Trạm Xe Buýt Lãng Mạn--Lâm Tử Tự| Truyện Ngôn Tình

0/5 (0) Bình chọn

Thứ năm, 05/05/2016 10:05

Trạm Xe Buýt Lãng Mạn

Tác Giả: Lâm Tử Tự

Chương 5.2

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Chu Minh Nghĩa đột nhiên nhìn thấy gì đó, kêu lên, thấp giọng phân phó vài câu.

 

« Yêu, bên kia có phải có Mã Thanh Nghi hay không? » Kim Tắc Thái nói với mọi người.

 

« Phải »

 

« Minh Nghĩa không đi đón tiếp ? »

 

Chu Minh Nghĩa lạnh nhạt cười « Người ta một bàn năm chị em, nhất định có đề tài riêng, không cần đến quấy rầy »

 

« Nhóm tiểu thư giàu có này không biết tán gẫu cái gì ? »

 

« Còn không phải giống nhóm chúng ta ? »

 

« Ai nói, chúng ta tán gẫu phụ nữ, các nàng là tán gẫu nam nhân »

 

Mọi người nói chuyện rất phóng khoáng, Duẫn An Nhiên cũng không cảm thấy là chuyện dâm loạn.

 

Duẫn An Nhiên trộm đánh giá bàn ở xa xa, đang ngồi là năm cô gái ăn mặc thời thượng, thoạt nhìn đều làm chức vụ cao trong công ty lớn, ăn mặc thoải mái, trang điểm thanh nhã, ngón tay đeo nhẫn thoắt ân thoắt hiện, hiển nhiên là trang sức quý báu.

 

Sau một lúc lâu, cả bàn kia đứng dậy, nói với nhau vài câu, các cô gái đều nhìn về phía bên này.

 

Một mỹ nữ dáng cao gầy đi đến, người chưa đến, hương hoa lài đã bay sang.

 

Cô gái đến sau lưng Chu Minh Nghĩa, bàn tay nhỏ dài đặt trên đầu vai Chu Minh Nghĩa,gã không quay đầu lại, chỉ nắm bàn tay nàng, hai người giữa đại sảnh đông người đụng chạm da thịt, vô cùng thân thiết lại tự nhiên hào phóng.

 

« Minh Nghĩa, cảm ơn anh, anh luôn khách khí như vậy »

 

« Làm sao ? »

 

Duẫn An Nhiên đột nhiên hiểu ra,bàn tay kia là Chu Minh Nghĩa cố tình đẩy ra.

 

Những người khác đều đã quen thuộc, chào hỏi mỹ nữ cao gầy.

 

Cô gái khéo léo đáp lời, lại ôn nhu nói « Hoa em đều nhận được, cũng không thấy anh điện thoại đến » Trong bình thản mang theo vài phần hờn dỗi.

 

Chu Minh Nghĩa quay đầu lại « Anh gần đây không có thời gian »

 

« Anh vĩnh viễn là một câu này »

 

Sầm Chính nhấc tay nói « Thanh Nghi, tôi làm chứng, Minh Nghĩa cùng chúng tôi một chỗ »

 

Tất cả mọi người nở nụ cười, Mã Thanh Nghi cười nói « Đúng vậy, anh ấy chuyên môn trốn tôi, cùng anh một chỗ »

 

Tay đặt ở đầu vai Chu Minh Nghĩa một chút, Mã Thanh Nghi lại nói « Nếu có thời gian, gọi điện thoại cho em »

 

« Được »

 

Cô gái thướt tha rời đi. Hương phấn thật lâu không tiêu tan.

 

Kim Tắc Thái cười nói « Diễm phúc »

 

« Này làm sao tính là phúc » Triệu Kì cười lắc đầu.

 

« Mã tiểu thư biết tiến biết lùi, nếu rất quấn quýt si mê, Minh Nghĩa chịu không nổi »

 

« Nói trắng ra cậu vẫn là không có thời gian »

 

Lí Ngạn Nam cười nói « Tôi vẫn bội phục thủ đoạn bảo trì khoảng cách ngoại giao của Minh Nghĩa, bất luận kết bạn với bao nhiêu cô gái, hết thảy đều một lòng vì hắn, cách một cánh tay thôi mà người nào cũng không thể tiến thêm một bước »

 

Chu Minh Nghĩa cũng cười « Ta xem các nàng đều là bằng hữu »

 

« Mã Thanh Nghi thực thông minh, bạn bè của nàng hết thảy không giới thiệu cho Minh Nghĩa »

 

« Khụ, cái này tính là cái gì? »

 

Chu Minh Nghĩa mỉm cười day thái dương « Các cậu không phải không biết, năm đến bảy năm tới, tôi không tuyển chọn ai trong toàn quốc »

 

« Kết giao một chút có gì khó »

 

Kim Tắc Thái cười hiểu rõ « Minh Nghĩa không phải không kết giao, chỉ có điều tất cả các cô gái đều như mãnh thú hay thác lũ tróc nã hắn từ trong bảo khố ra, ai chịu được chứ »

 

« Còn nói chúng ta chuyên tâm cho sự nghiệp không bầu bạn cùng, lại chê cúng ta sự nghiệp không phát đạt, kiếm không đủ tiền, phiền thoái nhiều hơn »

 

« Nữ nhân » Đây là kết luận của Tịch Gian.

 

Ăn uống xong, Chu Minh Nghĩa mang Duẫn An Nhiên về nhà.

 

Nằm trên giường, Duẫn An Nhiên ngủ không được, trước đây chỉ cần đặt lưng xuống liền bất tỉnh nhân sự, tối nay đặc biệt kỳ quái, trong đầu cậu luôn hiện lên bàn tay mềm mại mơn trớn trên vai Chu Minh Nghĩa, cậu cực kỳ không thoải mái.

 

Duẫn An Nhiên chán ghét động tác này.

 

Ngủ không được, đành đứng dậy tìm nước uống, Duẫn An Nhìn nhìn thư phòng Chu Minh Nghĩa còn sáng đèn, lặng lẽ đến nhìn

 

Chu Minh Nghĩa ngồi trước cửa sổ, một tay cầm ly rượu, một tay cầm điếu thuốc, giống như đang trầm tư.

 

Duẫn An Nhiên cảm thấy nếu Chu Minh Nghĩa hút thuốc nhất định đang chịu áp lực rất lớn, hoặc là lúc đang rất hoang mang.

 

Theo bản năng cậu muốn an ủi hắn.

 

« Cậu như thế nào còn không ngủ ? » Chu Minh Nghĩa đột nhiên mở miệng.

 

« Anh không phải cũng giống tôi ? »

 

Lớn mật đi vào, Duẫn An Nhiên nghĩ cậu là một trong số ít người không liên quan đến công việc mà có thể vào thư phòng Chu Minh Nghĩa.

 

« Công việc, thực khó giải quyết sao ? »

 

Chu Minh Nghĩa lắc đầu.

 

« Vậy anh vì cái gì hút thuốc ? »

 

Chu Minh Nghĩa quay sang, đôi mắt thâm thúy nhìn Duẫn An Nhiên, biểu tình bình tĩnh.

 

« Cũng không hoàn toàn là công việc »

 

« Đáng tiếc tôi không thể giúp anh » Duẫn An Nhiên nói có chút thất vọng.

 

Chu Minh Nghĩa cười lắc đầu « Không, cậu sẽ không muốn nhập vào hàng ngũ như tôi »

 

« Có lẽ công việc tôi làm không thể so sánh với anh » Duẫn An Nhiên ngẩng đầu nói, lập tức cười « Là không có khả năng »

 

« Không, An Nhiên, cậu có cái tốt của cậu »

 

« Đúng vậy, tôi cũng không chụp loạn, tôi chỉ chụp những gì mình chân chính nhìn thấy, tôi cũng không chụp ảnh giống người khác »

 

« Tôi tin tưởng cậu »

 

Nhìn khuôn mặt anh tuấn của Chu Minh Nghĩa, Duẫn an Nhiên đột nhiên hỏi « Uy, có ai nói anh lớn lên rất tuấn tú hay không ? »

 

« Có, từ nhỏ đến lớn đều có »

 

Duẫn An Nhiên bĩu môi « Tôi không tin »

 

« Đặc biệt sau khi tôi thành công trong sự nghiệp người nói càng nhiều » Chu Minh Nghĩa đánh giá Duẫn An Nhiên « Cậu thì sao, có ai nó qua hay không ? »

 

« Cũng có a, còn không ít đâu »

 

« Bạn gái ở trường học đi »

 

« Phải »

 

« Sau khi vào xã hội, tiêu chuẩn được cân nhắc sẽ thay đổi, các nàng từ góc độ của cậu đánh giá chúng tôi »

 

« Tôi cùng anh ? » Duẫn An Nhiên không muốn so sánh với Chu Minh Nghĩa.

 

« Không, đàn ông « Chu Minh Nghĩa đột nhiên nở nụ cười « Cậu tính là đàn ông sao ? cậu vẫn là đứa nhỏ »

 

Duẫn An Nhiên bất mãn « Tôi đã hai mươi bốn tuổi, tôi như thế nào tính là bé trai » Một mặt nói, một mặt xua tay.

 

Chu Minh Nghĩa ngẩng đầu lên im lặng cười.

 

« Đúng vậy, tôi không thể so sánh với anh, anh cao hơn tôi »

 

« Một ngày nào đó cậu cũng sẽ lớn lên. Nhưng phải trải giá rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều, đổ máu, lưu mồ hôi, chảy nước mắt » âm thanh Chu Minh Nghĩa thâm trầm.

 

« Anh có khi nào khóc không ? »

 

« Đương nhiên »

 

« Khi nào ? Vì cái gì ? » Duẫn An Nhiên tò mò.

 

Chu Minh Nghĩa ngẩng đầu nhìn Duẫn an Nhiên, đôi mắt nai tơ đang nhìn chằm chằm chính mình « Như thế nào, cậu muốn lấy thứ độc nhất vô nhị ? »

 

Duẫn An Nhiên xem thường « Anh ? »

 

Chu Minh Nghĩa tới gần Duẫn An Nhiên, hai mặt cách nhau không quá ba phân « Cậu cho rằng, tôi sẽ nói cho cậu sao ? » Trong đôi mắt nâu thâm trầm là hình bóng Duẫn An Nhiên, bên tai cậu là tiếng nói thì thầm có một tia ám ách, gợi cảm nói không nên lời

 

Duẫn An Nhiên đột nhiên mặt đỏ tai hồng, nhảy dựng lên chạy đi, bỏ lại một câu « Chán ghét »

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục