Yêu Giả Thành Thật--Lam Bạch Sắc| Đọc Tiểu Thuyết Ngôn Tình Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 29/06/2016 10:06

Yêu Giả Thành Thật

Tác Giả: Lam Bạch Sắc

Chương 34.2

Chương Trước        Chương Sau

 

Phó tổng giám đốc đang ở trong phòng làm việc, Kinh Kỷ Nhân đưa tay gõ cánh cửa đang khép hờ, Phó tổng giám đốc liền mời hai người bọn họ vào.

 

Vị phó tổng giám đốc được điều tới đây sau khi công ty sát nhập với Hoàn Cầu, đối với những nhân viên cũ rất khách sáo. Giám đốc và Tư Gia Di vừa ngồi xuống, thứ ký của anh ta liền đi tới rót nước.

 

Giám đốc vẻ mặt nghiêm túc, khoát tay ngăn cản nói: "Không cần rót nước, Phó tổng giám đốc, tôi chỉ muốn nói một câu, nếu như công ty muốn đuổi việc Tư Gia Di, tôi cũng sẽ tự nhận trách nhiệm và xin từ chức."

 

Tư Gia Di cả kinh nhanh chóng kéo góc áo anh ta, vội vàng giải thích: "Phó tổng giám đốc, ý của tổng giám đốc không phải là vậy, anh ta...."

 

Phó tổng giám đốc lại cười: "Hình như hai người hiểu lầm rồi, cấp trên chỉ định tạm thời để cho Lý Thân Ninh dừng mọi hoạt động một thời gian, ngoài trừ việc đó ra, tất cả đều như trước, không có gì thay đổi."

 

Cả Tư Gia Di và giám đốc đều giống như không tin vào tai mình, ngồi ngẩn ra.

 

Phó tổng giám đốc vẫn cười hiền lành như trước: "Lần này gọi hai người tới, chính là vì nói chuyện này. Bây giờ hai người có thể yên tâm làm việc rồi chứ ?! Cô Gia Di, cô có thể tiếp tục làm quản lý của những nghệ sĩ khác không, về phía giới truyền thông và công chúng cô không cần quan tâm."

 

Tư Gia Di ngây ngô đứng lên, máy móc đi ra khỏi phòng làm việc của phó tổng giám đốc.

 

Chuyện này không khác gì việc sống sót sau vụ tai nạn nguy hiểm, Kinh Kỷ Nhân vui vẻ mặt mày phấn chấn, vừa ra khỏi phòng làm việc liền không đợi được mà nở nụ cười thật tươi: "Thật sự là quá may mắn."

 

Tư Gia Di lại khá căng thẳng, trên mặt không hề mỉm cười: "Đây là chỉ thị của anh ta."

 

Thay đổi người quản lý, tạm thời sẽ không nhận những hợp đồng mới, nhưng bộ phim đang đóng sẽ bị dừng lại, trong một đêm Lý Thân Ninh đã bị cô lập .

 

Tư Gia Di bắt đầu trải qua những ngày bất an.

 

Sự nghiệp của Lý Thân Ninh bị thay đổi vì cô, trong khoảng thời gian anh ta bị dừng mọi hoat động sẽ bị thiệt hại bao nhiêu, cô không thể nào biết.

 

Nhưng hình như trong mấy ngày này, Lý Thân Ninh còn bận rộn hơn so với trước kia, ngay cả thời gian chăm sóc Dao Dao cũng ít hơn. Cô bé bị đưa tới nhà Tư Gia Di làm bài tập, mặc dù cô bé đối với việc này không vui, nhưng Tư Gia Di thật sự không hiểu mấy ngày qua anh ta rốt cuộc đang bận cái gì.

 

Đa Đa có Dao Dao làm bạn, tâm trạng hình như tốt hơn so với lúc ở Singapore, mặc dù cậu bé chưa bao giờ biểu hiện tâm trạng trên khuôn mặt, nhưng làm mẹ cậu, Tư Gia Di có thể cảm nhận được cậu bé đang dần dần thay đổi, đây là điều duy nhất khiến cô vui mừng.

 

Khó khăn lắm cô mới thoát được cánh ký giả đi gặp Lý Thân Ninh, nhìn dáng vẻ anh ta có vẻ không sao, làm cô càng thấy khó hiểu.

 

"Tại sao anh không lo lắng cho sự nghiệp diễn xuất của mình ?!"

 

"Coi như là cho bản thân một kỳ nghỉ phép đi."

 

Hiện giờ bọn họ đang ở trong căn phòng riêng của một Club tư nhân, nơi bí mật an toàn, ánh sáng xung quanh đều yếu ớt, Tư Gia Di không xác định được rốt cuộc mình có hiểu được người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này không: "Vậy anh nói cho tôi biết, gần đây anh đang bận chuyện gì, mà ngay cả thời gian chăm sóc Dao Dao cũng không có."

 

Đối với câu hỏi này, anh từ chối trả lời, ngược lại hỏi: "Vậy cô nói xem, tại sao cô lại phải quan tâm tôi ?!"

 

Cô không trả lời, phát hiện chính bản thân cũng không hiểu được vì sao mình lại như thế, thậm chí đối với việc anh ta phát ngôn lung tung khiến dư luận xôn xao, cô cũng không cảm thấy tức giận.

 

Suy nghĩ một lát, cuối cùng cô tìm được những từ ngữ thích hợp nói: "Có lẽ đây chính là một loại cảm giác chịu ơn."

 

"Cảm giác chịu ơn ?!" Hình như anh ta đối với câu trả lời này không hài lòng lắm "Đừng nói với tôi, bởi vì chúng ta đều là những bậc cha mẹ độc thân, cô thấy tôi đáng thương nên mới giúp tôi ?!"

 

Hai người đều có những suy nghĩ riêng, sự tinh khiết và mùi thơm tràn đầy căn phòng, có chút khổ sở, ngay cả giọng nói của cô cũng phát ra chua sót khổ sở: "Có lẽ đó cũng là một phần nguyên nhân, quan trọng hơn là, những việc này tôi đã từng trải qua, bị oan ức, bị cảnh sát bắt, bị công ty đại diện một cước đát văng... Nếu năm đó có người giúp tôi một chút, tôi cũng sẽ không tuyệt vọng đến vậy."

 

Lý Thân Ninh không đành lòng nhìn cô, sự bi thương tràn ngập không khí trong căn phòng. Anh cúi đầu tìm thứ gì đó, như tìm chút ánh sáng chiếu trên mặt bàn.

 

"Cô không trách tôi ?!" Anh có chút không chắc chắn.

 

Người phụ nữ lại cười lạnh nhạt như vậy, là chưa từng gặp chuyện thê lương, hay là không thèm để ý tới.

 

"Tại sao tôi lại phải trách anh ?! So với tất cả những chuyện tôi đã trải qua năm đó, quả thực đây chỉ là chuyện nhỏ, không có lý do gì lại bị chuyện nhỏ đả kích"

 

Cô nói giọng đầy khí phách, Lý Thân Ninh nghe xong, cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên trong mấy ngày u ám này: "Có nhớ cô đã từng nói với tôi một câu không, vạn tiễn xuyên tim, tập mãi thành thói quen rồi ?! Nếu tất cả những chuyện năm đó đều là giả, vậy thì đối với cô thực sự rất không công bằng."

 

"Tại sao lại nhắc tới chuyện này ?!"

 

"Nói thật với cô, năm đó tôi mới bắt đầu sự nghiệp nên cảm thấy rất thích phong cách diễn của cô, cô còn nhớ hồi cô đóng một quảng cáo vào vai nữ tên Lung Á, thật sự khiến cho tôi ...." Anh không khỏi nhíu mày, nhớ lại hình ảnh năm đó, còn cẩn thận lựa chọn từ ngữ, "Kkinh ngạc."

 

Cô lờ mờ nhớ lại lần đóng quảng cáo đó.

 

Trong quảng cáo, cô được gọi "Thụ", lắng nghe tiếng lòng của nam chính, vào lúc này cô vừa thầm kinh ngạc vì sự hiểu biết của anh ta đối với cô, vừa tiếp tục lắng nghe anh ta trải lòng chuyện thời niên thiếu: "Tôi còn nhớ năm đó vì cô nổi tiếng quá nhanh, có một biệt hiệu gọi là 'chăm chỉ' . Cảm giác cô là một người kiên cường, là người chỉ cần xác định rõ mục tiêu sẽ luôn luôn hướng về phía trước. Nhưng sau này ...."

 

Anh dừng một chút, cô đại khái đoán ra được anh đang tránh nói tới những từ khiến cô khó chịu, sau đó anh tiếp tục nói: "Nói thật lúc trước tôi say mê cô bao nhiêu thì sau này khinh bỉ cô bấy nhiêu."

 

Quả nhiên là thế giới của người trẻ tuổi, trắng đen rõ ràng, không có màu xám ở giữa. Cô bất đắc dĩ lắc đầu: "Chẳng trách lúc mới quen, anh lại có thái độc ác với tôi như vậy, cũng không muốn Dao Dao thân thiết với tôi."

 

Lý Thân Ninh có vẻ lúng túng, vẻ mặt run sợ, trịnh trọng nhìn về phía Gia Di: "Mấy ngày nay tôi đã điều tra ra được chút manh mối, cô đợi thêm một thời gian nữa, tôi không tin, không tìnm ra được chứng cớ chứng minh trong sạch cho cô."

 

Sự cố chấp của người đàn ông này làm cô kinh hãi, nói chính xác hơn là sợ: "Đừng nói với tôi là mấy ngày nay anh đi điều tra việc này."

 

"....."

 

"Không cần." Cô gượng cười, "Thật sự không cần."

 

Lý Thân Ninh không nói gì, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, chuẩn bị đứng dậy: "Tới giờ rồi, tôi phải đến tòa án điều tra một chút."

 

Anh ta đi gấp như vậy, cô thật sự không biết thuyết phục thế nào, trong tình huống cấp bách liền thốt lên: "Lý Thân Ninh !"

 

Anh dừng lại, quay đầu nhìn cô.

 

"Làm sao anh khẳng định được những tin đồn về tôi năm đó là giả ?! Nhỡ đâu tôi gạt anh thì sao, nhỡ đâu sự thực đúng như tin đồn ?!"

 

"Không biết." Từ trước đến nay anh chưa bao giờ kiên định như vậy.

 

Tư Gia Di biết bản thân đang lo lắng điều gì, lo lắng anh ta sẽ điều tra ra được Diêu Á Nam, lo lắng anh ta sẽ điều tra ra được Phương Tử Hằng, lo lắng anh ta sẽ khơi lại những cảm giác tra tấn vĩnh viễn không dứt kia, những lo lắng này khiến cô không thể nói với người ngoài cuộc như anh, chỉ có thể nói: "Trước đây không phải anh vẫn cho tôi là hạng người như vậy sao ?!"

 

Lý Thân Ninh lại nhìn cô bằng ánh mắt đầu trìu mến: "Chắc chắn cô không biết được lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô là trong hoàn cảnh nào đâu."

 

Cô không hiểu vì sao đột nhiên anh ta lại nói như vậy. Cô không khỏi do dự đáp: "Tôi đang nói chuyện với Dao Dao, anh đến bế cô bé đi, tiện thể châm chọc tôi một câu."

 

Anh lắc đầu một cái: "Đó là lúc cô ở studio bị gây khó dễ, bị mười mấy cái tát, nhưng một câu oán hận cũng không có, làm như không có gì, tiếp tục quay phim cho đến khi xong."

 

Tư Gia Di hoàn toàn không dám tin.

 

Nhưng những lời này, thực sự phát ra từ miệng anh ta: "Một người phụ nữ quật cường lại ương bướng không biết dùng mưu mô, ngoại trừ Tư Gia Di ra, tôi chưa từng gặp người thứ hai. Lúc đầu cũng vì gặp cô trong hoàn cảnh như vậy, tôi mới bắt đầu chú ý tới cô, sau này lại đi tin những tin đồn thổi kia, nên bị thất vọng che mờ mắt mình. Thật ra suy nghĩ kỹ lại, nếu như tôi vẫn nhớ tới dáng vẻ năm đó, tôi sẽ luôn tin tưởng cô, không cho rằng cô là loại người đắm mình trong trụy lạc."

 

Lý Thân Ninh cứ như vậy bỏ đi.

 

Tư Gia Di cố gắng dùng mọi cách để nhớ lại, vẫn không thể nào nhớ được khoảng ký ức anh ta đang nói, nhưng suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên cảm thấy đáng mừng, thì ra ở trong trí nhớ người khác, cô không phải là người xấu xa đến thế, cũng từng để lại kỷ niệm tốt đẹp . . .

 

Đối với việc mình bị đình chỉ một thời gian, Lý Thân Ninh hoàn toàn không để ý. Nhưng không có nghĩa là fan hâm mộ của anh sẽ bỏ qua cho công ty

 

Vì bảo vệ quyền lợi thần tượng của mình, có vô số những bức thư cầu xin tha thứ, trách mắng gửi tới công ty, Tư Gia Di trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, ngay cả đồng nghiệp cũng có lời ra tiếng vào.

 

Ngoài Lý Thân Ninh, Tư Gia Di còn làm quản lý cho mấy nghệ sĩ khác, cũng hết sức bận rộn. Trừ cuộc hội nghị thường kỳ vào thứ hai ra, về cơ bản cô rất ít khi ở công ty, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể bắt gặp đồng nghiệp bàn tán chuyện của mình -

 

Mỗi lần hội nghị thường kỳ Tư Gia Di đều đến khá sớm, cô đẩy cửa phòng họp đang khép hờ, không ngờ có người còn tới hớm hơn. Xuyên qua khe cửa có thể nhìn thấy ba người đang ngồi trên ghế salon bên bàn hội nghị vừa nói vừa cười, cô đang định đi vào, nghe thấy đối phương nhắc tới tên mình.

 

"Ai da, mọi người đã nghe tin về Tư Gia Di chưa ?! Cô ta vừa mới vào công ty không được bao lâu, công ty chúng ta liền bị Hoàn Cầu thu mua, sau đó vì bảo vệ nghệ sĩ của mình, đã ra tay đánh người khác. Khoảng thời gian trước còn nghe nói cô ta bị chụp ảnh khi đang quyến rũ thương nhân, bây giờ ngay cả Lý Thân Ninh cũng bị thua dưới tay cô ta...."

 

"Tôi cũng cảm thấy kỳ lạ, không phải người đứng sau Lý Thân Ninh rất có quyền thế sao ?! Tại sao người bị phạt lần này lại là anh ta, mà không phải Tư Gia Di ?!"

 

"Vậy thì các cô không hiểu rồi, người đứng sau cô ta cũng rất có quyền thế."

 

"Cô đang nói tới.... giám đốc ?! Nghe nói năm đó giám đốc còn là quản lý của Tư Gia Di. Nói thế nào đi nữa thì hai người bọ họ cũng coi như thân tình, gặp phải chuyện khó khăn tất nhiên phải giúp đỡ nhau."

 

"Sai."

 

"Hả ?! Nói như vậy nghĩa là bên trong còn nội tình khác ?!"

 

"Các cô còn nhớ lần cô ta xin nghỉ phép đi Singapore, sau khi trở về mang theo rất nhiều đặc sản bánh ngọt, đưa cho mọi người ?!"

 

"Nhớ chứ, nhưng sao ?!"

 

"Tôi nói cho hai cô nghe, vào đúng tối hôm đó, tôi phải quay lại công ty lấy chút đồ, thấy cô ta vẫn còn ở lại làm thêm giờ, lúc tôi đi ngang qua phòng làm việc thấy cô ta mệt mỏi gục xuống bàn ngủ, còn cho rằng cô ta đúng là người cuồng công việc, nếu tôi có một nửa chịu khó của cô ta, thì tôi cũng có thể thăng chức rồi. Nhưng kết quả sau đó tôi nhìn thấy gì, hai cô thử đoán xem ?!"

 

"Nhìn thấy cái gì ?"

 

"Tôi nhìn thấy một nhân vật lớn bước vào phòng làm việc của cô ta, để đồ ăn khuya xuống bàn, lại còn ngồi đó nhìn cô ta ngủ, không kìm được lòng đưa tay vuốt ve gương mặt cô ta.... Ánh mắt đó, giống như đang nhìn tình nhân nhỏ, cho dù có là người mù cũng nhìn ra được sự mờ ám giữa bọn họ."

 

"Là người nào vậy ?! Nói nhanh lên, đừng có úp úp mở mở như vậy."

 

"Diêu-Tử-Chính!" 

 

Hai người còn lại đồng thời phát ra tiếng kêu lớn.

 

Bàn tay Tư Gia Di vốn đang cứng đờ đặt trên nắm cửa, lúc này chán nản buông ra, trong mắt chỉ cò lại sự ngỡ ngàng. Nháy mắt cô đã lấy lại tinh thần, cuống quít quay đầu rời đi.

 

Cô muốn rời ra chỗ thị phi này.

 

Rời xa . . . . con người luôn áp đặt cho mình những xúc động sâu sắc nhất.

 

Người ngoài cửa đã đi khỏi, nhưng tiếng nói cười bên trong vẫn chưa kết thúc, người kia đưa mắt nhìn hai đồng nghiệp đang bị kinh ngạc, càng cười đắc ý hơn: "Chuyện sau đó còn kích thích hơn !"

 

"Không thể nào ?! Còn chuyện gì nữa ?!"

 

"Sau khi Diêu Tử Chính đi, một lúc sau Lý Thân Ninh xuất hiện, bây giờ hai người đoán thử xem ?! Tư Gia Di tỉnh lại, chắc sẽ cho rằng đồ ăn khuya là do Lý Thân Ninh mang tới, hai người liếc mắt đưa tình, là điều miễn bàn."

 

Tư Gia Di gần như chạy thẳng một mạch từ trong công ty tới bãi đỗ xe, cô chạy từ trong bóng râm chạy tới bãi đỗ xe ngoài trời, ánh sáng mặt trời lập tức làm cô chói mắt, đồng thời cũng làm tan biến hoàn toàn tâm trạng rối bời khi nãy.

 

Lúc này cô mới có thời gian bình tĩnh lại, gọi điện thoại cho người quản lý khác: "Tôi có việc không thể tới họp, anh tới họp thay tôi nhé."

 

Đối phương lập tức đồng ý: "Không thành vấn đề"

 

Tư Gia Di cúp điện thoại đi về phía bãi đậu xe, chợt đứng sững lại. Có mấy người đang đứng trước xe cô, dừng bước, cô mang theo vẻ mặt nghi ngờ đến gần.

 

Mấy người đó quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt đồng tình, lại hao hao giống như đang chờ xem kịch vui, thậm chí còn cuống quít nháy mắt với cô, nhưng tất cả bọn họ đều giống nhau, chính là im lặng tránh sang một bên để cô đến gần xe mình.

 

Chiếc xe của cô hoàn toàn thay đổi, kinh ngạc dẫn đến ngây người, lúc đầu còn không dám chắc đây là xe của mình, vừa nhìn kỹ lại, liền bật cười.

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục