Yêu Giả Thành Thật--Lam Bạch Sắc| Đọc Tiểu Thuyết Ngôn Tình Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 29/06/2016 10:06

Yêu Giả Thành Thật

Tác Giả: Lam Bạch Sắc

Chương 12

Chương Trước        Chương Sau

 

Sau đêm hôm ấy, Phương Tử Hằng không còn đến làm phiền cô nữa.

 

Diêu Tử Chính cũng không liên lạc lại với cô lấy một lần.

 

Thế giới của cô lập tức trở nên bình yên.

 

Nhưng vai nữ chính của cô đã bắt đầu lung lay. Giới truyền thông đồn ầm lên, rằng không biết đạo diễn hay giám chế đang xem xét xem giữa cô và một nữ diễn viên khác rốt cuộc ai mới thích hợp với vai diễn này.

 

Con vịt đã nấu chín làm sao có thể để bay mất, điều này khiến Kinh Kỷ Nhân không khỏi lo lắng. Anh ta tìm đến Tư Gia Di hỏi về việc này, Tư Gia Di phất tay ra vẻ không sao: “Tôi đã xem phim của cô ấy, thực sự rất cảm động. Nếu tôi bị mất vai diễn vì kỹ năng diễn xuất không bằng người ta, tôi sẽ không phản đối. Anh cũng đừng lo lắng, nếu phải diễn vai nữ thứ, tôi cũng sẽ phát huy hết sức mình.”

 

Lời này càng khiến Kinh Kỷ Nhân tức giận, anh ta mắng cô không biết nghĩ đến tiền đồ. Nhưng những lời tức giận lọt vào tai Tư Gia Di lại chẳng hề khiến cô có một chút phản ứng. Kinh Kỷ Nhân biết cô không ưa nói nặng lời, anh ta đành nói nhẹ nhàng: “Vụ lùm xùm bị đổi vai diễn lần này đối với cô mà nói tuyệt đối không đơn giản như vậy. Gia Di, nói thật cho tôi biết, có phải cô và anh ta cãi nhau không?”

 

“Ai?”

 

“Đừng có giả ngốc với tôi.”

 

“…”

 

“Thật không biết trong đầu cô đang suy nghĩ gì nữa…” Kinh Kỷ Nhân chịu thua sự im lặng của cô, thở dài rồi nói tiếp: “Tôi coi như cô được anh ta chiều nên sinh ra kiêu ngạo. Thứ năm tuần sau là sinh nhật anh ta, CEO quan hệ xã hội của công ty muốn mở tiệc chúc mừng sinh nhật bí mật cho anh ta. Tôi đã dùng danh nghĩa cô đặt một chai Lafite loại sau hai năm, cô xem lúc nào thích hợp thì đưa cho anh ta.”

 

Cách thứ năm một ngày Tư Gia Di tham gia một lễ khởi công, cô đã dặn trợ lý riêng tắt máy, nhưng không ngờ Kinh Kỷ Nhân trực tiếp lái xe đến tận nơi. Tư Gia Di vừa cắt băng xong, nói chuyện với nhà đầu tư chưa được hai câu đã bị Kinh Kỷ Nhân kéo đi.

 

Kinh Kỷ Nhân khởi động xe rồi phóng đi, biểu cảm và dáng vẻ vô cùng gấp gáp: “Cô có biết tôi gọi cho cô bao nhiêu cuộc điện thoại không? Không doạ chết tôi cô không cam lòng à?”

 

Tư Gia Di nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đang lướt qua rất nhanh. Đến khi xe phanh gấp lại cô mới nhìn về phía cửa kính xe trước mặt mới hốt hoảng nhận ra hộp đêm Nghê Hồng, lúc này rốt cuộc cô cũng mở miệng nói chuyện: “Tôi không phải loại được chiều sinh kiêu ngạo.”

 

Kinh Kỷ Nhân vội vàng mở cửa xe, quay đầu chau mày nói: “Cô nói cái gì?”

 

“Càng tiếp xúc nhiều với anh ta, tôi càng cảm thấy anh ta là người cực kỳ nguy hiểm. Anh ta như… Một đôi mắt sắc bén của người thợ săn, trinh tiết của phụ nữ, linh hồn của kỳ nữ, chỉ cần là thứ quan trong đối với anh, anh ta sẽ cướp hết. Nếu anh là tôi, nhất định anh còn muốn trốn chạy xa hơn tôi nữa kìa. Đây chỉ là bản năng bảo vệ bản thân mà thôi.

 

Kinh Kỷ Nhân từ chối bình luận về vấn đề này. Anh ta chỉ nói: “Gia Di, cô vào nghề tới nay vẫn không thể nổi tiếng, phần lớn trách nhiệm thuộc về tôi, tôi biết tôi không xứng đáng được gọi là người đại diện, không chỉ có một người từng nói tôi chỉ biết cản trở con đường của cô. Tôi cũng muốn phản bác lại lắm chứ, nhưng đối mặt với cô quả thật năng lực của tôi không đủ, cho nên chỉ có thể thừa nhận. Người trong cái vòng luẩn quẩn này rất cần thể diện, cô biết điều này chứ? Chỉ cần cô nổi tiếng, bọn họ trở mặt còn nhanh hơn lật sách, tôi lập tức trở thành người đại diện Vàng. Tôi thừa nhận tôi ham hư vinh, nhưng… Bây giờ trên tôi chỉ làm người quản lý một nghệ sĩ là cô, cho nên tôi chỉ có thể dựa vào cô. Chúng ta hợp tác nhiều năm như vậy, cô nhẫn tâm nhìn thấy tôi bị đá trở về đáy giếng nữa hay sao?”

 

Tư Gia Di ngồi yên ở ghế phó lái một lát, vẫn cắn chặt răng. Kinh Kỷ Nhân vẫn nhìn cô, ánh mắt của anh ta khiến Tư Gia Di không thể không cảm thấy não lòng, cuối cùng cô đẩy mạnh cửa xuống xe.

 

Hộp đêm nổi tiếng nhất thành phố, phía trước là sàn nhảy, đêm nào cũng chật kín người. Thông đến phía sau là dãy phòng bao, là nơi được các ngôi sao, đám công tử nhà giàu ưa thích. Mọi người lặng lẽ đi ra vào một cánh cửa nhỏ, lại có bảo an trông ở đó, đảm bao không bị làm phiền.

 

Bãi đỗ xe đều là xe đắt tiền, Tư Gia Di đi xuyên qua bãi đỗ xe rồi rẽ vào khu phòng bao cap cấp. Kinh Kỷ nhân vội vã đuổi theo cô, đặt vào tay cô một hộp rượu được đóng gói vô cùng tinh xảo.

 

Cô đứng dưới ngọn đèn mờ ảo tìm kiếm bóng dáng của Diêu Tử Chính, đám nghệ sĩ trong công ty gặp cô dọc dường, lôi lôi kéo kéo cô vừa đi vừa cười nói: “Trễ thế này không thấy cô, chúng tôi còn tưởng rằng cô không đến.”

 

Tư Gia Di lắc lắc hộp rượu trong tay: “Sinh nhật của sếp tổng, tôi đương nhiên cũng phải mang theo quà đến chúc mừng rồi.”

 

“Vậy thì cô đến muộn mất rồi, vừa rồi Diêu tiên sinh vừa đưa ông chủ ra ngoài rồi chẳng thấy quay lại, có lẽ là đi cùng nhau luôn rồi.”

 

Tư Gia Di chậm chạp “ồ” một tiếng, thật ra trong lòng cô cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Tư Gia Di quay lại nhìn Kinh Kỷ Nhân đứng cách đó không xa, cô không cần do dự, lách mình lẩn khỏi đám người, muốn đi tìm một chỗ yên tĩnh.

 

Tư Gia Di không ngờ mình sẽ gặp Diêu Tử Chính ở nơi mà cô cho là yên tĩnh đó.

 

Mắt cô vốn rất tinh, vừa nhìn thấy bóng người đang ngồi đó lên mạng, cô đã đứng yên tại chỗ không động đậy.

 

Không gian yên tĩnh chỉ có anh một mình một bàn, trên sân khấu một người thổi saxophone cho một mình anh. Cô đứng cách đó khá xa, chỉ thấy thấy tiêu đề trang web ghi bốn chữ “Thâm hãm gièm pha”.

 

Không thể tưởng tượng được người như Diêu Tử Chính cũng đọc loại tin tức này, Tư Gia Di ôm hộp rượu xoay người, bực mình muốn quay lại theo đường cũ.

 

Một nhân viên phục phụ bưng một khay đi đến chỗ Diêu Tử Chính, vừa đi qua người Tư Gia Di thì bị cô gọi lại. Tư Gia Di đặt hộp rượu lên khay rồi nói: “Giúp tôi đưa nó cho Diêu tiên sinh.”

 

Cô cầm ly rượu trên khay của nhân viên phục vụ lên, đang chuẩn bị uống cạn sau đó lấy rượu của mình thay thế thì bất ngờ cổ tay bị một người giữ lại.

 

***

 

Tư Gia Di bị kéo đi qua một dãy bàn, ra khỏi căn phòng yên tĩnh kia, vòng ra lối thoát hiểm đến sau khu phòng bao.

 

Nhân viên bảo an không biết chuyện gì xảy ra định tiến đến ngăn lại, vừa nhìn thấy mặt Diêu Tử Chính, lưỡng lự giây lát rồi lùi lại.

 

Ánh đèn đường chiếu xuống, Tư Gia Di không thể nhận ra biểu cảm của người đàn ông đứng ngược sáng trước mặt cô.

 

Chai rượu vẫn nằm trong tay, Tư Gia Di vội vàng nắm chặt hơn, cố gắng kiềm chế cảm giác sợ hãi, cuối cùng cũng thoải mái cười rộ lên: “Sinh nhật vui vẻ.”

 

“Loại trò chơi như gần như xa này, em chơi vui lắm sao?”

 

Gió lạnh len vào trong áo cô lúc này cũng lạnh bằng giọng nói của người đàn ông kia.

 

Tiếng trái tim đập thình thịch như muốn đục thủng màng nhĩ của Tư Gia Di, cô đếm ngược từ ba trở xuống rồi mở miệng, giọng điệu không kiêu ngạo cũng chẳng xu nịnh: “Quan hệ giữa chúng ta bây giờ là thích hợp nhất, tôi không muốn thay đổi.”

 

Anh chậm rãi chúi đầu xuống, hàng lông mi dài như phủ bóng xuống mi mắt của Tư Gia Di, khoảng cách gần đến thế. Cô muốn nghiêng đầu né tránh, lại bị anh giữ cằm. Bị ép buộc nhìn thẳng vào mắt anh, không thể lẩn tránh nữa.

 

“Để tôi xem trong mắt em, giữa chúng ta rốt cuộc có quan hệ gì?”

 

Tư Gia Di không còn gì để nói.

 

Cô không biết trong mắt người đàn ông này đang thầm tính toán điều gì, cô chỉ nhìn được hình ảnh hoảng hốt nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ nghiêm túc của mình phản chiếu trong con ngươi anh.

 

Bỗng nhiên tiếng chuông di động vang lên, kéo Tư Gia Di ra khỏi đầm lầy trong đôi mắt người đàn ông kia.

 

Phía sau là vách tường, trước mặt là Diêu Tử Chính, anh không hề có ý lùi ra phía sau nhường đường cho cô, cô đành luồn tay lấy di động trong túi đang bị anh đè sát.

 

Là Kinh Kỷ Nhân gọi đến: “Bà cô của tôi, cô lại chạy đi đâu thế?”

 

Diêu Tử Chính bình tĩnh kề sát môi cô hít thở, khiến cô không thể mở miệng nói được.

 

Ngón tay thon dài lặng lẽ đoạt chiếc điện thoại trong tay Tư Gia Di mà không gây dù chỉ một tiếng động.

 

Tư Gia Di thấy đôi môi mỏng gần trong gang tấc kia hơi hé mở, đồng thời cất giọng lạnh lùng: “Cô ấy ở cùng tôi.”

 

***

 

Diêu Tử Chính đưa cô về nhà.

 

Tư Gia Di ngồi phía sau nhìn anh qua gương chiếu hậu, sau màn đối thoại trong ngõ hẻm phía sau khu phòng bao, anh dường như đã gạt ra sau đầu. Anh lúc này bình tĩnh khiến người khác… Sợ hãi.

 

Xe vừa mới ngừng trước cửa nhà cô Tư Gia Di đã xuống xe, nhìn xe tuyệt tình phóng đi. Tư Gia Di vào nhà, cởi giày cao gót, mệt mỏi chẳng muốn làm gì, đến trái tim cũng mệt mỏi.

 

Ngồi ngay trên sàn nhà, cô gọi vào số máy của Diêu Tử Chính.

 

Chuông vừa vang lên mội hồi anh ta đã bắt máy.

 

“Vừa rồi tôi quên trả lời câu hỏi của anh.”

 

“…”

 

“Tôi chỉ muốn làm tình nhân của anh, đáp ứng nhu cầu của anh chứ không phải làm bạn gái.”

 

Dường như Diêu Tử Chính đang cười.

 

Sau đó chuông cửa nhà cô chợt vang lên.

 

Tư Gia Di vừa chờ anh trả lời vừa đứng dậy mở cửa.

 

Giây phút nhìn thấy người đứng ngoài cửa, ánh mắt cô lộ rõ vẻ kinh hoàng.

 

“Anh, tại sao anh…”

 

Tư Gia Di không biết mình đang nói gì nữa.

 

Cô thấy bàn tay cầm điện thoại bên tai buông xuống, tắt máy.

 

“Tôi đến… Theo như nhu cầu.”

 

Diêu Tử Chính nhanh chóng tiến đến, hai tay giữ khuôn mặt cô, cúi người hôn cô.

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục