trước cây dương cầm, đôi tay hẳn sẽ lướt nhẹ trên các bàn phím đàn đen trắng...

 

Tôi bất giác bật cười...Thấy thế, Mộc Tuyết lấy khuỷa tay huých, tôi mới tỉnh lại, tôi quay sang thấy nó nháy mắt ra hiệu, tôi đành quay lại, phát hiện thầy đang nhìn tôi mỉm cười, tôi chẳng biết phản ứng thế nào, đành nặn ra một nụ cười gượng gạo

 

Cuối cùng thầy rời mắt khỏi tôi, tôi thở phào như trút được gánh nặng. tôi nhìn quanh các bạn học khác, sự ngượng ngùng ban nãy có vẻ đã vơi đi đôi chút

 

Thầy bắt đầu điểm danh:

 

" Mộc Tuyết..."

 

''Dạ có"

 

" Nhan Mộng Bội"

 

'Dạ có"

 

...

 

" Mộ Thiển Thần"

 

"..."

 

Thầy gọi mấy lượt mà chẳng có tiếng nào trả lời

 

Đúng lúc đó, cánh cửa chợt mở ra một người đứng tựa vào khung cửa, hắn trông rất khôi ngô nhưng lại tạo cảm giác khó gần, trực giác mách bảo rằng hắn không phải lạnh lùng bẩm sinh...

 

"Wa... hên quá! Hôm nay được gặp hai chàng đẹp trai..."

 

" Ừ! Vốn mình không muốn đến đây, giờ phải cảm ơn quyết định của ba mẹ"

 

....

 

Hừ, nghe những lời bàn tán xì xầm sau lưng, tôi cảm thấy hơi quá, cũng chỉ hơi đẹp trai thôi mà ( chị này bị gì rồi đẹp thế mà còn nói hơi đẹp thôi ạ ) có cần phải như vậy không ? 

 

thầy giáo bước về phía hắn mỉm cười hỏi:

 

" Em là Mộ Thiển Thần "

 

Hắn nhìn thầy chỉ gật đầu , rồi đi về phía chỗ ngồi

 

Thầy ngán ngẩm, bắt đầu bài giảng hôm nay...

 

Chương Trước        Chương Sau

Super Led Boy

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục